Hư Không Huyễn ĐạoChương 91: Cấm Địa Của Tiên Nhân
Giữa dòng chảy hỗn độn nơi Nguyên Thủy Hư Không Liệt Phùng, Lạc Phong lao vút đi như tên bắn. Đôi Linh Phiến trong suốt nơi bả vai chàng bừng sáng sắc lam xám, xé toang mảnh vỡ thế giới, xuyên qua dòng xoáy năng lượng cuồng bạo. Mỗi nhịp đập của Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền đều cộng hưởng với Hư Không, củng cố Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào trong kinh mạch chàng. Hai phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” giờ đã dung hợp hoàn toàn, không còn là thuộc tính riêng lẻ mà đã trở thành bản năng thứ hai, chảy cuồn cuộn trong huyết quản, trong từng thớ thịt. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong đã lành lặn, chỉ còn là vệt lam xám mờ ảo ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, một dấu ấn vĩnh viễn của sự chuyển hóa kinh thiên động địa.

Chàng ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, thân thể nàng mềm mại, nhẹ tựa tơ bông, hơi thở đều đặn, chìm vào giấc ngủ sâu sau những hiểm nguy vừa qua. Lam Yên, thân hình bạch y phiêu dật, uyển chuyển theo sát phía sau, ánh mắt xám tro u uẩn không ngừng dò xét những dòng chảy Hư Không xung quanh. Nàng biết, sau thông điệp cảnh báo của Ám Liệt, mọi thứ đã thay đổi. Thiên Tôn Vô Cực đã phát giác ra Ám Liệt, và giờ đây, cuộc chơi sẽ không còn những quân cờ ẩn mình.
Bỗng, bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét dữ dội, một sự vặn vẹo tinh vi trong không gian khiến nàng lùi lại một bước. Nàng nhớ về ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt giám sát của Thiên Nhãn ngàn năm trước, lòng nàng dâng lên nỗi kinh hoàng khôn tả. Luồng khí lạnh lẽo và áp lực không gian vặn vẹo này không phải là Ma Khí, cũng chẳng phải Tạp Khí Thiên Kiếp, mà là một thứ gì đó… khác biệt, mang theo một ý chí vô hình, sắc lạnh.

Cùng lúc đó, Lạc Phong cũng cảm nhận một luồng năng lượng Hư Không lạ lùng, tinh vi và bị “bóp méo” một cách có chủ đích. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng rung động kịch liệt, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út phát ra lam quang mờ nhạt, chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo khẩn cấp về mối nguy hiểm lừa dối. Luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa đang lan tỏa, mang theo ý định “chiếm hữu” và “dẫn dụ” chàng, nhưng lần này, nó không còn đơn thuần là sự thúc đẩy, mà là một dấu hiệu bí ẩn, một mật mã Hư Không.
Lạc Phong dừng lại đột ngột, đôi Linh Phiến của chàng khẽ khàng ổn định trường lực không gian lam xám bao bọc cả ba người, che chắn khỏi những cơn gió Hư Không đang rít gào. Ánh mắt chàng sắc bén quét qua hư không vô tận, xuyên thấu những dòng chảy năng lượng hỗn loạn. Chàng nhận ra đây không phải là một cạm bẫy trực diện, mà là một loại dấu hiệu Hư Không chỉ có chàng mới có thể cảm nhận và giải mã, mang theo khí tức quen thuộc nhưng đã được “bóp méo” khéo léo của Ám Liệt.
Dấu hiệu đó chỉ dẫn đến một Thiên Phù Sơn xa xăm, ẩn mình trong một màn sương mù vĩnh cửu – nơi mà tấm bản đồ Ám Liệt đưa cho Lạc Phong trước đây không hề nhắc đến. Một nơi không thuộc bất kỳ lộ trình nào đã được vạch ra, một điểm mù hoàn toàn trong kế hoạch của Thiên Tôn Vô Cực.
