Hư Không Huyễn ĐạoChương 97: Sức Mạnh Nguyên Tố
Thân hình Lạc Phong lao thẳng xuống Thác Ghềnh Tử Vong với tốc độ kinh người. Sức hút cuồng bạo từ vòng xoáy không gian khổng lồ phía dưới tựa như bàn tay vô hình của viễn cổ cự thần, không chỉ kéo tuột thân xác hắn xuống mà còn muốn xé rách từng thớ thịt, nghiền nát kinh mạch, đóng băng mọi luồng khí cơ đang lưu chuyển.

Gió rít bên tai như tiếng vạn quỷ khóc than. Xung quanh hắn, không gian không còn tĩnh lặng mà đã hóa thành một tòa ngục luyện nguyên tố hỗn loạn đến cực điểm. Những luồng tử lôi to như cột đình rạch nát màn đêm xám xịt, mang theo sức mạnh hủy diệt của thiên kiếp tạp khí. Ngay bên cạnh, những đóa Hư Không hắc hỏa bùng cháy dữ dội giữa hư vô, tỏa ra hơi nóng hừng hực có thể thiêu rụi thần thức của bất kỳ tu sĩ nào. Chưa dừng lại ở đó, những tảng băng tạp khí sắc nhọn như đao kiếm, mang theo cái lạnh thấu xương của vực thẳm va đập vào nhau chan chát. Một cơn cuồng phong xám tro cuồn cuộn ma khí quét qua, muốn thổi bay chút ý thức cuối cùng của kẻ xâm nhập.
Dưới áp lực cực hạn ấy, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động kịch liệt. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải đột ngột nứt ra. Từng giọt máu tươi đỏ sẫm pha lẫn ánh lam nhạt rỉ ra, nhanh chóng bị hắc hỏa và hàn băng làm cho bốc hơi. Cơn đau nhói buốt dọc theo cánh tay đâm thẳng vào linh đài, khiến tầm mắt hắn có khoảnh khắc mờ mịt.
Đôi Linh Phiến trong suốt nơi xương bả vai bùng sáng lam quang, cố gắng dệt nên một tầng không gian bình chướng để hộ chủ. Thế nhưng, hộ thể kết giới ấy liên tục bị tử lôi và cuồng phong oanh kích, kéo căng đến mức cực hạn. Những tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Mỗi vết nứt xuất hiện lại khiến khí huyết trong người Lạc Phong sôi trào, lồng ngực nghẹn ứ.
Thần trí Lạc Phong bắt đầu mơ hồ do tiêu hao thần niệm quá độ, nhưng ý chí sắt đá của hắn không hề lung lay. Hắn nhìn vào dòng xoáy hỗn loạn đang cuộn trào phía dưới, hiểu rõ nếu cứ tiếp tục phòng thủ thụ động, không gian bình chướng của Linh Phiến sớm muộn gì cũng vỡ tan, và bản thân hắn sẽ bị xé thành trăm mảnh trước khi chạm đến đáy vực.
“Linh Phiến… không chỉ là đôi cánh để bay lượn.”
Trong khoảnh khắc sinh tử, một tia sáng xẹt qua thức hải. Hắn nhớ lại những ghi chép cổ xưa trong ngọc giới về bản chất của Hư Không Huyễn Đạo. Hư không không phải là sự trống rỗng vô nghĩa, mà là cội nguồn của vạn vật, là nơi dung chứa và chuyển hóa mọi nguồn năng lượng nguyên thủy. Linh Phiến được ngưng tụ từ Tiên Cốt, là một phần xương thịt của hắn, vậy thì nó cũng chính là cầu nối để hắn giao cảm với quy tắc của thế giới này.
Một luồng tử lôi đặc quánh mang theo thiên kiếp tạp khí nồng nặc đột ngột bổ thẳng vào vai trái Lạc Phong. Không né tránh, hắn nghiến chặt răng, cưỡng ép bản thân duy trì sự tỉnh táo. Thay vì dùng Hư Không Chi Lực để đẩy lùi lôi điện, hắn chủ động vận chuyển nguồn năng lượng lam xám mang đặc tính “ăn mòn” dọc theo Linh Phiến, quấn lấy luồng sét kia.

