Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 181: Diệp gia ở hạ giới hưng thịnh trở lại**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:30:46 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 181: DIỆP GIA Ở HẠ GIỚI HƯNG THỊNH TRỞ LẠI

Tiếng gió rít gào bên tai dần tan biến, thay vào đó là một luồng cảm giác trầm đục, áp bách nhưng vô cùng quen thuộc.

Phía trên bầu trời Hoang Khư Giới – cái nơi mà tu sĩ Thượng giới vẫn thường mỉa mai gọi là "vùng đất bị thần linh ruồng bỏ", một vết nứt đen kịt đột ngột xuất hiện giữa tầng mây. Vết nứt ấy không hề mang theo khí tức hủy diệt rầm rộ, mà lại tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở, giống như một con mắt của hư không đang từ từ mở ra, nhìn xuống chúng sinh vạn vật.

Diệp Hư Không bước ra từ vết nứt ấy.

Tà áo bào đen tuyền của hắn hơi tung bay theo gió. Đôi mắt hắn thâm trầm như biển cả, lặng lẽ nhìn xuống đại địa phía dưới. Theo sát phía sau hắn là Lạc Thần Hi, nàng vận một bộ bạch y thanh khiết, khí chất thoát tục khiến cho không gian vốn linh khí mỏng manh của Hạ giới dường như cũng vì sự hiện diện của nàng mà trở nên linh động hơn.

Tiền Đa Đa vẫn như mọi khi, vác theo cái bụng phệ và bộ mặt hớn hở, tay cầm cái bàn tính vàng ròng kêu lạch cạch. Còn Hắc Tử, con chó đen nhỏ nằm phủ phục trên vai Diệp Hư Không, đôi mắt lim dim đầy vẻ lười biếng, thỉnh thoảng lại hắt hơi một cái, tỏ vẻ khinh thường cái môi trường nghèo nàn linh khí này.

"Đã bao lâu rồi?" Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm.

Thoắt cái, đã vài năm trôi qua kể từ ngày hắn bị Diệp Phàm đánh trọng thương, vứt xác ở Loạn Táng Cương. Với một Thần Đế trọng sinh như hắn, vài năm chỉ là một cái chớp mắt trong dòng trường hà lịch sử, nhưng đối với thể xác phàm thai này, đó là một quãng đời đầy rẫy biến động.

"Lão đại, đây chính là cái nơi gọi là Thanh Vân Thành sao? Linh khí héo hon thế này, thảo nào mấy gã thiên tài ở đây lên được Kim Đan đã coi mình là tổ tiên." Tiền Đa Đa bĩu môi, bàn tay mập mạp tùy ý ném ra một miếng linh thạch thượng phẩm để "tẩm bổ" cho không khí xung quanh, nhưng ngay lập tức linh thạch bị áp suất thế giới nghiền nát, biến thành một luồng linh vụ nồng đậm lan tỏa.

"Im miệng, Đa Đa." Diệp Hư Không nhạt giọng nói, nhưng trong ánh mắt lại thoáng qua một tia hoài niệm. "Nơi đây tuy nhỏ, nhưng lại là nơi nhân quả của ta bắt đầu."

Lạc Thần Hi tiến lại gần, bàn tay ngọc ngà khẽ chạm vào tay áo hắn, giọng nói dịu dàng như gió xuân: "Hư Không, chàng muốn làm gì đầu tiên?"

"Về nhà."

Hai chữ đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân.

Thanh Vân Thành hôm nay không hề yên tĩnh.

Tại cổng lớn của Diệp phủ, không khí bao trùm một vẻ thê lương, suy tàn. Từng là một trong tứ đại gia tộc lừng lẫy nhất thành, nhưng giờ đây, tấm biển đồng chữ "Diệp Gia" đã bị chém mất một góc, loang lổ vết rỉ sét.

"Lão bất tử Diệp Vân Sơn, hôm nay nếu ngươi không giao ra chìa khóa kho tàng và quyển mật tịch 'Thanh Vân Quyết', ta sẽ san phẳng cái Diệp phủ này thành bình địa!"

Một gã trung niên vận cẩm y hồng sắc, cưỡi trên một con Thiết Huyết Mã to lớn, cao ngạo thét lớn. Gã là trưởng lão của Lâm gia – thế lực đã thừa cơ Diệp Hư Không mất tích, Diệp Phàm bị phế, để không ngừng chèn ép, nuốt chửng sản nghiệp của Diệp gia trong suốt thời gian qua.

Phía sau gã là hàng trăm võ sĩ vũ trang đầy đủ, ai nấy đều mang vẻ mặt giễu cợt, nhìn chằm chằm vào những tộc nhân Diệp gia đang run rẩy bên trong cổng.

Diệp Vân Sơn – tộc trưởng hiện tại, cũng chính là ông nội của Diệp Hư Không – tóc tai đã bạc trắng hơn nhiều so với vài năm trước. Lão đứng đó, dù sắc mặt tái nhợt vì trọng thương chưa lành, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một ngọn giáo.

"Lâm Chính! Diệp gia ta dù có chết sạch đến người cuối cùng, cũng không bao giờ quỳ gối trước lũ sói con nhà ngươi. Năm xưa khi Diệp gia hưng thịnh, Lâm gia các ngươi chẳng phải vẫn luôn bám đuôi cầu vinh sao? Nay lại dám cắn ngược chủ?"

"Hừ, nhắc chuyện cũ làm gì? Thế giới này là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu!" Lâm Chính cười lạnh, giơ cao thanh đại đao. "Diệp gia các ngươi đã hết thời rồi. Kẻ thiên tài Diệp Phàm đã bị phế thành phế vật, còn cái tên phế vật Diệp Hư Không kia chắc cũng sớm thối rữa ở xó xỉnh nào đó. Chết đi!"

Lưỡi đao mang theo linh lực thuộc tính hỏa, đỏ rực một phương trời, chém thẳng xuống đỉnh đầu Diệp Vân Sơn.

Chúng tộc nhân Diệp gia nhắm mắt lại, tuyệt vọng tiếng khóc vang lên. Diệp Vân Sơn cũng thở dài một tiếng, lòng đầy cay đắng. Lão không sợ chết, lão chỉ hận mình không giữ được cơ nghiệp của tổ tiên.

Thế nhưng, khoảnh khắc lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu lão một gang tay, toàn bộ không gian bỗng dưng… đứng yên.

Không phải là dừng lại, mà là bị đóng băng một cách tuyệt đối.

Ngọn lửa trên lưỡi đao vẫn cháy, nhưng cái lưỡi lửa kia không hề rung động. Lá rụng giữa không trung khựng lại. Ngay cả hơi thở của Lâm Chính cũng bị nghẹt lại trong cổ họng, đôi mắt gã trợn trừng vì kinh hãi nhưng không thể di chuyển dù chỉ một nhãn cầu.

Một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ uy nghiêm của vạn cổ thiên thu, từ trên cao vang xuống:

"Kẻ thiên tài bị phế, kẻ phế vật thối rữa… ngươi đang nói về ta sao?"

Oanh!

Một áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống. Toàn bộ hơn một trăm võ sĩ của Lâm gia, bao gồm cả con Thiết Huyết Mã cấp bậc yêu thú, đồng loạt khuỵu ngã, đầu gối va mạnh xuống mặt đất nghe "rắc" một tiếng rợn người.

Lâm Chính giống như bị một bàn tay khổng lồ từ hư không bóp chặt, cả người bị nhấc bổng lên cao rồi ném mạnh xuống trước cổng Diệp phủ.

Giữa tầng mây, bốn bóng người chậm rãi đáp xuống.

Diệp Vân Sơn dụi mắt, lão ngỡ mình đã già đến mức sinh ra ảo giác. Nhưng khi nhìn rõ thanh niên vận hắc y, với ánh mắt thâm trầm đầy vẻ ngạo thế kia, môi lão run bần bật, giọng nói khản đặc:

"Hư… Hư Không? Có phải là con không?"

Diệp Hư Không tiến lại gần, quỳ một gối xuống trước mặt lão nhân, vòng tay đỡ lấy thân hình gầy gò của ông nội. Một luồng linh khí tinh thuần từ bàn tay hắn truyền vào, trong phút chốc, toàn bộ nội thương và độc tố tích tụ lâu năm trong người Diệp Vân Sơn tan biến sạch sành sanh, tóc trắng bạc màu của lão cũng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được chuyển sang màu đen rậm rạp.

"Bất hiếu tôn nhi Diệp Hư Không, trở về muộn."

Diệp Vân Sơn sững sờ, cảm nhận được sức sống bừng bừng như núi lửa trong cơ thể mình, lão vừa mừng vừa sợ, nước mắt già nua tuôn rơi: "Về là tốt… về là tốt rồi! Trời không diệt Diệp gia ta!"

Lúc này, Lâm Chính từ đống đổ nát bò dậy, gã phun ra một ngụm máu lớn, nhìn Diệp Hư Không bằng ánh mắt đầy căm hận và sợ hãi: "Ngươi… ngươi là cái tên phế vật đó? Làm sao có thể? Ngươi rõ ràng đã chết!"

Diệp Hư Không thậm chí chẳng thèm quay đầu lại. Hắn khẽ phất tay.

"Nhất niệm… hóa không."

Chỉ một từ đơn giản.

Toàn bộ tu vi Trúc Cơ kỳ của Lâm Chính trong tích tắc giống như bị một lỗ đen nuốt chửng. Gã thét lên thảm thiết khi cảm thấy kinh mạch mình co rút, đan điền vỡ nát, làn da nhanh chóng nhăn nheo, biến thành một lão già gần đất xa trời trong vòng mấy hơi thở.

Không chỉ có gã, hàng trăm võ sĩ ngoài cổng cũng chịu chung số phận. Tu vi của họ không hề biến mất vào không khí, mà lại bị Diệp Hư Không cưỡng chế trích xuất, tụ hợp lại thành một quả cầu linh khí lấp lánh giữa lòng bàn tay.

"Đa Đa." Diệp Hư Không gọi.

"Có tiểu nhân đây lão đại!" Tiền Đa Đa lập tức chạy tới, hiểu ý cười hì hì. Hắn lấy ra từ trong túi không đáy của mình hàng nghìn bình đan dược, đủ loại thảo dược quý hiếm cấp bậc Thượng giới ném ra như ném rác. "Nào nào, các vị đồng bào Diệp gia, hôm nay Tiền gia ta bao thầu toàn bộ! Đan dược này cứ ăn như kẹo, đừng có tiết kiệm!"

Đám tộc nhân Diệp gia ngơ ngác nhìn đống bảo vật chất cao như núi, hơi thở của họ dồn dập. Đây… đây chẳng phải là những loại đan dược trong truyền thuyết mà ngay cả Hoàng đế của đại quốc cũng phải cầu xin sao?

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Diệp Vân Sơn, nàng hành lễ của bậc hậu bối: "Chào ông nội."

Diệp Vân Sơn lại một lần nữa hóa đá. Mỹ nhân này… khí chất này… cho dù lão có nằm mơ cũng không nghĩ đến thế gian có người đẹp đến nhường này. Nàng đứng đó, tỏa ra hào quang khiến cả Thanh Vân Thành bỗng chốc trở nên hèn mọn.

"Đây… đây là?" Diệp Vân Sơn run run hỏi.

Diệp Hư Không mỉm cười nhạt: "Nàng là người của con."

Lạc Thần Hi đỏ mặt, nhưng ánh mắt lại chứa đầy vẻ ngọt ngào và tự hào.

Ngày hôm đó, cả Thanh Vân Thành chấn động. Lâm gia, thế lực đang lên như diều gặp gió, chỉ trong một nốt nhạc đã bị nhổ tận gốc. Không có đổ máu quá nhiều, nhưng toàn bộ cường giả của họ đều bị biến thành phế nhân.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Diệp Hư Không đứng giữa sân chính của Diệp phủ. Hắn nhìn lên bầu trời, ngón tay khẽ chỉ về hướng mạch núi phía sau thành.

"Địa mạch héo hon, linh khí suy kiệt. Nếu đã hưng thịnh, thì phải hưng thịnh đến cực điểm."

Hắn nhắm mắt lại, vận khởi *Hư Vô Diệt Thế Quyết*. Tuy nhiên, thay vì tiêu diệt, lần này hắn dùng sức mạnh của Hư Vô Châu để "tạo ra". Từ sâu trong lòng đất, những tiếng ầm ầm vang lên như rồng ngâm. Một luồng linh mạch khổng lồ, được Diệp Hư Không cưỡng chế dời chuyển từ dưới biển sâu hư không về đây, bắt đầu cắm rễ vào mảnh đất này.

Oanh!

Linh khí như suối phun, bộc phát từ lòng đất Diệp phủ. Cỏ cây héo úa trong tích tắc xanh tươi, nở hoa kết quả. Những bức tường cũ kỹ tự động được bao phủ bởi một tầng huỳnh quang thần bí. Một trận pháp hộ tông cấp bậc Thần giai từ từ thành hình, che phủ toàn bộ Diệp gia vào trong một màn sương khói mờ ảo như tiên cảnh.

"Hắc Tử, đừng chơi nữa, ra canh cổng đi." Diệp Hư Không vỗ vai con chó đen.

Hắc Tử khịt mũi một cái, thân hình vốn nhỏ bé bỗng chốc lớn lên một chút, tuy vẫn là hình dáng chó đen nhưng trên trán hiện ra một ký hiệu hoàng kim uy nghiêm. Nó chỉ cần nằm trước cổng, một luồng uy áp cấp Thái Cổ vương giả liền lan tỏa, khiến cho tất cả chim chóc hay yêu thú trong vòng trăm dặm xung quanh Thanh Vân Thành đều đồng loạt phủ phục xuống đất, hướng về Diệp phủ mà bái lạy.

Diệp Vân Sơn nhìn cảnh tượng đổi thay kinh thiên động địa này, đôi môi lão run rẩy không nói nên lời. Lão biết, kể từ giờ phút này, Diệp gia không còn là một gia tộc ở Thanh Vân Thành nữa.

Mà là một vị vua. Một vị thần đứng trên đỉnh cao của cả Hoang Khư Giới.

Trong sảnh chính của Diệp gia, bữa tiệc tối diễn ra vô cùng náo nhiệt nhưng cũng đầy cung kính. Diệp Vân Sơn ngồi ở vị trí cao nhất, bên cạnh là Diệp Hư Không.

"Hư Không à, mấy năm nay con… đã chịu khổ nhiều rồi đúng không?" Diệp Vân Sơn hỏi bằng giọng run run. Lão thừa biết, để có được sức mạnh khuynh đảo càn khôn này, tôn nhi của lão chắc chắn đã phải đi qua những con đường đẫm máu.

Diệp Hư Không cầm chén rượu nhạt lên, nhìn ra ánh trăng bên ngoài cửa sổ: "Khổ cực cũng tốt, rèn luyện cũng được, đều đã qua cả rồi. Điều quan trọng nhất là, người vẫn còn sống để thấy ngày này."

Hắn dừng một chút, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh: "Lâm gia chỉ là bắt đầu. Những thế lực nào năm xưa nhúng tay vào việc hại ta, hại Diệp gia, con sẽ khiến bọn chúng hiểu thế nào là sự hư vô."

Bữa tiệc kéo dài đến khuya. Sau khi tiễn các tộc nhân đang say sưa trong vui mừng trở về, Diệp Hư Không đi dạo một mình trong vườn sau – nơi hắn thường bị đám người Diệp Phàm bắt nạt ngày trước.

Lạc Thần Hi từ bóng tối bước ra, khoác lên vai hắn một chiếc áo choàng.

"Chàng vẫn đang nghĩ về quá khứ sao?"

"Không hẳn." Diệp Hư Không nắm lấy tay nàng. "Ta đang nghĩ về tương lai. Ta đã gieo xuống mầm mống của Hư Vô ở đây. Sau này, nơi này sẽ trở thành pháo đài vững chắc nhất của ta ở Hạ giới. Diệp gia sẽ không chỉ dừng lại ở đây, họ sẽ là người quản lý trật tự của toàn bộ Hoang Khư Giới."

"Còn chàng? Chàng sẽ sớm rời đi đúng không?" Lạc Thần Hi tựa đầu vào vai hắn.

"Ta còn nợ máu ở Thượng giới chưa trả hết. Cổ Thiên Thánh vẫn ngồi trên ngai vàng của hắn. Ta không thể dừng lại." Ánh mắt Diệp Hư Không phản chiếu ánh sao trời, lạnh lẽo và xa xăm.

Ngày hôm sau, tin tức về sự trở lại của "Phế vật Diệp Hư Không" đã lan nhanh như lửa gặp gió ra khắp các vương quốc lân cận. Ban đầu, nhiều người còn cười nhạo cho đó là tin đồn nhảm nhí, nhưng khi những sứ giả của các hoàng triều hùng mạnh nhất lặn lội tới Thanh Vân Thành, chỉ để được đứng ở ngoài cổng Diệp phủ bái kiến, cả thiên hạ mới thực sự bàng hoàng.

Đặc biệt là khi họ nhìn thấy một gã mập mạp tên Tiền Đa Đa đem những đạo cụ thần kỳ mà họ cả đời chưa thấy ra để xây dựng lại tòa thành. Một tòa "Thành Trong Thành" mọc lên, với những kiến trúc được chạm khắc bằng tinh thạch, lấp lánh như thiên cung hạ giới.

Diệp Phàm – kẻ năm xưa từng hãm hại Diệp Hư Không, nay chỉ là một phế nhân điên điên dại dại trong một xó xỉnh tối tăm của Lâm gia cũ. Khi gã nghe thấy cái tên "Diệp Hư Không" chấn động cả giới tu chân, gã chỉ biết cười sằng sặc rồi đập đầu vào tường. Gã biết, mình thậm chí còn không xứng để Diệp Hư Không đích thân ra tay giết chết.

Kẻ ở tầng mây, làm sao thèm để ý đến một hạt bụi dưới chân?

Ba ngày sau, Diệp Hư Không tập hợp tất cả tinh anh của Diệp gia trong mật thất linh mạch.

Hắn nhìn xuống những gương mặt đầy kỳ vọng và nhiệt huyết, thong thả nói: "Ta sẽ để lại ở đây một bộ *Hư Vô Khởi Nguyên Công* – phiên bản đã được tinh giản. Chỉ cần các ngươi nỗ lực, đạt tới Thần Cảnh không phải là mơ ước. Nhưng nhớ lấy, quy tắc của Diệp gia ta từ nay về sau chỉ có một: Không bắt nạt kẻ yếu, nhưng hễ ai chạm tới vảy ngược, thì phải nhất niệm diệt tuyệt!"

"Tuân mệnh Thần Đế!" Hàng nghìn tộc nhân đồng loạt quỳ lạy, tiếng hô vang vọng tận chín tầng mây.

Diệp Hư Không đứng dậy, tà áo đen tung bay. Hắn đã hoàn thành tâm nguyện lớn nhất tại nơi này. Diệp gia giờ đây đã đủ sức mạnh để tự đứng vững trên đỉnh thế giới này.

"Đã đến lúc đi rồi."

Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi, Tiền Đa Đa và Hắc Tử.

Cái bàn tính vàng của Tiền Đa Đa vang lên lạch cạch: "Đúng vậy lão đại, thị trường ở hạ giới này quá nhỏ, không bõ cho ta phát huy tài năng kinh bang tế thế. Chúng ta phải lên Thượng giới, lột sạch da của bọn Thiên Đạo Minh kia thôi!"

Hắc Tử ngáp dài một cái, khẽ gầm gừ như đồng ý.

Diệp Hư Không vẫy tay, một vết nứt hư không một lần nữa mở ra. Hắn quay đầu nhìn lại tòa thành đang rực rỡ ánh hào quang lần cuối, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày bỗng trở nên ôn nhu kỳ lạ.

"Ông nội, bảo trọng."

Vết nứt khép lại.

Tại cổng Diệp phủ, Diệp Vân Sơn đứng nhìn lên bầu trời hồi lâu. Lão biết, tôn nhi của mình đã không còn thuộc về thế giới tầm thường này nữa. Hắn là một vị vua, là một vị thần, và hành trình của hắn… mới chỉ thực sự bắt đầu.

Cả Hoang Khư Giới kể từ ngày đó đã bước vào một kỷ nguyên mới – Kỷ nguyên mang tên Diệp Gia. Còn về "Nhất Niệm Thần Đế" Diệp Hư Không, câu chuyện của hắn lại tiếp tục viết nên những chương đầy máu và lửa tại Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

Nơi đó, những kẻ phản bội đang bắt đầu run rẩy khi cảm nhận được một hơi thở quen thuộc đang dần áp sát.

Thương khung này, sắp bị nhuộm đen rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8