“Kẻ kế thừa… có chuyện gì vậy?” Lam Yên lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo nỗi ưu lo sâu thẳm. Nàng cảm nhận được sự bất thường trong Hư Không, và ánh mắt Lạc Phong đã thay đổi, không còn chỉ nhìn về phía trước, mà còn nhìn sâu vào bản chất của không gian.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết hơn một chút, trấn an nàng trong vô thức. “Tiền bối Lam Yên, đây là một chỉ dẫn. Từ Ám Liệt.” Chàng giải thích, “Hắn đã để lại một dấu hiệu Hư Không, dẫn chúng ta đến một ‘Cấm Địa Tiên Nhân’ cổ xưa. Một nơi mà Thiên Tôn Vô Cực có lẽ không ngờ tới.”
Mộ Dung Tuyết, dù đang ngủ, cũng khẽ động mi, cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của Lạc Phong. Nàng bàng hoàng tỉnh giấc, đôi mắt ngọc ngước nhìn chàng. “Lạc huynh… Cấm Địa Tiên Nhân?” Nàng lo lắng, song bàn tay nàng vẫn siết chặt lấy vạt áo chàng, bày tỏ niềm tin tuyệt đối.
Lạc Phong gật đầu, ánh mắt kiên định. “Đúng vậy, Tuyết nhi. Có lẽ, đây là cơ hội để chúng ta tìm hiểu sâu hơn về những bí mật đã bị chôn vùi, về Đại Hồng Kiếp, và về cách để ‘Hàn Gắn Bầu Trời’. Nhưng cũng là một thử thách lớn.” Chàng nhìn về phía Thiên Phù Sơn bị bao phủ bởi sương mù vĩnh cửu, cảm nhận một luồng sức mạnh cổ xưa đang vẫy gọi. “Chúng ta sẽ thay đổi lộ trình. Hướng về Cấm Địa.”
***
Ba người xuyên qua những tầng mây xám xịt, cuối cùng cũng đến được Cấm Địa Tiên Nhân. Đó là một Thiên Phù Sơn khổng lồ, toàn bộ bị bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt vĩnh cửu, không có dấu hiệu sự sống. Không khí nơi đây đặc quánh một vẻ u ám, lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi của thời gian và sự mục nát. Cảnh vật bên trong đổ nát hoang tàn: những tàn tích của các công trình đá khổng lồ, những cột trụ chạm khắc tinh xảo đã vỡ vụn, và những hàng cây cổ thụ hóa đá, cành lá vươn lên trời xanh như những ngón tay khô héo của một sinh vật khổng lồ đã chết.
Ngay khi Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đặt chân vào Cấm Địa, một luồng áp lực vô hình đè nặng, tựa như có hàng ngàn ngọn núi đang nghiền ép. Kèm theo đó là tiếng thì thầm cổ xưa vang vọng trong tâm trí, những âm thanh vô định, rên rỉ, thê lương, như tiếng vọng của những linh hồn bị mắc kẹt.

Lam Yên sắc mặt tái nhợt, Linh Tê Lực trong thức hải của nàng gào thét dữ dội. Nàng lùi lại một bước, bàn tay vô thức ôm lấy ngực. “Đây là… tàn niệm của Tiên nhân!” Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy. “Những linh hồn bị mắc kẹt sau Đại Hồng Kiếp. Chúng mang theo sự điên loạn, nỗi tuyệt vọng và khao khát linh hồn. Cẩn thận, kẻ kế thừa, chúng sẽ cố gắng rút cạn linh lực của chúng ta.”
Quả nhiên, Mộ Dung Tuyết cảm thấy linh lực trong cơ thể bị rút cạn nhanh chóng, một cảm giác suy yếu xâm chiếm khiến nàng run rẩy bần bật. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ sợ hãi khi những tiếng thì thầm trở nên rõ ràng hơn, như hàng ngàn giọng nói đang gào thét trong tâm trí nàng.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, cảm nhận sự run rẩy của nàng. Đôi Linh Phiến của chàng bừng sáng lam xám, tạo ra một trường lực Hư Không vững chắc bao bọc cả ba người, trấn áp những tàn niệm đang cố gắng xâm nhập. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng quay cuồng mạnh mẽ, Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào, chủ động hấp thụ những tàn niệm đó.
