Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 113: Đệ Tứ Thiên đến Đệ Bát Thiên**
**CHƯƠNG 113: ĐỆ TỨ THIÊN ĐẾN ĐỆ BÁT THIÊN**
Sau khi Thần Quang Tinh bị Hắc Tử nuốt chửng, vầng hào quang vốn bao phủ lấy ngoại vi của Cửu Tiêu Thiên Ngoại dường như bị khuyết đi một mảng lớn. Ánh sáng từ Đệ Tam Thiên tắt lịm, nhường chỗ cho một khoảng không đen ngòm, thâm u như cái miệng của vực thẳm đang trực chờ nuốt lấy tất thảy.
Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, tà áo đen khẽ bay trong gió lốc của hư không. Ánh mắt hắn bình thản đến cực điểm, nhưng mỗi bước chân hắn đạp ra, không gian dưới chân lại kết thành những đóa hoa sen màu đen tuyền, tản ra hơi thở tịch diệt.
"Lão đại, chúng ta cứ thế này mà đi lên sao?" Tiền Đa Đa xoa xoa đôi bàn tay mập mạp, dù ngoài miệng hỏi vậy nhưng gương mặt lại hưng phấn vô cùng. Gã vừa thu thập được không ít mảnh vỡ bảo vật rơi ra từ vụ nổ của Thần Quang Tinh, túi trữ vật bên hông đã căng phồng. "Đệ Tứ Thiên nghe nói có 'Vạn Trọng Trận' do mười vạn linh quy trấn giữ, phòng ngự được coi là kiên cố nhất trong hạ tầng thiên thế."
Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: "Trận pháp trên đời này, có cái nào chứa đựng được Hư Vô?"
Dứt lời, cả đoàn người Hư Vô Cung hóa thành những luồng hắc quang, vạch phá bầu trời, hướng thẳng về phía Đệ Tứ Thiên – Bàn Cổ Thiên.
…
**Đệ Tứ Thiên: Bàn Cổ Thiên.**
Đây là tầng trời mang đậm hơi thở của đại địa cổ xưa. Vừa đặt chân tới ranh giới, một áp lực nặng nề như hàng vạn ngọn núi ép xuống đã ập đến. Trên tầng không trung, một tòa thành trì khổng lồ mang tên Thiết Huyết Thành chắn ngang lối đi duy nhất. Phía trên thành, một vị cự nhân cao tới trăm trượng, mình đồng da sắt, tay cầm một đôi búa khai thiên, đôi mắt đỏ ngầu như hai quả cầu lửa.
Đây chính là Trấn Thủ Thần Tôn – Thạch Khôi, kẻ sở hữu cơ thể bán thánh, từng một tay bình định cuộc loạn lạc của yêu tộc vạn năm trước.
"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Có Thạch Khôi ta ở đây, Đệ Tứ Thiên chính là nấm mồ của ngươi!"
Tiếng gầm của Thạch Khôi làm rung chuyển cả một phương trời. Mười vạn thiên binh phía sau hắn đồng loạt gõ thương xuống mặt đất, kết thành một đại trận phòng ngự có lớp lấp lánh như kim cương, bao phủ hoàn toàn Thiết Huyết Thành.
Diệp Hư Không dừng bước, nhìn vạn trọng trận pháp trước mắt, trong mắt hắn chỉ thấy một sự buồn chán vô hạn.
"Dày đặc nhưng thiếu đi linh hồn. Kiên cố nhưng lại trói buộc chính mình." Diệp Hư Không đưa tay ra, một ngón tay trỏ hướng về phía trước. "Nhất niệm… Quy Linh."
Không có tiếng nổ long trời lở đất. Chỉ thấy từ đầu ngón tay hắn, một gợn sóng đen kịt vô hình lan tỏa. Gợn sóng đi đến đâu, lớp màng phòng ngự kiêu ngạo của mười vạn thiên binh bắt đầu rạn nứt rồi tan chảy như tuyết gặp nắng gắt. Thạch Khôi kinh hãi thấy đôi búa Khai Thiên của mình, vốn là tiên kim vạn năm, giờ đây lại rữa nát thành cát bụi.
"Không! Sức mạnh gì thế này?!"
