Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 149: Đối mặt với bản thể Cổ Thiên Thánh**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:03:31 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 149: ĐỐI MẶT BẢN THỂ CỔ THIÊN THÁNH**

Cửu Tiêu Thiên Ngoại, tầng trời thứ chín – Thái Tiêu Thiên.

Đây từng là nơi linh thiêng nhất của vạn giới, nơi hơi thở của Thiên đạo đậm đặc đến mức hóa thành sương mù hoàng kim, bao phủ lấy những tòa cung điện lơ lửng giữa biển mây vĩnh hằng. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng kéo dài vạn cổ ấy đã bị phá vỡ. Một tiếng rạn nứt khô khốc vang lên từ phía dưới chân trời, sau đó là một luồng hắc khí trầm mặc như mực tàu, từ tầng trời thứ nhất đâm thẳng lên đỉnh cao nhất, tựa như một thanh kiếm đen kịt xuyên thủng trái tim của thần thánh.

Diệp Hư Không bước ra từ trong khe nứt không gian.

Mỗi bước chân của hắn đặt xuống, gạch ngọc của Thái Tiêu Thiên liền biến mất, không phải bị vỡ vụn, mà là bị đồng hóa, trở thành hư vô đúng nghĩa. Sau lưng hắn, Lạc Thần Hi mang theo hào quang lạnh lẽo của Cửu Âm Tuyệt Thể, điềm nhiên như một nữ thần băng giá. Hắc Tử lúc này đã không còn là hình dạng chú chó nhỏ bình thường; nó thu nhỏ lại ở kích thước một con báo đen, bộ lông dựng đứng, đôi mắt rực lên ngọn lửa tàn bạo của Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ.

"Đến rồi." Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm. Ánh mắt hắn xuyên qua hàng vạn dặm mây mù, dừng lại ở trung tâm của Thiên Đình – nơi vương tọa hoàng kim đang tỏa sáng rực rỡ, nhưng cũng đầy rẫy sự mục nát.

Tại đó, hàng vạn thiên binh thiên tướng trong những bộ giáp trụ rực lửa đang run rẩy. Bọn hắn là những kẻ cai trị chúng sinh, là những Thần Quan, Thần Vương cao cao tại thượng, nhưng lúc này, khi đối mặt với bóng hình đơn độc đang đi tới kia, tất cả đều cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn. Đó không phải là nỗi sợ trước cái chết, mà là nỗi sợ trước sự biến mất hoàn toàn của bản ngã.

"Diệp Hư Không… ngươi thật sự đã trở lại."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo uy quyền tối cao của kẻ đứng đầu thế giới, vang dội khắp chín tầng trời. Ngay lập tức, những áng mây hoàng kim cuộn trào, tụ lại thành một cầu thang dài vạn trượng dẫn thẳng đến Lăng Tiêu Bảo Điện.

Ở cuối cầu thang ấy, một nam nhân đang ngồi vững chãi trên ngai vàng. Hắn mặc hoàng bào thêu hình chín con rồng vàng đang vờn quanh mặt trời, khuôn mặt tuấn lãng phi phàm, đôi mắt chứa đựng cả một dải ngân hà bao la. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy quanh thân hắn không chỉ có thần quang, mà còn có những sợi tơ đen nhạt đang uốn lượn – dấu vết của Thôn Thiên Ma Công đã luyện đến mức tận cùng.

Đó chính là Cổ Thiên Thánh. Đại đồ đệ năm xưa, Thiên Đế đương nhiệm của cửu giới.

Diệp Hư Không không vội vã. Hắn từng bước đi lên cầu thang mây, mỗi bước đi đều khiến hơi thở của Cổ Thiên Thánh nặng nề thêm một phần. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại trăm trượng, Diệp Hư Không dừng lại.

Bốn mắt nhìn nhau. Một bên là sự trầm mặc sâu thẳm như hố đen vũ trụ, một bên là sự bá đạo tham vọng muốn thâu tóm cả trời xanh.

