Hư Không Huyễn Đạo
Chương 48: Nữ Tử Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:27 | Lượt xem: 11

Lạc Phong siết nhẹ tay Mộ Dung Tuyết, trầm giọng nói: “Mộ Dung cô nương, chúng ta đi.”

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, lặng lẽ bước theo thiếu niên bên cạnh. Vượt qua cổng đá rêu phong, hai người tiến vào phân nhánh của Hư Không Thư Các — nơi phong ấn những bí tịch cổ xưa cùng sức mạnh vô biên, cũng là khởi đầu cho hành trình Bổ Thiên đầy rẫy gian truân phía trước.

Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, một luồng lực lượng vặn xoắn, áp bức kinh người ập đến. Không gian bên trong tự thành một cõi Hư Không độc lập. Những mảnh vỡ của giá sách cổ cùng vô số ngọc giản tỏa u quang xanh biếc lơ lửng vô định giữa các khe nứt không gian xám xịt. Trọng lực nơi đây điên cuồng biến dịch, lúc kéo ghì, lúc đẩy ngược, hỗn loạn khôn lường.

Mộ Dung Tuyết khẽ thốt lên một tiếng, thân hình mảnh mai lảo đảo mất đà. Lạc Phong phản ứng cực nhanh, một tay ôm lấy eo thon của nàng, tay kia vận chuyển Thủy Nguyên Hư Không Lực đến cực hạn. Từ xương bả vai hắn, hai cánh Linh Dực trong suốt lấp lánh lam quang huyền ảo lập tức xòe rộng, hóa thành một hộ thể kết giới vững chắc bao bọc cả hai. Luồng Hư Không Chi Lực mang theo đặc tính ăn mòn tinh thuần lan tỏa, nỗ lực áp chế sự hỗn loạn xung quanh.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nữ Tử Bí Ẩn

Song, áp lực từ cấm chế cổ xưa của Thư Các quá đỗi bá đạo, không chỉ đè nặng lên thân xác mà còn thâm nhập vào từng tấc kinh mạch. Vết cắt sâu hoắm nơi lòng bàn tay phải của Lạc Phong vốn chỉ mới se miệng, nay lại nhói buốt kịch liệt như vạn kim châm chích, rỉ ra huyết tơ đỏ thẫm. Hắn cắn chặt răng, gồng mình chống đỡ, cố giữ vẻ bình thản để Mộ Dung Tuyết không phải bận lòng. Ý chí kiên định thúc bách hắn phải bảo hộ nàng chu toàn, dù có phải thịt nát xương tan cũng quyết không lùi bước.

“Lạc huynh, huynh không sao chứ?” Cảm nhận được sự căng cứng từ cánh tay Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết ngước lên hỏi, không giấu nổi vẻ lo lắng.

“Không sao.” Lạc Phong khẽ mỉm cười, giọng nói có phần khàn đục: “Chỉ là áp lực không gian hơi dị thường mà thôi, không đáng ngại.”

Thế nhưng bên ngoài kết giới, tình thế càng thêm hiểm nghèo. Tiếng gầm rú phẫn nộ của Hắc La cùng tiếng rít chói tai từ hắc khí tà thuật của Thám Ảnh không ngừng vang vọng. Chúng điên cuồng oanh kích cổ môn, mỗi chiêu thức đều mang theo uy năng hủy diệt, chấn động không gian dội thẳng vào trong. Các vết nứt Hư Không vốn được cấm chế trấn giữ nay bắt đầu rạn nứt, bạo động trở lại. Cả vùng không gian Thư Các rung chuyển dữ dội, tàn thư mảnh ngọc va đập rầm rập, đe dọa tính mạng của hai người.

Đúng lúc này, một luồng Thiên Kiếp Tạp Khí đen đặc, nồng nặc sát cơ bất ngờ ngưng tụ từ khe nứt không gian gần đó, hung hãn lao thẳng về phía hai người. Luồng tạp khí này đã bị ý chí tà ác vặn vẹo, mang theo sức tàn phá cực kỳ khủng khiếp. Lạc Phong định vận dụng đặc tính ăn mòn của Hư Không Lực để ngạnh kháng, nhưng lập tức nhận ra luồng tạp khí này quá đỗi khổng lồ, vượt xa giới hạn chịu đựng của hắn lúc này. Nếu cưỡng cầu, cả hắn và Mộ Dung Tuyết đều sẽ vạn kiếp bất phục.

Giữa sát na sinh tử, một tiếng sáo thanh tao mà u uất bỗng từ xa vọng lại. Tiếng sáo tuy thanh mảnh nhưng ẩn chứa vĩ lực huyền diệu, xuyên qua không gian hỗn loạn, gột rửa tâm trí. Âm thanh đi đến đâu, cơn lốc tạp khí đen đặc lập tức tiêu tán đến đó, hắc khí cuộn xoáy tự động rẽ lối tránh xa hai người. Đến cả áp lực không gian vặn vẹo cũng dần bình ổn trở lại.

Lạc Phong ngẩng đầu nhìn theo hướng tiếng sáo. Từ sau một thân cổ mộc khô héo, một bạch y nữ tử phiêu dật bước ra. Nàng sở hữu dung nhan thoát tục, tựa như trích tiên không nhuốm bụi trần, mái tóc đen dài tung bay trong gió lốc Hư Không. Chỉ có điều, đôi mắt nàng lại mang sắc xám tro u uẩn, thâm trầm như chứa đựng nỗi cô tịch vạn năm cùng tuế nguyệt thăng trầm của thế gian.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nữ Tử Bí Ẩn

Nữ tử không nhìn hai người, mà ánh mắt khóa chặt vào chiếc nhẫn cổ trên vô danh chỉ của Lạc Phong. Ngay lập tức, cổ nhẫn cảm ứng được khí tức của nàng, liền tỏa ra luồng lam quang ấm áp, không còn nhấp nháy cảnh báo mà như đang reo vui khi tương phùng cố nhân sau vạn năm đằngẵng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nữ Tử Bí Ẩn

Bạch y nữ tử khẽ thở dài, tiếng thở dài chất chứa tang thương cùng ký ức phủ bụi. Nàng lẩm bẩm, giọng nói trong trẻo mà u uất như gió thoảng qua u cốc: “Cuối cùng… kẻ kế thừa Thiên Cốt và chiếc nhẫn của người ấy cũng đã tới. Nhưng sao lại yếu ớt đến thế này?”

Mộ Dung Tuyết tuy kinh ngạc trước sự xuất hiện của thần bí nữ tử, nhưng cảm nhận được uy áp cổ xưa từ đối phương, liền tiến lên một bước, cung kính hành lễ: “Tiền bối, chúng ta bất đắc dĩ phải vào đây lánh nạn và truy tìm chân tướng, tuyệt đối không có ý mạo phạm.”

Bạch y nữ tử chậm rãi quay đầu, ánh mắt xám tro lướt qua Mộ Dung Tuyết. Nàng khẽ chau mày, khóe môi thoáng hiện nét cười nhạt nhẽo đầy cảm thán: “Huyết mạch Mộ Dung gia… Thủ hộ giả đã lụi bại đến nông nỗi này rồi sao?”

Mộ Dung Tuyết nghe vậy thì ngẩn người, không hiểu thâm ý. Lạc Phong nheo mắt, nhận ra lai lịch của nữ tử này tuyệt đối không tầm thường. Hãm nén cơn đau âm ỉ nơi tay, cố gắng đứng thẳng người.

Đúng lúc này, bên ngoài kết giới, Hắc La và Thám Ảnh vẫn điên cuồng dùng hắc khí oanh tạc. Tiếng nổ rền vang khiến không gian Thư Các rung chuyển dữ dội, một vết nứt không gian khổng lồ hoác rộng, đe dọa phá hủy hoàn toàn lối vào.

Bạch y nữ tử khẽ chau mày, ánh mắt u uẩn bỗng chốc lạnh ngắt như băng tuyết vạn năm. Nàng phất nhẹ ống tay áo rộng, một luồng gợn sóng không gian trong suốt như mặt nước quét mạnh ra ngoài kết giới. Luồng sóng này không mang sát khí hủy diệt, nhưng lại ẩn chứa quy tắc không gian tuyệt đối.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Nữ Tử Bí Ẩn

Qua khe nứt không gian, chỉ thấy Hắc La và Thám Ảnh đang dồn lực công kích bỗng như đụng phải một tòa thái sơn vô hình. Cả hai bị chấn bay xa hàng dặm, va sầm vào các phiến Thiên Phù Sơn lơ lửng, phun ra một ngụm hắc huyết. Sắc mặt chúng trắng bệch vì kinh hãi, không dám chần chừ thêm, vội vã tháo chạy vào bóng tối, không dám bén mảng tới gần Thư Các nửa bước.

After đẩy lui cường địch, bạch y nữ tử quay lại nhìn Lạc Phong, ánh mắt khôi phục vẻ u uẩn vốn có. Nàng hờ hững nói: “Ta là thủ hộ giả của mảnh vỡ Thư Các này, danh hiệu Lam Yên. Các ngươi tạm thời có thể an toàn ở đây. Nhưng nếu muốn đi sâu hơn để tìm kiếm bí mật về Thiên Cốt cùng con đường Bổ Thiên, ngươi — kẻ kế thừa — phải chứng minh bản thân xứng đáng với chiếc cổ nhẫn này.”

Lạc Phong siết chặt nắm tay, nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro của Lam Yên. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa cùng áp lực khảo nghiệm vô hình đang đè nặng. Đây là thử thách, không phải sự cứu giúp vô điều kiện. Ánh mắt hắn không chút dao động, khẽ gật đầu chấp nhận.

“Lạc huynh…” Mộ Dung Tuyết khẽ gọi, thần sắc đầy lo lắng.

Lạc Phong khẽ siết tay nàng để trấn an. Hắn biết chặng đường phía trước còn muôn vàn gian hiểm, nhưng hắn quyết không lùi bước. Hắn phải chứng minh bản thân xứng đáng với chiếc cổ nhẫn, xứng đáng với sứ mệnh Bổ Thiên. Tiếng sáo u uất của Lam Yên lại vang lên, hòa vào sự tĩnh mịch của Hư Không Thư Các, như khúc ca tiễn biệt quá khứ và mở ra một tương lai đầy biến động.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8