Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 154: Trong bóng tối tìm thấy ánh sáng Hư Vô**
Trong bóng tối vĩnh hằng của Vô Gian Ngục, thời gian dường như không còn khái niệm. Đây là nơi tận cùng của trật tự thế giới, là bãi rác của những quy tắc Thiên đạo lỗi thời, nơi mà ngay cả ánh sáng của ý niệm cũng bị bóp nghẹt bởi sự u uất và oán hận tích tụ qua hàng triệu năm.
Diệp Hư Không ngồi đó, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn. Cơ thể hắn đang trải qua một quá trình tan rã đau đớn. Những sợi xích nhân quả màu đen đỏ rực cháy như những con mãng xà từ hư không quấn chặt lấy tứ chi, mỗi một giây đều nỗ lực kéo lê linh hồn hắn vào hố sâu của sự diệt vong. Những vết nứt trên da thịt hắn không chảy máu, mà trào ra những luồng khí xám xịt nhạt nhòa – dấu hiệu của việc "Hư Vô Thần Thể" đang bị cưỡng ép đồng hóa với bóng tối của địa ngục.
Nhưng trong tâm thức của hắn, một ngọn lửa leo lét vẫn đang rực cháy. Đó không phải là hỏa diễm của linh lực, mà là ngọn đèn của thần trí.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi nghĩ rằng dùng quy tắc của Vô Gian Ngục có thể giam cầm được ta?"
Giọng nói của Diệp Hư Không vang lên trong ý niệm, tĩnh lặng nhưng mang theo một sức mạnh chấn động không gian. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Thôn Thiên Ma Công đang bao trùm bên ngoài, cảm nhận được sự hả hê của kẻ phản bội năm nào. Cổ Thiên Thánh muốn mượn tay Vô Gian Ngục để nghiền nát căn cơ của hắn, muốn biến hắn thành chất dinh dưỡng để hoàn thiện Thiên đạo giả dối kia.
Nhưng Diệp Hư Không lại cười. Một nụ cười ngạo nghễ và cô độc.
Hắn nhắm mắt lại, mặc kệ những sợi xích đang xuyên thấu qua tâm mạch. Hắn bắt đầu quán chiếu vào bên trong đan điền, nơi *Hư Vô Châu* đang phát ra những tiếng rung động trầm mặc.
Từ trước đến nay, hắn luôn dùng sức mạnh Hư Vô để chiến đấu, để hủy diệt, để thôn phệ. Hắn coi Hư Vô là một loại công cụ, một loại vũ khí tối thượng. Nhưng lúc này, giữa cái chết cận kề, hắn chợt nhận ra mình đã lầm.
Hư Vô không phải là công cụ. Hư Vô là khởi nguồn.
Nếu vũ trụ là một bức tranh, thì linh khí, vật chất, sự sống và cái chết chính là những nét vẽ. Còn Hư Vô chính là tờ giấy trắng ban sơ. Không có tờ giấy trắng ấy, làm sao có nơi cho vạn vật tồn tại? Không có sự trống rỗng vĩnh hằng, làm sao có chỗ chứa cho hằng hà sa số các tinh cầu?
"Cái gọi là quy tắc, cái gọi là Thiên đạo… thực chất cũng chỉ là những ràng buộc tự thân mà chúng sinh đặt ra để cảm thấy mình đang tồn tại."
Diệp Hư Không lẩm bẩm. Hắn bắt đầu buông bỏ. Hắn buông bỏ ý niệm về sự tồn tại của cơ thể, buông bỏ sự thù hận đối với Cổ Thiên Thánh, buông bỏ cả khát khao sống sót. Hắn để cho những luồng khí xám xịt từ Vô Gian Ngục tràn vào, xâm chiếm từng tế bào, từng thớ thịt.
Ngay khoảnh khắc hắn buông xuôi hoàn toàn, một sự thay đổi kỳ diệu xảy ra.
Những sợi xích nhân quả vốn đang thiêu đốt hắn bỗng nhiên trở nên nhẹ hẫng. Chúng không còn mục tiêu để bám víu, vì vào lúc này, Diệp Hư Không đã tự biến mình thành "Hư Không" đúng như cái tên của hắn. Hắn không còn là một cá thể đang chống lại thế giới, hắn đang dần trở thành chính cái "Không" bao la kia.
Bên trong tâm thức của hắn, một điểm sáng nhỏ bé chưa từng có bắt đầu nảy mầm. Đó không phải là ánh sáng rực rỡ như thái dương, cũng không lấp lánh như tinh tú. Nó là một loại ánh sáng trong suốt, tĩnh mịch nhưng mang theo quyền năng sáng thế.
Ánh sáng Hư Vô.
"Hóa ra… cực điểm của bóng tối không phải là cái chết, mà là sự trở về với điểm khởi đầu."
…
Cùng lúc đó, tại Đỉnh Thiên Vực của Hạ giới.
Bầu trời như sụp đổ. Những đám mây đen dày đặc bị xé toạc bởi những tia sét màu tím lạnh lẽo. Lạc Thần Hi đứng giữa trận nhãn của một tòa cổ trận pháp khổng lồ mà nàng vừa cưỡng ép kích hoạt bằng tinh huyết của mình.
Mái tóc dài trắng như tuyết của nàng bay múa điên cuồng trong gió. Gương mặt thanh tú vốn luôn giữ vẻ lãnh đạm nay đã nhuộm một tầng xanh xao đến đáng sợ. Cửu Âm Tuyệt Thể trong người nàng đang bộc phát đến mức cực đoan, biến không gian xung quanh thành một vùng đất băng giá, nơi mà ngay cả ý nghĩ cũng bị đông cứng.
"Thần Hi tiểu thư! Không thể tiếp tục được nữa! Nếu nàng còn tiếp tục đốt cháy căn cơ, dù có mở được cổng Vô Gian thì nàng cũng sẽ hương tiêu ngọc tổn!" Tiền Đa Đa hét lên, hai tay hắn run rẩy khi đổ hàng triệu, hàng tỷ linh thạch thượng phẩm vào các rãnh của trận pháp.
Tên mập thường ngày chỉ biết tham tiền và nhát gan, nay mắt đỏ ngầu, mồ hôi nhễ nhại, hai bàn tay đã bị linh lực cuồng bạo làm cho rách nát, máu thịt bầy nhầy nhưng vẫn không ngừng nghỉ.
"Câm mồm!" Lạc Thần Hi gầm nhẹ, giọng nói của nàng mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Hắn đã cứu ta khỏi số phận làm thuốc dẫn cho lũ già khốn nạn kia. Nếu hắn không về, ta sống để làm gì? Thiên đạo muốn hắn chết, ta liền đóng lại Thiên đạo! Cửu Tiêu muốn hắn diệt, ta liền biến Cửu Tiêu thành đất chết!"
"Gào…!!!"
Hắc Tử – con chó đen nhỏ bình thường luôn mang vẻ mặt khinh bỉ thế gian – giờ đây đã hiện ra nguyên hình. Một con quái thú cao lớn hàng trăm trượng, lớp vảy đen kịt bao phủ toàn thân, đôi mắt đỏ như hai vầng trăng máu. Nó há to miệng, Thôn Thiên chi lực bùng nổ, điên cuồng cắn xé vào hư không, cố gắng mở ra một khe nứt hướng tới vị trí của Diệp Hư Không.
Mỗi một lần va chạm với quy tắc không gian, Hắc Tử lại bị sấm sét thiên kiếp đánh vào lưng, máu đen tuôn xối xả nhưng nó vẫn gầm lên, dùng móng vuốt xé toạc màn đêm. Nó là Thôn Thiên Thú, là thủ hộ thú của Thần Đế. Chủ nhân chưa chết, nó sao có thể lui bước?
Lạc Thần Hi phun ra một ngụm máu tươi, sắc đỏ thắm đọng trên tà áo trắng như hoa bỉ ngạn nở rộ. Nàng đưa tay lên, vận dụng ý chí cuối cùng:
"Vạn cổ Cửu Âm, dẫn đường vĩnh hằng! Mở cho ta!"
Một đạo cột sáng màu xanh biếc từ đỉnh đầu nàng xuyên thẳng lên tầng mây, đánh thẳng vào trung tâm của bóng tối sâu thẳm.
…
Quay trở lại Vô Gian Ngục.
Cổ Thiên Thánh, từ tầng mây thứ chín của Thần Giới, đang dùng thần nhãn quan sát hạ giới. Hắn cười lạnh, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu để tiêu diệt lũ "ruồi nhặng" đang cố gắng cứu vãn nghịch tặc kia.
"Một lũ kiến hôi, cũng dám vọng tưởng lay chuyển Vô Gian…"
Nhưng câu nói của hắn bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt vốn đầy vẻ ngạo mạn của Thiên Đế đương nhiệm chợt co rút lại vì kinh hãi.
Bên trong Vô Gian Ngục – nơi vốn phải là mộ địa của Diệp Hư Không – một sự chấn động vô tiền khoáng hậu đang diễn ra.
Diệp Hư Không không còn ngồi đó nữa. Đúng hơn là, sự hiện hữu của hắn đã biến mất khỏi tầm quan sát của bất kỳ thần thức nào, nhưng một sức mạnh vĩ đại hơn gấp trăm vạn lần đang lan tỏa ra.
Trong bóng tối tuyệt đối ấy, một tia sáng trong suốt đột nhiên lóe lên.
Đó không phải là một tia sáng đơn thuần, mà là một vết nứt của sự thật. Vết nứt ấy bắt đầu lan rộng ra, giống như một bức gương bị vỡ. Nơi nào tia sáng ấy đi qua, những sợi xích nhân quả của địa ngục liền tan biến thành khói hư vô. Những hồn ma bóng quế nghìn năm gào thét bỗng nhiên im lặng, rồi bị đồng hóa vào sự trống rỗng thuần khiết.