"Vạn năm không gặp, ngươi trông vẫn chẳng có gì thay đổi." Cổ Thiên Thánh nhàn nhạt mở lời, bàn tay thon dài gõ nhẹ vào thành ghế bằng xương của một vị Thần Đế thời cổ đại. "Sư phụ, đáng lẽ ra ngươi nên vĩnh viễn tan biến trong Biển Hư Vô. Trọng sinh vào một cái xác phế vật, rồi bò từ hạ giới lên tận đây, có phải quá vất vả cho ngài rồi không?"

Diệp Hư Không khóe môi hơi cong lên, nụ cười ấy không chứa sự thù hận, mà là một sự khinh miệt thấu tận tâm can: "Thiên Thánh, vạn năm trôi qua, trình độ miệng lưỡi của ngươi tiến bộ hơn tu vi nhiều lắm. Thôn Thiên Ma Công của ngươi, dù đã nuốt bao nhiêu linh hồn đi nữa, thì hơi thở vẫn thối nát như đống xác chết trong mộ phần. Ngươi dùng căn cơ của ta để dựng lên Thiên Đình này, có bao giờ đêm nằm mơ thấy tiếng gào thét của vạn giới không?"

Cổ Thiên Thánh bật cười lớn, tiếng cười chấn động đến mức những vì sao lân cận cũng phải lung lay: "Gào thét? Kẻ yếu mới gào thét! Ta nắm giữ Thiên đạo, ta chính là quy tắc! Sư phụ, năm đó ngài dạy ta 'Hư Vô là khởi đầu', nhưng ngài lại quá nhu nhược. Ngài muốn bảo vệ chúng sinh, nhưng chúng sinh đối với chúng ta chỉ là những hạt bụi. Ta dùng bọn chúng để nuôi dưỡng sự trường sinh cho mình, đó chính là vận mệnh của bọn chúng!"

Hắn đứng dậy, khoác tay một cái, một luồng sức mạnh khủng khiếp mang theo quy tắc Thôn Phệ quét ngang qua không gian, trực chỉ Diệp Hư Không.

"Ầm!"

Lạc Thần Hi định ra tay, nhưng Diệp Hư Không chỉ khẽ đưa tay lên. Một bức màn đen kịt, không hề có ánh sáng, hiện ra trước mặt hắn. Luồng sức mạnh của Cổ Thiên Thánh vừa chạm vào bức màn ấy liền lập tức biến mất không một dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại.

Hư Vô Diệt Thế Quyết – Đồng hóa vạn vật.

"Hừ, vẫn là cái chiêu thức chán ngắt này." Cổ Thiên Thánh ánh mắt lóe lên sát cơ lạnh lẽo. "Ngươi nghĩ rằng chỉ với một mảnh tàn hồn và cái công pháp cũ kỹ đó mà có thể đánh bại được Thiên đạo đương thời sao? Ngươi nhìn xem, chín tầng trời này là của ta! Quy tắc này là của ta!"

Cổ Thiên Thánh vung tay, đột ngột, toàn bộ kiến trúc của Thiên Đình bắt đầu rạn nứt. Những cột trụ hoàng kim tan chảy, biến thành hàng vạn thanh kiếm bằng linh khí thuần túy nhất, mỗi thanh kiếm đều mang theo lực lượng của một vị Thần Vương. Vạn kiếm tề phát, che kín bầu trời Thái Tiêu Thiên, nhắm vào vị trí của ba người Diệp Hư Không mà giáng xuống.

"Thú vị." Diệp Hư Không nhướng mày.

Hắn không rút kiếm. Thực chất, Hư Vô Kiếm vẫn luôn lơ lửng trong linh hồn hắn. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước lên phía trước nửa bước, một tay chắp sau lưng, một tay đưa ra phía trước, ngón trỏ khẽ gập lại rồi búng ra một cái.

"Nhất Niệm… Vô Tồn."

