Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 1: Trọng sinh loạn táng cương
**CHƯƠNG 1: TRỌNG SINH LOẠN TÁNG CƯƠNG**
Hoàng hôn ở Hoang Khư Giới không mang vẻ diễm lệ thường thấy, mà phủ lên vách đá cheo leo của Loạn Táng Cương một màu đỏ bầm như máu loãng. Gió rít qua những khe đá hẹp, âm thanh u uất tựa tiếng oan hồn oán thán, mang theo mùi tử khí nồng nặc đặc trưng của nơi chôn thây những kẻ khốn cùng. Trên bầu trời xám xịt, bầy quạ đen lượn lờ thành từng vòng xoáy chết chóc, đôi mắt đỏ ngầu của chúng dán chặt xuống đáy vực, chờ đợi giây phút rỉa rói những tàn dư của sự sống vừa lịm tắt.
Dưới đáy vực sâu thẳm, giữa đống xương trắng héo hắt và bùn lầy nhầy nhụa, một thi thể thiếu niên nằm bất động. Áo bào rách rưới, loang lổ những vệt máu đã khô cứng thành màu nâu đen. Khuôn mặt thiếu niên tái nhợt, thanh tú nhưng vương đầy uất ức. Lồng ngực hắn lõm hẳn xuống bởi một cú đấm tàn khốc, xương sườn gãy nát đâm xuyên qua phổi, tạo thành một vết thương chí mạng. Đôi mắt ấy nhắm nghiền, không còn hơi thở, sự sống đã sớm lìa bỏ thể xác này từ nhiều giờ trước.
Đột nhiên, từ sâu trong tầng mây dày đặc, một tia chớp màu đen kịt, không hề phát ra ánh sáng hay tiếng động, xé toạc không gian đánh thẳng xuống đáy vực. Luồng sức mạnh ấy không phá hủy mặt đất, cũng không tạo ra chấn động cơ học, mà nó hóa thành một vòng xoáy hư vô, lặng lẽ cuộn trào rồi chui tọt vào bên trong thi thể lạnh lẽo của thiếu niên.
"Ta… là ai?"
Một ý niệm cổ xưa, mang theo sự uy nghiêm tột cùng và nỗi căm hận thấu tận thương khung, đột ngột thức tỉnh trong bóng tối vĩnh hằng của thức hải.
Ký ức như thủy triều cuộn sóng ập về, xé toạc màn sương mù của cái chết.
Hắn nhớ lại cảnh tượng Cửu Tiêu rung chuyển, khi hắn – Hư Vô Thần Đế Diệp Hư Không, đứng trên đỉnh cao nhất của vạn giới, chuẩn bị phá vỡ gông cùm cuối cùng của Thiên đạo để tiến vào cảnh giới "Vô Định" trong truyền thuyết. Nhưng ngay khoảnh khắc mấu chốt, khi linh hồn hắn đang giao hòa với quy tắc vũ trụ, một thanh kiếm mang theo *Thôn Thiên Lực* lạnh lẽo từ phía sau đã đâm xuyên qua tim hắn.
Kẻ ra tay không ai khác chính là đại đồ đệ mà hắn hết mực tin tưởng – Cổ Thiên Thánh.
Hắn nhớ rõ ánh mắt nheo lại đầy nham hiểm của đứa học trò mình từng coi như con đẻ, và cả bóng hình hồng nhan tri kỷ đứng bên cạnh – người đã mỉm cười dịu dàng khi dâng cho hắn chén rượu tẩm độc dược thối rữa linh hồn.
"Sư phụ, ngài đã ngồi ở vị trí đó quá lâu rồi. Hư Vô chi lực… thứ sức mạnh khởi nguyên này, hãy để đệ tử quản lý thay ngài đi!"
