Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 171: Hắc Tử trở thành Tổ Thú**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:20:53 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 171: HẮC TỬ THÀNH TỔ, TRẤN THỦ VẠN CỔ CHI BIÊN**

Tại rìa tận cùng của vũ trụ mới, nơi ranh giới mỏng manh giữa thực tại do Diệp Hư Không kiến thiết và Biển Hư Vô hỗn loạn, không gian không ngừng co giãn như một con quái thú đang thở dốc. Những luồng gió lốc màu xám xịt mang theo mảnh vỡ của các nền văn minh đã sụp đổ ở những kỷ nguyên trước liên tục va đập vào màng ngăn cách của Thương Khung.

Diệp Hư Không đứng đó, chắp tay sau lưng, tà áo trắng thêu hoa văn đen tuyền tung bay giữa những luồng hỗn độn khí. Đôi mắt hắn thâm trầm như chứa đựng cả dòng thời gian, lặng lẽ quan sát sự dao động của ranh giới. Dù hắn đã dùng sức mạnh "Vô Định" để thiết lập trật tự, nhưng Biển Hư Vô bên ngoài kia vẫn là một sự tồn tại không thể đo lường, luôn muốn đồng hóa mọi thứ trở về với sự trống rỗng nguyên thủy.

Bên cạnh chân hắn, một con chó đen nhỏ gầy, lông xơ xác đang nằm dài, hai mắt lờ đờ như sắp ngủ. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn, rồi khinh khỉnh liếc nhìn những vết nứt không gian đang rỉ ra thứ năng lượng hủy diệt.

"Hắc Tử, ngươi theo ta bao lâu rồi?" Diệp Hư Không đột ngột lên tiếng, giọng nói không vang nhưng thấm sâu vào tâm linh.

Con chó đen — Hắc Tử — hơi vểnh tai lên, hừ mũi một tiếng đầy vẻ kiêu ngạo: "Hỏi làm gì? Từ lúc ngươi còn là một tên phế vật ở Diệp gia, bị người ta đánh gần chết trong đống xác chết, cho đến khi ngươi trở thành cái gì mà Thần Đế… Ta đều nhìn thấy cả. Nhìn ngươi làm màu bao nhiêu năm, ta cũng thấy mệt thay."

Diệp Hư Không mỉm cười, cái cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp chân thành. Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi hắn tìm thấy nó đang bị xích làm chó giữ cửa cho một tiệm thuốc rách nát tại Thanh Vân Thành. Lúc đó, không ai biết con chó đen xấu xí này lại là Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, kẻ có thể nuốt chửng cả những tinh cầu lấp lánh nhất.

"Tiền Đa Đa đã tìm thấy đạo của mình, trở thành Thần Tài vạn giới. Thần Hi cũng đã quay về Dao Trì để chỉnh đốn lại quy tắc thái cổ." Diệp Hư Không cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu hoắm của Hắc Tử. "Vũ trụ này cần một bức tường thành. Một bức tường không chỉ có ý chí, mà còn có cả sức mạnh nuốt chửng mọi mối đe dọa từ bên ngoài Biển Hư Vô."

Hắc Tử bỗng nhiên đứng bật dậy. Bộ lông đen của nó không còn xơ xác nữa mà bắt đầu tỏa ra một tầng u quang đen kịt, nuốt chửng lấy mọi ánh sáng xung quanh. Khí chất lười biếng biến mất, thay vào đó là một áp lực kinh thiên động địa khiến những vết nứt không gian xung quanh ngay lập tức đóng băng.

"Ngươi muốn ta làm Tổ Thú, trấn thủ cái lỗ hổng này chứ gì?" Hắc Tử gầm gừ, âm thanh lúc này không còn là tiếng chó sủa, mà như tiếng sấm rền từ thời khai thiên lập địa. "Ta thích tự do, thích ăn đùi gà thần cấp, thích khinh bỉ đám thiên tài ngu ngốc kia… Nếu ta trấn thủ ở đây, ai sẽ đưa đồ ăn cho ta?"

Diệp Hư Không không trả lời, hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên. Trong lòng bàn tay hắn hiện ra một quả cầu ánh sáng chứa đựng hơi thở nguyên thủy nhất của Hư Vô, bên trong đó lại thấp thoáng bóng dáng của vô số thiên tài địa bảo quý giá nhất vũ trụ.

"Hư Vô Chi Nguyên." Ánh mắt Hắc Tử rực sáng, cái đuôi không tự chủ được mà vẩy mạnh. "Ngươi thực sự muốn đưa thứ này cho ta?"

"Hư Vô Chi Nguyên sẽ giúp ngươi gỡ bỏ phong ấn cuối cùng của Thôn Thiên Thú, trở thành Tổ Thú tối cao. Khi đó, ngươi chính là thực thể mạnh nhất dưới ta. Biển Hư Vô đối với người khác là tử địa, nhưng đối với ngươi, đó là nguồn dinh dưỡng vô tận." Diệp Hư Không nhìn ra phía xa, nơi những bóng ma khổng lồ — những quái vật sinh ra từ hỗn loạn — đang bắt đầu tụ tập ngoài biên giới. "Hắc Tử, hãy vì vạn giới, và cũng vì chính sự kiêu ngạo của ngươi."