Thạch Khôi gào lên trong tuyệt vọng khi cơ thể bán thánh của mình bắt đầu hóa thành tro tàn từ đôi chân. Diệp Hư Không không liếc nhìn lấy một lần, trực tiếp bước xuyên qua đống đổ nát của Thiết Huyết Thành. Mười vạn quân sĩ chưa kịp ra tay đã thấy mình tan biến vào hư không, không để lại lấy một sợi linh hồn.
Đệ Tứ Thiên, sụp đổ trong một nhịp thở.
**Đệ Ngũ Thiên: Vạn Kiếm Thiên.**
Vừa đặt chân vào tầng trời thứ năm, không gian bỗng chốc trở nên sắc lạnh. Đây không còn là đất đá, mà là một biển kiếm. Khắp mặt đất, vách núi, cả mây trời cũng kết tinh từ hàng tỷ thanh kiếm sắc lẹm.
Ở trung tâm biển kiếm, Ngũ Đại Kiếm Tiên của Thiên Đình đang ngồi xếp bằng, kiếm ý của họ hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc kiếm khí xé rách cả tầng mây cao nhất.
"Diệp Hư Không, ngươi giết Thạch Khôi bằng tà thuật, nhưng trước mặt kiếm đạo chân chính, mọi thứ đều vô dụng!" Kiếm thủ đứng đầu quát lớn. "Vạn Kiếm Quy Tông – Tru Thần Trận!"
Vạn tỷ thanh kiếm đồng loạt bay lên, che lấp cả mặt trời, lao xuống như một cơn mưa ánh sáng nhằm thẳng vào đoàn người Hư Vô Cung.
Lạc Thần Hi khẽ biến sắc, định tiến lên trợ chiến, nhưng Diệp Hư Không đã ngăn nàng lại. Hắn khẽ vẫy tay, chuôi kiếm đen tuyền – Hư Vô Kiếm hiện ra trên tay. Kiếm không có lưỡi, chỉ có một luồng khí đen u uẩn bao quanh.
"Kiếm là ý, ý là vô. Các ngươi tu kiếm vạn năm, lại chẳng hiểu thế nào là kiếm."
Diệp Hư Không vung ngang một kiếm. Một đường chỉ đen cắt đôi bầu trời. Vạn tỷ thanh kiếm đang lao tới bỗng chốc khựng lại giữa không trung, rồi trong sự bàng hoàng của Ngũ Đại Kiếm Tiên, tất cả những thanh kiếm ấy bỗng dưng quay đầu, hóa thành làn khói đen, bao vây lấy chính chủ nhân của chúng.
"Ta mượn kiếm của các ngươi, tiễn các ngươi về với cát bụi."
*Xoẹt!*
Kiếm ý hư vô đi qua, Ngũ Đại Kiếm Tiên thần hình câu diệt. Những thanh thần kiếm rơi xuống đất, toàn bộ gãy vụn. Đệ Ngũ Thiên chìm vào yên lặng.
**Đệ Lục Thiên và Đệ Thất Thiên: Ảo Ảnh và Thiên Phạt.**
Tầng trời thứ sáu là U Minh Huyễn Cảnh, nơi Mộng Yểm Ma Tôn giăng ra hàng vạn cạm bẫy tâm lý. Diệp Hư Không nhìn thấy hình ảnh hồng nhan kiếp trước đứng khóc trong mưa máu, nhìn thấy Cổ Thiên Thánh đang cười nhạo mình.
Nhưng đôi mắt của hắn vẫn lãnh đạm như nhìn cỏ cây. "Trong lòng không vật, lấy đâu ra bụi trần? Tan biến đi." Hắn chỉ thốt lên một chữ "Phá", toàn bộ ảo ảnh vỡ vụn như gương vỡ. Mộng Yểm Ma Tôn bị phản phệ, linh hồn nổ tung ngay tại chỗ.
Đến Đệ Thất Thiên, lôi đình cuồn cuộn. Lôi Thần tướng quân triệu hồi Cửu Thiên Huyền Lôi, những tia sét màu tím to như cột đình bổ xuống liên tiếp.
Hắc Tử bấy giờ mới lười biếng đứng dậy. Nó há miệng, đối với nó, lôi điện chẳng khác nào món tráng miệng sau bữa chính là tinh cầu. Mỗi đạo sét bổ xuống đều bị nó đớp gọn, thậm chí nó còn tỏ vẻ chê bai vì "vị" hơi nhạt.