Tiếng cười lạnh lẽo của kẻ phản bội vẫn còn văng vẳng bên tai, nhức nhối như hàng vạn mũi kim châm vào thần hồn. Giữa lúc hồn phi phách tán, vật báu khởi nguyên của vũ trụ – *Hư Vô Châu* – đã tự bạo, mang theo tia tàn hồn cuối cùng của hắn xuyên qua bức tường không gian, rơi vào vòng luân hồi không lối thoát.
…
"Khụ! Khụ khụ!"
Cỗ thi thể dưới đáy Loạn Táng Cương đột ngột bật dậy. Diệp Hư Không run rẩy hớp lấy từng ngụm không khí, cơn đau thấu xương từ lồng ngực khiến hắn run lên cầm cập. Cảm giác phổi bị đâm thủng khiến mỗi nhịp thở đều như đang nuốt phải thủy tinh vụn.
"Ta chưa chết… Ta vậy mà lại trọng sinh?"
Hắn cúi xuống nhìn bàn tay gầy gò, thô ráp và dính đầy bùn đất của mình. Đây không phải là cơ thể Thần Đế bất tử, rạng ngời hào quang của hắn. Đây là một cơ thể phàm nhân, yếu ớt và phế vật đến mức khiến hắn cảm thấy nực cười.
Ngay lập tức, những ký ức của chủ nhân cũ thể xác này hiện lên như một cuốn phim nhòe nhoẹt, đan xen với nỗi đau thể xác.
Cơ thể này cũng tên là Diệp Hư Không, nhị thiếu gia của Diệp gia tại Thanh Vân Thành. Năm mười tuổi, hắn từng là thiên tài sở hữu "Bát phẩm Linh căn", là niềm hy vọng rực rỡ nhất của gia tộc. Nhưng chỉ sau một đêm thức tỉnh, Linh căn của hắn bị kẻ gian dùng thủ đoạn tàn độc cướp đoạt, biến hắn thành một phế vật không thể tu luyện, kinh mạch khô héo.
Kẻ ra tay cướp đi tiền đồ của hắn chính là đại thiếu gia Diệp Phàm – người anh họ mang vẻ mặt đạo mạo nhưng lòng dạ rắn rết. Kể từ đó, Diệp Hư Không sống kiếp nô bộc trong chính ngôi nhà của mình. Và đỉnh điểm là ngày hôm nay, Diệp Phàm vì muốn thử nghiệm uy lực của võ kỹ mới, đã dùng hắn làm bao cát, đánh hắn đến chết rồi sai người ném xuống nơi hoang vu này.
"Thật thảm hại…"
Diệp Hư Không nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt vốn dĩ u tối chợt lóe lên một tia sáng thâm trầm, nhìn thấu hồng trần.
"Ngươi bị cướp linh căn, ta bị cướp ngôi vị. Ngươi chết dưới tay người thân, ta chết dưới tay đồ đệ. Số phận của chúng ta… hóa ra lại có chung một nhịp đập oán hận."
Hắn nhắm mắt lại, định thần kiểm tra tình trạng bên trong. Gân cốt gãy đoạn, đan điền trống rỗng như một vùng đất khô hạn từ hàng ngàn năm. Thế nhưng, ngay tại trung tâm đan điền vỡ nát ấy, một viên châu màu đen tuyền, nhỏ bằng hạt nhãn đang lẳng lặng xoay tròn, tỏa ra hơi thở của sự nguyên thủy nhất.
*Hư Vô Châu!*
Ánh mắt Diệp Hư Không chấn động. Đây là báu vật mà hắn đã dành cả đời để tìm kiếm trong Biển Hư Vô, thứ khiến cho các vị Thần Đế khác phải thèm khát đến phát điên. Không ngờ nó lại cùng hắn trọng sinh và thay thế vị trí của Linh căn đã mất.
"Có Hư Vô Châu ở đây, vạn pháp trên thế gian này đều chỉ là phù du!"