“Uỳnh!”
Tiếng dòng điện chạy dọc khắp cơ thể Lạc Phong vang lên khô khốc. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, các khớp xương kêu lên răng rắc, da thịt bên vai trái cháy sạm, bốc lên một làn khói trắng tanh tưởi. Thế nhưng, ánh mắt hắn lại lóe lên tia sắc lạnh. Hắn cảm nhận được! Thông qua đặc tính “ăn mòn”, hắn đang gặm nhấm lớp tạp khí bao bọc bên ngoài luồng lôi điện, bóc tách cấu trúc bạo liệt của nó, bắt nó phải suy yếu và quy phục dưới quy tắc của Hư Không.
Ngay sau đó, một dòng Hư Không hắc hỏa cuốn tới như hắc long muốn nuốt chửng hắn. Lạc Phong không hoảng hốt, tập trung tinh thần vào cổ ngọc giới trên ngón tay. Chiếc nhẫn đột ngột nóng rực, phát ra lam quang chớp tắt liên tục, truyền vào thức hải một luồng thanh lương chi khí cực kỳ tinh khiết, xua tan cơn đau đớn và sự mệt mỏi đang gặm nhấm linh hồn.
Mượn luồng lực lượng này, Lạc Phong kích hoạt đặc tính “thao túng” của Hư Không Chi Lực. Hắn không dập tắt ngọn lửa đen, mà dùng ý niệm vặn vẹo khoảng không gian xung quanh nó. Dòng hỏa lưu đen kịt lập tức bị bẻ cong quỹ đạo, lướt qua sát thân thể hắn, rồi dưới sự dẫn dắt của Linh Phiến, nó xoay tròn, biến thành một vòng hỏa trướng bao bọc lấy hắn, cách ly với những luồng cuồng phong lạnh giá xung quanh.
Sự thay đổi đột ngột này khiến áp lực đè nặng lên cơ thể Lạc Phong giảm đi đáng kể. Hắn lơ lửng giữa dòng xoáy nguyên tố, từ thế bị động chịu đòn dần chuyển sang trạng thái chủ động cảm nhận.
“Thì ra là thế… Quy tắc nguyên tố ở nơi này tuy hỗn loạn, nhưng chúng vẫn là năng lượng. Mà đã là năng lượng, thì đều có thể bị Hư Không chuyển hóa.”
Lạc Phong lẩm nhẩm, ánh mắt lộ vẻ thấu suốt.
Trước mắt hắn, một tảng băng tạp khí khổng lồ rộng hơn mười trượng lao vút tới như sấm sét, mang theo uy áp nặng nề muốn nghiền nát vòng hỏa trướng bảo hộ. Lần này, Lạc Phong chủ động vươn tay phải ra. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay bừng sáng lam quang rực rỡ, tựa như một vòng xoáy nhỏ đang quay tròn.
Hắn không dùng bạo lực để đập vỡ tảng băng, mà vận chuyển đặc tính “tái tạo” của Hư Không Chi Lực, phóng ra một luồng sương mù lam xám mờ ảo bao phủ toàn bộ khối băng khổng lồ.
Ngay khi chạm vào luồng sương mù, tốc độ của tảng băng đột ngột chậm lại. Lớp tạp khí đen đặc bám trên bề mặt băng bắt đầu bị ăn mòn, rã ra thành những làn khói đen rồi biến mất vô ảnh vô dạng. Cấu trúc băng giá cứng rắn bên trong dưới tác động của đặc tính “tái tạo” liền bị bóc tách, thanh lọc triệt để. Khối băng khổng lồ lập tức tan chảy thành một dòng nước tinh khiết, lấp lánh ánh lam quang nhạt, rồi dưới ý chí thao túng của Lạc Phong, dòng nước ấy ngưng tụ thành hàng vạn hạt sương nhỏ li ti lơ lửng xung quanh.

