Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 156: Nhất Niệm: Vạn Vật Quy Nguyên**
**CHƯƠNG 156: NHẤT NIỆM: VẠN VẬT QUY NGUYÊN**
Đỉnh Thiên Vực, nơi từng là biểu tượng cho quyền uy vĩnh cửu của Thiên Đạo Minh, lúc này chỉ còn là một vùng bình địa đổ nát. Bầu trời phía trên bị xé toạc thành vô số khe nứt không gian đen kịt, giống như những vết thương rỉ máu của vũ trụ. Linh khí nồng đậm vốn có của Thượng giới giờ đây hỗn loạn như sóng thần, va đập vào nhau tạo nên những tiếng sấm nổ đùng đoàng khiến linh hồn người nghe như muốn vỡ vụn.
Tại trung tâm của sự hỗn loạn đó, Diệp Hư Không đứng lơ lửng, gấu áo đen tuyền tung bay trong gió lộng. Xung quanh hắn, một vòng tròn hư vô khuếch tán ra, bất cứ luồng năng lượng bạo liệt nào chạm vào vòng tròn ấy đều im bặt, rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Ánh mắt hắn bình thản đến lạ lùng, sự bình thản của một vị thần đang đứng ngoài vòng sinh diệt, nhìn xuống đám chúng sinh đang giãy giụa trong vũng bùn tham vọng.
"Diệp… Hư… Không!"
Tiếng gầm thét phát ra từ miệng Cổ Thiên Thánh không còn mang theo uy nghiêm của một vị Thiên Đế, mà chứa đựng sự sợ hãi cùng cực bị nén chặt. Thân hình khổng lồ của lão ta lúc này bao phủ trong một màn sương máu đặc quánh. Thôn Thiên Ma Công đã được lão vận hành đến mức quá tải, các mạch máu trên mặt lão lồi lên như những con giun đất gớm ghiếc, con ngươi đỏ rực vì tà hỏa và sự điên cuồng.
"Ngươi nghĩ đột phá được cảnh giới Vô Định là có thể thay đổi tất cả sao? Ta là Thiên Đế! Ta nắm giữ ý chí của Thiên đạo! Ta không thể thua!"
Cổ Thiên Thánh điên cuồng huy động toàn bộ sức mạnh còn lại. Lão biết, nếu không tung ra đòn chí mạng này, lão sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa. Lão giang hai tay, miệng lẩm bẩm những ngôn ngữ thái cổ tà ác. Đột nhiên, từ vạn dặm xung quanh, vô số binh sĩ Thiên Đạo Minh đang bị thương đều rú lên thảm thiết. Linh khí, tinh huyết, thậm chí là thần hồn của bọn họ đều bị một lực hút vô hình kéo ra khỏi cơ thể, hội tụ về phía Cổ Thiên Thánh.
"Thôn Thiên Thực Nhật – Vạn Giới Trầm Luân!"
Cổ Thiên Thánh hét lớn, một luồng hắc khí vô biên từ người lão bốc lên, che lấp toàn bộ ánh sáng mặt trời. Giữa tầng không trung, một quả cầu hắc ám khổng lồ hiện ra, đường kính dài tới hàng ngàn trượng, tỏa ra lực hút kinh người. Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ, những mảnh vỡ lục địa dưới đất bị hút ngược lên, nghiền nát thành tro bụi ngay khi chạm vào rìa quả cầu.
Đây là đòn tấn công mạnh nhất của Cổ Thiên Thánh, là tinh hoa của Thôn Thiên Ma Công sau khi nuốt chửng hàng vạn tu sĩ. Nó không chỉ là đòn đánh vật lý, mà còn mang theo sự ăn mòn về mặt linh hồn. Chỉ cần bị hắc khí chạm vào, dù là Đại La Kim Tiên cũng sẽ hóa thành máu loãng trong chớp mắt.
Dưới áp lực khủng khiếp ấy, Lạc Thần Hi ở phía xa sắc mặt trắng bệch. Nàng cảm thấy Cửu Âm Tuyệt Thể trong người mình đang run rẩy trước sự tàn độc của ma công kia. Tiền Đa Đa thì mặt cắt không còn giọt máu, hai tay bám chặt vào cổ Hắc Tử.
"Đại ca… đòn này có vẻ hơi quá sức rồi! Chúng ta có nên chạy trước không?"
Hắc Tử khẽ nhe răng, đôi mắt chó đen nhánh nhìn chăm chú vào bóng lưng Diệp Hư Không, lẩm bẩm trong cổ họng: "Chạy cái đầu mập nhà ngươi. Nhìn cho kỹ đi, tên quái vật đó… hắn đang cười đấy."
