Hư Không Huyễn ĐạoChương 99: Sứ Mệnh Của Mặc Lão
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét không ngừng, một khúc bi ca hỗn loạn vang vọng khắp tâm trí nàng. Ngàn năm trôi qua, nhưng cảnh tượng Linh Tê Cổ Phái lụi tàn dưới ánh mắt giám sát tàn độc của Thiên Nhãn vẫn hiện rõ mồn một. Giờ đây, trong vực sâu Nguyên Thủy này, nàng lại cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, tàn độc đang len lỏi, cố gắng “uốn nắn” mọi thứ theo ý mình, một sự vặn vẹo tinh vi trong không gian mà chỉ Linh Tê Lực của nàng mới có thể cảm nhận được. Nỗi kinh hoàng sâu thẳm lại dâng lên, khiến nàng khẽ run rẩy, đôi mắt xám tro u uẩn không rời bóng dáng kiên cường của Lạc Phong đang trấn giữ phía trước.
“Lạc huynh, liệu chúng ta có ổn không? Nơi đây… thật sự quá nguy hiểm, tựa như tận thế.”
Mộ Dung Tuyết khẽ run, giọng nói lạc đi trong tiếng gầm rú của tử lôi và cuồng phong Hư Không. Nàng tựa vào ngực Lạc Phong, cảm nhận từng đợt áp lực kinh hoàng từ môi trường xung quanh muốn xé toạc thân thể, khiến linh lực trong kinh mạch nàng vận hành chậm chạp đến đáng sợ. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn những khối kiến trúc đá khổng lồ đổ nát trôi nổi giữa không trung, những tàn tích của một nền văn minh cổ xưa từng huy hoàng nhưng giờ chỉ còn là cát bụi.
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, trấn an Mộ Dung Tuyết. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn dù đã lành lặn, nhưng vẫn nhói lên từng đợt như một lời nhắc nhở về sự tàn phá của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng chàng bùng sáng rực rỡ, tạo thành một trường lực không gian lam xám vững chãi, bao bọc lấy ba người. Trường lực này không ngừng va chạm, gặm nhấm tử lôi xanh lè, Hư Không hắc hỏa đỏ rực và băng tạp khí lạnh buốt đang cuồng bạo xé nát không gian xung quanh.

“Yên tâm đi, Tuyết nhi,” Lạc Phong cúi xuống, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá. “Ta sẽ bảo vệ nàng và Tiền bối Lam Yên. Chúng ta sẽ không lùi bước, ta đã hứa rồi.”
Hắn cảm nhận một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa đang lan tỏa khắp vực sâu, mang theo ý định “chiếm hữu” và “dẫn dụ” hắn. Đó là ý chí của Thiên Tôn Vô Cực, nhưng giờ đây nó không còn chỉ là sự thô bạo mà trở nên tinh vi hơn, tựa như một sợi tơ vô hình đang cố gắng dệt nên một tấm lưới khổng lồ để bắt giữ hắn. Song, cùng lúc đó, Lạc Phong cũng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng bí ẩn đang được che giấu sâu thẳm trong luồng ý chí tàn độc kia, một luồng khí tức thanh tịnh, thuần khiết đến lạ thường.
Lạc Phong tập trung ý niệm vào Linh Hồn Ngọc Bội Mặc Lão vừa trao. Viên ngọc bội trong suốt, lấp lánh ánh sáng cổ xưa, bỗng bừng lên lam quang dịu nhẹ. Không phải là lời nói, mà là những mảnh ký ức, hình ảnh, và tri thức của Mặc Lão tuôn trào như thác lũ vào thức hải Lạc Phong, những cảm nhận trực quan và những mảnh vỡ chân tướng hiện rõ mồn một.

Trong thức hải, Lạc Phong thấy một thân ảnh cô độc – Mặc Lão – lang thang qua vô số Thiên Phù Sơn đổ nát, xuyên qua các Linh Hà cạn kiệt, kiên trì tìm kiếm dấu vết của “Lưu Đồ Cổ” hoàn chỉnh. Ánh mắt Mặc Lão luôn chất chứa nỗi ưu tư và hy vọng mong manh. Lạc Phong thấy Mặc Lão tiếp cận nhiều tu sĩ có “Thiên Cốt” bẩm sinh, nhưng tất cả đều thất bại hoặc bị tha hóa bởi Tạp Khí Thiên Kiếp. Mỗi lần như vậy, ánh mắt Mặc Lão lại tràn đầy thất vọng, sự già nua và mệt mỏi của tuế nguyệt hằn sâu trên gương mặt. Ông đã chờ đợi, tìm kiếm một “Kẻ kế thừa” chân chính, một người có thể chuyển hóa Tạp Khí thành sức mạnh, người có “Thiên Cốt” thuần khiết để tái tạo lại Tiên Đạo, nhưng tất cả chỉ là vô vọng.
Lạc Phong cảm nhận nỗi đau, sự cô độc và gánh nặng của Mặc Lão. Hắn hiểu được sứ mệnh thực sự của vị Tiên nhân giáng trần này: không chỉ canh giữ Hư Không Chi Tâm mà còn là người đi tìm “hy vọng” – những “Kẻ kế thừa” có khả năng “Hàn Gắn Bầu Trời”, người có thể đứng lên chống lại sự hủy diệt của Thiên Tôn Vô Cực.
Rồi, một hình ảnh mờ ảo nhưng tràn đầy tình yêu thương hiện lên trong thức hải Lạc Phong – mẫu thân của hắn. Bà là một nữ Tiên nhân vĩ đại, dung nhan mờ ảo nhưng ánh mắt kiên nghị, dáng vẻ thanh thoát. Lạc Phong thấy bà hy sinh thân mình, cùng Mặc Lão, dùng sức mạnh tối thượng để bảo vệ một phần của Hư Không Chi Tâm khỏi sự thao túng của Thiên Tôn Vô Cực. Chính bà cũng là người đã tìm cách phong ấn “mầm mống hủy diệt” trong Lạc Phong, biến nó từ một tai họa tiềm tàng thành một tiềm năng kiến tạo vô hạn. Hắn cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến, sự hy sinh thầm lặng và gánh nặng hy vọng mà mẫu thân hắn đã đặt vào hắn, vào đứa con trai duy nhất của mình. Một dòng nước ấm nóng chảy qua khóe mắt, Lạc Phong không biết đó là nước mắt của hắn hay là những giọt lệ từ ký ức của mẫu thân.

Lạc Phong dần hiểu rõ hơn về “Lưu Đồ Cổ”. Nó không phải là một bản đồ vật lý duy nhất, mà là tổng hợp của vô số “Thiên Khuyết Chi Vật” và “Hư Không Thư Các” rải rác khắp các giới, mỗi mảnh ghép đều chứa đựng những quy tắc kiến tạo và bí mật ẩn sâu của vũ trụ. Chúng cần được thu thập, dung hợp lại để tái lập Tiên Đạo chân chính, để hàn gắn lại bầu trời đã vỡ tan sau Đại Hồng Kiếp.
Ánh mắt Lạc Phong sắc bén như kiếm, tràn đầy kiên nghị. Hắn nhận ra mình chính là “chìa khóa” mà Mặc Lão đã tìm kiếm bấy lâu, không chỉ là công cụ cho Thiên Tôn Vô Cực như hắn vẫn nghĩ, mà còn là hy vọng cuối cùng của các Tiên nhân cổ xưa, của Linh Tê Cổ Phái, và của toàn bộ càn khôn. “Đây chính là sứ mệnh của Mặc Lão, sứ mệnh của mẫu thân ta, và cũng là sứ mệnh của ta!” Hắn thầm rống lên trong tâm trí, ý chí sắt đá, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm Hư Không.
***
Lạc Phong từ từ mở mắt. Khí tức của hắn đã trở nên trầm ổn và uy nghiêm hơn bao giờ hết, tỏa ra một vầng sáng lam xám thuần khiết. Luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết từ hắn lan tỏa, hòa tan một phần Tạp Khí Thiên Kiếp đang cuộn trào xung quanh, khiến không gian hỗn loạn dịu đi đáng kể. Không khí trong vực sâu dường như cũng được gột rửa, trở nên trong lành hơn, mang theo một mùi hương thanh tịnh lạ lùng.
Lam Yên kinh ngạc tột độ, ánh mắt tràn ngập kính nể và hy vọng. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng rung động mạnh mẽ, không còn là những tiếng gào thét bi thương mà là một khúc ca hùng tráng của sự kiến tạo. Linh Tê Lực của nàng như được thanh tẩy, trở nên trong sáng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cảm nhận được sự thay đổi kinh thiên động địa trong khí tức của Lạc Phong. Nàng quỳ một gối xuống, giọng nói run rẩy nhưng kiên định: “Hư Không Chi Chủ chân chính… Kẻ kế thừa đã thực sự thức tỉnh! Linh Tê Cổ Phái nguyện đồng hành cùng ngươi đến cùng trời cuối đất!”

Mộ Dung Tuyết ngưỡng mộ, tin tưởng tuyệt đối. Đôi mắt nàng lấp lánh tự hào khi cảm nhận được hơi ấm và sự kiên định vững chãi từ Lạc Phong. Nàng siết chặt tay Lạc Phong, hỏi với giọng run run: “Lạc huynh, chàng… chàng đã lĩnh ngộ được điều gì vậy?”
Lạc Phong nhẹ nhàng đỡ Lam Yên dậy, trấn an Mộ Dung Tuyết bằng một nụ cười hiếm hoi, nhưng sâu thẳm trong đó là sự phức tạp của Hư Không và tương lai. “Tiền bối Lam Yên, Tuyết nhi. Ta đã hiểu rõ hơn về sứ mệnh của mình, về con đường ‘Hàn Gắn Bầu Trời’ và ‘tái tạo Tiên Đạo’ chân chính.”
Hắn giải thích sơ lược về Mặc Lão, về mẫu thân hắn, và vai trò của “Lưu Đồ Cổ” không chỉ là một bản đồ mà là cả một quá trình thu thập các mảnh ghép quyền năng để tái tạo vũ trụ. Hắn không nói hết chi tiết về sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực để tránh làm họ lo lắng thêm, nhưng đủ để họ hiểu sự vĩ đại và gian nan của sứ mệnh.
Lam Yên ánh mắt sáng rực như được tiếp thêm hy vọng. Nàng đứng dậy, quyết tâm: “Linh Tê Cổ Phái nguyện dốc hết sức mình, đồng hành cùng Kẻ kế thừa lật đổ trật tự cũ và kiến tạo Tiên Đạo mới!”
Mộ Dung Tuyết kiên định, đôi mắt ngấn lệ vì xúc động. Nàng vùi đầu vào ngực Lạc Phong, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ và ấm áp của hắn. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi sẽ theo đó. Sinh tử tương tùy, không sợ hãi bất cứ điều gì!”
Lạc Phong cảm động, ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Hắn ôm chặt hai người vào lòng, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ họ, một nguồn sức mạnh vô tận đang chảy vào tâm hồn hắn. “Được! Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo lại tất cả!”
***
Lạc Phong ánh mắt sắc bén, tràn đầy ý chí kiến tạo và lật đổ, hướng về phía trước, nơi sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi không gian vặn vẹo đến cực hạn, tựa như một lỗ đen khổng lồ đang nuốt chửng mọi thứ. Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực hắn bỗng bừng sáng rực rỡ, lam quang huyền ảo tỏa ra, đánh dấu biểu tượng “Trái Tim Hư Không” rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như một ngọn hải đăng trong màn đêm tối tăm.
Linh Hồn Ngọc Bội trên tay Lạc Phong cũng phát ra lam quang dịu nhẹ, chỉ dẫn một con đường năng lượng mờ ảo, uốn lượn xuyên qua sự hỗn loạn của các nguyên tố.
Lạc Phong dõng dạc tuyên bố, giọng nói mạnh mẽ và vang vọng khắp vực thẳm, mang theo uy áp của Hư Không Chi Chủ, khiến cả không gian như phải lắng nghe: “Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi muốn biến ta thành chìa khóa, thành vật tế? Trò chơi của ngươi… sẽ kết thúc tại đây! Ta, Lạc Phong, Hư Không Chi Chủ chân chính, sẽ dùng chính sức mạnh Hư Không của mình để khóa chặt vận mệnh của ngươi, kiến tạo một Tiên Đạo chân chính và Hàn Gắn Bầu Trời!”
Hắn bùng nổ Linh Phiến ngũ sắc sau lưng. Lam quang rực rỡ xé toang màn sương mù tím sẫm, hóa thành một vệt sáng lam xám dài, xé rách không gian, lao thẳng xuống con đường nguyên tố mờ ảo do Linh Hồn Ngọc Bội chỉ dẫn.
Mộ Dung Tuyết tựa vào Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn đầy tình yêu và tin tưởng tuyệt đối, không còn một chút sợ hãi. Lam Yên ánh mắt kính nể tột cùng, tràn đầy hy vọng vào tương lai, theo sát phía sau. Ba người, tựa như ba ngôi sao băng, xé rách màn đêm của Vực Thẳm Nguyên Thủy, lao đi không ngừng nghỉ, hướng về phía đáy sâu thẳm nhất, nơi “Hư Không Chi Tâm” đang phát ra những dao động hùng hồn, chờ đợi trận chiến định mệnh, trận chiến của sự kiến tạo và hủy diệt.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: