Hư Không Huyễn Đạo
Chương 59: Thiên Nhãn Giám Sát

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:39 | Lượt xem: 7

Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ tầng không, kéo theo một vệt sáng màu đỏ tía rực cháy tựa như một vệt máu dài rạch ngang bầu trời ban mai. Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, luồng ánh sáng tàn khốc ấy nện thẳng xuống mỏm đá ngay sát rìa hang động nơi Lạc Phong vừa đặt chân ra.

“Tránh ra!” Lam Yên hét lên, thanh âm thanh tao thường ngày giờ đây vỡ vụn bởi sự kinh hoàng.

Lạc Phong phản ứng gần như một bản năng sinh tồn đã được tôi luyện qua hàng trăm trận chiến sinh tử. Đôi Linh Dực trong suốt trên bả vai hắn đột ngột vỗ mạnh, tạo ra một vòng xoáy áp lực không gian nghịch đảo, đẩy bật thân thể hắn cùng Mộ Dung Tuyết đang nằm trong vòng tay lùi sâu về phía sau.

Uỳnh!

Mỏm đá khổng lồ dày hàng trượng bị luồng sáng đỏ tía kia nghiền nát thành những hạt bụi mịn trong nháy mắt. Sức nóng khủng khiếp của đòn đánh phả vào mặt Lạc Phong, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi đá cháy khét lẹt. Những tia lửa điện màu đỏ tía lách tách nhảy múa trên nền đất, ăn mòn từng ngọn cỏ, biến chúng thành những vệt than đen đúa.

Lạc Phong đáp xuống một góc khuất dưới vách đá dựng đứng, lồng ngực phập phồng thở dốc. Hắn siết chặt vòng tay, che chở cho Mộ Dung Tuyết tránh khỏi những mảnh đá vụn đang bay tứ tán. Gương mặt nàng khẽ nhăn lại, hàng mi dài run rẩy dưới tác động của luồng dư chấn mạnh mẽ, nhưng nhờ có lớp lam quang bảo hộ từ Linh Dực của hắn bao bọc, nàng không bị tổn thương thêm.

Trong khoảnh khắc ấy, tim Lạc Phong đập liên hồi như nổi trống. Một nỗi hoài nghi cực độ dâng lên trong tâm trí hắn, lạnh buốt và sắc nhọn như những dải băng mùa đông. Hắn tự hỏi bản thân, liệu mỗi bước đi của mình, mỗi lần hắn vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết, có thực sự nằm ngoài tầm kiểm soát của Thiên Tôn Vô Cực? Hay tất cả chỉ là một phần trong ván cờ vĩ đại mà thực thể tối cao kia đã bày sẵn, nuôi dưỡng hắn như một thứ quả chín chờ ngày thu hoạch?

Nỗi sợ hãi không phải vì cái chết của chính mình, mà là vì sự an nguy của người con gái đang tựa vào lồng ngực hắn. Hắn cúi đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, làn da nàng dưới ánh nắng ban mai có chút nhợt nhạt nhưng đã bắt đầu lấy lại huyết sắc hồng nhuận. Hắn thầm nghĩ, nếu một ngày hắn không thể chống đỡ nổi áp lực từ cửu thiên, nàng sẽ ra sao? Gia tộc Lạc thị, những người tin tưởng hắn, và cả thế giới trôi nổi đầy rẫy tạp khí này sẽ đi về đâu?

“Kẻ kế thừa, thu liễm khí tức ngay lập tức!” Lam Yên lao đến bên cạnh hắn, bàn tay ngọc bích của nàng run rẩy bấm niệm pháp quyết. Một màng sương mù màu lam nhạt, mang theo hơi thở u uẩn của Linh Tê lực, nhanh chóng bao phủ lấy ba người, hòa lẫn khí tức của họ vào vách đá cổ xưa.

Lạc Phong lập tức điều động Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền, ép luồng lực lượng không gian nguyên thủy đang cuộn trào trở lại trạng thái tĩnh lặng. Tinh hạch lam xám rực rỡ quay chậm lại, tỏa ra những luồng năng lượng dịu mát, xoa dịu các kinh mạch đang nóng ran vì kích động. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn cũng dần tắt đi lam quang, trở lại vẻ ngoài của một món trang sức bình thường, không chút nổi bật.

Khi mọi luồng khí tức hoàn toàn bị phong bế, không gian xung quanh rơi vào một sự im lặng đến rợn người. Chỉ còn tiếng gió rít qua các khe đá hẹp và tiếng xào xạc của những tán lá khô bị thiêu rụi dưới mặt đất.

Lạc Phong ngước mắt nhìn lên bầu trời. Qua những tán lá rừng thưa thớt, hắn nhìn thấy một hiện tượng kỳ dị. Giữa những tầng mây xám tro đang cuộn xoắn, một vòng tròn ánh sáng màu đỏ tía khổng lồ, đường kính rộng tới hàng dặm, đang từ từ xoay tròn. Nó không phải là một đám mây, cũng không phải là ánh mặt trời phản chiếu, mà là một trận pháp tinh vi mang theo những đường vân cổ xưa, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, dò xét khắp mọi ngóc ngách của Thiên Phù Sơn.

Trông nó tựa như một con mắt khổng lồ không có tròng, lơ lửng giữa vòm trời vỡ vụn, lặng lẽ giám sát vạn vật bên dưới.

“Đó là cái gì?” Lạc Phong trầm giọng hỏi, thanh âm trầm thấp chứa đựng sự phẫn nộ nén chặt. Hắn cảm nhận được luồng ánh sáng kia vừa quét qua đỉnh đầu họ, mang theo một ý chí lạnh lùng, vô cảm, coi chúng sinh hạ giới không khác gì cỏ rác hay những con thú trong lồng nuôi nhốt.

Lam Yên tựa lưng vào vách đá, sắc mặt nàng hơi tái đi vì vừa phải vận dụng Linh Tê lực khi cơ thể chưa hoàn toàn khôi phục. Đôi mắt xám tro của nàng nhìn chằm chằm vào vòng tròn ánh sáng trên trời, chứa đựng một nỗi tang thương sâu thẳm của tuế nguyệt.

“Đó chính là Thiên Nhãn Giám Sát,” Lam Yên khẽ thở dài, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng qua kẽ đá. “Một trong những công cụ tàn nhẫn nhất mà Tiên Giới dùng để duy trì trật tự bóp méo của họ. Chúng là những trận pháp viễn cổ khổng lồ lơ lửng trên chín tầng trời, được Thiên Tôn Vô Cực cải tạo và điều khiển. Nhiệm vụ của chúng là canh giữ toàn bộ hạ giới, đặc biệt là những Thiên Phù Sơn trôi nổi này.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Nhãn Giám Sát

Nàng dừng lại một chút, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi lưu huỳnh từ đòn tấn công vừa rồi, chân mày thanh tú khẽ nhíu lại. “Bất kỳ tu sĩ nào có dấu hiệu phá vỡ quy tắc, bộc phát sức mạnh vượt quá giới hạn phàm nhân, hoặc thức tỉnh Thiên Cốt ngoài ý muốn như ngươi, đều sẽ bị Thiên Nhãn khóa chặt. Một khi bị phát hiện, nhẹ thì bị giáng xuống Thiên Phạt để hủy diệt tu vi, nặng thì sẽ bị các Thiên Tướng Hư Không trực tiếp truy sát, thần hình câu diệt.”

Lạc Phong siết chặt nắm tay, đốt ngón tay kêu lên những tiếng rắc rắc nhè nhẹ. “Nói cách khác, chúng ta đang sống dưới một cái lồng giam khổng lồ, và kẻ đứng đầu lồng giam đó là Thiên Tôn Vô Cực?”

“Không sai,” Lam Yên nhìn hắn, ánh mắt đầy thâm ý. “Hạ giới trong mắt họ chỉ là một lò luyện khổng lồ để thu thập tinh hoa sinh mệnh và linh khí nguyên thủy cho đại kế Thế Giới Hồi Quy. Họ không cần những biến số có thể đe dọa đến trật tự đó. Ngươi, với Tiên Cốt tinh hạch và lực lượng không gian nguyên thủy, chính là biến số lớn nhất mà họ muốn loại bỏ.”