Diệp Hư Không không kiên nhẫn nữa, hắn đưa tay nắm lấy một tia sét hung dữ nhất, bóp nát nó bằng tay không. Lực lượng hư vô truyền ngược lại thượng tầng mây, đánh tan toàn bộ lôi vân của Đệ Thất Thiên. Lôi Thần tướng quân rớt xuống từ tầng mây, chưa kịp chạm đất đã bị một ý niệm của Diệp Hư Không xóa sổ.
…
**Đệ Bát Thiên: Thần Nhật Thiên.**
Đây là cổng cuối cùng trước khi bước vào Thiên Đình tối cao. Nơi đây rực rỡ và nóng bỏng như thể có chín mặt trời đang cùng lúc tỏa sáng. Trấn giữ nơi này là Hỏa Phượng Hoàng – linh thú gắn liền với vận mệnh của Thiên Đình.
Ngọn lửa Phượng Hoàng cháy rực cả một góc trời, bao phủ lấy lối vào Đệ Cửu Thiên. Sức nóng này khiến ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ của Hư Vô Cung cũng phải lùi lại.
Lạc Thần Hi bước lên, tay cầm Dao Trì Băng Kiếm, hơi thở Cửu Âm Tuyệt Thể tỏa ra hàn khí thấu xương để đối kháng với hỏa diễm. "Hư Không, con chim này để ta."
Diệp Hư Không nhìn nàng, khẽ gật đầu. Lạc Thần Hi hóa thành một bóng trắng tuyệt đẹp lao vào biển lửa. Trận chiến giữa cực âm và cực dương nổ ra vô cùng ác liệt. Tuy nhiên, Hỏa Phượng Hoàng dù sao cũng là sinh linh của Thiên Đạo, nó nhận được sự gia trì sức mạnh vô tận từ Thiên Đình phía trên.
Thấy Lạc Thần Hi dần rơi vào thế yếu khi Hỏa Phượng Hoàng tung ra "Thái Dương Chân Hỏa", Diệp Hư Không rốt cuộc ra tay.
Hắn tiến lên một bước, đứng giữa tâm bão của ngọn lửa thái dương. Áo bào đen của hắn không hề sém lửa, trái lại, những ngọn lửa thần thánh kia khi chạm vào người hắn đều bị đồng hóa thành một màu đen kịt rồi biến mất.
"Mặt trời của Thiên Đạo, cũng đến lúc phải tắt rồi."
Diệp Hư Không đưa bàn tay lên cao, hướng về phía chín mặt trời ảo ảnh đang tỏa sáng trên đỉnh Đệ Bát Thiên. Hắn nắm chặt bàn tay lại.
"Hư Vô Thần Chưởng – Già Thiên!"
Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ bóng tối nguyên thủy từ hư không hiện ra, che lấp hoàn toàn ánh sáng của Thần Nhật Thiên. Cả thế giới chìm vào bóng tối vĩnh cửu. Con Hỏa Phượng Hoàng kinh hãi kêu lên một tiếng thất thanh, đôi cánh rực lửa của nó bị bóng tối bóp nghẹt, rụng rời từng mảng lông vũ rồi tan biến thành tàn tro.
Diệp Hư Không đáp xuống cạnh Lạc Thần Hi, nhẹ nhàng đỡ lấy nàng. Trước mặt họ, cánh cửa vàng ròng dẫn lên Đệ Cửu Thiên – nơi đặt ngai vàng của Cổ Thiên Thánh – giờ đây đã hiện rõ mồn một.
Trên đỉnh cao kia, Cổ Thiên Thánh chắc hẳn đã cảm nhận được sự sụp đổ của năm tầng trời liên tiếp.
Diệp Hư Không ngẩng đầu nhìn lên, trong đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, sát ý đã cô đặc lại thành một điểm sáng lạnh lẽo.
"Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị xong chưa? Món nợ năm xưa, đến lúc tính cả vốn lẫn lãi rồi."
Tiếng nói của hắn không lớn, nhưng nó xuyên qua vạn dặm không gian, trực tiếp vang dội trong đại điện của Thiên Đình, làm rung chuyển cả ngai vàng của Thiên Đế đương nhiệm.
Chiến tranh thực sự, bây giờ mới bắt đầu.