Lạc Phong khẽ hít vào một hơi. Hàng vạn hạt sương lam nhạt kia lập tức thấm qua lỗ chân lông, tràn vào kinh mạch. Một luồng sinh mệnh lực dồi dào, ấm áp và thanh khiết như dòng suối mùa xuân rưới lên những vết thương bị lôi điện đánh cháy sạm bên vai trái, khiến da thịt nhanh chóng tái sinh, vết thương khép miệng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hấp thụ luồng năng lượng nguyên thủy tinh khiết này, đột ngột xoay tròn mạnh mẽ. Đôi Linh Phiến sau lưng Lạc Phong bỗng nhiên biến đổi. Sắc lam xám đơn điệu ban đầu giờ đây bắt đầu lóe lên những tia sáng ngũ sắc tinh vi. Sắc tím của lôi điện, sắc đen của hỏa, sắc lam của băng thủy, sắc xám của phong thổ luân phiên chuyển động trên đôi cánh ánh sáng, tỏa ra một loại uy áp cổ xưa, huyền bí nhưng vô cùng hoàn mỹ.
Hắn không còn là một kẻ đang chịu trận trong Thác Ghềnh Tử Vong nữa. Hắn đã trở thành một phần của sự hỗn loạn này, hay nói đúng hơn, hắn đang dùng quy tắc của riêng mình để lập lại trật tự cho các nguyên tố xung quanh.
Đột nhiên, từ sâu thẳm trong bóng tối của dòng xoáy năng lượng phía dưới, một tiếng gầm rú trầm đục mang theo tà niệm cực đoan và sát ý ngập trời vang lên, làm rung chuyển cả không gian vặn vẹo.
Màn sương đen cuồn cuộn dâng lên, ngưng tụ thành một bóng hình khổng lồ cao tới hàng chục trượng. Đó là một tôn Viễn Cổ Ma Vật, được tạo thành từ những luồng cuồng phong xám tro và đất đá nguyên thủy bị biến chất bởi ma khí. Thân hình nó khổng lồ, xù xì, không có hình dạng cố định, liên tục uốn lượn như một con cự long đất đá. Giữa trán nó là một con mắt đỏ rực, tỏa ra luồng ánh sáng đỏ tía đầy phẫn nộ và khao khát hủy diệt—đó chính là thần niệm của Thiên Tôn Vô Cực đang ngự trị bên trong để giám sát và tiêu diệt nghịch số.
Con Ma Vật gầm thét, vung những thạch thủ khổng lồ quật mạnh về phía Lạc Phong, tạo ra những tiếng nổ xé rách không khí. Cuồng phong xám tro từ thân thể nó hóa thành hàng vạn phong đao sắc lẹm, đan chéo thành một tấm lưới tử thần chụp xuống đầu hắn.
Lạc Phong đứng thẳng giữa hư không vặn vẹo, tà áo dính đầy bụi đất bay phần phật trong gió lốc. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn con Ma Vật khổng lồ trước mặt, không hề có một tia sợ hãi.
“Chỉ là một tàn niệm mượn xác, cũng muốn cản đường ta?”
Lạc Phong khẽ quát một tiếng, vỗ mạnh đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng. Luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng nổ, mang theo đặc tính “thao túng” đạt đến độ nhuần nhuyễn chưa từng có.
Hắn không đối đầu trực diện với những thạch thủ và phong đao của Ma Vật. Ngay khi tấm lưới phong đao lao đến sát người, Lạc Phong khẽ phất tay phải. Không gian trước mặt hắn đột ngột vặn vẹo một góc kỳ dị. Hàng vạn phong đao sắc lẹm kia như bị một lực lượng vô hình bẻ gãy quỹ đạo, không những không chạm được đến chéo áo của Lạc Phong, mà ngược lại còn quay đầu, lao thẳng về phía Viễn Cổ Ma Vật với tốc độ nhanh hơn gấp bội.
“Rắc! Rắc! Tiếng đá vỡ vụn vang lên liên tiếp. Thân hình khổng lồ của con Ma Vật bị chính những phong đao của mình chém ra hàng trăm vết rách sâu hoắm, đá vụn và hắc khí tuôn ra xối xả. Nó đau đớn gầm rú, độc nhãn đỏ rực trên trán càng thêm điên cuồng, ngưng tụ đất đá xung quanh hóa thành hai bàn tay khổng lồ muốn kẹp nát Lạc Phong ở giữa.”
Lạc Phong nhún người, đôi Linh Phiến ngũ sắc vỗ nhẹ, hóa thành một vệt sáng lam xám lướt đi uyển chuyển giữa những khe hở của hai bàn tay đá khổng lồ. Tốc độ của hắn nhanh đến mức để lại những tàn ảnh mờ ảo giữa không trung hỗn loạn.
Trong chớp mắt, Lạc Phong đã áp sát đến trước trán của con Ma Vật, nơi độc nhãn đỏ rực của Thiên Tôn Vô Cực đang trừng trừng nhìn hắn.
“Hồi quy cho ta!”
Lạc Phong gầm lên một tiếng, áp sát lòng bàn tay phải lên độc nhãn đỏ rực ấy. Vết sẹo Tiên Cốt trên tay hắn bùng lên luồng tiên quang rực rỡ chưa từng thấy, tựa như một mặt trời lam xám thu nhỏ vừa mới khai sinh.
Đặc tính “tái tạo” kết hợp cùng “thao túng” bùng nổ toàn diện, thâm nhập sâu vào lõi năng lượng của Ma Vật. Luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết của Lạc Phong như một dòng nước lũ, điên cuồng gặm nhấm, ăn mòn toàn bộ ma khí và thiên kiếp tạp khí đang liên kết cấu trúc đá và gió của con quái vật.
Độc nhãn đỏ rực trên trán Ma Vật đột ngột co rút lại, phát ra những tiếng rít chói tai đầy đau đớn và kinh hoàng. Ý chí của Thiên Tôn Vô Cực bên trong như bị vạn kim châm chọc, điên cuồng chống cự, nhưng dưới đặc tính “tái tạo” mang tính kiến tạo nguyên sơ của Lạc Phong, mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa.
“Rắc! Rắc! Uỳnh!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong thân thể Ma Vật. Thân hình khổng lồ cao hàng chục trượng của nó bắt đầu rạn nứt, rã ra từng mảng. Nhưng thay vì biến thành đất đá rơi rụng xuống vực sâu, toàn bộ cơ thể nó dưới tác động của Hư Không Chi Lực đã bị thanh lọc triệt để, “hồi quy” về trạng thái nguyên tố thuần túy nhất.
Những luồng cuồng phong xám tro biến thành những làn gió mát rượi, đất đá thô kệch biến thành những hạt bụi sáng lấp lánh ánh ngũ sắc. Tất cả những dòng năng lượng tinh thuần này như trăm sông đổ về hải dương, điên cuồng chảy vào Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong thông qua lòng bàn tay phải của hắn.
Lạc Phong khẽ rên rỉ một tiếng, gập người ho ra một ngụm máu đen—đó là chút tạp chất cuối cùng còn sót lại trong cơ thể bị trục xuất ra ngoài. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn khẽ nhói buốt, nhưng lam quang tỏa ra từ nó giờ đây đã mang theo một luồng khí tức hoàn mỹ, ổn định và sâu thẳm vô biên.
Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn sau khi hấp thụ trọn vẹn tinh hoa nguyên tố của Ma Vật đã lớn mạnh hơn một vòng, tỏa sáng rực rỡ như một ngôi sao vĩnh hằng giữa đêm tối.
Lạc Phong lơ lửng giữa khoảng không gian của Thác Ghềnh Tử Vong. Giờ đây, cảnh tượng xung quanh hắn đã hoàn toàn thay đổi. Những luồng tử lôi, hắc hỏa, hàn băng và cuồng phong vẫn gào thét, nhưng khi tiếp cận đến phạm vi mười trượng quanh người hắn, chúng đột ngột trở nên dịu dàng, dao động một cách có trật tự, tựa như những bề tôi trung thành đang quỳ rạp trước vị vương giả của mình.
Hắn khẽ đưa tay lên. Một ngọn lửa Hư Không lam xám nhỏ nhắn lập tức bùng cháy trên đầu ngón tay, tỏa ra ánh sáng ấm áp chiếu sáng một khoảng không gian tăm tối. Hắn khẽ phất tay, một luồng gió nhẹ nhàng nâng đỡ lấy cơ thể lướt đi một cách tự tại. Hắn dẫm chân xuống khoảng không, những hạt bụi sáng ngũ sắc lập tức tụ lại, biến thành một bậc thềm đá vững chắc nâng đỡ bước chân.
Hắn không chỉ học được cách phòng ngự hay chuyển hóa, mà giờ đây đã có thể *kiến tạo* các nguyên tố từ chính Hư Không Chi Lực của mình, biến tử địa thành sân nhà, biến sự hỗn loạn thành trật tự.
Cổ ngọc giới trên ngón tay Lạc Phong đột nhiên phát ra một luồng lam quang rực rỡ chưa từng thấy. Luồng sáng ấy không còn mang tính cảnh báo, mà hóa thành một dải lụa ánh sáng mềm mại, chỉ thẳng xuống đáy sâu thẳm nhất của Thác Ghềnh Tử Vong.
Cùng lúc đó, tấm thú bì cổ đồ trong ngực Lạc Phong rung động kịch liệt. Một đường nét mờ ảo lấp lánh ánh sáng ngũ sắc tự động vẽ nên trên tấm bản đồ, nối liền vị trí hiện tại của hắn xuống tận cùng đáy vực. Ở nơi tận cùng ấy, biểu tượng của “Hư Không Chi Tâm” đang phát sáng rực rỡ, phát ra những dao động hùng hồn, vang vọng vào tận sâu trong linh hồn Lạc Phong như một lời vẫy gọi của định mệnh.
***
Trong lúc đó, trên đỉnh Thiên Phù Sơn hoang tàn, cách xa Thác Ghềnh Tử Vong hàng trăm dặm.
Mộ Dung Tuyết và Lam Yên tiền bối đang đứng trên một mỏm đá nhô ra ngoài vực. Gió Hư Không thổi mạnh khiến y phục của cả hai bay phần phật, nhưng ánh mắt của họ đều không rời khỏi dòng xoáy mây đen kịt của Thác Ghềnh Tử Vong phía xa.
Đột nhiên, một luồng năng lượng ngũ sắc rực rỡ mang theo uy áp Hư Không vô cùng thuần khiết và mạnh mẽ bùng nổ từ sâu trong lòng đất, xé toạc màn sương đen kịt của Thác Ghềnh Tử Vong, bắn thẳng lên chín tầng trời rồi nhanh chóng tan biến.
Mộ Dung Tuyết cảm nhận được luồng khí tức quen thuộc ấy, trong lòng dâng lên một niềm vui sướng và xúc động tột cùng. Nàng khẽ lay cánh tay của Lam Yên tiền bối, ánh mắt lấp lánh:
“Lạc huynh… huynh ấy đã làm được! Khí tức của huynh ấy… mạnh mẽ hơn trước rất nhiều!”
Lam Yên đứng bên cạnh, sắc mặt tuy vẫn còn chút tái nhợt do tiêu hao Linh Tê Lực từ những biến cố trước, nhưng đôi mắt xám tro u uẩn lúc này lại bừng lên một tia kinh ngạc và kính nể sâu sắc. Nàng nhìn luồng sáng ngũ sắc vừa tan biến, khẽ thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:
“Kẻ kế thừa… ngươi thực sự là nghịch số kinh thiên của càn khôn này. Không chỉ sống sót qua Thác Ghềnh Tử Vong, mà còn có thể làm chủ và chuyển hóa sức mạnh nguyên tố hỗn loạn… Hư Không Chi Chủ chân chính, ta đã không nhìn lầm người.”
Nhưng rất nhanh, ánh mắt Lam Yên lại phủ lên một tầng ưu lo sâu sắc. Nàng nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi vết sẹo đen khổng lồ vẫn đang rỉ ra hắc khí, khẽ thở dài:
“Ngươi đã tìm thấy con đường của mình, nhưng cuộc chiến thực sự với Thiên Tôn Vô Cực mới chỉ bắt đầu. Cái bẫy của y… không dễ phá vỡ như vậy đâu.”
***
Trong một chiều không gian hắc ám vô tận, cách biệt hoàn toàn với vực giới này.

Thiên Tôn Vô Cực đang ngự trị trên chiếc ngai vàng được tạo thành từ hắc quang và ma khí đặc quánh. Trước mặt hắn, tấm Hư Không kính khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung. Trên bề mặt kính lúc này, hình ảnh Lạc Phong đứng giữa Thác Ghềnh Tử Vong, điều khiển các nguyên tố ngũ sắc một cách hoàn mỹ đang được phản chiếu rõ mồn một.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Thiên Tôn Vô Cực không hề nổi giận. Ngược lại, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm. Đôi mắt híp lại, ẩn chứa những tính toán thâm sâu khôn lường.
Hắn khẽ vươn ngón tay gầy guộc đen tựa mực ra, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt Hư Không kính. Mặt kính khẽ rung động, xuất hiện thêm vài vết rạn nứt nhỏ do luồng năng lượng ngũ sắc của Lạc Phong dội ngược lại, nhưng ý chí của Thiên Tôn vẫn vô cùng vững chãi.
“Hừm, ‘chìa khóa’ của bổn tôn đã bắt đầu mở những cánh cửa đầu tiên.”
Giọng nói của Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, khàn khàn nhưng mang theo uy áp kinh hoàng, vang vọng khắp cung điện hắc ám tĩnh mịch.
“Đặc tính thao túng và tái tạo… quả nhiên không làm bổn tôn thất vọng. Ngươi càng mạnh mẽ, linh hồn và Tiên Cốt của ngươi càng tinh khiết, thì khi đại kế Thế Giới Quy Nguyên hoàn thành, ngươi mới là vật tế hoàn mỹ nhất để ta ổn định Hư Không Nguyên Thủy.”
Hắn thu tay lại, nụ cười trên môi càng thêm phần tàn nhẫn:
“Cứ trưởng thành đi, kẻ kế thừa ti tiện. Hãy đi đến tận cùng của Vực Thẳm Nguyên Thủy, tìm kiếm Hư Không Chi Tâm đi… Tất cả những gì ngươi đang làm, đều chỉ đang dọn đường cho bổn tôn mà thôi.”
***
Sâu dưới đáy Thác Ghềnh Tử Vong.
Lạc Phong thu hồi ánh mắt khỏi khoảng không gian phía trên. Hắn cảm nhận được luồng ý niệm tự mãn và lạnh lẽo từ Thiên Tôn Vô Cực vừa quét qua, nhưng trong lòng lúc này chỉ có một sự bình tĩnh đến đáng sợ.
Hắn biết Thiên Tôn đang quan sát mình, biết bản thân đang đi trên con đường mà hắn đã dày công sắp đặt. Nhưng thì đã sao?
“Ngươi nghĩ ta là chìa khóa của ngươi?”
Lạc Phong siết chặt bàn tay phải, vết sẹo Tiên Cốt bừng sáng lam quang ngũ sắc rực rỡ, phản chiếu ý chí sắt đá bất diệt trong đôi mắt đen láy.
“Ta sẽ dùng chính chiếc chìa khóa này, để khóa chặt vận mệnh của ngươi, và tái tạo lại toàn bộ càn khôn này theo ý chí của ta!”
Hắn vỗ mạnh đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng. Thân hình hóa thành một vệt sáng ngũ sắc rực rỡ, lao thẳng xuống con đường nguyên tố mờ ảo vừa được kiến tạo, hướng thẳng về phía đáy sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi “Hư Không Chi Tâm” đang phát ra những dao động hùng hồn chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: