Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 100: Lời tuyên chiến gửi đến Thiên Đình**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:26:04 | Lượt xem: 3

Gió trên đỉnh Tuyết Ưng gào rít như tiếng vạn quỷ than khóc, thổi lộng vào tà áo bào đen tuyền của Diệp Hư Không. Sau khi đột phá Luyện Hư Cảnh, khí trường quanh thân hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là sự sắc bén bức người của một kiếm tu, cũng không phải áp lực nặng nề của một cường giả luyện thể, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Hắn đứng đó, nhưng nếu nhắm mắt lại để cảm nhận bằng thần thức, người ta sẽ thấy vị trí ấy chỉ là một hố đen thăm thẳm, không có sự sống, không có hơi thở, không có nhân quả.

"Chúc mừng đại ca! Luyện Hư Cảnh… Trời ạ, mới mười tám tuổi đã đạt đến Luyện Hư Cảnh, nếu truyền ra ngoài, đám thiên tài ở Trung Giới chắc chắn sẽ đập đầu vào đậu phụ mà chết hết mất thôi!"

Tiền Đa Đa xoa xoa đôi bàn tay mập mạp, vẻ mặt nịnh nọt nhưng ánh mắt lại chứa chan sự sùng bái không hề che giấu. Hắn đi theo Diệp Hư Không từ Thanh Vân Thành nhỏ bé, tận mắt chứng kiến người thiếu niên này từng bước đạp nát mọi quy tắc, lật đổ mọi cường quyền. Đối với gã béo họ Tiền, Diệp Hư Không giờ đây không chỉ là đại ca, mà chính là "ông thần tài" sống, là điểm tựa duy nhất của hắn giữa thế giới tàn khốc này.

Lạc Thần Hi đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Hư Không. Nàng mang trong mình Cửu Âm Tuyệt Thể, vốn đã là một trong những thiên phú đáng sợ nhất Thần Giới, nhưng khi đứng trước mặt hắn, nàng luôn cảm thấy bản thân nhỏ bé như một hạt cát trước đại dương mênh mông.

"Hư Không, huynh thật sự muốn làm vậy sao?" Lạc Thần Hi khẽ cắn môi, giọng nói trong trẻo như sương sớm nhưng ẩn chứa sự lo âu. "Dùng cách này để phi thăng, tương đương với việc lột bỏ lớp mặt nạ che giấu bấy lâu nay. Cổ Thiên Thánh… hắn sẽ không ngồi yên đâu."

Diệp Hư Không không quay đầu lại, hắn nhìn về phía chân trời, nơi ranh giới giữa mặt đất và bầu trời bị sương mù che phủ. Đôi mắt hắn hiện lên những vệt sáng đen huyền bí của Hư Vô Lực.

"Trốn tránh không phải là cách của ta." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng như đến từ cõi u minh. "Kiếp trước, ta vì quá tin người mà rơi vào cảnh hồn bay phách tán. Kiếp này, ta muốn hắn phải sống trong sự sợ hãi tột cùng. Ta muốn mỗi khi hắn nhìn lên bầu trời, hắn đều phải tự hỏi: Khi nào thanh kiếm của Diệp Hư Không sẽ rơi xuống đầu hắn?"

Dứt lời, Diệp Hư Không khẽ vươn tay phải ra không trung.

*Cạch.*

Một âm thanh nhỏ xíu như tiếng không gian bị nứt vỡ vang lên. Trong lòng bàn tay hắn, những luồng khí đen kịt quấn quýt lấy nhau, ngưng tụ thành một chuôi kiếm không có lưỡi. Đó chính là Hư Vô Kiếm – thanh kiếm gắn liền với danh xưng Thần Đế kiếp trước, nay đã tìm về với chủ nhân thực sự của nó.