Giữa tâm điểm của ánh sáng đó, Diệp Hư Không từ từ bước ra.
Thân xác hắn lúc này trông thật bình thường, không hào quang rực rỡ, không khí chất áp đảo. Hắn chỉ mặc một bộ y phục đen giản đơn, mái tóc dài buông xõa. Nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt hắn, người ta sẽ thấy cả một chu kỳ sinh diệt của vũ trụ nằm gọn trong đó.
Hắn giơ bàn tay lên, nhẹ nhàng chạm vào không gian đặc quánh của địa ngục.
"Vô Gian Ngục, từng là nỗi khiếp sợ của chư thần…" Diệp Hư Không khẽ nói, thanh âm trầm thấp như tiếng thở của đất trời. "Nhưng trong mắt của Hư Vô, nó chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng dài."
Hắn đột nhiên nắm chặt tay lại.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Toàn bộ kết giới của Vô Gian Ngục – thứ vốn dĩ được xây dựng bằng quy tắc cứng nhắc nhất của Thiên đạo – bắt đầu vỡ vụn như pha vỡ dưới búa tạ. Không phải là sụp đổ vật lý, mà là sự tồn tại của nó đang bị "xóa bỏ".
"Hư Vô Thần Quyết thức thứ mười một: Vĩnh Hằng Tịch Diệt."
Diệp Hư Không khẽ nhẩm.
Lập tức, một vòng xoáy màu xám bạc từ dưới chân hắn bùng nổ, cuốn trôi mọi thứ. Bóng tối bị nuốt chửng, xiềng xích bị nghiền nát, ngay cả cái gọi là quy tắc luân hồi cũng bị luồng sức mạnh này đồng hóa thành năng lượng nguyên thủy.
Cái kén khổng lồ giam cầm hắn suốt những ngày qua chính thức tan rã.
Diệp Hư Không nhìn thấy một đạo ánh sáng xanh biếc từ xa xăm chiếu tới. Đó là hơi thở của Lạc Thần Hi, là sự cố chấp của mập mạp và sự trung thành của Hắc Tử. Một tia ấm áp hiếm hoi hiện lên trong đáy mắt hắn.
"Ta đã về."
Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng không gian vạn dặm như co rút lại dưới chân hắn. Đây chính là cảnh giới "Vô Định" – nơi mà không gian và thời gian không còn là rào cản, mà chỉ là những nốt nhạc mà hắn có thể tùy ý điều khiển.
Trên bầu trời Đỉnh Thiên Vực, khi tất cả đã đến giới hạn của sự tuyệt vọng, khi cột sáng của Lạc Thần Hi sắp tắt ngấm và Hắc Tử sắp bị lôi kiếp đánh quỵ…
Một bàn tay thanh mảnh từ trong khe nứt hư không vươn ra.
Bàn tay ấy chỉ khẽ búng tay một cái. Đạo thiên lôi hùng mạnh đang lao xuống hướng về phía Hắc Tử bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Toàn bộ áp lực nghẹt thở bao trùm Đỉnh Thiên Vực lập tức bị quét sạch, thay vào đó là một sự thanh thản kỳ lạ.
Diệp Hư Không bước ra khỏi hư không, vạt áo tung bay. Hắn đi tới bên cạnh Lạc Thần Hi khi nàng đang ngã xuống vì kiệt sức, nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, truyền vào một luồng khí tức ấm áp.
Lạc Thần Hi mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt quen thuộc nhưng khí chất đã hoàn toàn khác xưa, nàng mỉm cười mệt mỏi, nước mắt lăn dài: "Ngươi… thật sự đã trở về."
Diệp Hư Không gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi Cổ Thiên Thánh đang run rẩy quan sát từ trên cao.
Hắn giơ bàn tay không có kiếm lên, một thanh chuôi kiếm đen tuyền không lưỡi hiện ra trong không trung – Hư Vô Kiếm.
"Cổ Thiên Thánh, quy tắc của ngươi đã hết tác dụng rồi."
Thanh âm của hắn lan truyền đi khắp vạn giới, từ Hạ giới nghèo nàn đến Thần giới xa xôi.
"Kể từ hôm nay, Thương Khung này do ta định đoạt. Ta nói nó tồn tại, nó mới có thể tồn tại. Ta muốn nó biến mất… thì không gì có thể ngăn cản."
Chương 154 khép lại bằng hình ảnh Diệp Hư Không đứng giữa trời đất, khí chất bình thản nhưng lại mang theo áp lực của một vị chủ tể thực thụ. Ánh sáng Hư Vô từ cơ thể hắn tỏa ra, không rực rỡ, nhưng khiến vạn vật phải cúi đầu xưng thần.
Chân lý cuối cùng không nằm trong bóng tối, cũng chẳng nằm trong ánh sáng. Nó nằm trong chính cái tâm "Hư Vô" đã nhìn thấu mọi ảo vọng của trần gian. Cuộc phản công vĩ đại nhất của Thần Đế chính thức bắt đầu từ đây.