Khác với Tạp Khí Thiên Kiếp hay Ma Khí, những tàn niệm này không phải là năng lượng thù địch, mà là những mảnh vỡ của ký ức, của cảm xúc. Khi Lạc Phong hấp thụ chúng, chàng không chỉ thanh lọc sự điên loạn, mà còn chuyển hóa chúng thành những luồng năng lượng tinh khiết, giúp chàng hiểu thêm về nỗi đau, sự tuyệt vọng và những ký ức rời rạc của những Tiên nhân đã ngã xuống. Chàng cảm nhận được sự bất lực của họ khi đối mặt với một thảm họa không thể kháng cự, cảm nhận được nỗi sợ hãi khi bản nguyên của họ bị phân tách và hấp thụ.
Dưới sự dẫn đường của Lạc Phong, họ tiến sâu hơn vào Cấm Địa. Những tàn tích kiến trúc càng trở nên hùng vĩ và cổ xưa hơn, cho thấy đây từng là một Thiên Cung tráng lệ. Cuối cùng, họ đến một quảng trường đổ nát, trung tâm có một bia đá khổng lồ, cao vút chạm mây, khắc đầy những ký tự cổ xưa đã bị thời gian ăn mòn, nhưng vẫn toát lên một vẻ thần bí, trang nghiêm.
Lạc Phong đặt tay lên bia đá, Tiên Cốt tinh hạch của chàng cộng hưởng mạnh mẽ, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ ngàn vạn năm trước.

***
Khi Lạc Phong chạm vào bia đá, một dòng ký ức khổng lồ, cuồn cuộn như thác lũ, ập vào tâm trí chàng. Đó không phải là ký ức của riêng ai, mà là những mảnh ghép của lịch sử vũ trụ, được lưu giữ trong bản nguyên Hư Không.
Lạc Phong nhìn thấy những hình ảnh rời rạc về thời kỳ hoàng kim của Tiên giới, nơi linh khí dồi dào, các Tiên nhân tự do bay lượn, kiến tạo thế giới. Chàng thấy sự xuất hiện của Thiên Tôn Vô Cực, một tồn tại uy nghiêm, mang theo một “Đạo” hoàn toàn khác biệt, một “Đạo” của sự tái tạo và trật tự tuyệt đối. Ban đầu, Thiên Tôn Vô Cực được kính trọng, nhưng dần dần, “Đạo” của hắn trở nên cực đoan, biến chất.
Rồi, Đại Hồng Kiếp bùng nổ. Lạc Phong bàng hoàng nhận ra, đó không phải là một thảm họa tự nhiên, mà là một “thí nghiệm” khổng lồ, một quá trình “tái tạo” vũ trụ theo ý muốn của Thiên Tôn Vô Cực. Các Thiên Phù Sơn vỡ tan, Linh Hà khô cạn, và hàng tỷ sinh linh bị nghiền nát, không phải để hủy diệt, mà là để “hấp thụ” và “phân tách” bản nguyên của họ, biến họ thành nguồn năng lượng khổng lồ cho đại kế “Thế Giới Hồi Quy” của Thiên Tôn Vô Cực.
Ký ức cũng hé lộ rằng các Tiên nhân không biến mất hoàn toàn, mà bị Thiên Tôn Vô Cực “phân tách” và “hấp thụ” vào bản nguyên vũ trụ của hắn, biến họ thành những mảnh vỡ linh hồn, những tàn niệm như những gì Lạc Phong vừa cảm nhận, hoặc tệ hơn, trở thành những công cụ vô tri.
Một hình ảnh chớp nhoáng, đau đớn hiện lên trong tâm trí Lạc Phong: mẹ chàng, một người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường, đang chiến đấu tuyệt vọng với Thiên Tôn Vô Cực ngay trước khi Đại Hồng Kiếp bùng nổ. Nàng không phải một Tiên nhân bình thường, mà là một “Người Bảo Hộ”, cố gắng ngăn cản Thiên Tôn Vô Cực. Trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bị nuốt chửng bởi Hư Không hỗn loạn, nàng đã cố gắng ẩn giấu một “Thiên Khuyết Chi Vật” cuối cùng, một vật phẩm trọng yếu, tại Cốt Giới Hư Không – nơi Lạc Phong đang hướng tới.
Lạc Phong mở mắt, hơi thở nặng nề, nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết. Ánh mắt chàng đỏ ngầu vì phẫn nộ, nhưng cũng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. “Tuyết nhi… Thiên Tôn Vô Cực… hắn không phải muốn hủy diệt, hắn muốn tái tạo. Biến tất cả thành công cụ cho cái gọi là ‘Đạo’ của hắn!”
Từ bia đá, một cuốn sách cổ bằng da thú, đã mục nát vì thời gian, trôi nổi bay lên. Lạc Phong đón lấy. Cuốn sách không lớn, nhưng tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, uy nghiêm. Tên của nó, được khắc bằng những ký tự cổ đại, là “Thiên Đạo Trọng Sinh Quyết” – một công pháp cổ xưa của Tiên nhân, một phương pháp không chỉ “hàn gắn” mà còn “tái tạo” Thiên Đạo đã vỡ, kiến tạo lại trật tự, sử dụng chính bản nguyên Hư Không làm nền tảng.
Lam Yên nhìn Lạc Phong với ánh mắt kính nể và lo lắng. “Kẻ kế thừa… ngươi đã lĩnh ngộ được bản chất của Thiên Tôn Vô Cực, và cả con đường để chống lại hắn.” Nàng biết, cuốn “Thiên Đạo Trọng Sinh Quyết” này không chỉ là một công pháp, mà là một tuyên ngôn, một hy vọng cuối cùng của Tiên nhân cổ xưa.
***
Ngay khi Lạc Phong vừa cầm lấy “Thiên Đạo Trọng Sinh Quyết”, bầu trời trên Cấm Địa đột ngột tối sầm lại. Một con mắt khổng lồ rực lửa đỏ tía, không có đồng tử, tựa như một vết rách trên bầu trời, xuất hiện. Đó chính là Thiên Nhãn Giám Sát của Thiên Tôn Vô Cực, quét thẳng xuống vị trí của Lạc Phong.
Thiên Nhãn phát ra một luồng uy áp vô hình, lạnh lẽo, mang theo ý chí “chiếm hữu” và “phẫn nộ” tột cùng, tập trung hoàn toàn vào Lạc Phong. Cả Cấm Địa rung chuyển dữ dội, những tàn tích đá cổ xưa nứt toác, như không thể chịu đựng được sự phẫn nộ của một tồn tại siêu việt.
Lạc Phong bùng nổ Hư Không Chi Lực của chàng, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền quay cuồng cực hạn, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” hòa quyện, đối kháng trực diện với uy áp của Thiên Tôn Vô Cực. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng phát ra lam quang rực rỡ, như một ngọn lửa bất diệt giữa biển Hư Không. Mộ Dung Tuyết nép sát vào lòng Lạc Phong, bàn tay nàng nắm chặt vạt áo chàng, cảm nhận sự run rẩy từ chính Lạc Phong, nhưng cũng là sự kiên cường không gì lay chuyển. Lam Yên đứng cạnh, sắc mặt tái nhợt, Linh Tê Lực của nàng cố gắng tạo ra một lá chắn yếu ớt, nhưng gần như vô dụng trước uy áp này.
Trong một khe nứt không gian ẩn mình gần đó, nơi Ma Khí và Tạp Khí hỗn loạn đến mức không thể phân biệt, Ám Liệt đang lẩn trốn. Thân thể hắn gần như hòa tan hoàn toàn vào hư không, chỉ còn là một bóng mờ. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng: Thiên Nhãn khổng lồ, sự bùng nổ sức mạnh của Lạc Phong, và cảm nhận rõ ràng sự phẫn nộ kinh thiên động địa của Thiên Tôn Vô Cực. “Kẻ kế thừa này… lại một lần nữa vượt ngoài dự liệu của y.” Ám Liệt thì thầm, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ lo lắng khôn nguôi. Hắn biết, nếu Lạc Phong bị phát hiện quá sớm, kế hoạch của họ sẽ tan tành.
