Hư Không Huyễn ĐạoChương 79: Phản Ứng Của Thiên Giới
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét không ngừng, dữ dội hơn bao giờ hết, như hàng vạn sợi tơ vô hình đang giằng xé, báo hiệu một sự bất thường sâu sắc đang len lỏi khắp Hư Không, tập trung vào một tâm điểm duy nhất. Nàng nhắm nghiền đôi mắt xám tro u uẩn, cố gắng phân định những tín hiệu hỗn loạn, cảm nhận những luồng khí tức cường đại đang cuồn cuộn đổ về phía Lạc Phong. Linh Tê Cổ Phái của nàng, ngàn năm trước, đã lụi tàn dưới ánh mắt giám sát của Thiên Nhãn, và giờ đây, cảm giác kinh hoàng ấy lại ùa về, nhân lên gấp bội.
Lam Yên mở mắt, nhìn về phía Lạc Phong đang ôm Mộ Dung Tuyết trong lòng, đôi Linh Phiến trong suốt sau lưng hắn khẽ rung động, đưa ba người lướt đi giữa những đám mây ngũ sắc trên Thiên Phù Sơn. Khí tức của hắn vững chãi, uy nghiêm đến lạ lùng, nhưng ánh mắt lại trầm tư, ẩn chứa một sự cảnh giác tột độ.

“Lạc huynh, có chuyện gì sao?” Mộ Dung Tuyết khẽ ngẩng đầu, siết chặt bàn tay hắn. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy Lạc Phong, dù hắn cố gắng che giấu. Hơi ấm từ cơ thể hắn vẫn trấn an nàng, nhưng nỗi lo âu vẫn lẩn khuất trong đáy mắt.
Lạc Phong nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của Tuyết nhi, trấn an nàng bằng một nụ cười nhạt. “Không có gì, Tuyết nhi. Chỉ là… một vài ‘ánh mắt’ phiền phức đang dòm ngó mà thôi.” Hắn không muốn nàng lo lắng thêm, nhưng trong thâm tâm, sự bất an đang dâng trào. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn vẫn phát ra lam quang mờ nhạt, một tín hiệu cảnh báo không ngừng về mối nguy hiểm đang chực chờ. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, quen thuộc đến đáng sợ từ Thiên Tôn Vô Cực. Nó không còn là sự giám sát đơn thuần mà là một khao khát “chiếm hữu” mãnh liệt, một sợi dây vô hình đang cố gắng “dẫn dụ” hắn về một hướng đi đã định sẵn.
*Thiên Tôn, ngươi càng muốn ta đi đâu, ta càng phải đi đến đó. Nhưng không phải theo cách của ngươi.* Lạc Phong thầm nghĩ, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Thiên Khuyết Lệnh Bài phát ra lam quang chỉ dẫn. Hắn đang chủ động “thao túng” sự dẫn dụ của Thiên Tôn, biến nó thành con đường của chính mình, một con đường mà hắn sẽ tự mình định đoạt.
Lam Yên đứng cạnh Lạc Phong, vẻ mặt nàng phức tạp. Bản mệnh Linh Tê của nàng gào thét không ngừng, không chỉ báo hiệu mối nguy hiểm mà còn là sự thay đổi, sự trỗi dậy của một sức mạnh vượt ngoài lẽ thường. “Kẻ kế thừa… ngươi đang trở thành tâm điểm của toàn bộ hạ giới. Thậm chí có thể là cả ‘Thiên Giới’ nữa.” Giọng nàng thì thầm, mang theo sự kính nể và lo âu sâu sắc. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn vạn lần.
***
Trong một chiều không gian hắc ám vô tận, nơi chỉ có những vì sao ảo ảnh lấp lánh và những dòng Hư Không Chi Lực cuộn xoáy như những con sông tử vong, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang khổng lồ. Tấm gương Hư Không trước mặt hắn hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang ôm Mộ Dung Tuyết, lướt đi giữa những Thiên Phù Sơn và Linh Hà. Một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nở trên môi hắn, tựa như một vị thần đang thưởng thức vở kịch do chính mình dàn dựng.

“Hừm, ‘chìa khóa’ đã bắt đầu hành trình. Rất tốt.” Giọng Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, vang vọng khắp chiều không gian, mang theo uy áp khiến vạn vật phải run rẩy.
Dưới chân ngai vàng, Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp, sắc mặt chúng trắng bệch vì sợ hãi. Các pháp trận theo dõi trên phiến đá đen dưới chân chúng bừng sáng liên tục, hiện rõ hình ảnh Lạc Phong. Dù đã bị Lạc Phong đánh bại nhiều lần, và giờ đây phải nhận lệnh “bảo vệ” kẻ thù, nỗi sợ hãi Thiên Tôn Vô Cực vẫn lớn hơn sự căm phẫn trong lòng chúng.
Hắc La run rẩy, cố gắng giữ giọng không vấp váp: “Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã rời Hư Không Lôi Đài, đang hướng về phía Vực Thẳm Nguyên Thủy theo đúng dự liệu của ngài. Nhưng… hắn đã lĩnh ngộ phẩm chất ‘thao túng’ và ‘tái tạo’ đến mức hoàn mỹ. Sức mạnh của hắn… đã vượt xa mọi dự liệu ban đầu của thuộc hạ.”