Hắc Tử im lặng hồi lâu. Nó nhìn quả cầu ánh sáng, rồi nhìn lại Diệp Hư Không. Cuối cùng, nó thở hắt ra một hơi, bước lên phía trước, bước chân nó dẫm lên hư không tạo thành những vòng sóng đen kịt.

"Được rồi, dù sao đi theo ngươi ta cũng ăn đủ loại kỳ trân dị bảo rồi. Giờ nuốt chút rác rưởi ở Biển Hư Vô để đổi vị cũng không tệ."

Hắc Tử há miệng, quả cầu Hư Vô Chi Nguyên bay vào trong cổ họng nó.

*Ầm!!!*

Một tiếng nổ không phát ra âm thanh, nhưng chấn động toàn bộ cửu giới. Từ phía sau lưng Hắc Tử, một bóng ma khổng lồ vạn trượng hiện ra. Đó là một sinh vật đen tuyền, không rõ hình hài cụ thể, chỉ thấy nó có một cái miệng có thể bao quát cả một dải ngân hà, và đôi mắt đỏ rực như hai vầng thái dương máu.

Sắc lông đen của nó biến hóa, mỗi sợi lông đều trở thành một đạo quy tắc của sự thôn phệ. Cơ thể nó bắt đầu trương nở, bao phủ lấy hàng vạn dặm biên cương vũ trụ. Những tiếng gào thét kinh hoàng từ phía bên kia Biển Hư Vô vang lên khi các thực thể hỗn loạn cảm nhận được sự hiện diện của một "kẻ săn mồi" đứng đầu chuỗi thức ăn.

Diệp Hư Không lùi lại một bước, trang trọng kết ấn, giọng nói vang vọng khắp không gian:

"Nhân danh Hư Vô Thần Đế, ta sắc phong Hắc Tử là Thái Cổ Tổ Thú. Thân hóa Vạn Cổ Chi Biên, miệng nuốt Hư Không Hỗn Loạn. Vạn giới không diệt, Tổ Thú trường tồn!"

Từ trong cơ thể khổng lồ của Hắc Tử, một luồng sóng xung kích màu đen quét ra, lập tức xóa sổ hàng vạn con quái vật hỗn loạn đang rình rập ở biên giới. Những thực thể hùng mạnh đủ sức diệt sạch một vị Thần Vương trong chớp mắt, giờ đây trước mặt Tổ Thú chỉ như những miếng mồi ngon.

*Ngoạm!*

Hắc Tử há miệng rộng ra, hút mạnh một cái. Một nửa Biển Hư Vô cận kề biên giới bị kéo tuột vào cái bụng không đáy của nó. Tiếng nhai ngấu nghiến "rôm rốp" vang vọng vào sâu trong Thương Khung, khiến vô số cường giả ở các tầng trời phía dưới đều cảm thấy da đầu tê dại, tâm hồn run rẩy.

Sau khi "ăn điểm tâm" xong, thân hình khổng lồ của Hắc Tử bắt đầu hòa vào bóng tối của biên giới. Nó nằm cuộn tròn lại, hóa thành một dãy núi dài vô tận màu đen bao bọc lấy toàn bộ vũ trụ mới. Chỉ có đôi mắt thỉnh thoảng mở ra, tỏa ra tia sáng đỏ cảnh cáo bất kỳ kẻ nào dám nhòm ngó thế giới bên trong.

"Này, Diệp Hư Không!" Tiếng của Hắc Tử truyền đến từ mọi ngõ ngách của biên giới, mang theo vẻ đắc ý: "Ta thấy mình bây giờ còn ngầu hơn cả ngươi rồi đấy. Nhớ dặn tên béo Tiền Đa Đa mỗi năm gửi một vạn tấn đùi gà chân thần tới đây. Ta bảo vệ túi tiền của hắn, hắn không được ngược đãi bao tử của ta!"

Diệp Hư Không lắc đầu cười khổ. Ngay cả khi đã thành Tổ Thú, bản tính tham ăn của con chó này vẫn không thay đổi. Nhưng hắn biết, kể từ giây phút này, vạn giới đã có một tấm khiên vững chắc nhất.

Hắn quay người, nhìn về phía tâm của vũ trụ, nơi ánh sáng thái bình đang lan tỏa. Sự hy sinh của Hắc Tử — từ bỏ tự do để nằm lại ở vùng biên thùy hiu quạnh này — chính là mảnh ghép cuối cùng cho sự thái bình của vạn thế.

"Hắc Tử, cảm ơn." Diệp Hư Không thầm nói trong lòng, rồi bóng dáng hắn mờ dần, hóa thành hư vô, biến mất khỏi nơi tận cùng của thế giới.

Bên ngoài Thương Khung, chỉ còn lại hơi thở đều đặn của Tổ Thú đang chìm vào giấc ngủ ngàn thu, một giấc ngủ mà bất kỳ lúc nào cũng có thể thức giấc để nghiền nát mọi kẻ thù. Trật tự Hư Vô, giờ đây chính thức được thiết lập vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8