Hắn cố nén cơn đau, ngồi xếp bằng theo tư thế ngũ tâm hướng thiên. Tâm niệm vừa động, bộ công pháp tối cao của kiếp trước – *Hư Vô Diệt Thế Quyết* – bắt đầu vận hành.
"Vạn vật khởi từ không, cũng tận cùng tại không. Hư vô không phải là diệt vong, mà là sự đồng hóa vĩnh hằng!"
Hư Vô Châu bắt đầu rung động kịch liệt. Một luồng khí đen kịt từ viên châu tràn ra, giống như những con hắc long tí hon, chúng không đi theo lộ tuyến kinh mạch bình thường mà trực tiếp xuyên qua da thịt, xương tủy.
"A…!!!"
Diệp Hư Không gầm nhẹ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cảm giác này giống như có hàng vạn con kiến thép đang nghiền nát xương cốt của hắn ra từng mảnh nhỏ rồi nhào nặn lại. Các khối xương rườn gãy nát bắt đầu liền lại với tốc độ kinh hoàng, lớp da thịt thối rữa bị đào thải, nhường chỗ cho lớp mô mới bền bỉ như sắt nguội.
Mùi tử khí xung quanh Loạn Táng Cương bị luồng khí đen ấy hút sạch. Những oán niệm, linh hồn vất vưởng và linh khí loãng trong không trung đều bị đồng hóa thành sức mạnh thuần túy nhất, đổ dồn vào cơ thể hắn.
Luyện Thể tầng một… tầng ba… tầng sáu…
Hơi thở của hắn trở nên dài và sâu hơn. Cứ mỗi nhịp thở, một vòng tròn hư vô lại gợn sóng từ tâm thể hắn lan tỏa ra xung quanh, khiến những viên đá lân cận lập tức hóa thành bột mịn mà không hề gây ra tiếng động.
Nửa canh giờ trôi qua, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên từ sâu trong huyết quản. Diệp Hư Không mở bừng mắt, một đạo hắc mang bắn ra dài tới thước, rạch tan bóng tối của vực sâu. Hắn đứng dậy, cơ thể gầy gò lúc trước giờ đây dẻo dai và tràn đầy sức mạnh bùng nổ. Không còn linh căn rác rưởi nào nữa, toàn bộ cơ thể hắn giờ đây chính là một thể thống nhất – *Hư Vô Thần Thể*.
"Luyện Thể tầng chín, đỉnh phong."
Diệp Hư Không nhàn nhạt thốt lên. Với người thường, đạt tới cảnh giới này cần ít nhất vài năm khổ hạnh, nhưng với một Thần Đế trọng sinh sở hữu Hư Vô Châu, tất cả chỉ là chuyện trong một ý niệm.
"Cốc! Cốc! Cốc!"
Đột nhiên, phía trên vách đá vang lên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện ồn ào.
"Đại ca, ngươi nói xem tên phế vật đó chết thật chưa? Đại thiếu gia dặn phải mang đầu hắn về ném cho chó ăn, tránh việc hắn mạng lớn không chết, quay về gây rắc rối." Một giọng nói thô thiển vang lên.
"Hừ, ngươi lo bò trắng răng. Cú đấm 'Thiên Quân Lực' của Đại thiếu gia ngay cả tảng đá còn nát, huống chi là lồng ngực gầy còm của nó. Có lẽ bây giờ lũ quạ đã rỉa sạch mắt nó rồi." Kẻ còn lại cười hô hố.
Hai bóng người cầm đuốc, nhảy xuống đáy vực theo con đường mòn. Đây là hai tên hộ vệ của Diệp gia, chuyên làm những việc bẩn thỉu cho Diệp Phàm. Khi ánh đuốc của chúng quét qua vị trí lúc trước Diệp Hư Không nằm, cả hai đều sững sờ.
Chỗ đó… trống không. Chỉ còn lại vũng máu khô và đống xương trắng.
"Hử? Xác đâu? Chẳng lẽ bị thú dữ lôi đi rồi?" Tên hộ vệ cầm đuốc nhíu mày.
"Các ngươi đang tìm ta?"
Một giọng nói lạnh lùng, bình thản đến cực điểm vang lên ngay phía sau lưng chúng.
Hai tên hộ vệ giật mình kinh hãi, vội vã quay ngoắt lại. Dưới ánh lửa bập bùng, chúng thấy một thiếu niên rách rưới đứng đó. Đôi mắt hắn sâu thẳm không thấy đáy, tỏa ra một loại áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.
"Diệp… Diệp Hư Không? Ngươi còn sống?" Tên hộ vệ dẫn đầu hét lên, mặt cắt không còn giọt máu, "Làm sao có thể! Ngươi đáng lẽ phải chết rồi!"
"Trên đời này, kẻ muốn ta chết có rất nhiều, nhưng các ngươi… không đủ tư cách." Diệp Hư Không thong dong bước tới, mỗi bước chân của hắn dường như khiến cả không gian dưới vực sâu bị nén chặt lại.
Tên hộ vệ còn lại thấy vậy, liền gầm lên để xua đi nỗi sợ hãi: "Phế vật! Dù ngươi không chết thì cũng chỉ là kẻ không có linh căn. Luyện Thể tầng bốn như ta sẽ tiễn ngươi đi thêm lần nữa!"
Hắn rút đao, linh khí mỏng manh tụ trên lưỡi đao rồi chém mạnh xuống. Đối mặt với đòn tấn công từng có thể giết mình hàng chục lần, Diệp Hư Không thậm chí không thèm chớp mắt. Hắn nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên.
"Hư Vô."
Chỉ trong tích tắc, khi lưỡi đao chạm vào ngón tay hắn, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Phần thép tinh luyện đột nhiên tan chảy, không phải do nhiệt, mà là bị xóa sổ sự tồn tại. Nó biến thành những hạt bụi nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không.
Tên hộ vệ trố mắt nhìn chuôi đao cụt lủn, run rẩy: "Cái gì… đây là yêu thuật gì?"
"Người chết không cần biết quá nhiều."
Diệp Hư Không vung tay. Một luồng hắc khí lướt qua như lưỡi liềm của tử thần. Không có tiếng động lớn, không có máu bắn tung tóe. Cả hai tên hộ vệ bị luồng hắc khí chạm vào liền ngay lập tức đông cứng lại. Da dẻ, xương thịt và cả linh hồn của chúng bị đồng hóa nhanh đến mức chúng chưa kịp cảm nhận được nỗi đau. Trong nháy mắt, hai thực thể sống đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hai bộ quần áo rỗng tuếch rơi rụng xuống đất.
Đây chính là sự bá đạo của *Hư Vô Diệt Thế Quyết*. Không để lại dấu vết, không để lại nhân quả.
Diệp Hư Không thản nhiên nhặt lấy một chiếc áo choàng sạch sẽ của tên hộ vệ khoác lên người. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao đang bắt đầu tỏa sáng lạnh lẽo. Ở một tầng trời xa xôi nào đó, Cổ Thiên Thánh chắc chắn đang ngồi trên ngai vàng, tận hưởng vinh quang từ sự phản bội. Nhưng hắn sẽ không bao giờ ngờ được rằng, vị sư phụ của hắn đã trở lại từ cõi chết.
"Cổ Thiên Thánh, cái mạng của ngươi, hãy giữ cho thật kỹ. Chờ khi ta giết về Cửu Tiêu, ta sẽ khiến trời đất này phải quỳ xuống, xóa tên ngươi khỏi luân hồi!"
Hắn xoay người, bước ra khỏi bóng tối của Loạn Táng Cương. Mỗi bước chân đi qua, cỏ cây xung quanh đều héo úa và tan biến. Thanh Vân Thành, Diệp gia… nợ máu, phải trả bằng máu.
Hành trình của Hư Vô Thần Đế, chính thức bắt đầu.