Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 143: Đánh tan đại quân hộ pháp Thiên Đình**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:57:10 | Lượt xem: 1

Chương 143: Đánh tan đại quân hộ pháp Thiên Đình

Giữa không gian mênh mông của Hoang Khư Giới, bầu trời vốn đang xanh biếc bỗng chốc bị một luồng khí tức hoàng kim rạch phá. Những tiếng sấm rền vang không ngớt, không phải là thiên lôi tầm thường, mà là tiếng trống trận vang vọng từ tận trời cao.

Từ trong khe nứt không gian khổng lồ, hàng ngàn chiến thuyền cổ xưa, chạm khắc rồng phượng tinh xảo, rực rỡ ánh quang mang lướt ra. Trên mỗi chiến thuyền là những chiến binh mặc giáp trụ ánh bạc, tay cầm trường thương, ánh mắt lạnh lẽo sát thủ. Đây chính là Thiên Đình Hộ Pháp Đại Quân – lực lượng vũ trang mạnh mẽ nhất của Cổ Thiên Thánh, chuyên dùng để trấn áp những kẻ nghịch thiên.

Mười vạn thiên binh, khí thế như triều dâng thác đổ, ép cho không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng. Đứng đầu đại quân là ba vị Thần Tướng mặc kim giáp, tu vi đã đạt tới Thần Vương cảnh trung kỳ, khí tức tỏa ra khiến cho linh khí toàn bộ khu vực lân cận bị đóng băng.

“Nghịch tặc Diệp Hư Không, cướp đoạt thần h quỹ đạo, nhiễu loạn luân hồi. Phụng lệnh Thiên Đế, hôm nay trảm ngươi tại chỗ, hồn phách vĩnh viễn trấn áp dưới Cửu U!”

Tiếng quát của vị Thần Tướng cầm đầu như sấm nổ ngang tai, truyền khắp vạn dặm, khiến những sinh linh tu vi thấp ở phía xa đều phải quỳ rạp xuống, run rẩy không thôi.

Diệp Hư Không đứng trên đỉnh ngọn núi trọc, tà áo đen lồng lộng trong gió. Gương mặt hắn vẫn bình thản đến lạ thường, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một bầu trời sao tăm tối. Cạnh bên hắn, Lạc Thần Hi nhẹ nhàng nắm chặt lấy chuôi kiếm, khí lạnh từ Cửu Âm Tuyệt Thể tỏa ra, kết thành một lớp băng mỏng dưới chân.

“Mười vạn kiến hôi, cộng thêm ba con sâu lớn.” Diệp Hư Không nhàn nhạt mở lời, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại đè ép toàn bộ tiếng trống trận của đại quân Thiên Đình.

“Đại ca, đám này trông có vẻ giàu đấy.” Tiền Đa Đa ở phía sau lách ra, trên tay đang mân mê một chiếc bàn tính bằng ngọc phỉ thúy, đôi mắt híp lại đầy tính toán. “Bộ giáp của chúng đều là bằng tinh kim thái dương, thu về nung lại chắc chắn bán được giá hời.”

Hắc Tử, con chó đen nhỏ nằm phủ phục dưới chân Diệp Hư Không, lúc này cũng lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn. Nó khinh bỉ liếc nhìn mười vạn đại quân trên cao, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục như tiếng sấm dưới lòng đất.

“Ngông cuồng!” Vị Thần Tướng kim giáp gầm lên. “Bày trận! Chư Thiên Tru Thần Trận!”

Mười vạn thiên binh đồng loạt hành động, trường thương trong tay họ đâm thẳng lên trời. Từng luồng linh lực tinh thuần kết nối lại với nhau, tạo thành một tấm lưới năng lượng khổng lồ bao trùm cả vạn dặm không gian. Những phù văn thần bí hiện lên, hóa thành những lưỡi kiếm ánh sáng khổng lồ chực chờ rơi xuống.

Cả bầu trời biến thành một biển lửa vàng kim, áp lực cực lớn khiến mặt đất bắt đầu lún xuống, những dãy núi xung quanh vỡ vụn thành cát bụi. Đây là sát trận dùng để diệt sát Thần Vương, dưới sự chủ trì của ba vị Thần Tướng, ngay cả Thần Vương hậu kỳ cũng phải e ngại ba phần.

Diệp Hư Không ngước mắt nhìn đại trận đang hình thành, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.

“Trận pháp? Trước mặt Hư Vô, vạn pháp đều là giả tạm.”

Hắn bước lên một bước. Chỉ một bước duy nhất.

Càn khôn rung chuyển. Một luồng khí tức đen tuyền từ dưới chân hắn loang ra như mực loang trong nước, nuốt chửng hoàn toàn ánh vàng kim lộng lẫy của đại trận. Hư Vô Diệt Thế Quyết khởi động, khiến cho linh khí vốn đang sôi sục của thiên binh bỗng chốc trở nên hỗn loạn, rồi biến mất không dấu vết.

“Cái gì?” Ba vị Thần Tướng đại kinh thất sắc. Họ cảm thấy sợi dây liên kết với đại trận bị một lực lượng vô hình cắt đứt, thậm chí linh lực trong người cũng đang bị một cái hố đen sâu thẳm hút đi.

“Hắc Tử, ăn cho no đi.” Diệp Hư Không thản nhiên ra lệnh.

Chỉ chờ có thế, con chó đen nhỏ vốn trông vô hại bỗng nhiên rùng mình một cái. Thân hình nó phóng lớn tới hàng nghìn trượng, che lấp cả mặt trời. Đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu, cái miệng há rộng như muốn nuốt chửng cả tinh không. Đó chính là chân thân Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ.

“Gào!”

Một tiếng gầm xé rách màng nhĩ vang lên, sức hút khủng khiếp phát ra từ miệng Hắc Tử khiến hàng chục chiến thuyền phía trước bị kéo tuột vào trong bóng tối. Thiên binh thiên tướng kêu thét thảm thiết, nhưng dưới lực hút thần thánh ấy, bọn họ chỉ như những hạt bụi nhỏ nhoi không thể kháng cự.

“Nghịch tặc! Ngươi dám!” Một vị Thần Tướng gầm lên, rút ra một thanh cự phủ rực lửa, chém mạnh về phía Diệp Hư Không. Cú chém mang theo sức mạnh khai thiên tích địa, cắt đôi mây tầng, kéo theo một dải đuôi lửa dài hàng ngàn dặm.

Diệp Hư Không không tránh không né, hắn chỉ đưa một ngón tay lên.

“Nhất Niệm… Hư Vô.”

Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động long trời lở đất.

Khi ngón tay Diệp Hư Không chạm vào lưỡi rìu khổng lồ, toàn bộ ngọn lửa bỗng chốc tắt ngóm. Thanh cự phủ bằng tiên kim vốn cứng rắn vô cùng bỗng chốc tan rã thành những hạt bụi lờ mờ, sau đó những hạt bụi ấy cũng biến mất, trả lại sự trống rỗng hoàn toàn.

Vị Thần Tướng trố mắt nhìn cánh tay của mình cũng đang dần bị sương đen đồng hóa, rồi biến mất khỏi thực tại. Hắn thậm chí không cảm thấy đau đớn, vì khái niệm "đau đớn" gắn liền với cơ thể hắn đã bị xóa bỏ trước cả khi tín hiệu truyền về não bộ.

“Quái vật! Hắn không phải người! Chạy mau!” Hai vị Thần Tướng còn lại kinh hãi tột độ, không còn chút khí thế kiêu hùng nào ban nãy, vội vàng thúc giục chiến thuyền quay đầu bỏ chạy vào khe nứt không gian.

Mười vạn thiên binh lúc này đã trở thành một đám loạn quân, người dẫm đạp lên người, chiến thuyền va chạm vào nhau, khung cảnh thê lương chẳng khác nào ngày tận thế.

“Đã đến rồi, thì ở lại làm phân bón cho vùng đất này đi.”

Diệp Hư Không vung tay ra sau, nắm lấy một luồng hư vô khí, dần dần định hình thành chuôi kiếm đen tuyền. Hư Vô Kiếm xuất thế.

Hắn không thực hiện động tác chém mạnh mẽ, mà chỉ khẽ gẩy cổ tay, vạch một đường ngang vào không trung.

“Nhất Niệm Kiếm Ý – Vạn Cổ Giai Không!”

Một vệt đen mảnh như sợi tơ trời xuất hiện, xuyên qua vạn dặm không gian trong chớp mắt. Nó không cắt rời vật chất, mà nó xóa sổ dòng chảy của nhân quả và không gian.

Sợi tơ đen đi qua mười vạn quân lính, đi qua hàng ngàn chiến thuyền, đi qua hai vị Thần Tướng đang trốn chạy.

Trong một nhịp thở, toàn bộ đại quân hộ pháp Thiên Đình bỗng chốc khựng lại. Không có máu chảy, không có mảnh vỡ. Từng chiến thuyền một, từng binh sĩ một, lặng lẽ hóa thành những hạt tàn tro đen, rồi tan biến hoàn toàn trong gió.

Cả bầu trời vốn rực rỡ vàng son giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ. Khe nứt không gian vốn là con đường đào thoát cũng bị vệt kiếm đen kia xóa sổ, khép lại như thể chưa từng tồn tại.

Lạc Thần Hi đứng nhìn tấm lưng của Diệp Hư Không, trái tim không khỏi rung động. Đây chính là người nam nhân mà nàng lựa chọn tin tưởng, một vị thần đế mang trong mình sức mạnh khiến cả thế giới phải câm nín. Sự bá đạo của hắn không phải là dùng sức mạnh để đàn áp, mà là dùng sự tồn tại cao thượng để phủ nhận sự hiện diện của kẻ thù.

Tiền Đa Đa há hốc mồm, chiếc bàn tính rơi khỏi tay mà không hay biết: “Đại ca… huynh phá hủy hết rồi? Ít nhất cũng để lại mấy bộ giáp chứ, toàn là tiền cả đấy!”

Hắc Tử thu nhỏ lại thành hình hài một con chó đen, bay lại gần Diệp Hư Không, dụi đầu vào chân hắn như đang nịnh nọt, trên miệng vẫn còn dính chút linh khí hoàng kim vừa nuốt chửng.

Diệp Hư Không thu hồi Hư Vô Kiếm, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Cửu Tiêu Thiên Ngoại đang ẩn hiện. Hắn biết, trận chiến này chỉ là lời chào hỏi. Ở nơi đó, Cổ Thiên Thánh hẳn đang ngồi trên ngai vàng với gương mặt không mấy dễ coi.

“Cổ Thiên Thánh, món nợ này, chúng ta sẽ bắt đầu tính từ những thuộc hạ này của ngươi.”

Tiếng nói của hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một ý niệm sát phạt lạnh thấu xương, xuyên qua rào cản giữa các giới, vang vọng lên tận Thiên Đình vạn trượng cao xanh.

Trời đất Hoang Khư Giới từ nay về sau, sẽ không còn ai dám nghi ngờ danh hiệu của hắn nữa. Một ý niệm, vạn dặm thương khung hóa hư vô. Hư Vô Thần Đế, đã chính thức tuyên chiến với toàn bộ trật tự cũ của vũ trụ này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8