Nghe đến đây, Lạc Phong cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng ngay sau đó, nó bị thiêu rụi bởi ngọn lửa ý chí bất khuất trong lồng ngực hắn. Hắn không muốn làm một con kiến cam chịu số phận, càng không muốn Mộ Dung Tuyết phải chịu chung cảnh ngộ bị chèn ép, hút cạn sinh mệnh lực bởi Lời Nguyền Hút Linh tàn ác kia.

Lúc này, Mộ Dung Tuyết trong lòng hắn khẽ động đậy. Hơi ấm từ cơ thể Lạc Phong và luồng không khí mát mẻ của buổi sớm mai đã đánh thức nàng khỏi giấc ngủ sâu. Nàng từ từ mở mắt, đôi đồng tử trong veo như nước hồ thu nhìn thấy gương mặt góc cạnh, tràn đầy sự kiên định của Lạc Phong đầu tiên.

“Lạc huynh…” Nàng khẽ gọi, giọng nói còn mang theo chút khàn nhẹ của người vừa tỉnh giấc. Nàng cố gắng ngồi dậy, nhưng cảm giác mệt mỏi vẫn còn lởn vởn trong các khớp xương khiến cơ thể nàng hơi lảo đảo.

Lạc Phong đỡ lấy bả vai nàng, động tác vô cùng nhẹ nhàng và cẩn trọng. “Mộ Dung cô nương, nàng thấy trong người thế nào rồi? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Mộ Dung Tuyết lắc đầu, nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận luồng linh lực ấm áp, tinh khiết đang lưu chuyển nhẹ nhàng trong kinh mạch, hoàn toàn không còn sự tắc nghẽn hay cảm giác bị rút cạn như trước. Vết thương nơi sườn cũng đã khép miệng, chỉ còn lại một cảm giác ngứa nhẹ của da non đang tái tạo.

“Ta cảm thấy… rất tốt. Luồng khí tức lạnh lẽo trước đây đã biến mất hoàn toàn rồi,” nàng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và một niềm tin tưởng tuyệt đối. “Là huynh đã cứu ta, đúng không?”

Lạc Phong mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhu hòa đi vài phần khi đối diện với nàng. “Nàng không sao là tốt rồi. Chúng ta đã vượt qua được cửa ải khó khăn nhất. Nhưng hiện tại, chúng ta vẫn chưa hoàn toàn an toàn.”

Mộ Dung Tuyết lúc này mới chú ý đến xung quanh. Nàng nhìn thấy mỏm đá bị đánh nát thành bụi mịn ngay sát bên cạnh, ngửi thấy mùi khét lẹt của đá cháy và nhìn thấy màng sương mù màu lam nhạt đang bao phủ lấy họ. Khi nàng ngước nhìn lên vòm trời, vòng tròn ánh sáng đỏ tía vẫn đang chậm rãi xoay tròn giữa các tầng mây, tỏa ra một áp lực vô hình khiến linh hồn nàng khẽ run rẩy.

“Đó… đó là cái gì vậy?” Nàng xích lại gần Lạc Phong hơn, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo hắn, nỗi sợ hãi bản năng trước sức mạnh thiên địa hiện rõ trong đôi mắt.

“Đó là Thiên Nhãn,” Lạc Phong trầm giọng giải thích, tay hắn khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng để trấn an. “Nó đang tìm kiếm chúng ta. Thiên Tôn Vô Cực đã biết đến sự tồn tại của ta, hắn đang dùng mọi cách để khóa chặt vị trí của chúng ta từ trên chín tầng trời.”

Mộ Dung Tuyết cắn chặt môi dưới, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ kiên cường. Nàng nhìn thẳng vào mắt Lạc Phong, giọng nói tuy nhỏ nhưng vô cùng kiên quyết: “Lạc huynh, ta sẽ không làm gánh nặng cho huynh nữa. Dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ cùng huynh đối mặt. Chúng ta đã thề nguyện sinh tử tương tùy, ta tuyệt đối không nuốt lời.”

Nhìn thấy sự kiên định của nàng, lòng Lạc Phong dâng lên một luồng ấm áp mãnh liệt. Hắn biết, quyết định bảo vệ nàng đến cùng là hoàn toàn đúng đắn. Nàng không phải là một đóa hoa yếu ớt chỉ biết dựa dẫm, mà là một đồng hành đích thực, sẵn sàng cùng hắn đi qua giông bão.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Nhãn Giám Sát

“Được, chúng ta sẽ cùng nhau đi hết con đường này,” Lạc Phong gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía Lam Yên. “Tiền bối Lam Yên, chúng ta không thể ở lại đây lâu. Thiên Nhãn kia liệu có cách nào để che mắt nó hoàn toàn không?”

Lam Yên khẽ gật đầu, nàng lấy ra cuộn da cổ chứa bản đồ chi tiết về các mảnh vỡ của phân nhánh Thư Các và Thiên Khuyết tinh thạch mà nàng đã trao cho hắn trước đó.

“Thiên Nhãn tuy mạnh, nhưng nó hoạt động dựa trên việc dò tìm những dao động năng lượng lớn và đột ngột,” Lam Yên chỉ ngón tay vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những đường vẽ ngoằn ngoèo biểu thị cho một thung lũng sâu nằm giữa hai ngọn Thiên Phù Sơn khổng lồ. “Khu vực này được gọi là Thung Lũng Sương Mù Không Gian. Nơi đó chứa đầy các vết nứt không gian tự nhiên nhỏ, tạo ra những luồng hỗn mang lực liên tục dao động. Nếu chúng ta di chuyển vào đó, sự hỗn loạn của không gian sẽ che giấu hoàn toàn khí tức của chúng ta, khiến Thiên Nhãn không thể định vị được.”

Nàng nhìn Lạc Phong, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn: “Nhưng đi vào đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta phải đối mặt với nguy hiểm từ các vết nứt không gian. Chỉ cần một bước đi sai lầm, ngươi có thể bị cuốn vào khoảng vô tận và bị xé nát thành trăm mảnh. Ngươi có dám mạo hiểm không?”

Lạc Phong không hề do dự, hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, nhận được cái gật đầu kiên định từ nàng, rồi quay sang Lam Yên. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Ở lại đây chỉ có con đường chết khi Thiên Nhãn khóa chặt mục tiêu. Đi vào Thung Lũng Sương Mù Không Gian, ít nhất chúng ta còn có cơ hội tự chủ.”

“Tốt,” Lam Yên khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng hiện lên vẻ tán thưởng. “Vậy thì hãy chuẩn bị xuất phát. Chúng ta phải di chuyển thật nhanh trước khi Thiên Nhãn hoàn thành chu kỳ quét tiếp theo.”

Lạc Phong đứng dậy, hắn nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên theo tư thế cũ để đảm bảo nàng không phải tốn sức lực khi di chuyển. Đôi Linh Dực trong suốt trên bả vai hắn khẽ rung động, lam quang huyền ảo tỏa ra bao bọc lấy cả hai, sẵn sàng cho những cú dịch chuyển cự ly ngắn dưới mặt đất để tránh gây ra chấn động không gian lớn.

Lam Yên đi tiên phong, thân hình bạch y của nàng lướt đi thoăn thoắt giữa những thân cây cổ thụ rậm rạp, tựa như một bóng ma màu trắng không hề để lại dấu vết trên mặt đất ẩm ướt. Lạc Phong bế Mộ Dung Tuyết bám sát ngay sau nàng, mỗi bước chân của hắn đều cực kỳ cẩn trọng, tận dụng tối đa những vùng bóng râm và các tảng đá lớn để che giấu thân hình khỏi sự dò xét từ trên cao.

Dọc đường đi, Lạc Phong tập trung toàn bộ tinh thần lực để cảm nhận môi trường xung quanh. Khứu giác của hắn nhận thấy mùi đất ẩm ướt trộn lẫn với mùi cỏ mục, thỉnh thoảng có hương thơm thanh khiết thoang thoảng phát ra từ chính cơ thể hắn – kết quả của việc dung hợp Hư Không Tịnh Liên và thanh lọc Lời Nguyền Hút Linh. Thính giác của hắn nghe được tiếng xào xạc của lá cây, tiếng chim kêu hoảng loạn từ xa khi cảm nhận được áp lực của Thiên Nhãn, và tiếng thở đều đặn, ấm áp của Mộ Dung Tuyết sát bên tai.

Mỗi khi luồng ánh sáng đỏ tía từ trên trời quét qua các kẽ lá, Lạc Phong lại cảm nhận được một luồng nhiệt lượng nhẹ phả xuống, kèm theo cảm giác tê rần trên da thịt như có hàng ngàn mũi kim nhỏ châm vào. Đó là dấu hiệu cho thấy Thiên Nhãn đang liên tục phóng ra các tia dò quét năng lượng. Nếu không có màng sương mù bảo hộ của Lam Yên và sự tự khống chế khí tức tuyệt đối của Tiên Cốt tinh hạch, họ đã bị phát hiện từ lâu.

In suốt hành trình di chuyển kéo dài hàng canh giờ, tâm trí Lạc Phong không ngừng hoạt động. Hắn suy ngẫm về những gì Lam Yên đã nói về “Linh Tê Của Tiên Đạo” và bản chất của lực lượng không gian nguyên thủy. Hắn nhận ra rằng, sức mạnh mà hắn đang sở hữu không chỉ đơn thuần là một công cụ để chiến đấu hay phá hủy, mà nó là một quy tắc tối cao của vũ trụ, có khả năng chuyển hóa, tái tạo và hàn gắn.

“Phẩm chất ăn mòn” mà hắn từng thu được từ việc luyện hóa Tạp Khí Thiên Kiếp, giờ đây dưới sự điều hòa của Tiên Cốt tinh hạch, đã biến đổi thành một loại năng lượng chuyển hóa kỳ diệu. Nó có thể ăn mòn các kết giới phòng ngự của kẻ thù, nhưng đồng thời cũng có thể dùng để bóc tách, thanh lọc những tạp chất tà ác nhất, trả lại sự tinh khiết nguyên bản cho vạn vật.

Chính sự giác ngộ này đã giúp hắn chuyển hóa thành công Lời Nguyền Hút Linh trong cơ thể mình và Mộ Dung Tuyết, biến thứ cấm chế chết người kia thành một phần sức mạnh của bản thân, củng cố thêm cho Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền.

“Lạc huynh…” Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, nàng ngước nhìn gương mặt đang đăm chiêu suy nghĩ của hắn. “Huynh đang lo lắng về Thiên Tôn Vô Cực sao?”

Lạc Phong cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt hắn trở nên dịu nhẹ. “Ta không lo lắng về hắn, ta chỉ đang suy nghĩ làm thế nào để bẻ gãy bàn tay của hắn đang thao túng thế giới này. Hắn muốn biến vạn vật thành vật tế, muốn hủy diệt để tái tạo theo ý riêng. Nhưng sự sống có quyền tự định đoạt số phận của nó, không ai có quyền tước đoạt điều đó.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Nhãn Giám Sát

Mộ Dung Tuyết khẽ tựa đầu vào vai hắn, giọng nói của nàng chứa đựng một niềm tin sắt đá: “Huynh nhất định sẽ làm được. Ta tin tưởng huynh, và cả thế giới này cũng sẽ nhận ra huynh chính là cứu tinh của họ.”

“Ta không cần làm cứu tinh của thế giới,” Lạc Phong nói, giọng hắn trầm ấm nhưng kiên định như đá tảng. “Ta chỉ muốn bảo vệ nàng, bảo vệ gia tộc, và tìm lại mẹ của ta. Để làm được điều đó, ta phải kéo sụp bầu trời giả tạo này xuống.”

Lam Yên đi phía trước, nghe được cuộc đối thoại của hai người, nàng khẽ ngoảnh lại nhìn. Trong đôi mắt xám tro u uẩn của nàng lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng đã sống qua hàng trăm năm cô tịch, chứng kiến biết bao thiên tài ngã xuống dưới sự tàn khốc của Thiên Phạt và sự truy sát của Thiên Giới. Nhưng chưa từng có ai mang lại cho nàng cảm giác chấn động như thiếu niên này. Ở hắn, có sự kiên nghị của một kẻ bò lên từ vũng bùn phế vật, có sự nhạy bén của một thiên tài lĩnh ngộ quy tắc tối cao, và trên hết, là một tấm lòng trọng tình trọng nghĩa, sẵn sàng đối đầu với cả trời đất vì người mình yêu thương.

“Chúng ta sắp đến rìa của Thung Lũng Sương Mù Không Gian rồi,” Lam Yên lên tiếng cảnh báo, cắt ngang dòng suy nghĩ của họ. “Hãy chú ý, áp lực không gian ở phía trước sẽ bắt đầu biến động dữ dội. Lạc Phong, ngươi phải dùng lực lượng không gian của mình để ổn định trường lực xung quanh ba người chúng ta.”

Lạc Phong gật đầu nghiêm nghị. Hắn cảm nhận được bầu không khí phía trước bắt đầu thay đổi. Một luồng gió lạnh buốt, mang theo hơi ẩm dày đặc và những dao động không gian hỗn loạn, từ sâu trong thung lũng thổi ngược lên. Khứu giác của hắn ngửi thấy mùi của sự trống rỗng, một mùi hương không tên nhưng khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước một vực sâu vô tận.

Trước mắt họ, thung lũng hiện ra như một vết nứt khổng lồ rạch đôi mặt đất của Thiên Phù Sơn. Sương mù màu xám tro dày đặc cuộn xoắn bên trong thung lũng, che khuất tầm nhìn quá mười trượng. Thỉnh thoảng, những vệt sáng màu lam nhạt lướt qua trong sương mù, kèm theo những tiếng rít khe khẽ của các vết nứt không gian tự nhiên đang đóng mở liên tục.

Đây thực sự là một vùng đất tử thần đối với những tu sĩ bình thường, nhưng đối với Lạc Phong, người sở hữu Linh Dực và Tiên Cốt tinh hạch, nơi này lại mang đến một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Hắn vận chuyển Hư Không lực nguyên thủy trong kinh mạch, hai Linh Dực trên bả vai bừng sáng lam quang dịu nhẹ. Một trường lực không gian hình cầu, đường kính khoảng trượng, nhanh chóng hình thành xung quanh ba người, đẩy lui luồng sương mù xám tro và ổn định những dao động hỗn loạn đang ập đến.

“Đi thôi,” Lạc Phong nói, bước chân hắn vững vàng tiến vào trong sương mù dày đặc.

Mỗi bước đi trong thung lũng đều là một thử thách cực độ đối với tinh thần lực của Lạc Phong. Dưới Linh Tê thần nhãn, hắn có thể nhìn thấy những dòng chảy không gian phức tạp, đan chéo vào nhau như một mạng nhện khổng lồ vô hình. Có những điểm không gian cực kỳ mỏng manh, chỉ cần một chút chấn động nhẹ cũng có thể kích hoạt một vết nứt không gian chết người.

Hắn phải liên tục điều chỉnh tần số dao động của trường lực bảo hộ, lúc thì bóp nghẹt không gian xung quanh để tránh va chạm với các vết nứt, lúc lại giải phóng phẩm chất ăn mòn để làm suy yếu những luồng áp lực đang ép tới.

Mộ Dung Tuyết nằm trong lòng hắn, cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ từng thớ cơ trên người hắn. Nàng không dám thở mạnh, chỉ lặng lẽ truyền một luồng linh lực ấm áp từ cơ thể mình sang cho hắn qua tiếp xúc da thịt, hy vọng có thể giúp hắn giảm bớt phần nào sự mệt mỏi tinh thần.

Lam Yên đi bên cạnh, nàng liên tục dùng sáo ngọc thổi ra những khúc nhạc ngắn, tạo ra những gợn sóng lam nhạt để định hướng con đường đi an toàn nhất giữa mê cung không gian hỗn loạn này.

Nhờ sự phối hợp ăn ý, họ đã đi sâu vào trong thung lũng được vài dặm mà không gặp phải biến cố lớn nào. Áp lực từ Thiên Nhãn Giám Sát trên bầu trời lúc này đã hoàn toàn bị cắt đứt bởi lớp sương mù không gian dày đặc, mang lại cho họ một cảm giác an toàn tạm thời.

Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Nhãn Giám Sát

Đột nhiên, Lạc Phong dừng khựng lại. Đôi mắt hắn híp lại, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền đột ngột quay nhanh, phát ra những tiếng cảnh báo dồn dập. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay hắn rung lên bần bật, tỏa ra một luồng lam quang lạnh lẽo, buốt giá đến tận xương tủy.

“Có điều gì đó không ổn,” Lạc Phong trầm giọng nói, thính giác của hắn nghe được một tiếng động kỳ lạ từ sâu trong sương mù phía trước.

Đó không phải là tiếng rít của các vết nứt không gian, mà là tiếng kim loại va chạm vào nhau, rầm rập và đều đặn, tựa như bước chân của một đội quân khổng lồ đang tiến đến. Đồng thời, một luồng sát khí ngập tràn, lạnh lùng và vô cảm, từ bốn phương tám hướng ập đến, khóa chặt lấy ba người họ.

Bầu trời phía trên thung lũng sương mù đột ngột chuyển sang màu xám xịt của tro tàn, hoàn toàn che khuất ánh bình minh rạng rỡ vừa hé lộ. Một tiếng sấm không lời nổ vang, chấn động đến mức khiến cả thung lũng rung chuyển dữ dội, các vết nứt không gian xung quanh bỗng chốc bạo động, rít lên những tiếng chói tai.

Từ giữa tầng mây xám xịt kia, sương mù từ từ dạt ra hai bên, lộ ra một khoảng không gian trống rỗng. Và rồi, một con mắt khổng lồ rực lửa đỏ tía, lớn gấp mười lần vòng tròn ánh sáng lúc trước, từ từ mở ra.

Con mắt đó không có mi mắt, chỉ có một vòng tròn lửa đỏ tía cháy rực, và ở chính giữa là một ký hiệu cổ xưa mang hình dáng một chữ “Vô” viết bằng ngôn ngữ Hồng Hoang. Nó không còn dò xét vu vơ nữa, mà trực tiếp nhìn thẳng xuống thung lũng, khóa chặt vào vị trí của Lạc Phong như một mũi tên đã lên dây cung.

“Thiên Nhãn… nó đã khóa chặt chúng ta!” Lam Yên sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, giọng nói nàng run rẩy không kiểm soát nổi. “Làm sao có thể… Thung lũng sương mù này vốn có thể che giấu khí tức mà!”

“Không phải nó tự phát hiện ra,” Lạc Phong nhìn chằm chằm vào con mắt khổng lồ rực lửa trên trời, răng hắn nghiến chặt đến mức rỉ máu. “Là có kẻ đã kích hoạt nó từ bên trong. Thiên Tôn Vô Cực… hắn đã dùng thần niệm lúc nãy để đánh dấu linh hồn của ta!”

Chưa kịp để họ phản ứng, từ trong con mắt khổng lồ rực lửa đỏ tía kia, một tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang dội khắp thiên địa.

Rầm! Rầm! Rầm!

Vô số sợi xích sắt khổng lồ, mỗi sợi to bằng cả thân cây cổ thụ, được tạo thành từ hắc khí đặc quánh và lôi điện màu đỏ tía, từ trên chín tầng trời thò xuống, xé toạc lớp sương mù không gian dày đặc của thung lũng. Chúng lao thẳng xuống đất với tốc độ kinh hoàng, cắm chặt vào các vách đá xung quanh, tạo thành một chiếc lồng giam không gian khổng lồ, khóa chặt mọi ngả đường thoát thân của họ.

Mặt đất dưới chân họ bắt đầu nứt toác, từ trong những vết nứt, luồng hắc khí lạnh lẽo dâng lên cuồn cuộn, ăn mòn lớp trường lực bảo hộ của Lạc Phong với một tốc độ đáng sợ.

Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, đứng giữa chiếc lồng giam xích sắt khổng lồ, ngước nhìn con mắt rực lửa đỏ tía đang nhìn xuống mình đầy khinh miệt từ trên cao. Hắn cảm nhận được một áp lực không gian kinh hoàng đang đè nặng lên bả vai, muốn ép hắn phải quỳ rạp xuống đất.

Nhưng xương sống của Lạc Phong thẳng như một ngọn thương, Tiên Cốt tinh hạch trong người hắn bùng nổ sức mạnh chưa từng có, đối kháng trực diện với uy áp của trời đất. Đôi Linh Dực trên bả vai hắn rực sáng lam quang huyền ảo, vỗ mạnh liên tục để giữ vững thân hình giữa luồng bão tố không gian đang điên cuồng gào thét.

“Muốn giam ta? Muốn hủy diệt ta?” Lạc Phong ngửa mặt lên trời, tiếng gầm của hắn vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng sấm rền rĩ. “Thiên Tôn Vô Cực, hôm nay ta sẽ chém đứt con mắt này của ngươi!”

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8