Ám Liệt quyết định không thể lộ diện, nhưng hắn dùng một luồng năng lượng ký sinh đã được “bóp méo” bởi Hư Không Chi Lực của Lạc Phong để tạo ra một “lớp vỏ bọc” năng lượng giả. Lớp vỏ bọc này không phải để che giấu hắn, mà để đánh lừa Thiên Nhãn. Nó khiến Thiên Nhãn chỉ cảm nhận được sự bùng nổ của Lạc Phong mà không phát hiện ra sự hiện diện của Ám Liệt, hay bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài.
Thiên Nhãn vẫn tiếp tục dò xét, ánh sáng đỏ tía quét qua từng tấc đất, từng tàn tích. Nhưng sau một lúc, nó dần thu lại, bầu trời trên Cấm Địa trở lại bình thường, dù vẫn còn vương vấn một luồng áp lực vô hình. Thiên Tôn Vô Cực, trong chiều không gian khác, ngự trên ngai vàng hắc quang, cảm nhận được Lạc Phong đã nhận được thứ gì đó, một “lệch lạc” nhỏ trong dòng chảy vận mệnh mà hắn đã định sẵn, nhưng không thể xác định rõ ràng. Hắn chỉ hừ lạnh, ánh mắt ẩn chứa vẻ tự mãn pha lẫn chút nghi ngờ.
***
Lạc Phong kiệt sức, nhưng đôi mắt chàng lại bừng sáng rực rỡ. Chàng ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm chặt cuốn “Thiên Đạo Trọng Sinh Quyết” và tấm bản đồ da thú của chàng đã phát sáng một điểm mới – Cốt Giới Hư Không, giờ đây được đánh dấu rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Tuyết nhi, Tiền bối Lam Yên…” Lạc Phong nói, giọng chàng khàn đặc nhưng kiên định. “Ta đã lĩnh ngộ được. Thiên Tôn Vô Cực không chỉ muốn ‘hồi quy’ vũ trụ này về trạng thái nguyên thủy, mà hắn muốn ‘tái tạo’ nó theo ý muốn của hắn, biến tất cả chúng ta thành một phần của ‘Đạo’ ích kỷ của hắn. Mẹ ta… nàng đã cố gắng ngăn cản điều đó.”
Chàng nhìn về phía cuốn sách cổ trong tay. “Thiên Đạo Trọng Sinh Quyết này… nó không chỉ là cách để hàn gắn, mà là để kiến tạo. Để tạo ra một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính, không bị bất kỳ ai thao túng, kể cả Thiên Tôn Vô Cực.” Ánh mắt chàng bùng lên ngọn lửa của ý chí bất diệt. “Ta sẽ không chỉ ‘hàn gắn’ Bầu Trời. Ta sẽ ‘tái tạo’ lại tất cả. Ta sẽ dùng chính sức mạnh Hư Không này để lật đổ Thiên Tôn Vô Cực!”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, vùi đầu vào ngực chàng. “Lạc huynh… chàng đi đâu, muội sẽ theo đó. Dù phía trước có là biển lửa hay vực sâu, muội cũng sẽ không rời nửa bước.” Lời nói của nàng không chỉ là tình yêu, mà là một lời thề son sắt.
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt nàng đầy kính nể và hy vọng, không còn chút lo âu nào. Nàng nhận ra Lạc Phong đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, người có thể kiến tạo lại tất cả, người mang trong mình hy vọng cuối cùng của vũ trụ. “Kẻ kế thừa… ngươi đã sẵn sàng. Linh Tê Cổ Phái sẽ luôn đồng hành cùng ngươi, dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh.”
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến của chàng bùng sáng lam xám, bao bọc cả ba người. Chàng nhìn về phía Cốt Giới Hư Không trên bản đồ, ánh mắt đầy thách thức và quyết tâm. “Cốt Giới Hư Không… ta đến đây. Thiên Tôn Vô Cực, cuộc chiến này, chính thức bắt đầu!”
Ba người bay vút lên không trung, rời khỏi Cấm Địa Tiên Nhân, hóa thành một vệt sáng lam xám, hướng thẳng về Cốt Giới Hư Không – mục tiêu tiếp theo trong hành trình kiến tạo Tiên Đạo mới, nơi những bí mật cuối cùng và cuộc đối đầu định mệnh đang chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: