Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 15: Hắc Thiết Sơn Mạch**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:16:53 | Lượt xem: 2

Chương 15: Hắc Thiết Sơn Mạch

Rời khỏi phạm vi Thanh Vân Thành, trước mắt Diệp Hư Không là một dải núi non trùng điệp, sắc đen bao phủ như một con cự long nằm phủ phục giữa đất trời. Đó chính là Hắc Thiết Sơn Mạch, nơi được mệnh danh là “mồ chôn tu sĩ” của vùng biên thùy Hoang Khư Giới.

Không khí ở đây khác hẳn với sự thanh bình của thành thị. Mỗi ngọn gió thổi qua đều mang theo vị rỉ sắt nồng nặc và áp lực của các mỏ quặng kim loại nằm sâu trong lòng đất. Những gốc cổ thụ tại đây không có lá xanh, mà là những cành cây cứng như sắt nguội, xám xịt và sắc lẹm.

“Phù… phù… Đại ca, huynh có thể đi chậm lại một chút không? Đệ sắp đứt hơi rồi!”

Tiền Đa Đa vác trên vai một cái túi lớn, bên trong toàn là linh thạch và bảo vật gom góp được từ Diệp gia. Hắn vừa thở hổ hển vừa lau mồ hôi, thân hình mập mạp lúc lắc theo từng bước chân. Trái ngược với vẻ nhếch nhác của hắn, Diệp Hư Không đi phía trước như dạo chơi chốn vườn không nhà trống. Mỗi bước chân của hắn khẽ chạm đất đều không để lại dấu vết, tà áo trắng không hề dính lấy một hạt bụi trần.

Trên vai Diệp Hư Không, Hắc Tử đang nằm bò ra một cách lười biếng. Đôi mắt đen láy của con chó nhỏ thỉnh thoảng lại hé mở, nhìn Tiền Đa Đa với vẻ khinh bỉ tột cùng, như thể muốn nói: “Đồ phế vật loại người.”

“Tiền Đa Đa, nếu ngươi không thể đi qua được dãy núi này trước khi trời tối, e rằng mùi mỡ trên người ngươi sẽ dẫn dụ một đám Ô Kim Lang tới đấy.” Diệp Hư Không thản nhiên nói, giọng điệu không chút gợn sóng.

Nghe đến “Ô Kim Lang”, Tiền Đa Đa giật nảy mình, đôi chân ngắn thoăn thoắt bước nhanh hơn: “Ấy chết! Đệ biết rồi, đệ đi ngay đây. Mà đại ca này, chúng ta nhất thiết phải đi xuyên qua vùng lõi của Hắc Thiết Sơn Mạch sao? Đệ nghe nói nơi đó có yêu thú bậc bốn trấn giữ, tương đương với cường giả Kim Đan cảnh của nhân tộc đấy!”

Diệp Hư Không không đáp, ánh mắt hắn thâm trầm nhìn về phía xa. Ở nơi đó, hắn cảm nhận được một luồng dao động linh khí vô cùng đặc thù. Hư Vô Châu trong đan điền đang khẽ xoay tròn, tỏa ra sự hưng phấn nhẹ nhàng.

“Ở đó có thứ ta cần.”

Hắn vừa nói xong, đột nhiên dừng bước. Ánh mắt vốn dĩ bình lặng bỗng chốc trở nên sắc lạnh như kiếm phong.

“Có người.”

Tiền Đa Đa lập tức nín thở, nép sát vào sau lưng Diệp Hư Không. Từ trong lùm cây rậm rạp phía trước, một toán tu sĩ gồm khoảng bảy tám người xông ra. Bọn chúng đều mặc đồng phục màu xanh đậm, trên ngực thêu hình một cái đầu sói đang tru trăng – dấu hiệu của Thiên Lang Môn, một thế lực tầm trung nổi tiếng với phong cách hành sự độc địa ở vùng lân cận.

Dẫn đầu là một nam tử trung niên có vết sẹo dài trên mặt, tu vi đạt đến Trúc Cơ đỉnh phong. Hắn cầm trong tay một thanh trường đao đen kịt, ánh mắt tham lam quét qua cái túi lớn trên vai Tiền Đa Đa.

“Đứng lại! Phương viên mười dặm này đã bị Thiên Lang Môn chúng ta phong tỏa để vây bắt linh thú. Hai vị đạo hữu đi nhầm đường rồi chăng?” Tên mặt sẹo nhếch mép cười, để lộ hàm răng vàng ệch.

Tiền Đa Đa run giọng nói: “Các vị… chúng ta chỉ đi ngang qua, không có ý định tranh giành gì cả. Mong các vị nhường đường.”

“Nhường đường?” Tên mặt sẹo cười lớn, những kẻ đi cùng hắn cũng cười theo đầy chế giễu. “Nhìn túi đồ kia của ngươi đi, chắc chắn là không ít linh thạch. Muốn qua đường cũng được, để lại cái túi và… con chó đen trên vai tên tiểu tử kia cho chúng ta.”

Hắc Tử nghe thấy có kẻ muốn “nhận nuôi” mình, cái đầu nhỏ bỗng ngóc dậy, trong đôi mắt hiện lên một tia huyết hồng nguy hiểm. Nó nhe răng ra, tiếng gầm gừ nhỏ xíu vang lên trong cổ họng.

Diệp Hư Không khẽ vuốt ve bộ lông của Hắc Tử, bình thản nhìn tên mặt sẹo: “Ta cho các ngươi ba nhịp thở để biến mất. Nếu không, Hắc Thiết Sơn Mạch này sẽ là nơi chôn xác các ngươi.”

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Toán tu sĩ Thiên Lang Môn ngẩn người, sau đó là những trận cười cuồng loạn hơn.

“Ha ha ha! Ta không nghe nhầm chứ? Một tên Trúc Cơ trung kỳ mà đòi xóa sổ chúng ta? Tiểu tử, ngươi tưởng mình là Thần Đế hạ phàm sao?” Tên mặt sẹo biến sắc, vung đao lên. “Lên! Giết chết tên小白臉 (tiểu bạch kiểm) này, bắt sống tên mập!”

Bảy tên tu sĩ đồng loạt ra tay, pháp bảo và linh lực bùng nổ, tạo thành một mạng lưới tấn công kín kẽ hướng về phía Diệp Hư Không.

Tiền Đa Đa sợ hãi ôm đầu ngồi thụp xuống: “Đại ca, cứu mạng!”

Nhưng Diệp Hư Không vẫn đứng yên đó, thậm chí tay còn không thèm chạm vào chuôi kiếm hư ảo ở hông. Hắn chỉ nhẹ nhàng thốt lên một từ:

“Cắn.”

Ngay lập tức, con chó đen nhỏ bé trên vai hắn vụt biến mất. Một vệt đen như tia chớp lướt qua không trung.

“Aaa!”

Tiếng hét thảm thiết đầu tiên vang lên. Một tên tu sĩ Thiên Lang Môn đang lao tới bỗng nhiên bị khựng lại, ngực hắn xuất hiện một cái lỗ hổng lớn bằng bàn tay, tim gan hoàn toàn biến mất. Hắc Tử xuất hiện phía sau hắn, miệng còn đang nhai ngấu nghiến một miếng huyết thịt, ánh mắt lộ vẻ chê bai như thể món này “quá dai”.

Tốc độ của Hắc Tử nhanh đến mức thần thức của đám tu sĩ kia không tài nào bắt kịp.

“Cái gì? Con chó đó…” Tên mặt sẹo rùng mình, gân xanh nổi đầy trên trán. “Dùng hỏa công! Đốt chết nó!”

Hai tên tu sĩ hệ Hỏa lập tức kết ấn, những luồng hỏa xà hung hãn lao về phía bóng đen đang di chuyển. Tuy nhiên, khi ngọn lửa vừa chạm đến Hắc Tử, nó bỗng dưng há miệng ra. Một lực hút kinh người sinh ra từ trong miệng nó, biến toàn bộ hỏa xà thành một dòng năng lượng nhỏ rồi nuốt gọn vào bụng.

Nó còn ợ lên một tiếng, ngọn lửa tàn dư phả ra từ lỗ mũi, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

“Quái vật! Nó là yêu quái!”

Nỗi sợ hãi bắt đầu lan tràn. Đám tu sĩ Thiên Lang Môn chưa bao giờ thấy một sinh vật nào nhỏ bé mà hung hãn và kỳ quái như vậy. Chỉ trong chưa đầy mười nhịp thở, bốn tên đã ngã xuống, cơ thể bị gặm nhấm đến mức không còn nguyên vẹn.

Tên mặt sẹo sợ đến mức rụng rời tay chân. Hắn nhận ra mình đã chạm vào một tấm sắt cứng thực sự. Hắn không nhìn Diệp Hư Không nữa mà quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa gào lên: “Sư phụ! Cứu mạng!”

“Muốn chạy?”