Một gợn sóng hình vòng tròn màu xám tro lan tỏa từ đầu ngón tay hắn. Ngay sát na gợn sóng ấy đi qua, vạn thanh thần kiếm hùng mạnh kia bỗng chốc khựng lại giữa không trung. Sau đó, dưới ánh mắt kinh hoàng của Cổ Thiên Thánh và hàng vạn thiên binh, những thanh kiếm ấy bắt đầu nhạt dần… rồi biến thành tro bụi, cuối cùng là hư không hoàn toàn. Không có tiếng nổ, không có khói lửa, chỉ có một sự xóa sổ lặng lẽ đến rợn người.

Gợn sóng không dừng lại ở đó, nó tiếp tục lan tới vương tọa của Cổ Thiên Thánh.

Cổ Thiên Thánh sắc mặt đại biến, hắn gầm lên một tiếng, phía sau lưng hiện ra một hư ảnh khổng lồ, là một con ác ma mang sáu cánh, há to miệng nuốt chửng cả một mảng không gian để ngăn cản gợn sóng hư vô kia.

"Đùng!"

Không gian xung quanh hai người vỡ tan thành từng mảnh, lộ ra khoảng không đen ngòm của Biển Hư Vô bên ngoài thế giới.

"Ngươi… ngươi đã chạm đến cảnh giới đó rồi?" Cổ Thiên Thánh lui lại một bước, đôi mắt không còn sự tự tin như trước mà đầy vẻ nghi hoặc. "Vô Định Cảnh? Làm sao có thể! Ở hạ giới rách nát đó, lấy đâu ra quy tắc để ngươi đột phá?"

Diệp Hư Không lắc đầu, bước chân vẫn không ngừng lại: "Thiên Thánh, sai lầm lớn nhất của ngươi là nghĩ rằng sức mạnh đến từ quy tắc của Thiên đạo. Ngươi tôn thờ bầu trời này, nhưng lại quên mất rằng bầu trời này chỉ là một cái lồng chim do chính tay ta dựng nên năm xưa."

Hắn giơ tay lên, lần này, trong lòng bàn tay hiện ra một khối cầu nhỏ màu đen xoay tròn không ngừng – Hư Vô Chi Tâm.

"Ngươi phản bội ta vì muốn đạt đến sự bất tử. Nhưng hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, trong mắt Hư Vô, ngay cả sự trường sinh của ngươi cũng chỉ là một trò đùa."

Hắc Tử gầm lên một tiếng, chân thân Thôn Thiên Thú cao vạn trượng hiện ra sau lưng Diệp Hư Không, nuốt chửng một nửa đội quân Thiên Đạo Minh chỉ trong một hơi thở. Lạc Thần Hi cũng xuất chiêu, hàng vạn đóa hoa sen tuyết trắng muốt rơi rụng, đóng băng mọi dòng chảy thời gian của những kẻ xung quanh, biến Thái Tiêu Thiên thành một nghĩa trang băng giá.

Lúc này, giữa đống đổ nát của Thiên Đình, chỉ còn lại hai cường giả mạnh nhất lịch sử đối đầu.

Cổ Thiên Thánh nghiến răng, từ trong lòng bàn tay hắn, một thanh trường kiếm đỏ rực như máu hiện ra – đó chính là Tru Thiên Kiếm, thần khí trấn phái của Thiên Đạo Minh mà hắn đã dùng để đâm lén Diệp Hư Không vạn năm trước.

"Nếu đã vậy, hôm nay chúng ta hãy giải quyết dứt điểm nợ máu này. Ta giết được ngươi một lần, thì có thể giết lần thứ hai!"

Cổ Thiên Thánh phát động toàn lực, mái tóc dài tung bay, hơi thở của hắn đốt cháy cả bầu trời. Hai luồng sức mạnh – một bên là sự tàn bạo của Thôn Thiên Ma Công, một bên là sự hư vô vĩnh hằng – chính thức va chạm vào nhau, mở màn cho trận chiến cuối cùng định đoạt vận mệnh của vạn giới.

Thế giới này bắt đầu rên rỉ dưới sức ép kinh thiên động địa. Nhất niệm diệt thương khung – câu nói ấy lúc này không còn là ẩn dụ, mà đã bắt đầu thực sự hiện hữu trên mỗi đường nét của trận chiến này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8