Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 12: Sự nham hiểm của Đại trưởng lão**
**CHƯƠNG 12: SỰ NHAM HIỂM CỦA ĐẠI TRƯỞNG LÃO**
Màn đêm buông xuống Thanh Vân Thành, bao phủ lên những dãy phố cổ kính một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Thế nhưng, đằng sau sự yên bình giả tạo ấy, những cơn sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt. Tin tức về việc Diệp Hư Không – kẻ vốn được coi là “phế vật” của Diệp gia – một chiêu phế bỏ Hàn Trạch, thiên tài ngoại môn của Thanh Long Tông, đã như một quả bom nổ tung, chấn động khắp hang cùng ngõ hẻm.
Tại hậu viện của Diệp gia, không gian ngập tràn sát khí lạnh lẽo.
“Choang!”
Tiếng chén trà vỡ tan nát vang lên trong thư phòng của Đại trưởng lão Diệp Khiêm. Gương mặt già nua của lão lúc này vặn vẹo, đôi mắt vằn vện tia máu vì tức giận và sợ hãi. Đứng trước mặt lão là Diệp Phàm, kẻ mới chỉ vài ngày trước còn hống hách coi trời bằng vung, nay gương mặt tái nhợt, đôi vai run rẩy không ngừng.
“Ngươi nói cái gì? Ngay cả Hàn Trạch cũng không chịu nổi một chiêu?” Diệp Khiêm nghiến răng hỏi lại, giọng nói như rít qua kẽ răng.
“Thưa… thưa phụ thân, đó là sự thật!” Diệp Phàm run giọng kể lại, thanh âm vẫn còn vương chút kinh hoàng: “Hắn chỉ đưa một ngón tay lên. Con không cảm nhận được bất kỳ linh khí dao động nào, nhưng thanh kiếm của Hàn huynh… nó cứ thế tan biến! Ngay cả cánh tay của huynh ấy cũng hóa thành bụi mịn. Hư Không… hắn thật sự đã trở thành một con quái vật rồi!”
Diệp Khiêm hít một hơi lạnh, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy thành ghế gỗ đàn hương khiến nó nứt toác. Lão không tin vào cái gọi là “đột phá thiên bẩm”. Với kinh nghiệm nửa đời người tranh quyền đoạt vị, lão chắc chắn Diệp Hư Không đã nhận được một truyền thừa Thái cổ nào đó trong Vực Thẳm Hư Vô, hoặc đang nắm giữ một món chí bảo có khả năng trấn áp tu vi.
“Linh căn của nó đã bị ta thân thủ tước đoạt, đưa vào cơ thể ngươi. Một phế nhân không linh căn, dù có tu luyện công pháp mạnh đến đâu cũng không thể có thực lực này.” Ánh mắt Diệp Khiêm loé lên sự thâm độc tột cùng: “Hẳn là do món đồ đó… Thứ mà năm xưa cha của nó, Diệp Chính, đã liều chết mang về từ viễn cổ di tích.”
Lão chậm rãi đứng dậy, đi lại trong phòng, tà áo xám lay động theo nhịp bước nặng nề. Lão biết, một khi Diệp Hư Không lấy lại được thực lực, kẻ đầu tiên hắn tìm đến tính sổ chính là cha con lão. Khoản nợ máu khi xưa, tước đoạt huyết mạch, ném xác xuống bãi tha ma… bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để Diệp gia bị tẩy huyết trăm lần.
“Không thể để nó sống đến sáng mai.” Diệp Khiêm dừng bước, ánh mắt hiện rõ vẻ điên cuồng: “Thanh Long Tông bên kia, ta đã gửi thư mật. Nhưng trước khi người của tông môn đến, chúng ta phải ra tay trước. Nếu nó thật sự nắm giữ bí bảo, chúng ta phải đoạt lấy nó!”
Diệp Phàm run lên: “Nhưng… nhưng chúng ta đâu phải đối thủ của hắn?”
Diệp Khiêm nhếch môi cười lạnh, nụ cười chứa đựng sự nham hiểm của một con cáo già: “Tu sĩ cường đại đến đâu, khi chưa bước vào Hóa Thần cảnh thì vẫn là xác thịt phàm thai. Ta không tin hắn có thể chống lại ‘Tán Linh Nhuyễn Hương Tiên’. Đây là độc dược ta mua từ một tay buôn lậu ở Trung Giới, không màu không mùi, ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng sẽ bị tiêu tán linh lực trong vòng ba nhịp thở.”
Lão lấy ra một chiếc lọ nhỏ màu đen tuyền, bên trên khắc những phù văn quỷ dị. Đây là vốn liếng cuối cùng lão cất giấu để dùng trong những tình huống lật đổ gia chủ, nay lại phải dùng lên một tên hậu bối.
“Ngoài ra, ta đã thuê ‘Hắc Sát Đoàn’. Ba sát thủ Trúc Cơ viên mãn, am hiểu thuật ám sát đêm tối. Phàm nhi, ngươi nên nhớ, ở thế giới này, kẻ mạnh chưa chắc đã thắng, kẻ sống sót cuối cùng mới là kẻ nắm quyền.”
…
Cùng lúc đó, tại một quán trọ cũ nát ở ngoại thành Thanh Vân, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn trái ngược.
Tiền Đa Đa đang bận rộn sắp xếp lại những món linh thạch thu hoạch được, miệng không ngừng lẩm bẩm những con số. Ánh mắt hắn nhìn Diệp Hư Không vừa mang vẻ sùng bái, vừa mang vẻ sợ sệt.
“Đại ca, huynh thật sự muốn đi Thanh Long Tông sao? Đó là đại tông môn đứng đầu vùng này đấy, nghe nói có lão quái vật Nguyên Anh tọa trấn.” Mập mạp vừa nói vừa lau mồ hôi, lòng bồn chồn không yên.
Diệp Hư Không ngồi tĩnh tọa trên chiếc giường gỗ đơn sơ. Hắc Tử thì nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt nhắm nghiền nhưng tai vẫn thỉnh thoảng giật nhẹ, lắng nghe từng rung động nhỏ nhất từ bên ngoài.
“Thanh Long Tông hay Thiên Đình, trong mắt ta, chẳng qua chỉ là những hạt bụi giữa hư vô.” Diệp Hư Không thản nhiên đáp, giọng nói thanh lãnh như gió từ cửu thiên vọng về.
Hắn đang cảm nhận *Hư Vô Châu* trong đan điền. Sau trận chiến ban sáng, năng lượng hư vô đã đậm đặc hơn một chút. Cảnh giới của hắn tuy chỉ mới ở mức tương đương Tụ Khí của phàm nhân, nhưng đó là *Hư Vô Khí*, thứ có thể đồng hóa vạn vật.
Bất chợt, Diệp Hư Không mở bừng mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm như chứa đựng cả một hố đen vũ trụ, loé lên một tia sáng lạnh.
Dưới chân giường, Hắc Tử đột ngột đứng dậy, nhe nanh nhìn về phía cửa sổ, phát ra tiếng gầm gừ cực thấp trong cổ họng.
“Đại ca… có chuyện gì vậy?” Tiền Đa Đa lập tức run rẩy, thu vội túi linh thạch vào lòng.
“Khách không mời mà đến.” Diệp Hư Không bình thản nói: “Mập mạp, nín thở. Đừng hỏi tại sao.”
Tiền Đa Đa tuy nhát gan nhưng phản ứng với nguy hiểm rất nhanh, hắn lập tức bịt chặt mũi, chui tọt xuống dưới gầm bàn.
Một làn khói mỏng manh, gần như trong suốt, khẽ lách qua khe cửa sổ tràn vào phòng. Nó không mang theo bất kỳ mùi vị nào, hòa vào không khí như hư ảo. Diệp Hư Không nhìn làn khói đó, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.
“Tán Linh Nhuyễn Hương sao? Thủ đoạn hạ đẳng.”
