Hư Không Huyễn ĐạoChương 81: Đấu Pháp Không Gian
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét không ngừng, tựa vạn sợi tơ vô hình giằng xé, báo hiệu dị biến sâu sắc đang len lỏi khắp Hư Không, hội tụ về một tâm điểm. Nàng khép hờ đôi mắt xám tro u uẩn, cố gắng phân biệt những tín hiệu hỗn loạn, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo thấu xương cùng áp lực không gian vặn vẹo đang cuồn cuộn đổ về phía họ. Ký ức về cảnh lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt giám sát của Thiên Nhãn ngàn năm trước đột ngột ùa về, khiến nàng kinh hãi tột độ, nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng.
Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết trong lòng, đôi Linh Phiến trong suốt nơi bả vai hắn bùng sáng, tạo thành một trường lực không gian lam xám vững chắc bao bọc lấy ba người, che chắn khỏi những luồng gió Hư Không đang dần trở nên hỗn loạn. Hắn cảm nhận sự căng thẳng vô hình nơi Lam Yên, cùng một luồng ý chí lạnh lẽo, cổ xưa đang lan tỏa, mang theo khao khát “chiếm hữu” cùng “dẫn dụ” mãnh liệt. Hắn biết đó là Thiên Tôn Vô Cực, nhưng lần này, ý chí đó không còn đơn thuần là lời đe dọa, mà là sự “mời gọi” tinh vi, được thực thi bởi kẻ khác.
Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong rung lên bần bật, lam quang chớp tắt không ngừng, tựa lời cảnh báo khẩn cấp về mối nguy hiểm không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ sự lừa dối, thao túng ẩn sâu trong bản chất Hư Không.
Mộ Dung Tuyết khẽ rúc vào ngực Lạc Phong, bàn tay nhỏ bé siết chặt vạt áo hắn. Nàng cảm nhận sự căng thẳng vô hình bao trùm lấy Lạc Phong, cùng nỗi lo âu khó tả dâng lên trong lòng. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi lo. “Lạc huynh, có chuyện gì sao?” Giọng nàng thì thầm, lạc giữa tiếng gió.
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, trấn an nàng. “Không sao, Tuyết nhi. Chỉ là… một vị khách không mời mà tới.” Hắn nói, ánh mắt sắc bén quét qua hư không phía trước.
Đúng lúc đó, giữa không trung, không hề tạo ra tiếng động hay gợn sóng nào, một bóng người đột ngột hiện ra. Hắn cao gầy, khoác áo choàng đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm, đôi mắt sâu thẳm tựa vực Hư Không. Đó chính là Ám Liệt, đệ tử của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn đứng đó, tĩnh lặng đến chết chóc, tựa một phần của Hư Không.
Lam Yên nhìn chằm chằm vào Ám Liệt, bản mệnh Linh Tê của nàng gào thét dữ dội hơn bao giờ. Nàng cảm nhận luồng năng lượng “ký sinh” quỷ dị, tương tự “mầm mống hủy diệt” trong Lạc Phong, nhưng đã được “thuần hóa” hoàn toàn trong cơ thể Ám Liệt, trở thành một phần bản chất của hắn. Nàng nhận ra nguy hiểm khôn cùng của kẻ này, một công cụ hoàn hảo, không còn ý chí riêng, chỉ biết phục tùng.
Lạc Phong đứng thẳng, đôi Linh Phiến sau lưng bùng sáng rực rỡ hơn trước. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực nguyên thủy cuộn trào, sẵn sàng ứng phó. Ám Liệt không nói lời nào, chỉ giơ bàn tay gầy guộc lên. Xung quanh hắn, không gian bắt đầu vặn vẹo dữ dội. Những đường rạn nứt vô hình hiện ra, lan ra tựa mạng nhện, rồi nhanh chóng mở rộng, tạo thành một **Trận Pháp Không Gian** khổng lồ, bao trùm lấy Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên.

Lực hút vô hình, mạnh mẽ đột ngột kéo Lạc Phong cùng hai cô gái sâu vào trong trận pháp. Trọng lực thay đổi liên tục điên cuồng, khiến cơ thể họ chao đảo. Các Thiên Phù Sơn xung quanh dường như xoay tròn hỗn loạn, cùng dòng Linh Hà phía dưới biến thành sương mù tím than cuồn cuộn, nuốt chửng mọi ánh sáng cùng phương hướng.
Mộ Dung Tuyết hoảng hốt kêu lên, linh lực trong cơ thể nàng bắt đầu hỗn loạn, bị trận pháp áp chế. Lam Yên cũng bị ảnh hưởng nặng nề, Linh Tê Lực của nàng cố gắng chống lại áp lực, nhưng vẫn cảm thấy choáng váng cùng đau nhói trong thức hải. Nàng cắn chặt môi, cố gắng giữ vững thần trí.

Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi Linh Phiến của hắn bùng nổ lam quang chói lọi, cố gắng ổn định trường lực bảo hộ. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng kịch liệt, cố gắng phân tích kết cấu cùng bản chất của trận pháp đang vây hãm họ. Hắn cảm nhận được ý chí thao túng của Thiên Tôn Vô Cực, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một con đường… một con đường mà hắn có thể tự mình kiến tạo.
***
Bên trong Trận Pháp Không Gian, mọi thứ đều hỗn loạn cùng vặn vẹo. Không gian tựa mê cung vô tận, đầy rẫy ảo ảnh cùng những luồng trọng lực đảo lộn. Những mảnh vỡ của Thiên Phù Sơn trôi nổi xung quanh, đôi khi đột ngột lao tới rồi lại biến mất, khiến người ta hoàn toàn mất phương hướng. Linh khí bị bóp méo, mang theo Tạp Khí Thiên Kiếp nồng đậm, cố gắng xâm nhập vào trường lực bảo hộ của Lạc Phong.
Lạc Phong cảm nhận được bản chất thực sự của trận pháp này. Nó không nhắm vào sát thương chí mạng, mà là để “uốn nắn”, “dẫn dắt” cùng “tiêu hao” hắn. Hắn nhận ra đây chính là cái bẫy tinh vi của Thiên Tôn Vô Cực, được thiết kế để buộc hắn phải đi theo con đường đã được định sẵn.
Lam Yên, dù yếu ớt, vẫn cố gắng dùng chút Linh Tê Lực còn sót lại để giao cảm với mê trận. Nàng thì thầm, giọng khàn đặc: “Kẻ kế thừa… đây là ý chí ký sinh… nó muốn thao túng ngươi… dẫn ngươi tới… Vực Thẳm Nguyên Thủy…”
Lạc Phong nhắm mắt lại, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng nhanh hơn bao giờ, tựa một vũ trụ thu nhỏ đang kiến tạo. Hắn dùng Hư Không Chi Lực nguyên thủy của mình để “lắng nghe” cùng “cảm nhận” từng sợi kết cấu của trận pháp, từng luồng ý chí “ký sinh” mà Ám Liệt đã truyền vào. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng kỳ lạ giữa “mầm mống hủy diệt” trong cơ thể hắn, vốn đã được hắn “thuần hóa” cùng “tái tạo”, với bản chất “ký sinh” nơi Ám Liệt.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Lạc Phong. Hắn nhận ra, hắn không cần phải phá hủy trận pháp này. Hắn có thể “ăn mòn” cùng “biến chất” nó, rồi “tái tạo” nó theo ý muốn của mình.
Lạc Phong dang rộng đôi Linh Phiến, lam quang từ Tiên Cốt tinh hạch bùng nổ rực rỡ, xé tan màn sương tím than bao quanh. Hắn không chống đỡ đơn thuần, mà chủ động điều động Hư Không Chi Lực mang phẩm chất “ăn mòn” để gặm nhấm những nút thắt không gian yếu ớt trong kết cấu trận pháp. Cùng lúc đó, hắn dùng phẩm chất “tái tạo” để “vá víu” cùng “định hình” lại những phần bị ăn mòn, biến chúng thành một phần ý chí của mình.
Những vết nứt đen xám hiện ra trên kết cấu trận pháp, nhưng thay vì sụp đổ, chúng lại được Lạc Phong “hàn gắn” cùng “uốn nắn” theo một trật tự mới. Không gian xung quanh Lạc Phong bắt đầu biến đổi kỳ diệu. Những ảo ảnh tan biến, những luồng trọng lực hỗn loạn được điều hòa trở lại, cùng những con đường năng lượng mờ ảo, dẫn lối rõ ràng, bắt đầu hiện ra trước mắt hắn. Đây không còn là mê cung của Ám Liệt, mà là con đường do Lạc Phong tự kiến tạo, dẫn thẳng về Vực Thẳm Nguyên Thủy.

Mộ Dung Tuyết cảm nhận sự hỗn loạn trong nàng dần lắng xuống, thay vào đó là luồng năng lượng ấm áp, ổn định từ Lạc Phong bao bọc lấy nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo tràn đầy tin tưởng cùng ngưỡng mộ. “Lạc huynh…” Nàng thì thầm, cảm thấy an bình đến lạ.
Lạc Phong mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm tựa vực Hư Không, nhưng lại rực sáng ý chí kiên định. Hắn đã lĩnh ngộ sâu sắc hơn về phẩm chất “Thao Túng” của Hư Không Huyễn Đạo, nhận ra nó không chỉ áp dụng cho vật chất mà còn cho cả ý chí cùng quy tắc của không gian. Hắn đã biến cái bẫy của kẻ thù thành con đường của mình.
***
Bên ngoài Trận Pháp Không Gian, Ám Liệt vẫn đứng đó, bất động. Nhưng biểu cảm của hắn đã thay đổi. Khuôn mặt vô cảm của hắn, lần đầu tiên, lộ vẻ kinh ngạc sâu sắc. Trận pháp của hắn, vốn được thiết kế để “dẫn dụ” Lạc Phong, giờ đây đang bị Lạc Phong “thao túng” ngược lại, biến thành con đường dẫn thẳng về Vực Thẳm Nguyên Thủy mà Thiên Tôn Vô Cực mong muốn, nhưng theo cách hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của y.

Lạc Phong giơ tay. Một luồng Hư Không Chi Lực lam xám mang phẩm chất “thao túng” cùng “tái tạo” đột ngột bắn ra. Nó không tấn công Ám Liệt, mà chỉ lướt qua vai hắn, tựa làn gió vô hình. Nhưng Ám Liệt khẽ rùng mình. Luồng năng lượng đó đã “gặm nhấm” cùng “phản phệ” một phần nhỏ năng lượng “ký sinh” trên người Ám Liệt, khiến y cảm thấy khó chịu thoáng qua, nhưng không gây thương tích. Đó là lời cảnh báo, sự tuyên bố ngầm.
Lạc Phong cất tiếng, giọng trầm ổn, vang vọng khắp không gian, xuyên qua kết giới trận pháp: “Ngươi muốn dẫn dụ ta? Ta sẽ đi. Nhưng không phải theo cách của ngươi, mà là theo cách của Hư Không Chi Chủ này.”
Ám Liệt nhìn Lạc Phong chốc lát, đôi mắt sâu thẳm của hắn lóe lên tia sáng phức tạp – kinh ngạc, ghi nhận, nhưng vẫn tuân thủ mệnh lệnh. Hắn gật đầu nhẹ, không nói lời nào, rồi thân hình tan biến vào hư không thần bí, thu hồi trận pháp.
Trận pháp không gian tan biến, trả lại sự tĩnh lặng cho bầu trời Thiên Phù Sơn. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết cùng Lam Yên hiện ra trở lại trên không trung. Lạc Phong cảm thấy kiệt sức sau khi vận dụng Hư Không Chi Lực ở cường độ cao để thao túng trận pháp, nhưng ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm, không chút nao núng.
Lam Yên nhìn Lạc Phong với sự kính nể sâu sắc hơn bao giờ. Nàng thì thầm, giọng đầy cảm xúc: “Kẻ kế thừa… ngươi quả là nghịch lý của Hư Không… Hy vọng của Linh Tê Cổ Phái…”
Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, nhìn về phía chân trời. “Tuyết nhi, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn. Nhưng ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ dùng chính kế hoạch của Thiên Tôn Vô Cực để hủy diệt hắn, Hàn Gắn Bầu Trời cùng tạo ra một Tiên Đạo mới.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, siết chặt tay Lạc Phong, lời nàng kiên định tựa đá tảng: “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó.”
Xa xăm trên một Thiên Phù Sơn khác, Hắc La cùng Thám Ảnh (đang ẩn mình theo dõi qua một pháp trận mới được kích hoạt) chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Sắc mặt Hắc La trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Thám Ảnh run rẩy bần bật, đôi mắt sâu thẳm tràn ngập kinh hãi.
Hắc La kích hoạt mật phù truyền tin khẩn cấp, gằn giọng rống lên, giọng điệu đầy hoảng loạn: “Thiên Tôn đại nhân! Lạc Phong… hắn đã thao túng ngược lại trận pháp của Ám Liệt! Hắn… hắn đã lĩnh ngộ ‘Đạo Thao Túng’ ở mức độ sâu sắc hơn! Hắn… hắn đang đi về Vực Thẳm Nguyên Thủy theo cách của hắn!”
Trong chiều không gian hắc ám, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng. Hắn quan sát hình ảnh Lạc Phong trên tấm gương Hư Không, nụ cười lạnh lẽo vẫn hiện hữu, nhưng ánh mắt hắn lóe lên tia hứng thú cùng sự “nghiền ngẫm” sâu sắc. “Thao túng ngược lại sao? Hừm… ‘chìa khóa’ của bổn tôn, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng. Cứ để ngươi tự bước đi trên con đường mà ta đã định sẵn. Rồi ngươi sẽ nhận ra, tất cả chỉ là ảo ảnh… do ta kiến tạo.”
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi Linh Phiến trong suốt nơi bả vai hắn rung động, lam quang huyền ảo tỏa ra bao bọc ba người. Cùng Lam Yên, hắn tiếp tục bay vút qua những Thiên Phù Sơn trôi nổi, hướng về phía Vực Thẳm Nguyên Thủy. Ánh mắt hắn sắc lạnh, đầy thách thức, không còn là kẻ bị dẫn dụ, mà là kẻ chủ động kiến tạo con đường của mình, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh đã được định sẵn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: