Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 147: Đột phá Thần Tôn**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:59:45 | Lượt xem: 1

Giữa tâm điểm của Linh Khư Giới, tại một vùng đất bị lãng quên mang tên Tịch Diệt Hoang Nguyên, bầu trời vốn dĩ mang màu xám xịt thường lệ nay lại bị nhuộm đen bởi một thứ bóng tối sâu thẳm hơn cả đêm trường. Đó không phải là mây đen của bão tố, cũng chẳng phải ma khí của những đại ma đầu, mà là sự hiện diện của Hư Vô – thứ năng lượng nguyên thủy nhất, cũng là thứ quyền năng tối thượng nhất xóa sổ mọi quy luật của tạo hóa.

Trong lòng một đại trận cổ xưa được dựng lên từ hàng vạn tinh thạch cực phẩm, Diệp Hư Không ngồi xếp bằng, thân hình gầy gò nhưng vững chãi như một ngọn núi sừng sững qua hàng triệu năm. Xung quanh hắn, không gian liên tục sụp đổ rồi lại được tái tạo, những vết nứt đen ngòm như những con rắn khổng lồ vặn vẹo, nuốt chửng mọi tia sáng nhỏ nhoi nhất định xâm nhập vào vòng tròn nội vi.

Vào lúc này, trong đan điền của hắn, Hư Vô Châu đang xoay chuyển với tốc độ kinh hoàng. Mỗi vòng quay của nó đều tỏa ra những luồng khí tức u ám, đồng hóa từng chút linh khí ít ỏi còn sót lại trong cơ thể hắn thành Hư Vô Lực thuần túy. Diệp Hư Không đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng nhất của Hồi II: Đột phá Thần Tôn cảnh.

Phía xa, trên đỉnh một ngọn núi đá trơ trọi, Lạc Thần Hi đứng lặng lẽ, tà áo trắng tung bay trong gió lốc năng lượng. Đôi mắt nàng, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng sơn vạn năm, lúc này lại tràn đầy sự lo lắng không thể che giấu. Nàng nắm chặt hai tay, cảm nhận được áp lực kinh hồn bạt vía đang không ngừng tăng lên từ phía Diệp Hư Không.

"Hắn đang làm điều không tưởng." – Lạc Thần Hi khẽ lầm bầm, giọng nói thanh tao lạc đi giữa tiếng gầm rú của gió. "Thần Tôn cảnh là bước ngoặt để tu sĩ hợp đạo với quy tắc một phương. Nhưng hắn… hắn không muốn hợp đạo. Hắn đang muốn bắt quy tắc phải phủ phục."

Đứng cạnh nàng là Hắc Tử. Con chó đen nhỏ bình thường luôn mang vẻ mặt khinh khỉnh, ham ăn, giờ đây đã lộ ra bản thể Thôn Thiên Thú cao lớn như một tòa lâu đài. Lớp vảy đen trên người nó dựng đứng lên, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào trung tâm vùng tối.

"Chủ nhân kiếp trước từng đứng ở đỉnh cao Thần Đế, nhìn thấu mọi quy luật của Thương Khung này." – Hắc Tử gầm gừ bằng tông giọng trầm đục, mang theo uy áp của một vị thái cổ thần thú. "Thiên Đạo đối với người khác là phụ mẫu, là thần linh, nhưng đối với Diệp Hư Không, Thiên Đạo chỉ là một bộ xiềng xích mục nát cần phải bị chặt đứt. Nàng hãy nhìn xem, linh khí vạn dặm quanh đây đang run rẩy. Chúng đang sợ hãi việc bị hắn nuốt chửng."

Quả thật, sự đột phá của Diệp Hư Không không giống bất kỳ một tu sĩ nào trong lịch sử Linh Khư Giới. Bình thường, khi một vị đại năng đột phá Thần Tôn, thiên địa sẽ giáng xuống điềm lành, quy tắc của phương trời đó sẽ cộng hưởng, tạo nên những tầng hào quang rực rỡ. Nhưng lúc này, quy tắc của Tịch Diệt Hoang Nguyên đang gào thét thảm thiết.

Dưới sự vận hành của *Hư Vô Diệt Thế Quyết*, Diệp Hư Không không hề thỉnh cầu sự thừa nhận của thế giới. Hắn vươn tay ra, những ngón tay thuôn dài dường như đang chạm vào những sợi tơ vô hình của không gian. Đó là Quy tắc chi lực. Hắn tóm lấy chúng, kéo chúng về phía mình và bắt đầu đồng hóa.

"Vạn vật khởi đầu từ Hư Vô, kết thúc cũng tại Hư Vô…"

Giọng nói của Diệp Hư Không vang lên, không lớn nhưng chấn động thẳng vào tâm hồn của mọi sinh linh trong phạm vi vạn dặm. Hắn mở mắt, đôi mắt không có tròng trắng, chỉ có một mảnh đen tuyền sâu thẳm như hố đen vũ trụ, có thể nuốt chửng cả ý thức của những kẻ dám nhìn trực diện.

