Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 164: Nhất Niệm Diệt Thương Khung**
Gió rít gào trên đỉnh Cửu Tiêu, nhưng đó không phải là thứ gió của tự nhiên. Đó là tiếng khóc than của không gian khi bị xé toạc, là sự vỡ vụn của những quy tắc nghìn năm đang mục nát.
Trên bầu trời vạn trượng của Thiên Đình, mây máu phủ kín, che lấp đi ánh hào quang vốn có của chín tầng trời. Những tòa điện thờ bằng ngọc bích cao sừng sững giờ chỉ còn là những đống đổ nát hoang tàn. Mùi máu tươi nồng nặc quyện cùng linh khí bạo loạn, tạo nên một cảnh tượng tận thế kinh hoàng.
"Diệp Hư Không! Ngươi cho rằng phá nát Thiên Đình là có thể nghịch chuyển càn khôn sao? Ta là Thiên Đế! Ta là người nắm giữ mệnh mạch của vạn giới!"
Tiếng gầm thét của Cổ Thiên Thánh vang động cả bầu trời. Hắn đứng trên đỉnh cao nhất của Linh Tiêu Điện, toàn thân tỏa ra hắc khí nồng nặc. Phía sau hắn, một hư ảnh khổng lồ của một con ma thú đang há miệng nuốt chửng những dòng linh khí cuối cùng của Cửu Tiêu. Đó chính là *Thôn Thiên Ma Công* ở trạng thái cực hạn, một loại tà thuật có thể rút cạn tinh hoa của cả một thế giới để nuôi dưỡng bản thân.
Diệp Hư Không đứng lơ lửng giữa không trung, vạt áo bào đen phất phơ trong cuồng phong. Khuôn mặt hắn bình thản đến lạ lùng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một cõi hư vô tĩnh lặng, không một chút gợn sóng trước sự điên cuồng của kẻ phản đồ.
Dưới chân hắn, Lạc Thần Hi đang quỳ trên mặt đất, hơi thở thoi thóp. Bạch y của nàng đã nhuộm đỏ máu, *Cửu Âm Tuyệt Thể* đang bị luồng hắc khí từ Ma Công của Cổ Thiên Thánh ăn mòn từng chút một. Cạnh đó, Mập Mạp Tiền Đa Đa đang dùng hết sức bình sinh, mồ hôi nhễ nhại, kích hoạt tất cả bảo vật trong *Tụ Bảo Thể* để tạo thành một lớp màn hộ thể yếu ớt che chắn cho nàng.
"Lão… lão đại… ta sắp trụ không nổi rồi! Tên súc sinh đó đã điên rồi, hắn đang tế lễ cả Cửu Tiêu để giết chúng ta!" Tiền Đa Đa nghiến răng hét lên, khóe miệng đã trào ra tơ máu.
Hắc Tử lúc này cũng không còn vẻ lười biếng thường ngày. Thân xác nhỏ bé của nó đã hóa thành một con cự thú đen kịt dài hàng dặm, bộ lông như những ngọn lửa đen thiêu đốt hư không. Nó đang gầm thét, dùng răng nanh và vuốt sắc đấu đá với những Thần Vương của Thiên Đạo Minh, nhưng quân đoàn phản diện dường như là vô tận.
Diệp Hư Không cúi đầu nhìn Lạc Thần Hi. Một giọt lệ vương trên mi mắt nàng, nhưng ánh nhìn của nàng vẫn kiên định đặt lên người hắn. Trái tim vốn đã băng giá qua hai kiếp người của Diệp Hư Không khẽ rung lên.
"Đủ rồi."
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại át đi cả tiếng sấm sét lôi đình, khiến cho cả chiến trường vạn người đang gào thét bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Diệp Hư Không bước lên một bước. Dưới chân hắn không có không khí, không có quy tắc, chỉ có những vòng xoáy trắng xóa hiện ra rồi biến mất.
"Cổ Thiên Thánh, ngươi hỏi ta có thể nghịch chuyển càn khôn không sao?" Diệp Hư Không nhẹ nhàng nâng tay lên. "Ngươi lầm rồi. Ta không muốn nghịch chuyển nó. Ta muốn xóa sổ nó."
"Hừ! Cuồng ngôn! Ngươi nhìn xem, đây là lực lượng của Thiên Đạo!" Cổ Thiên Thánh vung tay, một đạo lôi kiếp màu tím đen dài vạn trượng mang theo sức mạnh hủy diệt giáng xuống đầu Diệp Hư Không. "Chết đi cho ta!"
Diệp Hư Không không tránh, cũng chẳng cần dùng đến Hư Vô Kiếm. Hắn chỉ nhẹ nhàng vẩy tay.
*Xoẹt!*
Đạo lôi kiếp vốn có thể san phẳng một tinh cầu, ngay khi chạm vào vòng hào quang quanh người hắn, bỗng chốc hóa thành những mảnh vụn ánh sáng rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Không có nổ tung, không có va chạm, chỉ đơn giản là… biến mất.
Cổ Thiên Thánh trợn tròn mắt, đồng tử co rụt lại: "Cái gì? Ngươi… ngươi đã chạm tới cảnh giới đó?"
"Ngươi dành cả đời để cướp đoạt, để leo lên đỉnh cao của cái lồng giam mang tên Thương Khung này." Diệp Hư Không bước lại gần, mỗi bước đi khiến không gian dưới chân sụp đổ rồi đồng hóa thành hư không tuyệt đối. "Nhưng ngươi không biết rằng, Thương Khung mà ngươi tôn thờ, thực chất chỉ là một ý niệm của ta gieo xuống từ vạn cổ trước để nuôi dưỡng sinh linh. Ta có thể tạo ra nó, thì cũng có thể xóa đi nó."
"Không thể nào! Ngươi chỉ là một phế vật trọng sinh! Ta là Thiên Đế! Ta là duy nhất!" Cổ Thiên Thánh gào thét trong tuyệt vọng, hắn liều mạng vận chuyển Thôn Thiên Ma Công, hút lấy linh hồn của tất cả thuộc cấp xung quanh để tung ra đòn chí mạng cuối cùng.
Cả bầu trời Cửu Tiêu sụp xuống, hóa thành một hố đen khổng lồ lao về phía Diệp Hư Không.
Lúc này, Diệp Hư Không nhắm mắt lại.
Trong thức hải của hắn, Hư Vô Châu xoay tròn, phát ra một luồng ánh sáng mà không màu sắc nào trong vũ trụ có thể mô tả được. Đó là ánh sáng của sự khởi thủy, và cũng là sự kết thúc.
Cảm giác về thời gian biến mất. Không gian ngừng chảy.
"Hư Vô chi lực, vạn pháp quy nhất."
Hắn mở mắt. Đôi mắt ấy bây giờ không còn lòng trắng, lòng đen, mà là hai hốc sâu không đáy chứa đựng sự tĩnh lặng vĩnh hằng của vũ trụ.
Hắn chậm rãi thốt ra bốn chữ, thanh âm lạnh lẽo thấu xương, vang vọng từ quá khứ đến tương lai:
"NHẤT – NIỆM – DIỆT – THƯƠNG – KHUNG!"
Một vòng tròn gợn sóng vô hình từ người Diệp Hư Không lan tỏa ra.
Khác với những đòn tấn công bùng nổ, lần này tất cả đều tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Gợn sóng đó đi đến đâu, màu sắc của thế giới biến mất đến đó.
Hố đen của Cổ Thiên Thánh vừa chạm vào gợn sóng này, ngay lập tức bị "bôi xóa". Đúng vậy, không phải bị đánh tan, mà là bị xóa khỏi thực tại. Giống như một bức tranh mực tàu bị người ta dùng một bàn tay vô hình xóa đi từng nét vẽ.
"Tay của ta… Chân của ta! Linh hồn của ta!"
Cổ Thiên Thánh kinh hoàng hét lên khi thấy cơ thể mình đang mờ nhạt dần. Hắn cố gắng vận công, cố gắng gào thét, nhưng ngay cả âm thanh cũng bị xóa bỏ. Hắn nhận ra, không phải hắn đang chết, mà là "khái niệm" về sự tồn tại của hắn đang bị rút ra khỏi dòng chảy lịch sử.
Mọi ký ức của chúng sinh về Thiên Đế Cổ Thiên Thánh, mọi dấu chân hắn để lại trên thế gian, mọi tội ác và công trạng của hắn… tất cả đều đang trở về hư vô.
Gợn sóng tiếp tục lan rộng, bao phủ lấy toàn bộ Thiên Đình, toàn bộ Cửu Tiêu Thiên Ngoại.