Đúng như lời Hắc Tử nói, Diệp Hư Không nhìn quả cầu hắc ám đang lao xuống với tốc độ xé gió kia, trên môi lại nở một nụ cười nhạt. Đó là một nụ cười đầy thương hại.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi tu luyện nghìn năm, rốt cuộc vẫn không hiểu Hư Vô là gì."
Diệp Hư Không khẽ nhấc tay phải lên. Hành động của hắn chậm rãi đến mức người ta có thể nhìn thấy từng đốt ngón tay thon dài cử động, nhưng lại mang theo một loại tiết tấu thần bí làm lay động căn nguyên vũ trụ.
Hư Vô Kiếm không cần rút khỏi chuôi. Chỉ thấy một ý niệm khởi phát từ tâm khảm Diệp Hư Không, lan tỏa ra khắp thiên địa.
"Nhất Niệm: Vạn Vật Quy Nguyên."
Bốn chữ thanh lãnh thoát ra khỏi môi hắn. Không có tiếng nổ rung trời, không có hào quang chói mắt. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến mức nghẹt thở phủ trùm lên tất cả.
Quả cầu hắc ám khổng lồ mang theo uy lực diệt thế, khi chỉ còn cách đỉnh đầu Diệp Hư Không đúng một tấc, bỗng nhiên dừng lại. Nó không hề nổ tung, mà bắt đầu… thu nhỏ.
Mọi người kinh ngạc nhìn thấy, hắc khí đặc quánh vốn đang cuồn cuộn gào thét, bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn. Những quy tắc hỗn loạn bên trong Thôn Thiên Thực Nhật bắt đầu bị phân rã, bóc tách ra từng lớp một. Màu đen của nó mờ dần, mờ dần cho đến khi trở thành màu xám nhạt, rồi cuối cùng là hoàn toàn trong suốt.
Sức mạnh khổng lồ từ tinh huyết của hàng vạn tu sĩ bị cưỡng ép biến về trạng thái năng lượng nguyên thủy nhất, rồi lại từ năng lượng nguyên thủy hóa thành hư vô. Không có va chạm, không có đối kháng, chỉ đơn thuần là bị "xóa bỏ".
"Cái gì? Điều này… không thể nào!" Cổ Thiên Thánh trợn tròn mắt, cổ họng lão như bị ai đó bóp nghẹt. Đòn tấn công toàn lực của lão, thứ mà lão tự tin có thể san phẳng một nửa hạ giới, vậy mà lại biến mất một cách âm thầm như một hạt cát rơi vào lòng đại dương.
"Vạn vật trong thiên gian, từ có hóa không, từ không hóa có. Ngươi mượn sức mạnh của chúng sinh để tạo ra sự hủy diệt, thì ta đem sự hủy diệt đó trả về nơi bắt đầu của nó." Diệp Hư Không bước tới một bước, thân hình hắn xuyên qua vùng không gian vừa bị quả cầu hắc ám nghiền nát một cách nhẹ nhàng.
"Vạn Vật Quy Nguyên là một ý niệm của ta. Khi ý niệm ấy khởi lên, mọi đòn tấn công của ngươi sẽ mất đi định nghĩa 'sức mạnh'. Đối với ta, nó chưa từng tồn tại."
Cổ Thiên Thánh run rẩy, lão lùi lại phía sau, miệng lảm nhảm: "Vô định… Đây là sức mạnh của Vô Định sao? Không thể… Ta đã chiếm đoạt căn cơ của ngươi, ta mới là người nắm giữ thiên đạo!"
Lão phát điên lao vào Diệp Hư Không, liên tiếp tung ra hàng ngàn quyền ảnh, mỗi quyền đều có sức mạnh dời non lấp biển. Nhưng lạ lùng thay, những nắm đấm của lão khi tiến đến gần Diệp Hư Không đều biến thành những luồng khói trắng tan biến. Diệp Hư Không chỉ đi dạo giữa cơn bão quyền ảnh đó, không một hạt bụi nào chạm được vào vạt áo của hắn.
Đây chính là sự bá đạo tuyệt đối của Hư Vô Diệt Thế Quyết. Khi tu vi đạt đến cấp độ này, Diệp Hư Không đã có thể đứng ở một chiều không gian cao hơn hẳn đối thủ. Mọi đòn tấn công ở chiều không gian thấp hơn đối với hắn đều là giả tượng, đều có thể quy về "số không" bằng một ý niệm duy nhất.
Cổ Thiên Thánh đánh đến khi đôi tay rướm máu, linh lực trong người cạn kiệt, nhưng lão vẫn không thể chạm được vào dù chỉ là một sợi tóc của Diệp Hư Không. Sự tuyệt vọng len lỏi vào từng tế bào, gặm nhấm tâm trí lão.
"Đến lượt ta chưa?"
Diệp Hư Không đột ngột đứng lại ngay trước mặt Cổ Thiên Thánh. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Cổ Thiên Thánh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt tối tăm của Diệp Hư Không – một kẻ thất bại thảm hại, hèn mọn và đáng thương.
"Nghìn năm trước, ngươi đâm một kiếm vào tim ta. Thanh kiếm đó mang tên 'Phản Bội'." Diệp Hư Không nhẹ giọng nói, bàn tay hắn vỗ nhẹ lên vai Cổ Thiên Thánh.
*Bộp.*
Một cái vỗ vai nhẹ tựa lông hồng, nhưng trong mắt Cổ Thiên Thánh, nó chẳng khác gì cả bầu trời đang đổ ập xuống. Một luồng lực lượng hư vô tinh thuần theo cái vỗ vai đó tràn vào kinh mạch của lão.
"Aaaaa!"
Cổ Thiên Thánh hét lên thảm thiết. Lão cảm thấy tu vi mà mình dày công khổ luyện suốt vạn năm đang trôi tuột đi như nước chảy. Thần Đế cảnh, Thần Tôn cảnh, Thần Vương cảnh… từng tầng, từng tầng cảnh giới sụp đổ. Những ký ức về vinh quang, quyền lực và những thủ đoạn nham hiểm của lão cũng theo đó mà tan biến.
Tu vi của Cổ Thiên Thánh bị cưỡng ép "quy nguyên" – trở về trạng thái của một phàm nhân bình thường không có chút lực lượng nào. Làn da của lão héo rũ, mái tóc đen nhanh chóng bạc trắng rồi rụng xuống. Một vị Thiên Đế vĩ đại mới vài phút trước còn uy trấn vạn giới, giờ đây chỉ còn là một lão già da bọc xương, hơi thở thoi thóp, nằm rạp dưới chân Diệp Hư Không.
Sự trừng phạt tàn khốc nhất không phải là cái chết, mà là tước đoạt tất cả những gì đối phương kiêu ngạo nhất, sau đó bắt họ đối diện với thực tế phũ phàng nhất.
Diệp Hư Không cúi đầu nhìn lão già đang run rẩy dưới chân mình, giọng nói vang vọng khắp Đỉnh Thiên Vực, đi sâu vào tâm khảm của từng tu sĩ đang theo dõi trận chiến này:
"Từ hôm nay, Cửu Tiêu không còn Thiên Đế. Trật tự của Thương khung, từ nay do Hư Vô cai quản!"
Tiếng nói vừa dứt, một đạo cột sáng màu đen bạc từ người Diệp Hư Không bắn thẳng lên trời xanh, đâm xuyên qua lớp màng Thiên đạo, nối liền với Biển Hư Vô mênh mông ngoài vũ trụ. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, một kỷ nguyên mà ở đó, ý chí của một người chính là quy tắc của vạn vật.
Giữa đống đổ nát, Diệp Hư Không khẽ xoay người, ánh mắt lướt qua đám đông rồi dừng lại nơi bóng dáng trắng muốt của Lạc Thần Hi. Nàng mỉm cười, đôi mắt nhòa lệ. Ở phía bên kia, Tiền Đa Đa hò hét như một gã điên, còn Hắc Tử thì kiêu ngạo nghếch mõm lên trời như thể người thắng trận là nó vậy.
Chiến tranh dường như đã kết thúc, nhưng trong đôi mắt thâm trầm của Diệp Hư Không vẫn còn một tia lo âu ẩn hiện. Hắn biết, Cổ Thiên Thánh chỉ là một con cờ trên bàn cờ của Thiên Đạo cũ. Thứ mà hắn thực sự phải đối mặt trong tương lai, chính là bản thể tàn tạ của Thiên Đạo đang muốn nuốt chửng cả thế giới này để tái sinh.
Nhưng đó là chuyện của sau này. Còn bây giờ, hắn chính là chủ tể duy nhất của mảnh đất này.
Nhất niệm diệt Thương Khung. Nhất niệm lập Hư Vô.
Mặt trời trên Đỉnh Thiên Vực lại mọc lên, nhưng ánh sáng của nó giờ đây dường như cũng nhuốm một màu sắc huyền bí của hư không trường tồn.