Hắn vẫn ngồi bất động, mặc cho làn khói bao phủ lấy toàn thân. Trong đan điền của hắn, *Hư Vô Châu* nhẹ nhàng xoay chuyển. Tất cả những độc tố chạm vào da thịt Diệp Hư Không ngay lập tức bị năng lượng hư vô đồng hóa, trở thành nguồn dinh dưỡng rẻ mạt bổ sung vào khí hải.
“Vèo! Vèo! Vèo!”
Ba bóng đen từ trên xà nhà và từ phía cửa sổ đồng loạt xông vào. Những thanh đoản đao được bôi độc xanh ngắt, lấp lánh dưới ánh trăng mờ, nhắm thẳng vào các huyệt đạo chí mạng trên người Diệp Hư Không.
Sát khí ngưng trệ, thời gian như chậm lại.
“Giết!” Một tiếng quát khẽ của kẻ dẫn đầu Hắc Sát Đoàn vang lên.
Thế nhưng, khi ba thanh đoản đao chỉ còn cách cơ thể Diệp Hư Không gang tấc, chúng bỗng dưng dừng lại. Không, chính xác hơn là chúng bị một lực lượng vô hình trói buộc.
Diệp Hư Không vẫn nhắm mắt, môi mỏng mấp máy: “Hư Vô… Tịch Diệt.”
“Ầm!”
Một luồng dao động hư không vô hình từ cơ thể hắn nổ bùng ra. Ba sát thủ Trúc Cơ viên mãn thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì vũ khí trong tay họ đã vỡ vụn thành những hạt cát nhỏ. Luồng lực lượng đó đi xuyên qua cơ thể họ, nuốt chửng linh lực, cắn xé kinh mạch.
Ba bóng đen văng ngược ra sau, đập mạnh vào tường rồi ngã xuống sàn, không còn chút hơi tàn. Toàn bộ tu vi của họ đã biến mất sạch sành sanh, cơ thể héo hon như những xác khô trăm năm.
“Ai… ai phái các ngươi đến?” Diệp Hư Không chậm rãi đứng dậy, bước từng bước tới chỗ kẻ đang thoi thóp.
“Tha… tha mạng…” Thủ lĩnh Hắc Sát Đoàn thều thào, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng. Hắn vốn là kẻ sát nhân không ghê tay, nhưng lúc này trước mặt thiếu niên này, hắn thấy mình như một con kiến hôi đang đối diện với một vị thần thượng cổ.
“Không nói?” Diệp Hư Không lạnh nhạt nhìn vào khoảng không phía sau cánh cửa: “Đại trưởng lão, đã đến đây rồi, sao còn đứng ngoài đó xem kịch?”
Bên ngoài hành lang tĩnh mịch, một luồng khí lạnh tràn tới. Diệp Khiêm từ bóng tối bước ra, gương mặt già nua lúc này đã tái xanh vì kinh ngạc. Lão vốn định chờ thuốc độc phát tác rồi mới vào “thu hoạch”, nhưng cảnh tượng vừa rồi đã đập nát hoàn toàn niềm tin của lão.
Ba sát thủ Trúc Cơ viên mãn, ngay cả phản kháng cũng không làm được?
“Hư Không… con thật sự làm ta kinh ngạc.” Diệp Khiêm tuy sợ nhưng vẫn cố giữ vẻ trấn định, tay lão vẫn nắm chặt lấy cán kiếm, đôi mắt láo liên tìm đường rút lui: “Ngươi là con cháu Diệp gia, lại dùng yêu thuật sát hại tộc nhân, hôm nay lão phu phải thay mặt tổ tông trừng phạt ngươi!”
“Trừng phạt?” Diệp Hư Không bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp gian phòng cũ nát: “Diệp Khiêm, khi ngươi lấy đi linh căn của ta, sao không nói đến hai chữ tổ tông? Khi ngươi ném ta vào hố xác, sao không nói đến hai chữ tộc nhân?”
Diệp Hư Không tiến thêm một bước. Mỗi bước đi của hắn, sàn gỗ dưới chân lại hóa thành tro bụi đen tuyền, tàn lửa hư vô cháy bập bùng không khí.