Những xiềng xích của Thiên Đạo vốn dùng để khống chế tu sĩ bấy lâu nay bỗng chốc đứt gãy và tan biến. Bầu trời đầy máu vỡ vụn thành những mảng trắng tinh khôi. Những linh hồn bị giam cầm trong Thôn Thiên Ma Công được giải phóng, hóa thành những đốm sáng bay về phía luân hồi.
Trong khoảnh khắc đó, vạn giới đều rung chuyển. Mọi sinh linh, từ những con kiến ở Hạ giới đến những vị cổ thần ẩn dật ở Trung giới, đều cảm nhận được một sự thanh thản chưa từng có. Giống như một cái áp lực nặng nề đè nặng lên linh hồn bấy lâu nay bỗng chốc biến mất.
Cổ Thiên Thánh nhìn Diệp Hư Không một lần cuối. Trong đôi mắt tràn đầy sợ hãi đó, hắn rốt cuộc cũng hiểu ra sự thật. Đối diện với Hư Vô, mọi vương quyền, mọi dã tâm đều chỉ là hư ảo.
Hắn tan biến. Không một mảnh xương tàn, không một sợi tàn hồn. Ngôi vị Thiên Đế thống trị cửu giới hàng vạn năm, kết thúc chỉ trong một ý niệm.
Khi ánh sáng trắng tan đi, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Thiên Đình đổ nát đã biến mất. Thay vào đó là một bầu trời trong vắt, tĩnh lặng, nơi linh khí không còn bị kiểm soát mà tự do luân chuyển.
Diệp Hư Không đứng đó, hơi thở có chút dồn dập. Việc thi triển chiêu thức vượt cấp này đã khiến lực lượng của hắn tiêu hao đáng kể. Nhưng khí thế của hắn giờ đây đã đạt đến một cảnh giới mà ngôn ngữ không thể diễn tả được. Hắn không còn là người tu hành, hắn chính là Quy tắc.
Hắc Tử thu nhỏ lại thành con chó đen nhỏ, nhảy lò cò đến cạnh hắn, sủa vang đầy tự hào. Tiền Đa Đa ngã bệt xuống đất, vừa thở vừa cười sằng sặc: "Xong rồi… Lão đại, chúng ta thật sự làm được rồi! Sau này ta không cần phải đóng thuế linh thạch cho cái lũ Thiên Đạo Minh kia nữa rồi!"
Diệp Hư Không không đáp lời tên mập, hắn nhanh chóng hạ xuống bên cạnh Lạc Thần Hi.
Bàn tay hắn chạm nhẹ lên trán nàng. Một luồng hơi ấm dịu dàng, tinh thuần nhất của Hư Vô lực – thứ lực lượng giờ đây đã trở thành lực lượng sáng thế – rót vào cơ thể nàng. Những vết thương đáng sợ nhanh chóng khép miệng, độc tố của Ma Công bị thanh lọc sạch sẽ.
Lạc Thần Hi khẽ mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Diệp Hư Không đang ở rất gần. Nàng không kìm được mà vươn tay chạm vào gò má hắn, giọng thều thào:
"Hư Không… chúng ta… còn sống sao?"
Diệp Hư Không nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng, lần đầu tiên sau hai kiếp người, hắn nở một nụ cười chân thành, ấm áp như nắng xuân:
"Chúng ta không chỉ sống. Chúng ta còn tự do."
Nàng tựa đầu vào vai hắn, nhìn về phía chân trời nơi một trật tự mới đang được hình thành. Cửu giới giờ đây đã không còn Thiên Đế, không còn áp bức. Mỗi sinh linh sẽ tự đi trên con đường của chính mình.
Diệp Hư Không ngước nhìn lên vòm trời vừa mới được hồi sinh. Hắn biết, con đường của hắn vẫn chưa dừng lại ở đây. Cảnh giới "Vô Định" đã mở ra một cánh cửa khác, dẫn đến Biển Hư Vô mênh mông ngoài kia.
Nhưng đó là chuyện của sau này.
Bây giờ, hắn chỉ muốn giữ chặt lấy người nữ tử này, cùng bằng hữu của mình, tận hưởng chút yên bình mà hắn đã dùng cả tính mạng để giành lại từ tay vận mệnh.
Thương Khung đã diệt, Hư Vô vĩnh hằng. Một trang sử mới của vạn giới, chính thức bắt đầu từ ý niệm này.