Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 116: Thần Vương ngã xuống**
**CHƯƠNG 116: THẦN VƯƠNG NGÃ XUỐNG**
Đệ Cửu Thiên vốn là nơi cao nhất của vạn giới, nơi quy tắc thiên đạo hoàn mỹ nhất, cũng là nơi linh khí hóa dịch, tiên hạc vần vũ, quanh năm được bao phủ bởi ánh hào quang vĩnh hằng. Thế nhưng, trong giây phút này, vầng hào quang ấy dường như đã bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Không gian đặc quánh lại, sự tĩnh lặng kéo dài đến mức khiến người ta cảm thấy lồng ngực bị ép chặt. Phía trước cổng cung điện Thiên Đế, Diệp Hư Không đứng đó, mái tóc trắng của hắn bay lồng lộng như những sợi tơ tuyết lạc giữa hồng trần. Dù thọ nguyên đã hao tổn mười vạn năm, dù thân ảnh ấy có vẻ gầy gò đơn độc, nhưng uy nghiêm từ đôi mắt trắng đen sâu thẳm của hắn vẫn khiến vạn vật xung quanh phải rùng mình kinh sợ.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi trốn sau lưng đồ tử đồ tôn lâu quá rồi đấy."
Tiếng nói của Diệp Hư Không không lớn, nhưng nó xuyên qua lớp lớp trận pháp của cung điện, lọt vào tai từng vị cường giả đang ẩn mình trong bóng tối.
"Cuồng vọng!"
Một tiếng gầm vang dội phá tan bầu không khí u uất. Từ sâu trong nội điện, một đạo thần quang màu tím đen xé rách không gian, mang theo sát ý ngút trời lao thẳng về phía Diệp Hư Không. Kẻ vừa xuất hiện mặc chiến giáp nặng nề, mỗi bước chân nện xuống khiến mặt đất Đệ Cửu Thiên vốn được đúc từ Tiên Kim cũng phải rạn nứt.
Đó là Lôi Minh Thần Vương, một trong những thủ vệ trung thành nhất dưới trướng Cổ Thiên Thánh, kẻ đã nương nhờ Thôn Thiên Ma Công mà bước vào cảnh giới Thần Vương đỉnh phong.
Lôi Minh Thần Vương cầm trên tay một thanh đại búa tỏa ra lôi điện cuồn cuộn, ánh mắt đầy rẫy sự khinh miệt nhìn Diệp Hư Không: "Tên phản tặc nhà ngươi, thọ nguyên đã tận, hơi tàn chẳng còn bao nhiêu mà dám đến đây tìm cái chết? Thiên Đế đại nhân vạn tuế, há có thể để loại phế vật trọng sinh như ngươi làm bẩn mắt?"
Diệp Hư Không nhìn gã, môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo: "Thần Vương? Năm xưa khi ta thống ngự cửu giới, loại như ngươi ngay cả việc quỳ dưới chân ta để lau giày cũng không xứng."
"Tìm chết!"
Lôi Minh Thần Vương giận dữ gầm lên. Hắn nhấc cao Thiên Lôi Phủ, quy tắc lôi đình của cả một phương trời lập tức bị rút cạn, hội tụ lại thành một vầng lôi cầu khổng lồ như một vầng mặt trời đen. Sức mạnh này đủ để hủy diệt một tinh cầu chỉ trong chớp mắt.
"Lôi Diệt Cửu U!"
Đại búa giáng xuống, mang theo uy áp vạn quân, không gian xung quanh Diệp Hư Không bị khóa chặt, áp suất khủng khiếp khiến mặt đất sụp đổ thành một hố đen thăm thẳm.
Lạc Thần Hi đứng phía sau, đôi bàn tay ngọc bích siết chặt vào nhau. Nàng định xông lên, nhưng một giọng nói trầm thấp truyền vào tâm thức nàng: "Đừng động. Chỉ là một con kiến mà thôi."
Diệp Hư Không không tránh, cũng chẳng hề lộ vẻ hoảng hốt. Hắn chậm rãi nâng bàn tay trái lên. Lúc này, Hư Vô Châu trong đan điền hắn khẽ rung động, một dòng năng lượng màu đen huyền bí chảy tràn vào kinh mạch, biến thành những sợi tơ hư vô uốn lượn quanh ngón tay hắn.
"Nhất niệm… Hóa Hư."
Hắn khẽ thốt lên bốn chữ. Chỉ trong tích tắc, khi thanh Thiên Lôi Phủ chỉ còn cách đỉnh đầu hắn vài tấc, toàn bộ thế giới dường như bị đình trệ.
Cái vầng lôi cầu kinh thiên động địa kia bỗng nhiên sững lại, rồi trước ánh mắt kinh hoàng của Lôi Minh Thần Vương, nó bắt đầu tan rã. Không phải là bị đánh vỡ, mà là tan rã theo đúng nghĩa đen. Từng tia chớp đen, từng quy tắc lôi đình hung bạo, ngay cả thanh đại búa cấp bậc Thần binh kia, tất cả đều hóa thành những đốm sáng trắng nhạt màu, rồi biến mất vào không trung như chưa từng tồn tại.
Sức mạnh "Hư Vô" – điểm khởi đầu của tất cả và cũng là điểm kết thúc của tất cả.
"Cái… cái gì?" Lôi Minh Thần Vương trợn ngược mắt, bàn tay vẫn còn giữ tư thế bổ xuống nhưng thứ hắn đang nắm chỉ còn là không khí. Hắn cảm nhận được một sự trống rỗng đến tận cùng, một nỗi sợ hãi từ linh hồn truyền tới.
Quy tắc của hắn, sức mạnh của hắn, ngay cả "sự tồn tại" của thanh vũ khí gắn bó vạn năm cũng bị xóa sạch khỏi dòng lịch sử.
Diệp Hư Không bước lên một bước, thân hình hắn như quỷ mị xuất hiện ngay trước mặt Lôi Minh Thần Vương. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào tâm can đối phương: "Ngươi dựa vào Thôn Thiên Ma Công để đoạt linh mạch người khác, lấy tà đạo để chứng Thần Vương. Thứ sức mạnh đi mượn này, ta lấy lại đây."
"Không! Thiên Đế cứu ta!" Lôi Minh Thần Vương gào thét, hắn muốn tháo chạy, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra chân của mình đã không còn cảm giác.
Không chỉ chân, mà từ đầu gối trở xuống, cơ thể hắn đang tan biến thành những bụi sáng màu xám. Sự xóa sổ này không mang lại đau đớn thể xác, nhưng nó mang lại một sự tuyệt vọng còn kinh khủng hơn cái chết – đó là sự phủ định toàn bộ sự tồn tại.
"Chết!" Diệp Hư Không chỉ khẽ búng tay một cái.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu thẳm trong linh hồn của tất cả chúng sinh tại Thượng giới. Thân xác vạm vỡ của Lôi Minh Thần Vương trong nháy mắt hóa thành tro bụi hư vô. Ngay cả linh hồn hắn cũng không kịp thoát ra, ngay cả ý niệm cuối cùng cũng bị nghiền nát thành con số không tròn trĩnh.
Một vị Thần Vương, cao cao tại thượng, thống trị vạn dân, cứ như vậy bị xóa sổ một cách nhẹ nhàng như thổi đi một hạt cát.
Ngay khi Lôi Minh Thần Vương ngã xuống, Thiên Đạo bỗng nhiên lên tiếng ta thán.
Bầu trời Đệ Cửu Thiên đang rực rỡ bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây đen kịt chuyển sang màu đỏ sậm như máu tươi. Một tiếng sấm buồn thảm rền vang khắp Cửu Tiêu Thiên Ngoại, vang tận xuống cả Trung Giới và Hạ Giới.
*Tí tách… tí tách…*
Cơn mưa bắt đầu rơi. Nhưng đó không phải là nước mưa bình thường, mà là những giọt nước màu đỏ thẫm, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và sự oán hận của quy tắc thế giới.
"Thần Vương băng hà, trời đổ mưa máu!"
Một vị lão quái vật đang bế quan trong hang sâu chợt mở choàng mắt, giọng nói run rẩy: "Đã bao nhiêu vạn năm rồi… từ sau cuộc chiến Thần Đế vạn năm trước, thế gian chưa từng có vị Thần Vương nào ngã xuống thực sự. Kẻ nào… kẻ nào đã nghịch thiên đến mức này?"
Tại Thiên Đạo Minh, hàng ngàn đệ tử quỳ thụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Mưa máu thấm đẫm vai áo bọn họ, mang theo cái lạnh lẽo của sự tàn lụi. Mỗi một giọt mưa rơi xuống là một lần báo hiệu cho sự sụp đổ của một trật tự đã tồn tại quá lâu.
Bên trong cung điện Thiên Đế, tiếng cười của Cổ Thiên Thánh đột ngột dừng lại. Gương mặt hắn từ thản nhiên chuyển sang vặn vẹo. Hắn có thể cảm nhận được, sợi xích linh hồn gắn kết hắn và Lôi Minh Thần Vương đã bị cắt đứt một cách thô bạo. Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một sự đe dọa trực diện đến quyền uy Thiên Đạo của mình.
Diệp Hư Không đứng giữa cơn mưa máu, áo choàng hắn không dính một giọt đỏ, bởi lẽ mọi thứ chạm vào gần hắn đều bị hóa thành hư vô. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, nơi mưa máu đang gột rửa đi vẻ hào nhoáng giả tạo của Cửu Tiêu.
"Huyết vũ báo tử… Đây mới chỉ là mở đầu thôi."
Lạc Thần Hi bước lại gần, nàng nhìn thấy bóng lưng của Diệp Hư Không dường như càng thêm cao lớn, nhưng cũng càng thêm tịch mịch. Nàng khẽ đưa tay hứng lấy một giọt mưa máu, lòng thầm nghĩ: *Thiên hạ này, e là từ hôm nay sẽ không bao giờ bình yên được nữa.*
Tại một góc khác của Thượng Giới, Mập Mạp Tiền Đa Đa đang ôm chặt lấy một cái rương báu, trợn mắt nhìn cơn mưa đỏ thẫm: "Lão đại chơi lớn quá… Chém cả Thần Vương! Phen này mình phải chuẩn bị bao tải to hơn để chứa chiến lợi phẩm rồi!"
Con chó đen Hắc Tử ngồi bên cạnh, khẽ khịt mũi, đôi mắt u tối hiện lên vẻ hưng phấn: "Chút máu này bõ bèn gì? Khi lão gia thực sự nổi giận, cả cái Thương Khung này cũng sẽ chỉ là một màu máu mà thôi."
Bầu không khí chiến tranh lan tỏa khắp vạn giới. Tiếng chuông tang của Thiên Đạo vang lên từng hồi, thúc giục các vị thần cổ xưa tỉnh giấc.
Diệp Hư Không một tay chắp sau lưng, tay kia khẽ nâng chuôi Hư Vô Kiếm vẫn còn đang ẩn hình. Hắn nhìn về phía cổng cung điện đóng chặt, nơi Cổ Thiên Thánh đang ẩn nấp, giọng nói lạnh thấu xương vang lên:
"Đã mưa máu rồi, sao ngươi còn chưa chịu ra tiếp đón ta? Đồ đệ ngoan?"
Tiếng vang đi qua các tầng mây, đánh nát những lớp rào chắn cuối cùng. Cả Thượng Giới rúng động, tất cả đều hiểu rằng, kỷ nguyên của Thiên Đạo Minh đã đến hồi kết thúc, và một trật tự Hư Vô mới đang trỗi dậy từ trong máu và nước mắt.