“Ngươi… ngươi đừng có tới đây! Ta là Đại trưởng lão, ta đã gửi thư cho Thanh Long Tông, bọn họ sẽ không để yên cho ngươi đâu!” Diệp Khiêm hoảng loạn lùi lại, tay chân luống cuống.
“Thanh Long Tông?” Diệp Hư Không khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn thẳng vào linh hồn Diệp Khiêm: “Ta sẽ để ngươi thấy, thế nào là tuyệt vọng thực sự. Nhất niệm của ta… có thể bao trùm cả vạn vật.”
Nói đoạn, hắn khẽ đưa một ngón tay về phía trước, hướng về phía trái tim của Diệp Khiêm.
“Hư Vô Chỉ – Vạn Tượng Tịch Diệt.”
Một luồng sáng đen nhỏ bằng sợi tóc bắn ra từ đầu ngón tay Diệp Hư Không. Nó không nhanh, nhưng mang theo một loại quy luật tất sát không thể né tránh. Diệp Khiêm thét lên một tiếng, điên cuồng vận chuyển toàn bộ tu vi để tạo thành một lớp hộ thân linh khí.
“Rắc rắc!”
Lớp hộ thân linh khí mỏng manh như giấy trước sức mạnh của hư vô. Luồng ánh sáng đen xuyên qua lồng ngực lão, nhưng lạ thay, không có máu chảy ra. Thay vào đó, toàn bộ phần ngực của Diệp Khiêm bắt đầu mờ nhạt đi, biến thành một khoảng trống không màu.
Lão trố mắt nhìn xuống ngực mình, cơn đau đớn chưa kịp ập tới thì nỗi sợ hãi đã chiếm lấy linh hồn. Cơ thể lão đang tan biến dần từ trong ra ngoài!
“Ngươi thích dùng mưu hèn kế bẩn, vậy thì ta sẽ khiến ngươi biến mất một cách chậm chạp nhất, để ngươi nếm trải cảm giác sự tồn tại của mình bị xóa sạch khỏi thế gian này là thế nào.” Diệp Hư Không nói, thanh âm bình thản đến mức tàn nhẫn.
“Đừng… đừng mà! Ta sai rồi! Hư Không… Không, Thần Đế đại nhân! Xin tha cho con chó già này!” Diệp Khiêm quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa trên nền đất đã mục nát. Càng cử động mạnh, tốc độ tan biến càng nhanh. Đôi bàn tay của lão đã bắt đầu nhạt nhòa, linh khí vốn dĩ lão khổ cực tu luyện mấy chục năm nay đang liên tục rò rỉ vào không gian hư vô xung quanh Diệp Hư Không.
Tiền Đa Đa từ gầm bàn thò đầu ra, nhìn cảnh tượng này mà rùng mình. Hắn chưa từng thấy loại hình phạt nào kinh khủng hơn thế. Không phải là chém đầu, không phải là phanh thây, mà là chứng kiến bản thân mình trở thành “không có gì cả”.
Hắc Tử bước tới, khịt mũi một cái đầy khinh bỉ vào mặt Diệp Khiêm đang quỳ dưới đất, rồi quay sang Diệp Hư Không, sủa nhẹ một tiếng.
“Ta biết rồi, con chó hám ăn này.” Diệp Hư Không xoa đầu Hắc Tử, ánh mắt hòa hoãn lại một chút: “Ngươi muốn ăn thịt gã đại trưởng lão này sao? Tiếc là, loại rác rưởi này chỉ tổ làm hỏng vị giác của ngươi thôi.”
Hắc Tử nghe vậy liền xì một tiếng, nằm xuống lười biếng, ý tứ rõ ràng là: “Đúng là rác rưởi, nhưng để nó ở đây làm hôi phòng ta.”
Diệp Hư Không nhìn Diệp Khiêm đang dần chỉ còn lại cái bóng mờ, thản nhiên hỏi: “Diệp Phàm đang ở đâu?”
“Nó… nó đang ở phủ, chờ… chờ tin tức… Xin ngài, hãy tha cho nó, nó là hạt giống duy nhất của nhà ta…” Diệp Khiêm khóc không ra nước mắt, giọng nói giờ đây chỉ còn như tiếng gió thoảng qua.