Hắc Tử – con chó đen nhỏ lúc nãy còn nằm lười biếng dưới chân Tiền Đa Đa, bỗng chốc đứng phắt dậy. Lông trên cổ nó dựng đứng, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, một loại uy áp của Thần thú Thái Cổ âm thầm lan tỏa, khiến toàn bộ yêu thú trong bán kính vạn dặm của đỉnh Tuyết Ưng đều phải phủ phục, run rẩy không dám ngóc đầu.

"Hắc Tử, giúp ta hộ pháp." Diệp Hư Không ra lệnh.

Hắc Tử sủa một tiếng đanh gọn, thân hình nhỏ bé của nó bỗng chốc phình to ra, trong chớp mắt đã biến thành một con cự thú cao hơn mười trượng, lớp vảy đen lánh bao phủ toàn thân, cái miệng rộng dường như có thể nuốt chửng cả một ngọn núi. Đây chính là chân thân sơ khai của Thôn Thiên Thú.

Tiền Đa Đa sợ tới mức suýt ngã ngửa: "Mẹ ơi, Hắc Tử… nó thật sự là yêu quái phương nào thế này?"

Nhưng Diệp Hư Không không còn bận tâm đến xung quanh nữa. Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ Hư Vô Diệt Thế Quyết trong người vận chuyển đến cực hạn. Hư Vô Châu trong đan điền xoay chuyển mãnh liệt, tuôn ra những dòng năng lượng khởi nguyên nguyên thủy nhất của vũ trụ.

"Nhất Niệm… Khai Thiên!"

Hắn không vung kiếm theo cách thông thường. Hắn chỉ chỉ thẳng chuôi kiếm lên trời.

Một luồng sáng đen kịt, lạnh lẽo và tàn độc phóng lên từ đỉnh Tuyết Ưng, xuyên thủng tầng mây, phá tan rào cản khí quyển của Hoang Khư Giới. Cả bầu trời Hạ Giới bỗng chốc tối sầm lại giữa ban ngày. Một vết nứt khổng lồ kéo dài hàng vạn dặm xuất hiện trên không trung, giống như một con mắt tử thần đang từ từ mở ra nhìn xuống chúng sinh.

Từ trong vết nứt ấy, một luồng ý chí bá đạo, cổ xưa và đầy sát ý tràn ra, theo dòng năng lượng xuyên qua Trung Giới, tiến thẳng vào Thượng Giới – nơi ngự trị của Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

Cùng lúc đó, tại Thần Giới.

Thiên Đình nguy nga lộng lẫy, tọa lạc giữa chín tầng mây, quanh năm rực rỡ hào quang thần thánh. Đây là trung tâm của vạn giới, nơi tập trung linh khí đậm đặc nhất và cũng là nơi Cổ Thiên Thánh – vị Thiên Đế đương nhiệm – đang tọa trấn.

Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngai vàng làm từ tinh hoa của hàng vạn viên tinh thạch, bên dưới là các vị Thần Vương, Thần Hoàng đang cung kính bẩm báo về việc khai thác tài nguyên ở các hạ giới. Đột nhiên, hắn khựng lại.

Gương mặt tuấn tú nhưng đầy nét nham hiểm của Cổ Thiên Thánh trở nên xám xịt. Trái tim vốn đã luyện thành sắt đá của hắn bỗng nhiên co thắt mãnh liệt. Một cảm giác run rẩy đã biến mất hàng ngàn năm qua nay lại bất ngờ trỗi dậy từ sâu trong linh hồn.

*Rắc!*

Chén trà thần ngọc trên tay hắn vỡ tan thành bụi mịn.

"Cái gì?" Một vị Thần Vương kinh hãi lên tiếng khi thấy phản ứng của Thiên Đế.

Bên ngoài điện Thiên Đình, bầu trời đang trong xanh bỗng bị một vệt đen xé toạc. Một hình ảnh hư ảo khổng lồ xuất hiện trên vòm trời Thần Giới. Đó là hình ảnh một thiếu niên với đôi mắt sâu thẳm như hố đen, đang nhìn chằm chằm về phía Thiên Đình với sự khinh bỉ tột cùng.

Tiếng nói của thiếu niên ấy không vang bằng âm thanh, mà nó vang vọng trực tiếp trong tâm trí của mọi sinh linh tại Thượng Giới:

**"Cổ Thiên Thánh, đồ đệ tốt của ta… Ngươi có nghe thấy tiếng Hư Vô đang gọi tên mình không?"**

Toàn bộ Thiên Đình rúng động. Các vị Thần Vương đồng loạt biến sắc, có kẻ thậm chí còn không đứng vững mà quỳ sụp xuống đất trước áp lực của ý chí này.

Cổ Thiên Thánh đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Hắn nghiến răng thốt ra một cái tên mà hắn đã cố gắng xóa sổ khỏi mọi thư tịch lịch sử:

"Diệp… Hư… Không! Làm sao có thể? Chính tay ta đã đánh nát linh hồn hắn, chính mắt ta đã thấy hắn tan biến vào Biển Hư Vô! Ngươi không thể còn sống!"

Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp Cửu Tiêu:

"Thiên đạo mà ngươi trộm được, chung quy cũng chỉ là đồ giả. Ta đã trở lại từ cõi chết để lấy lại những gì thuộc về mình. Hãy tận hưởng những ngày tháng cuối cùng trên ngai vàng đi, vì một khi ta bước chân vào Thần Giới, đó sẽ là ngày tàn của Thiên Đình."

Dứt lời, hình ảnh ảo ảnh tan biến, vết nứt trên bầu trời Thần Giới khép lại, nhưng nỗi sợ hãi thì đã kịp gieo rắc vào lòng tất cả mọi người.

Tại đỉnh Tuyết Ưng, Diệp Hư Không thu hồi kiếm khí, sắc mặt hơi tái đi vì tiêu hao quá nhiều linh lực để thực hiện việc truyền âm xuyên giới. Nhưng ánh mắt hắn thì sáng rực như đuốc.

"Hư Không, huynh đã khiến cả Thần Giới chấn động rồi." Lạc Thần Hi tiến lại gần, dìu lấy hắn, ánh mắt chứa chan niềm tự hào lẫn xót xa.

Diệp Hư Không khẽ gật đầu, hắn nhìn vào bàn tay mình, cảm nhận được Hư Vô Lực đang không ngừng tái tạo lại cơ thể.

"Đó mới chỉ là lời chào hỏi." Hắn xoay người, nhìn về phía ranh giới đã bị xé toạc, dẫn lối đến Trung Giới. "Chúng ta đi. Từ hôm nay, thế gian không còn phế vật Diệp gia, chỉ có Hư Vô Thần Đế tìm về con đường của mình."

Mập Mạp Tiền Đa Đa phấn khích hét lớn: "Đi thôi! Lên Trung Giới, quét sạch kho báu của đám lão quái vật đó nào!"

Hắc Tử thu nhỏ thân hình, nhảy phóc lên vai Diệp Hư Không, nó thè lưỡi ra vẻ thèm thuồng, như thể đã ngửi thấy mùi vị của những linh mạch thượng hạng đang chờ đợi phía trước.

Một luồng sáng đen bao phủ lấy bốn người và một thú, hóa thành một đạo cầu vồng đen kịt, lao thẳng vào kẽ nứt không gian, biến mất khỏi Hoang Khư Giới.

Hạ Giới bắt đầu bình yên trở lại, nhưng những kẻ đã chứng kiến cảnh tượng hôm nay đều biết rằng, một thời đại mới đã chính thức bắt đầu. Thời đại của một người thiếu niên, kẻ chỉ cần một ý niệm, cũng có thể khiến thương khung vạn dặm phải tan thành hư ảo.

Dưới chân núi, gió vẫn thổi, nhưng cái tên "Diệp Hư Không" đã bắt đầu theo những cơn gió ấy, len lỏi vào từng ngõ ngách của vạn giới, báo hiệu một cuộc thanh trừng đẫm máu sắp sửa diễn ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8