Thám Ảnh, khuôn mặt tái mét, vội vàng bổ sung: “Uy áp của hắn đã vượt xa cảnh giới Trúc Cơ. Các Thiên Nhãn giám sát khắp hạ giới đang dồn về phía hắn, như những con diều hâu đói khát.”
Thiên Tôn Vô Cực phất tay, một luồng hắc quang vô hình quét qua, khiến không gian xung quanh rung chuyển. “Cứ để hắn. Sự trưởng thành của hắn, sự chú ý hắn thu hút, đều là một phần của đại kế. Các ngươi… tiếp tục giám sát, nhưng tuyệt đối không được làm tổn hại đến hắn. Thậm chí, nếu cần, hãy ‘bảo vệ’ hắn khỏi những kẻ phiền phức.”
Hắc La và Thám Ảnh nhìn nhau, ánh mắt chúng đầy bối rối và căm phẫn. *Bảo vệ? Kẻ từng là mục tiêu truy sát của chúng ta? Kẻ đã hủy hoại Thiên La Trận Vô Cực, giết U Minh Tôn Giả và phá hỏng mọi kế hoạch của chúng ta?* Nhưng không ai dám cãi lời Thiên Tôn. Mệnh lệnh của hắn là tuyệt đối.
**Cắt cảnh:**
Trên một Thiên Phù Sơn nhỏ, cách Lạc Phong không xa, một tu sĩ trung niên với vẻ mặt tham lam đang ẩn mình trong bụi cây rậm rạp. Hắn đã nghe danh về Thiên Khuyết Lệnh Bài và sức mạnh của Lạc Phong tại Hư Không Lôi Đài, và giờ đây, hắn muốn cướp lấy nó. Linh lực trong tay hắn ngưng tụ thành một lưỡi đao sắc bén, nhắm thẳng vào Lạc Phong đang lướt qua bầu trời.
“Tiểu tử, Thiên Khuyết Lệnh Bài không phải thứ ngươi có thể giữ!” Hắn gầm lên, định lao ra.
Nhưng ngay khi hắn vừa động thủ, một luồng hắc khí vô hình đột nhiên quét qua, không một tiếng động. Lưỡi đao linh lực của hắn tan biến như khói, và bản thân hắn chưa kịp phản ứng đã bị một lực lượng kinh hoàng nghiền nát thành tro bụi, không để lại một dấu vết nào.

Lạc Phong đang lướt đi giữa không trung, bỗng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc lướt qua, không phải của Thiên Tôn Vô Cực, mà là của Hắc La hoặc Thám Ảnh. Ánh mắt hắn lóe lên sự thâm thúy. *Hừ, diễn trò sao? Các ngươi muốn ta đi đâu, ta sẽ đi đó. Nhưng ta sẽ không đi theo cách các ngươi muốn.*
***
Cùng lúc đó, trên khắp các Thiên Phù Sơn, từ những đỉnh núi cao chót vót đến những di tích cổ xưa bị lãng quên, các pháp trận Thiên Nhãn khổng lồ đồng loạt bừng sáng. Những tia sáng đỏ tía và lam xám từ hàng trăm pháp trận hội tụ, tạo thành hàng trăm con mắt vô hình trên bầu trời, tất cả đều khóa chặt vào vị trí của Lạc Phong. Chúng xoay tròn không ngừng, phát ra những luồng khí tức giám sát dày đặc, khiến không gian xung quanh Lạc Phong trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình, cảm thấy lạnh thấu xương dù được Lạc Phong ôm chặt. “Nhiều Thiên Nhãn quá… Chúng ta bị theo dõi rồi, Lạc huynh.” Giọng nàng run rẩy, nỗi sợ hãi trước những ánh mắt vô hình bao trùm lấy nàng.
Lam Yên sắc mặt nghiêm trọng, đôi mắt xám tro của nàng lướt qua bầu trời, cố gắng phân định từng luồng khí tức. “Không chỉ là Thiên Tôn… Có cả những luồng khí tức cổ xưa khác, rất mạnh mẽ và bí ẩn. Kẻ kế thừa, ngươi đã thực sự khuấy động cả hạ giới rồi. Thậm chí, ta cảm nhận được cả những ánh mắt từ ‘Thiên Giới’ đang đổ dồn xuống.” Nàng biết, sự trỗi dậy của Lạc Phong đã phá vỡ sự cân bằng mong manh của thế giới, và giờ đây, hắn đã trở thành tâm điểm của mọi thế lực.
***
Trên một Thiên Phù Sơn hùng vĩ, cao vút chạm mây, ẩn mình trong một màn sương mù dày đặc, một Thiên Cung cổ kính lơ lửng giữa không trung. Trong một đại điện trang nghiêm, được chạm khắc những phù điêu cổ xưa hình các Tiên nhân đã biến mất, một vị Trưởng lão tóc bạc phơ, khí tức uyên thâm như biển cả, đang ngồi xếp bằng trước một quả cầu pha lê lấp lánh. Quả cầu hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang lướt đi giữa không trung, ôm chặt Mộ Dung Tuyết, bên cạnh là Lam Yên.
Một đệ tử trẻ tuổi, thân hình thanh tú, bước vào, kính cẩn hành lễ: “Sư tôn, các Thiên Nhãn đã xác nhận… luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy đó thuộc về ‘Kẻ kế thừa’ đã chiến thắng Hư Không Lôi Đài. Mọi dấu hiệu đều khớp với lời tiên tri cổ xưa của chúng ta.”
Trưởng lão mở mắt, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm tuế nguyệt nhìn vào quả cầu. “Hư Không Chi Chủ chân chính… Hàng ngàn năm rồi, lời tiên tri về ‘Thiên Cốt’ và ‘Hàn Gắn Bầu Trời’ lại ứng nghiệm. Một biến số thật sự.” Giọng ông khẽ thở dài, mang theo sự tiếc nuối và lo lắng. “Nhưng hắn cũng đang trở thành ‘chìa khóa’ cho đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của kẻ đó. Số phận của vũ trụ này… thật khó đoán. Liệu hắn có thể vượt qua sự thao túng của Thiên Tôn?”
Đệ tử lo lắng: “Chúng ta có nên can thiệp không, Sư tôn? Nếu ‘chìa khóa’ rơi vào tay Thiên Tôn Vô Cực…”
Trưởng lão lắc đầu, phất tay áo. “Chưa phải lúc. Hắn đang bị dẫn dụ, đúng. Nhưng ta cảm nhận được một ý chí khác trong hắn, một ý chí ‘thao túng’ và ‘tái tạo’ vô cùng mạnh mẽ. Hắn không phải là con rối. Hắn là một con cờ, nhưng là một con cờ đang tự định đoạt ván cờ của chính mình. Hãy tiếp tục quan sát, thu thập thông tin. Đây là một cuộc chơi mà chúng ta không thể vội vàng tham gia. Một bước sai lầm có thể dẫn đến hủy diệt.”
***
Ánh mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ rực chân trời, nhưng không gian lại càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Lạc Phong dừng lại trên một mỏm đá nhô ra giữa không trung, nhìn về phía xa xăm. Hắn cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình, cả sự “dẫn dụ” của Thiên Tôn Vô Cực lẫn sự “quan sát” của các thế lực khác. Một luồng áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không hề nao núng.
Hắn nhắm mắt lại, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền quay cuồng kịch liệt, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” của Hư Không Chi Lực cuộn trào mạnh mẽ. Hắn đã lĩnh ngộ được bản chất của trò chơi này, nhìn thấu những âm mưu và toan tính của Thiên Tôn.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng tiến đến, tựa đầu vào vai Lạc Phong, hơi ấm của nàng xua tan phần nào cái lạnh lẽo của Hư Không. “Lạc huynh, dù phía trước có là gì, muội sẽ luôn ở bên chàng.” Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng kiên định, như một lời thề nguyện không gì có thể lay chuyển.
Lam Yên đứng bên cạnh, ánh mắt nàng phức tạp, vừa kính nể vừa mang theo một nỗi lo âu sâu thẳm. “Kẻ kế thừa, Thiên Tôn Vô Cực đang biến ngươi thành công cụ. Ngươi có chắc chắn con đường này không?” Nàng không khỏi lo lắng cho số phận của Lạc Phong, và cả số phận của vũ trụ này.
Lạc Phong mở mắt, ánh mắt hắn sắc bén như dao, không còn sự phẫn nộ bộc phát mà thay vào đó là sự trầm tĩnh đáng sợ của một người đã nhìn thấu ván cờ. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, cảm nhận hơi ấm và niềm tin từ nàng.
“Ta sẽ không lùi bước, tiền bối Lam Yên.” Giọng hắn vang vọng, đầy uy lực và kiên quyết. “Thiên Tôn muốn ta là chìa khóa của hắn, vậy ta sẽ dùng chính chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của hắn. Hắn muốn ta ‘trưởng thành’? Ta sẽ trưởng thành theo cách của ta, và dùng sức mạnh ‘tái tạo’ này để không chỉ Hàn Gắn Bầu Trời, mà còn tái tạo lại toàn bộ trật tự vũ trụ này!”
Đôi Linh Phiến trong suốt sau lưng Lạc Phong bừng sáng, không phải là lam quang yếu ớt mà là một luồng ánh sáng lam xám kiên định, mạnh mẽ, như tuyên bố ý chí của một Hư Không Chi Chủ chân chính. Lam quang từ Thiên Khuyết Lệnh Bài trong tay hắn cũng trở nên rực rỡ hơn, dẫn lối về phía Vực Thẳm Nguyên Thủy.
Ba người tiếp tục hành trình, bước vào màn đêm đang buông xuống, hướng về một tương lai đầy biến số nhưng cũng tràn ngập hy vọng và quyết tâm, nơi số phận của toàn bộ vũ trụ đang chờ đợi được định đoạt.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: