Hư Không Huyễn Đạo
Chương 51: Dưới Vực Thẳm

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:30 | Lượt xem: 7

Mộ Dung Tuyết cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, không phải cái lạnh vật lý đơn thuần, mà là cái lạnh của hư vô, của sự tan rã, len lỏi qua từng thớ thịt, từng kinh mạch. Nàng siết chặt vạt áo Lạc Phong, ánh mắt trong trẻo nhìn xuống khe nứt không gian khổng lồ trước mặt, nơi màn đêm vĩnh cửu nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ từ các tinh thạch trôi nổi xa tít tắp. Vực Thẳm Cổ Xưa, cái tên thôi đã đủ khiến linh hồn run rẩy, giờ đây hiện ra chân thực đến đáng sợ, như một cái miệng khổng lồ của quái vật đang chờ nuốt chửng mọi thứ. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình khẽ dao động, như bị một lực vô hình nào đó kéo rút, yếu ớt và vô vọng. Liệu Lạc huynh có thực sự sẵn sàng cho nơi này? Nàng thầm hỏi, lòng dâng lên nỗi lo âu.

Lạc Phong nhẹ nhàng ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, cảm nhận sự run rẩy rất khẽ từ nàng. Hắn ngẩng đầu nhìn Lam Yên, ánh mắt kiên nghị không chút nao núng, mặc cho áp lực vô hình từ Vực Thẳm đang đè nặng lên cả ba. Lam Yên đứng cạnh, thân hình bạch y phiêu dật, mái tóc đen dài tung bay trong luồng gió Hư Không vô hình, đôi mắt xám tro u hoài trầm tư nhìn xuống vực sâu.

Lam Yên phất tay, một luồng Linh Tê Lực dịu nhẹ bao bọc lấy Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, trấn an những rung động bất an trong linh hồn họ. Nàng chỉ tay xuống Vực Thẳm, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo vẻ trang nghiêm: “Kẻ kế thừa, Vực Thẳm Cổ Xưa là một vết thương hở của thế giới, nơi không gian và trọng lực bị xé nát thành vô số mảnh vỡ hỗn loạn. Ma khí ở đây không chỉ ăn mòn thể xác mà còn vặn vẹo tâm trí, biến đổi mọi sinh linh thành quái vật của hư vô. ‘Hư Không Tịnh Liên’ mà ngươi tìm kiếm mọc ở nơi Tạp Khí và Hư Không giao thoa cực điểm, nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất, là trung tâm của mọi sự hỗn loạn.”

Lạc Phong nghe rõ từng lời Lam Yên nói, cảm nhận được sự thật ẩn chứa trong đó. Hắn biết, đây không chỉ là một chuyến đi tìm kiếm linh thảo, mà là một cuộc chiến thực sự với bản chất của sự hủy diệt. Hắn siết chặt Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, hít sâu một hơi. “Hư Không Tịnh Liên sẽ giúp ta thanh lọc hoàn toàn Cửu Trùng Cấm Phù và làm chủ trọn vẹn ‘phẩm chất ăn mòn’ của Hư Không Huyễn Đạo,” hắn thầm nhủ, những lời của Lam Yên vang vọng trong tâm trí. “Đây là khảo nghiệm của ngươi.”

Lam Yên lùi lại một bước, ánh mắt nàng khóa chặt vào Lạc Phong, như một vị giám khảo đang chờ đợi. Nàng ra hiệu sẽ không can thiệp trừ khi tính mạng Lạc Phong bị đe dọa nghiêm trọng. “Kẻ kế thừa, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Con đường này không có lối quay đầu.”

Lạc Phong cảm nhận sự thôi thúc mạnh mẽ từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út. Lam quang từ chiếc nhẫn yếu ớt nhưng kiên định, truyền vào cơ thể hắn một luồng năng lượng tinh khiết, khiến Hư Không Chi Lực trong hắn cuộn trào, phẩm chất ăn mòn đã sẵn sàng bùng nổ. Hắn siết chặt Mộ Dung Tuyết hơn một chút, thầm hứa sẽ bảo vệ nàng bằng mọi giá, không để bất kỳ điều gì xảy ra với nàng.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn đầy tin tưởng, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi trong lòng. Nàng cảm nhận một luồng áp lực vô hình từ Vực Thẳm, khiến linh lực trong cơ thể hơi dao động, nhưng sự ấm áp từ vòng tay Lạc Phong đã trấn an nàng.

“Tiền bối Lam Yên, ta đã sẵn sàng,” Lạc Phong đáp, giọng nói trầm ổn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. “Ta sẽ không lùi bước.”

“Lạc huynh, thiếp tin huynh,” Mộ Dung Tuyết thì thầm, nắm chặt vạt áo Lạc Phong, lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng kiên định như một lời thề.

Lạc Phong gật đầu với Lam Yên. Hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai của hắn, vỗ nhẹ như đôi cánh của một vị thần Hư Không, sẵn sàng cho cuộc hành trình xuống vực sâu vô tận. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc, tanh nồng của ma khí từ vực sâu bốc lên, xen lẫn mùi đất đá mục nát. Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng, nhưng ý chí của hắn đã đủ mạnh để gạt bỏ nó.

Không chút chần chừ, Lạc Phong bế Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, Linh Phiến vỗ nhẹ, từ từ hạ xuống Vực Thẳm. Lam Yên lướt đi nhẹ nhàng bên cạnh, thân hình nàng như hòa vào hư không, đôi khi nàng khẽ phất tay, một luồng Linh Tê Lực dịu nhẹ sẽ làm dịu đi những luồng gió xoáy không gian đột ngột xuất hiện, giữ cho không gian quanh Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết tương đối ổn định.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dưới Vực Thẳm

Càng đi sâu xuống, không gian càng trở nên tối tăm, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ các tinh thạch lập lòe trên những vách đá ẩm ướt. Những Thiên Phù Sơn nhỏ, bị xé vụn từ các đại lục trôi nổi phía trên, lơ lửng giữa hư không, liên tục va chạm vào nhau, tạo ra những dư chấn không gian rợn người. Mỗi cú va chạm đều gửi một luồng xung kích vô hình, khiến Lạc Phong phải vận dụng Hư Không Chi Lực đến cực hạn để ổn định trường lực bảo vệ xung quanh mình và Mộ Dung Tuyết.

Họ liên tục phải né tránh những dòng chảy trọng lực đột ngột thay đổi, lúc kéo họ xuống, lúc lại đẩy họ lên, khiến mọi phương hướng đều trở nên hỗn loạn. Các vết nứt không gian mở ra rồi đóng lại chớp nhoáng, như những cái miệng khổng lồ của hư vô, có thể nuốt chửng bất cứ thứ gì không may lọt vào. Lạc Phong vận dụng Hư Không Chi Lực thuần thục hơn bao giờ hết, Linh Phiến phát sáng rực rỡ, tạo thành một lớp bảo hộ vững chắc. Phẩm chất ăn mòn của Hư Không Huyễn Đạo giúp hắn “làm mềm” các vùng không gian bị bóp méo, tạo ra những lối đi tạm thời an toàn giữa sự hỗn loạn. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ, nhưng hắn biết mình không thể lơ là.

Mộ Dung Tuyết, dù được Lạc Phong bảo vệ cẩn thận, vẫn cảm nhận được sự hỗn loạn tột độ của không gian xung quanh. Nàng cảm thấy buồn nôn, đầu óc quay cuồng, nhưng vẫn cố gắng giữ vững ý thức. Đột nhiên, nàng chỉ tay về phía một đám mây ma khí đen đặc đang cuồn cuộn phía trước, giọng nói gấp gáp: “Lạc huynh, có gì đó… rất nhanh và sắc bén đang lao tới!”

Ngay lập tức, từ đám mây ma khí, một đàn “Hư Không Ma Ngư” với thân hình trong suốt, gần như vô hình, lao ra. Chúng có hàm răng sắc nhọn như lưỡi dao, đôi mắt đỏ rực như huyết quang. Chúng bơi lội trong không khí như cá trong nước, tạo ra những gợn sóng không gian nhỏ có thể cắt đứt mọi thứ trên đường đi. Tiếng xé gió rít lên chói tai, mang theo mùi tanh tưởi của Tạp Khí.

Lạc Phong phản ứng nhanh như chớp. Hắn không né tránh, mà tung ra những cú đấm Hư Không được cường hóa bởi phẩm chất ăn mòn. Mỗi cú đấm mang theo sức mạnh hủy diệt và chuyển hóa, không chỉ đánh tan Ma Ngư thành từng mảnh mà còn làm suy yếu cấu trúc không gian bên trong chúng, khiến chúng tan biến thành bụi Tạp Khí đen, không kịp để lại một tiếng rên rỉ. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt khi sử dụng phẩm chất ăn mòn, nó không chỉ là sức mạnh phá hủy, mà còn là khả năng đồng hóa, biến đổi.

Lam Yên quan sát toàn bộ quá trình, ánh mắt nàng hơi lóe lên vẻ tán thưởng. “Hư Không Ma Ngư,” nàng khẽ nói. “Ngươi đã xử lý chúng tốt. Phẩm chất ăn mòn của ngươi đang phát huy hiệu quả, Kẻ kế thừa.” Nàng chỉ về phía trước, nơi ánh sáng yếu ớt của một tinh thạch lớn hơn đang chiếu rọi. “Hư Không Tịnh Liên mọc sâu trong một động đá bị bao phủ bởi ma khí dày đặc, nơi trường trọng lực bị đảo lộn hoàn toàn. Chúng ta đã gần tới.”

Lạc Phong gật đầu, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác bất an trỗi dậy. Hắn cảm nhận một “dư chấn không gian” lạnh lẽo, mơ hồ quét qua từ rất xa, khiến chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út khẽ rung lên như một lời cảnh báo. Hắn cau mày, biết rằng mình đang bị theo dõi, nhưng không nói ra để Mộ Dung Tuyết không lo lắng thêm. Hắn chỉ siết nhẹ tay nàng, và tiếp tục di chuyển.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dưới Vực Thẳm

Càng đến gần động đá, ma khí càng trở nên dày đặc, đen đặc cuồn cuộn như sương mù, che khuất tầm nhìn. Trọng lực cũng trở nên hỗn loạn một cách kịch liệt hơn, lúc kéo họ xuống sâu, lúc lại đẩy họ lên cao, không theo một quy luật nào. Lạc Phong phải liên tục điều chỉnh Linh Phiến và Hư Không Chi Lực để chống lại sự hỗn loạn này. Phẩm chất ăn mòn của Hư Không Chi Lực phát huy tác dụng triệt để, giúp hắn “làm mềm” các vùng không gian bị bóp méo, tạo lối đi an toàn hơn, thậm chí còn giúp hắn cảm nhận được sự cân bằng mong manh giữa các luồng trọng lực đối nghịch.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dưới Vực Thẳm

Mộ Dung Tuyết, dù nhắm mắt, vẫn cố gắng cảm nhận dòng chảy của ma khí và trọng lực để cảnh báo Lạc Phong những thay đổi sắp tới. Nàng cảm thấy một sự thuần khiết lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn xung quanh, như một ngọn hải đăng giữa biển đen. “Lạc huynh, trọng lực… nó đang thay đổi rất nhanh! Có một luồng khí tức rất mạnh… và tinh khiết… ở giữa hồ!” Nàng thều thào, chỉ tay về phía trung tâm động đá.

Họ cuối cùng cũng tiến vào một động đá lớn, sâu hun hút. Bên trong, ma khí đen đặc ngưng tụ thành một hồ nước nhỏ màu đen tuyền, cuồn cuộn như mực. Mùi tanh tưởi của ma khí xộc thẳng vào mũi, khiến Lạc Phong phải vận chuyển Hư Không Chi Lực để thanh lọc không khí xung quanh Mộ Dung Tuyết. Ở trung tâm hồ, một đóa sen trắng muốt, tinh khiết đến lạ thường, đang nở rộ, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ xua tan một phần ma khí xung quanh – chính là Hư Không Tịnh Liên.

Tuy nhiên, bao bọc quanh hồ là một con “Hư Không Cự Mãng” khổng lồ. Thân hình nó dài đến hàng chục trượng, vảy đen xám cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như huyết tinh. Nó là một sinh vật cổ xưa, bị ma khí và Hư Không bị biến dạng đồng hóa, trở thành kẻ canh giữ Hư Không Tịnh Liên. Nó tỏa ra một trường lực trọng lực cực mạnh, khiến không gian xung quanh nó trở nên đặc quánh, gần như không thể di chuyển. Ngay cả Lam Yên cũng phải nheo mắt, Linh Tê Lực của nàng dường như cũng bị áp chế đôi chút.

Lam Yên lùi lại một bước, ánh mắt nàng nghiêm nghị nhìn Lạc Phong. “Kẻ kế thừa, đây là khảo nghiệm cuối cùng. Hư Không Cự Mãng này có thể điều khiển trọng lực và không gian xung quanh nó. Ngươi phải tự mình vượt qua. Ta sẽ chỉ là người chứng kiến.”

Lạc Phong đặt Mộ Dung Tuyết vào một khe đá an toàn, dùng Hư Không Chi Lực tạo một kết giới phòng hộ yếu ớt xung quanh nàng. Hắn đối mặt với Hư Không Cự Mãng, cảm nhận áp lực kinh khủng đè nặng lên mình, như hàng ngàn ngọn núi đang muốn nghiền nát hắn. Từng thớ cơ bắp của hắn căng cứng, nhưng ý chí chiến đấu trong hắn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn chứng minh bản thân, để làm chủ hoàn toàn Hư Không Huyễn Đạo.

“Mộ Dung cô nương, nàng ở đây chờ ta. Ta sẽ mang Hư Không Tịnh Liên về!” Lạc Phong nói, giọng nói đầy kiên quyết, sau đó hắn quay sang Hư Không Cự Mãng, ánh mắt rực lửa, sẵn sàng cho trận chiến sinh tử.

Hư Không Cự Mãng rít lên một tiếng chói tai, thân hình khổng lồ của nó bắt đầu di chuyển, tạo ra những đợt sóng trọng lực nén ép không khí, khiến động đá rung chuyển dữ dội. Những vết nứt không gian sắc bén như lưỡi đao vô hình liên tục xuất hiện và lao thẳng về phía Lạc Phong.

Lạc Phong né tránh, Linh Phiến trên xương bả vai hắn vỗ mạnh, tạo ra những trường lực đối kháng, nhưng hắn vẫn bị ép lùi từng bước. Sức mạnh của Cự Mãng vượt xa mọi đối thủ hắn từng gặp. Nó không chỉ dùng trọng lực để tấn công mà còn để phòng thủ, tạo ra một lớp giáp không gian dày đặc xung quanh mình, khiến mọi đòn đánh của Lạc Phong đều bị tiêu tán. Lạc Phong nhận ra chỉ sức mạnh thuần túy không đủ để xuyên qua lớp phòng thủ này.

Hắn nhắm mắt lại, Linh Tê thần nhãn được kích hoạt. Ngay lập tức, hắn “nhìn thấy” cấu trúc của trường lực trọng lực và không gian xung quanh Cự Mãng, những điểm yếu và dòng chảy năng lượng của nó. Hắn tập trung Hư Không Chi Lực, phẩm chất ăn mòn bùng phát, bao phủ lấy hai tay hắn, khiến chúng như được bao bọc bởi một lớp sương xám tro. Hắn không đối kháng trực diện, mà lại “hòa mình” vào trường lực của Cự Mãng, dùng phẩm chất ăn mòn để “làm mềm” và “xé toạc” từng điểm yếu.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Dưới Vực Thẳm

Lạc Phong lao vào, đấm thẳng vào những điểm yếu trong trường lực trọng lực của Cự Mãng, “ăn mòn” và phá vỡ sự ổn định của chúng, tạo ra những lỗ hổng không gian nhỏ. Mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh chuyển hóa, khiến trường lực của Cự Mãng bị biến dạng, không còn hoàn hảo.

Cự Mãng gầm lên đau đớn khi trường lực của nó bị xé rách. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự phẫn nộ. Nó phản công dữ dội hơn, tạo ra một cơn lốc xoáy trọng lực cực lớn, đen đặc ma khí, hòng nghiền nát Lạc Phong thành từng mảnh. Cơn lốc xoáy này không chỉ nén ép thể xác mà còn vặn vẹo tinh thần, khiến Lạc Phong cảm thấy đầu óc choáng váng, linh hồn như muốn bị xé ra.

Lạc Phong nhắm mắt, Linh Tê thần nhãn vận chuyển đến cực điểm. Hắn “nhìn thấy” cấu trúc phức tạp của cơn lốc xoáy trọng lực, những điểm yếu và dòng chảy năng lượng hỗn loạn của nó. Hắn vận chuyển Hư Không Huyễn Đạo, không đối kháng trực tiếp mà lại “hòa mình” vào cơn lốc, dùng phẩm chất ăn mòn để chuyển hóa nó. Lực nén của cơn lốc không còn là mối đe dọa, mà lại biến thành lực đẩy cho chính Lạc Phong. Hắn lướt qua cơn lốc như một ảo ảnh, không bị chút tổn hại nào, thậm chí còn mượn lực của nó để tăng tốc.

Lạc Phong xuất hiện phía sau Hư Không Cự Mãng, tung một đòn Hư Không kết hợp phẩm chất ăn mòn vào gáy nó. Đòn đánh không chỉ gây sát thương vật lý mà còn ăn mòn cả cấu trúc không gian bên trong cơ thể Cự Mãng, khiến những vảy đen xám bắt đầu bong tróc, tan rã thành bụi Tạp Khí.

Cự Mãng rống lên một tiếng cuối cùng, tiếng rống vang vọng khắp động đá, mang theo sự đau đớn và tuyệt vọng. Thân thể khổng lồ của nó đổ sụp, hóa thành vô số đốm sáng Tạp Khí đen đặc, tan vào hồ nước đen, khiến hồ càng thêm sâu thẳm và tĩnh mịch.

Lạc Phong kiệt sức, quỳ xuống thở dốc, mồ hôi ướt đẫm toàn thân. Vết thương cũ ở lòng bàn tay phải lại rỉ máu, nhưng ánh mắt hắn ánh lên vẻ chiến thắng, tràn đầy tự tin và một sự giác ngộ sâu sắc. “Hư… Hư Không Huyễn Đạo… không chỉ là đối kháng… mà là chuyển hóa… tái tạo…” Hắn thều thào, lời nói tan vào không khí.

Lam Yên gật đầu hài lòng, tiến đến gần Lạc Phong. “Ngươi đã nhận ra rồi. Ngươi đã vượt qua, Kẻ kế thừa. Ngươi đã thực sự làm chủ Hư Không Huyễn Đạo, biến ‘ăn mòn’ thành ‘chuyển hóa’. Ngươi xứng đáng với Thiên Cốt Hư Không. Ngươi đã chứng minh mình xứng đáng.”

Lạc Phong gượng dậy, đi đến bên hồ nước đen giờ đã hóa thành một vũng bùn khô cạn. Hắn dùng Hư Không Chi Lực bao bọc Hư Không Tịnh Liên, nhẹ nhàng hái đóa sen trắng muốt lên. Ngay khi đóa sen rời khỏi mặt nước, hồ nước đen lập tức khô cạn hoàn toàn, ma khí tiêu tán vào hư không, và động đá bắt đầu sụp đổ nhanh chóng, những tảng đá lớn rơi xuống ầm ầm.

Lạc Phong nhanh chóng quay lại chỗ Mộ Dung Tuyết, nhẹ nhàng đỡ nàng dậy. Nàng nhìn đóa sen trong tay hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc và vui mừng. “Lạc huynh, đó là… Hư Không Tịnh Liên sao? Thật đẹp…” Nàng thì thầm, bàn tay khẽ chạm vào đóa sen tinh khiết.

“Đúng vậy. Nó sẽ giúp ta. Chúng ta sẽ cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời,” Lạc Phong nói, ánh mắt hắn ánh lên tia hy vọng, nhưng ngay lập tức, một cảm giác lạnh lẽo tột độ ập đến.

Hắn cảm nhận một luồng “dư chấn không gian” lạnh lẽo, mạnh mẽ hơn nhiều lần đột ngột quét qua khu vực. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út rung động dữ dội, lam quang chớp tắt liên tục như một lời cảnh báo cực kỳ nguy hiểm, như thể báo hiệu một sự tồn tại tối cao đang thức giấc.

Lam Yên sắc mặt hơi biến đổi. Nàng ngẩng đầu nhìn lên khoảng không phía trên, đôi mắt xám tro lộ rõ vẻ lo lắng. “Thiên Tôn Vô Cực… hắn đã cảm nhận được sự biến động ở đây. Hắn đang cử những kẻ mạnh hơn đến, hoặc thậm chí… có thể đích thân hắn sẽ xuất hiện.” Giọng nàng trầm xuống, mang theo sự cấp bách.

Lạc Phong siết chặt Hư Không Tịnh Liên trong tay, ánh mắt kiên định, không chút sợ hãi. Hắn biết cuộc chiến còn dài, nhưng hắn đã có thêm một bước tiến quan trọng. “Chúng ta phải rời đi. Hư Không Tịnh Liên này… sẽ giúp ta mạnh mẽ hơn nữa để đối mặt với tất cả.”

“Hắn đã đến… hoặc đang trên đường. Sự biến động Hư Không lớn như vậy… Thiên Tôn Vô Cực sẽ không bỏ qua. Đi thôi, Kẻ kế thừa!” Lam Yên thúc giục, giọng nói vang lên giữa tiếng động đá sụp đổ.

“Đi!” Lạc Phong đáp dứt khoát. Hắn bế Mộ Dung Tuyết lên, hai Linh Phiến trên xương bả vai bùng lên rực rỡ, lam quang chói lòa. Không gian xung quanh họ bắt đầu biến dạng kịch liệt, vặn vẹo thành một xoáy nước Hư Không. Lạc Phong vận chuyển Hư Không Huyễn Đạo đến cực hạn, sử dụng khả năng dịch chuyển tức thời mạnh mẽ nhất, đưa cả nhóm thoát khỏi Vực Thẳm Cổ Xưa đang sụp đổ, biến mất trong một tia sáng lam nhạt.

Từ rất xa, trong một Thiên Phù Sơn hoang tàn, Hắc La và Thám Ảnh đồng loạt dừng lại. Sắc mặt chúng tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Chúng cảm nhận được một luồng dịch chuyển không gian cực lớn, cùng với sự bùng nổ của một luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết mang phẩm chất ăn mòn, vượt xa mọi dự đoán.

“Không thể nào! Luồng Hư Không này… hắn đã thành công?! Hắn đã làm chủ phẩm chất ăn mòn!” Thám Ảnh run rẩy, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng.

Hắc La, đôi mắt đỏ rực giờ chỉ còn sự lo lắng sâu sắc và nỗi sợ hãi không thể che giấu, kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay. “Báo cáo khẩn cấp cho Thiên Tôn đại nhân! Kẻ kế thừa đã đạt được Hư Không Tịnh Liên và trở thành mối đe dọa thực sự! Hắn đã làm chủ Hư Không Huyễn Đạo, có thể biến chuyển hóa và ăn mòn thành sức mạnh của mình! Ngài cần đích thân ra tay!” Tiếng nói của Hắc La vang lên đầy tuyệt vọng, tan vào hư không vô tận, mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8