Diệp Hư Không khẽ búng tay một cái. Lực lượng Hư Vô vô hình bỗng chốc trói chặt không gian xung quanh tên mặt sẹo, khiến hắn như bị khảm vào trong vách đá không thể nhúc nhích.

“Đừng… đừng giết ta! Sư phụ ta là Thiên Lang Chân Nhân, tu vi Kim Đan cảnh, lão nhân gia đang ở gần đây…”

“Kim Đan? Trong mắt ta, Kim Đan hay kiến hôi cũng không có gì khác biệt.” Diệp Hư Không lạnh lùng nói.

Đúng lúc này, mặt đất dưới chân họ bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Từ trong hang động lớn cách đó không xa, một luồng yêu khí màu xám đen bốc lên ngùn ngụt, xé toạc màn sương mù của Hắc Thiết Sơn Mạch.

“Gào!!!”

Tiếng gầm rung trời chuyển đất khiến Tiền Đa Đa ngã nhào ra đất. Một con quái vật khổng lồ trồi lên từ lòng đất. Đó là một con Hắc Thiết Tích Dịch (Thằn lằn sắt đen) dài hơn mười trượng, toàn thân bao phủ bởi những lớp vảy đen nhánh, cứng hơn cả cực phẩm binh khí. Ánh mắt nó đỏ ngầu, hơi thở mang theo kịch độc làm cỏ cây xung quanh héo rũ trong nháy mắt.

Đây chính là yêu thú bậc bốn mà Tiền Đa Đa lo sợ!

Cùng lúc đó, một lão giả mặc trường bào xám tro đáp xuống từ trên không, đứng trên đầu con Hắc Thiết Tích Dịch. Lão ta nhìn thấy cảnh tượng đệ tử mình bị giết sạch thì râu tóc dựng ngược, mắt đỏ hoe vì giận dữ.

“Kẻ nào dám sát hại môn nhân của Thiên Lang Chân Nhân ta?”

Tên mặt sẹo thấy lão giả, như thấy được cứu tinh: “Sư phụ! Chính là hắn! Hắn có một con yêu khuyển vô cùng tà môn, xin sư phụ trừng trị!”

Thiên Lang Chân Nhân nhìn xuống Diệp Hư Không. Lão hơi ngẩn người khi thấy khí chất phi phàm của thanh niên áo trắng, nhưng cơn giận đã che mờ lý trí. “Một tên tiểu tử Trúc Cơ và một con súc vật đen thui mà dám ngông cuồng? Đi chết đi!”

Lão điều khiển con Hắc Thiết Tích Dịch lao tới. Mỗi bước chân của con quái vật đều làm mặt đất lún xuống, cái đuôi thép của nó quét ngang, đánh sập một mỏm đá lớn.

Diệp Hư Không nhìn con yêu thú khổng lồ đang lao tới, rồi lại nhìn con chó đen đang đứng trước mặt mình. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự vị kỷ của một vị thần đứng trên đỉnh cao vạn giới.

“Hắc Tử, đã lâu không ăn no rồi nhỉ? Con tích dịch này có chút long huyết tạp nham, chắc cũng vừa miệng ngươi.”

Hắc Tử nghe vậy, hai mắt sáng rực lên. Nó không còn giữ vẻ nhỏ bé đáng yêu nữa. Một luồng khí tức thái cổ lạnh lẽo và nguyên thủy từ từ trỗi dậy từ bên trong cơ thể nó.

Bầu trời phía trên Hắc Thiết Sơn Mạch bỗng nhiên tối sầm lại. Những đám mây đen tụ hội, tạo thành một cái xoáy khổng lồ mà tâm điểm chính là Hắc Tử.

“Cái gì đang xảy ra?” Thiên Lang Chân Nhân kinh hoàng phát hiện ra con Hắc Thiết Tích Dịch dưới chân mình đang run rẩy. Đúng vậy, nó không phải là đang tấn công, mà là đang run rẩy vì sợ hãi từ sâu trong bản năng huyết mạch.

“Gừ…”

Hắc Tử bước lên một bước. Hình bóng nó bỗng chốc phóng đại lên hàng vạn lần trong hư không. Một bóng ma khổng lồ che lấp cả mặt trời, mang hình dáng của một sinh vật thần thoại với cái miệng rộng có thể nuốt chửng cả tinh cầu.

Thôn Thiên Thú!

Trong một khoảnh khắc, vạn vật lặng im.

Hắc Tử há miệng ra. Không có tiếng gầm, chỉ có một luồng hắc ám tuyệt đối bao trùm lấy con Hắc Thiết Tích Dịch và Thiên Lang Chân Nhân.