"Thần Tôn cảnh, vốn là khống chế quy tắc. Vậy quy tắc của ta, chính là sự không tồn tại của quy tắc."

Uỳnh!

Bầu trời đột nhiên bị xé toạc. Thiên Đạo dường như đã bị hành động ngông cuồng này chọc giận. Một vầng mặt trời màu tím đen xuất hiện giữa tầng mây, từ đó phóng xuống những tia sét khổng lồ mang theo lực lượng diệt thế. Đây chính là Diệt Thế Thần Lôi, thứ lôi kiếp chỉ xuất hiện khi có kẻ đe dọa đến sự tồn tại của trật tự thế giới.

Từng đạo lôi điện to bằng cả dòng sông giáng xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Hư Không. Lạc Thần Hi hốt hoảng toan xông tới nhưng đã bị một rào chắn vô hình từ hơi thở của Hắc Tử ngăn lại.

"Đừng qua đó! Đây là trận chiến của hắn với Thương Khung!"

Diệp Hư Không nhìn lên bầu trời, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo đầy ngạo nghễ. Hắn không dùng đến vũ khí, cũng không triển khai phòng ngự. Hắn chỉ đơn giản giơ một ngón tay lên hướng về phía lôi kiếp đang lao đến.

"Nhất Niệm… Hóa Hư."

Khoảnh khắc đầu tiên khi luồng sấm sét diệt thế chạm vào đầu ngón tay hắn, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra. Toàn bộ năng lượng bùng nổ của tia sét đột nhiên ngưng trệ, sau đó nó bắt đầu tan rã thành những đốm sáng màu xám rồi biến mất hoàn toàn vào không trung, như thể nó chưa từng tồn tại.

Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Sự biến mất âm thầm đó mới là thứ đáng sợ nhất.

Thiên Đạo như phát điên, hàng ngàn đạo lôi điện khác liên tiếp giáng xuống. Nhưng Diệp Hư Không vẫn ngồi đó, bất động như bàn thạch. Cứ mỗi đạo lôi kiếp tới gần, không gian quanh hắn lại nhẹ nhàng rung động, nuốt chửng sạch sành sanh mọi đòn tấn công.

Lúc này, trong ý thức hải của Diệp Hư Không, hình ảnh của Tiền Đa Đa hiện lên. Tiếng cười hố hố của tên béo, ánh mắt hào sảng khi tung tiền ra cứu người, và cả khoảnh khắc cuối cùng khi hắn vì đại cuộc mà lựa chọn hy sinh… Tất cả biến thành một ngọn lửa lạnh lẽo thúc đẩy sự đột phá của hắn.

"Mập mạp, ngươi nhìn xem. Đây chính là sức mạnh mà ngươi hằng mong ước."

Hắn đột ngột đứng dậy. Một luồng uy áp Thần Tôn chân chính bùng nổ, nhưng nó không phải lan tỏa ra ngoài, mà là thu nén lại thành một điểm duy nhất bên trong cơ thể. Hư Vô Châu rền rĩ, rạn nứt rồi đột ngột nổ tung, hòa tan hoàn toàn vào từng thớ thịt, từng giọt máu của Diệp Hư Không.

"Phá cho ta!"

Một tiếng quát khẽ, toàn bộ bóng tối của Tịch Diệt Hoang Nguyên đột ngột co rút lại vào người hắn, sau đó bùng nổ ra một luồng sóng xung kích không màu. Luồng sóng đó đi qua, đất đá biến thành cát bụi, quy tắc của vạn vật bị xóa bỏ hoàn toàn. Trong vòng bán kính nghìn dặm, Diệp Hư Không chính là Thần, là Chúa tể tuyệt đối.

Bầu trời trở lại trạng thái yên tĩnh, nhưng đó là một sự yên tĩnh chết chóc. Thiên Đạo Minh dường như cũng cảm nhận được sự uy hiếp đáng sợ này, những tầng mây dần tản ra nhưng mang theo một sự oán hận khôn cùng.

Diệp Hư Không đứng giữa hư không rách nát, mái tóc đen tung bay tự do. Tu vi của hắn đã chính thức bước vào Thần Tôn cảnh. Tuy nhiên, hơi thở của hắn giờ đây không còn một chút linh khí nào của thế giới này nữa. Hắn đứng đó, nhưng dường như lại không thuộc về thế giới này.

Hắc Tử thu lại chân thân, nhảy đến bên cạnh, ánh mắt đầy sự hân hoan: "Chúc mừng chủ nhân hồi phục một phần thần uy năm xưa!"

Lạc Thần Hi bước tới, nàng nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy hắn vừa quen thuộc lại vừa xa lạ vô cùng. Sự thâm trầm của hắn dường như đã tăng lên gấp bội, mỗi cái chớp mắt của hắn như thể chứa đựng cả một vòng luân hồi sụp đổ.

"Ngươi… thành công rồi?" – Nàng khẽ hỏi.

Diệp Hư Không thu lại ánh mắt đen tuyền, nhìn về hướng chân trời nơi xa xăm – hướng về phía Cửu Tiêu Thiên Ngoại, nơi Thiên Đạo Minh đang ngự trị.

"Thành công? Không, đây chỉ mới là khởi đầu." – Giọng hắn lạnh lẽo như từ cửu u vọng về. "Ta đã cảm nhận được quy tắc của một phương trời này. Hiện tại, chỉ cần một ý niệm, ta có thể khiến hàng vạn sinh linh biến mất, có thể khiến sông chảy ngược, có thể khiến mặt trời lặn vào lúc bình minh."

Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh vô tận của Thần Tôn cảnh. Sự khác biệt lớn nhất giữa hắn và những Thần Tôn khác chính là: Người khác khống chế quy tắc dựa trên sự ban ơn của Thiên Đạo, còn hắn, hắn tạo ra quy tắc bằng sự hủy diệt.

"Thiên Đạo Minh, Cổ Thiên Thánh… những nợ máu năm xưa, cùng với linh hồn của Tiền Đa Đa, ta sẽ dùng toàn bộ Cửu Tiêu để tế lễ."

Đúng lúc này, từ trong hư không phía sau họ, một vệt ánh sáng vàng rực rỡ đột ngột xé toạc không gian lao đến. Đó là một đạo mật lệnh của Thiên Đạo Minh – thứ dùng để định vị và triệu tập những cường giả vi phạm quy tắc thái cổ. Đạo mật lệnh xoay tròn trên không trung, tỏa ra ánh sáng chói mắt cùng một giọng nói uy nghiêm, cao ngạo vọng xuống:

"Nghịch tặc Diệp Hư Không! Ngươi dám nghịch thiên tu luyện công pháp cấm kỵ, sát hại sứ giả Thiên đạo, phá hoại trật tự vạn giới. Hôm nay, Thiên Đế hạ chỉ, lấy thân thể ngươi làm vật tế, hồn phách trấn áp dưới Cửu U vạn năm không được luân hồi. Kẻ nào kháng lệnh, tru di cửu tộc!"

Giọng nói kia mang theo uy áp của một vị Thần Vương cấp đỉnh phong, khiến không gian xung quanh rung chuyển bần bật.

Hắc Tử nhe răng nanh ra định lao lên, nhưng Diệp Hư Không đã giơ tay ngăn lại. Hắn ngẩng đầu nhìn đạo mật lệnh vàng óng kia, trong mắt hiện lên một sự khinh miệt tột cùng.

"Tru di cửu tộc? Trấn áp vạn năm?"

Hắn bật cười, tiếng cười không có một chút hơi ấm. Hắn chậm rãi vươn ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng búng một cái vào đạo mật lệnh đang phát ra hào quang rực rỡ kia.

"Biến."

Chỉ một chữ "Biến", không có lấy một chút năng lượng dư thừa tỏa ra, nhưng đạo mật lệnh Thần Vương cấp kia lập tức bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Những chữ vàng trên đó mờ dần, chất liệu kim loại thần thánh từ Thượng giới rã ra như tro bụi, rồi hoàn toàn tan biến vào hư không mà không để lại một dấu vết nhỏ nhất.

Đầu dây bên kia của đạo mật lệnh – tại một tòa điện thờ xa xôi của Thiên Đạo Minh – một vị Thần Vương đang ngồi đài sen đột ngột phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt già nua tràn đầy vẻ kinh hoàng tột độ trước khi cơ thể hắn tự dưng tan biến thành cát bụi một cách vô lý.

Tại Tịch Diệt Hoang Nguyên, Diệp Hư Không nhìn Lạc Thần Hi, giọng nói bỗng chốc trở nên trầm thấp nhưng kiên định: "Thần Hi, hành trình lên Cửu Tiêu sắp bắt đầu rồi. Nàng đã sẵn sàng để thấy bầu trời này sụp đổ chưa?"

Lạc Thần Hi nhìn vào đôi mắt chứa đựng vạn cổ u minh của hắn, gật đầu dứt khoát. Nàng biết, kể từ giây phút Diệp Hư Không đột phá Thần Tôn, lịch sử của Tam Thiên Đại Thế Giới đã chính thức bước sang một trang mới. Một trang sử không viết bằng mực, mà viết bằng sự hư vô vĩnh hằng.

Sát ý ngập trời bắt đầu khởi động. Diệp Hư Không vẫy tay, Hư Vô Kiếm – thanh kiếm đen không lưỡi – hiện ra trên tay hắn, tỏa ra hơi thở của sự diệt vong hoàn mỹ.

"Hư Vô Cung, xuất chinh!"

Bóng dáng của hắn cùng Lạc Thần Hi và Hắc Tử nhòa đi giữa những vết nứt không gian, để lại đằng sau một Tịch Diệt Hoang Nguyên trơ trọi, nơi quy tắc của thiên địa đã hoàn toàn bị xóa sổ, mở đầu cho một thời đại mới: Thời đại của Nhất Niệm Diệt Thương Khung.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8