“Hạt giống của ngươi, lại gieo mầm trên máu của ta.” Diệp Hư Không xoay người bước ra cửa: “Ta không giết nó. Nhưng linh căn mà các ngươi lấy của ta, tối nay ta sẽ đích thân lấy lại.”
Hắn bước ra ngoài ban công, gió đêm thổi tung mái tóc dài đen tuyền. Thanh Vân Thành rực rỡ ánh đèn bên dưới hiện lên như một bức tranh phàm trần. Nhưng trong mắt vị Thần Đế từng đứng trên đỉnh vạn giới này, tất cả chỉ là những hư ảo trước lúc bình minh.
“Béo, dậy đi. Chúng ta đến Diệp phủ một chuyến. Món nợ mười năm, đến lúc thu hồi cả vốn lẫn lãi rồi.”
Tiền Đa Đa lập tức vùng dậy, vỗ vỗ cái bụng phệ, ánh mắt hưng phấn: “Đại ca, Diệp phủ có cái kho chứa tiền lớn lắm, nghe nói tích góp từ thời tiên tổ để lại…”
“Ngươi cứ việc lấy sạch những gì mình muốn.” Diệp Hư Không nhẹ nhàng nói một câu khiến Tiền Đa Đa mừng muốn phát điên.
Bóng dáng của Diệp Hư Không hòa vào đêm tối, lướt đi nhẹ nhàng như một hồn ma. Sau lưng hắn, gian phòng cũ nát chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối. Đại trưởng lão Diệp Khiêm – kẻ từng hô phong hoán vũ một phương, lúc này đã hoàn toàn biến mất. Không còn một dấu vết máu, không còn một hơi tàn, ngay cả tàn dư linh khí của lão cũng bị xóa sạch hoàn toàn khỏi thế gian này.
Trên bầu trời, mây đen dần tan biến, lộ ra ánh trăng nhợt nhạt. Có ai ngờ được rằng, vị cường giả quyền lực nhất Thanh Vân Thành vừa bị xóa sổ chỉ bằng một ý niệm của một thiếu niên mười bảy tuổi.
Trong bóng tối của Diệp gia phủ đệ, Diệp Phàm vẫn đang nóng lòng chờ đợi tin tức tốt lành. Hắn cầm chén rượu trong tay, môi run rẩy vì phấn khích: “Diệp Hư Không, đêm nay sẽ là đêm cuối cùng ngươi được thở. Bí bảo của ngươi, địa vị của ngươi… tất cả sẽ là của ta!”
Hắn không hề biết rằng, tử thần đang bước qua cổng lớn của phủ, mỗi bước đi đều mang theo sự tận diệt của vương triều họ Diệp tại vùng đất này.
Bên ngoài, gió bỗng đổi hướng, rít lên từng hồi ghê rợn qua những mái ngói cong vút của phủ đệ gia tộc. Đó là tiếng gọi của Hư Vô, tiếng gọi báo hiệu cho một cuộc tàn sát quy mô lớn hơn sắp bắt đầu.
Và ở tận cùng của Cửu Tiêu Thiên Ngoại, bên trong cung điện lộng lẫy bao phủ bởi mây mù, Cổ Thiên Thánh đột nhiên mở mắt. Trái tim lão đập hẫng một nhịp, một cảm giác bất an không tên bỗng chốc trào dâng.
“Hư không lực? Là ảo giác sao… hay là…”
Cổ Thiên Thánh cau mày, bàn tay siết chặt ngai vàng. Lão ra lệnh bằng một giọng lạnh lùng vang thấu cửu giới: “Phái thêm ám vệ xuống hạ giới, tìm kiếm tung tích của kẻ mang theo hơi thở của Hư Vô Châu. Giết không tha!”
Cuộc chơi này, giờ mới thật sự bắt đầu trở nên thú vị. Diệp Hư Không nhếch môi nhìn lên ngôi sao đỏ rực trên bầu trời xa xăm, thì thầm: “Cổ Thiên Thánh, chuẩn bị đi. Ta sắp về đòi nợ rồi.”