“Không! Đây là sức mạnh gì… Không thể nào!!!” Tiếng kêu thảm thiết của Thiên Lang Chân Nhân bị nuốt chửng hoàn toàn.

Lực hút từ cái miệng ấy như muốn lôi kéo cả linh hồn của chúng sinh vào vực thẳm. Con Hắc Thiết Tích Dịch khổng lồ, vốn dĩ cứng rắn không gì phá nổi, giờ đây lại giống như một cọng cỏ khô bị cuốn vào lốc xoáy, rú lên đau đớn rồi dần dần bị thu nhỏ, tan chảy thành những sợi tinh khí nguyên thuần nhất, đổ vào miệng Hắc Tử.

Tiền Đa Đa nấp sau tảng đá, há hốc mồm, chiếc đùi gà cầm trên tay rơi xuống đất lúc nào không hay. Hắn lắp bắp: “Đại… đại ca… con chó đó… nó nuốt cả con rồng sắt rồi sao?”

Diệp Hư Không thản nhiên đứng giữa vùng trung tâm của cơn bão linh khí, tà áo không chút lay động. “Chỉ là một con thằn lằn nhỏ thôi, có gì mà ngạc nhiên.”

Chỉ trong chớp mắt, mọi thứ biến mất.

Bầu trời trở lại màu xám kịt vốn có của Hắc Thiết Sơn Mạch. Thiên Lang Chân Nhân, đám đệ tử Thiên Lang Môn, và cả con yêu thú bậc bốn hung bạo kia… tất cả đã biến mất như chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Không còn một giọt máu, không còn một mảnh vụn linh hồn.

Chúng đã bị đưa trở về trạng thái “Hư Vô”.

Hắc Tử thu hồi hình dáng nhỏ bé, lon ton chạy về phía Diệp Hư Không, miệng khẽ ợ một cái rõ to. Sau khi nuốt chửng một tu sĩ Kim Đan và yêu thú bậc bốn, bộ lông đen của nó bỗng trở nên bóng mượt hơn, trên trán ẩn hiện một vết hằn hình trăng khuyết màu xám bạc.

Nó nhảy lên vai Diệp Hư Không, dụi dụi cái đầu nhỏ vào cổ hắn, vẻ mặt lại trở nên “vô hại” như ban đầu.

“Ăn no rồi thì ngoan ngoãn một chút, sau này còn nhiều món ngon hơn.” Diệp Hư Không xoa đầu nó, ánh mắt lướt qua tên mặt sẹo lúc này đang ngất xỉu vì sợ hãi từ lâu. Hắn cũng chẳng buồn ra tay thêm, một ý niệm khẽ động, một luồng hỏa diễm màu đen từ mặt đất bốc lên, xóa sạch dấu vết cuối cùng của Thiên Lang Môn.

“Đi thôi, Đa Đa. Ngây người ra đó làm gì?”

Tiền Đa Đa giật mình tỉnh dậy, vội vàng xách túi chạy theo, ánh mắt nhìn Hắc Tử bây giờ đã mang theo mười phần kính sợ và trăm phần nịnh bợ.

“Hắc… à không, Hắc lão đại! Lão đại có đói không? Đệ vẫn còn nhiều thịt khô cao cấp lắm, ngài có muốn dùng chút đồ tráng miệng không?”

Hắc Tử chỉ hất hàm khinh bỉ, rồi nhắm mắt ngủ gật trên vai Diệp Hư Không.

Ba người tiếp tục tiến sâu vào lòng núi. Diệp Hư Không cảm nhận rõ ràng hơn luồng sức mạnh đang vẫy gọi mình ở phía trước. Đó không chỉ là tài nguyên, mà là một mảnh vỡ ký ức của hắn từ kiếp trước, thứ mà hắn đã cố ý lưu lại ở hạ giới này trước khi bị phản bội.

“Hư Vô Kiếm… cũng đến lúc tìm lại cái lưỡi kiếm thực sự rồi.” Hắn thầm nghĩ, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ thương khung.

Gió lạnh lại thổi qua Hắc Thiết Sơn Mạch, nhưng lúc này, dường như cả dải núi này đang khẽ rúng động, nghênh đón vị chủ nhân đích thực của nó trở về. Mỗi bước đi của Diệp Hư Không đều như đang dẫm lên nhịp đập của Thiên Đạo, kiêu hãnh và bất bại.

Hắn là Hư Vô, vạn vật bắt đầu từ hắn, và vạn vật cũng phải cúi đầu trước hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8