Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 188: Chu du khắp vạn dặm sơn hà**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:35:45 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 188: CHU DU KHẮP VẠN DẶM SƠN HÀ**

Gió nhẹ thổi qua mặt hồ phẳng lặng như gương, mang theo hương thơm dịu mát của cỏ non và hoa dại. Đã một tháng kể từ sau trận chiến kinh thiên động địa tại Vĩnh Hằng Cô Lăng, khi những đám mây máu đen ngòm của Thiên Đạo Minh bị quét sạch, Hạ giới (Hoang Khư Giới) bỗng chốc trở nên thanh bình đến lạ thường.

Diệp Hư Không đứng trên mũi của một con thuyền gỗ nhỏ, tà áo đen khẽ bay trong gió. Gương mặt hắn giờ đây không còn nét lạnh lùng, sát phạt của một vị Thần Đế vừa đồ sát vạn quân, mà thay vào đó là một vẻ thâm trầm, sâu sắc như đại dương sau cơn bão. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những rặng núi xanh mướt nối tiếp nhau chạy dài đến vô tận.

"Huynh đang nghĩ gì vậy?" Một giọng nói trong trẻo, tựa như tiếng chuông bạc lay động trong gió vang lên.

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn. Hôm nay nàng không mặc bộ chiến y rực rỡ của Thánh nữ Dao Trì, mà chỉ khoác lên mình một bộ váy lụa trắng đơn sơ. Thế nhưng, khí chất thanh cao, thoát tục của nàng vẫn khiến cho vạn vật xung quanh như mờ nhạt đi. Những sợi tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt phượng nhìn Diệp Hư Không tràn đầy sự quan tâm và một chút dịu dàng mà ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra.

Diệp Hư Không khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự nhẹ nhõm:

"Ta đang nhìn thế giới này. Đã bao nhiêu lâu rồi, ta chỉ nhìn thấy máu và lửa, nhìn thấy những quy tắc khô khốc và sự tranh đoạt vô nghĩa. Chưa bao giờ ta thực sự đứng lại để ngắm nhìn một nhành cỏ xuân, hay nghe tiếng một con cá quẫy đuôi dưới nước."

Hắn đưa tay ra, không gian trước mặt khẽ dao động. Một đóa hoa vô danh từ bờ hồ từ từ bay vào lòng bàn tay hắn, cánh hoa vẫn còn đọng lại hạt sương mai tinh khiết.

"Hư vô không chỉ là hủy diệt, Thần Hi ạ. Khi đạt đến tận cùng của sự trống rỗng, ta mới nhận ra rằng chính sự bình dị này mới là cốt lõi của sự tồn tại. Những kẻ ở trên cao kia, Cổ Thiên Thánh hay bất cứ ai, họ đuổi theo sức mạnh vĩnh cửu nhưng lại quên mất thế giới mà họ đang thống trị vốn đẹp đẽ đến nhường nào."

Lạc Thần Hi hơi sững sờ. Nàng sinh ra trong Thánh địa, từ nhỏ đã được dạy rằng tu luyện là để trường sinh, là để đứng trên vạn người. Nhưng khi đứng bên cạnh Diệp Hư Không, nghe những lời này, nàng bỗng cảm thấy trái tim mình như được gột rửa.

Phía sau mũi thuyền, một bóng đen nhỏ đang nằm cuộn tròn, đó chính là Hắc Tử. Con chó đen nhỏ trông có vẻ lười biếng, thỉnh thoảng lại hé một mắt ra khinh bỉ nhìn cảnh tượng "tình tự" trước mắt, rồi lại gầm gừ nhỏ trong cổ họng như muốn nói: "Lại là cái trò sầu muộn của nhân loại, thật phí hoài thời gian tu luyện của bản tọa."

Ở giữa thuyền, Tiền Đa Đa – gã mập mạp lúc nào cũng đầy vẻ tính toán – đang bận rộn nhóm lửa nấu một nồi canh cá thơm lừng. Hắn vừa quạt lửa vừa than thở:

"Đại ca, huynh nói đạo lý thì được, nhưng cái bụng của đệ không hiểu đạo lý đâu. Chúng ta đã chu du vạn dặm sơn hà ròng rã một tháng rồi, đi qua bao nhiêu thành trì, gặp bao nhiêu giai nhân, vậy mà huynh chẳng dừng chân lại đâu quá một ngày. Phí của, thật là phí của! Với danh tiếng hiện nay của huynh, chỉ cần gật đầu một cái, vạn tông môn sẽ quỳ lạy dâng tài bảo, huynh đệ chúng ta chẳng phải sẽ giàu to sao?"

Diệp Hư Không xoay người lại, nhìn bộ dạng hám tiền của Mập Mạp mà không khỏi bật cười:

"Tiền Đa Đa, Tụ Bảo Thể của ngươi chẳng lẽ chỉ để dùng vào việc gom góp vàng bạc trần gian sao? Ngươi nhìn xem, dưới chân ngươi là linh mạch đang hồi sinh, trên đầu ngươi là tinh tú đang dịch chuyển theo một quỹ đạo mới. Đó mới chính là kho báu thật sự."

Mập Mạp bĩu môi: "Được rồi, huynh là đại ca, huynh nói gì cũng đúng. Nhưng canh cá này là hàng thật giá thật, chín rồi đây!"

Con thuyền nhỏ cứ thế lững lờ trôi dọc theo con sông lớn, băng qua những làng mạc trù phú. Sau cơn chấn động của cuộc chiến trước đó, dân chúng hạ giới đã dần trở lại cuộc sống bình thường. Tiếng nô đùa của trẻ nhỏ vang vọng bên bờ sông, khói bếp từ những mái nhà tranh bay lên tạo thành một bức tranh làng quê yên bình.

Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi quyết định lên bờ tại một trấn nhỏ dưới chân Thiên Sơn – đỉnh núi cao nhất Hạ giới. Nơi đây từng là nơi khởi nguồn của nhiều huyền thoại, và cũng là điểm cuối cùng trong chuyến hành trình "tẩy tâm" của họ trước khi tiến về Trung Giới.

Họ bước đi trên những con đường mòn, qua những khu chợ đông đúc. Không một ai nhận ra đây chính là vị Thần Đế tương lai đã cứu vạn giới, hay Thánh nữ tôn quý từ Thượng giới. Diệp Hư Không thu liễm toàn bộ hơi thở, trông hắn chẳng khác nào một vị học sĩ phong trần, còn Lạc Thần Hi giống như tiểu thư của một gia tộc ẩn dật nào đó.

Tại một quán trà ven đường, họ nghe những người kể chuyện kể về chiến công của "Vị anh hùng áo đen không tên". Những tình tiết được thêu dệt thêm thắt khiến Mập Mạp nghe mà cười đau cả bụng, còn Hắc Tử thì liên tục ngoáy tai bằng chân sau đầy vẻ ngán ngẩm.

"Nhìn kìa, họ đang cười." Lạc Thần Hi khẽ chỉ về phía một đôi vợ chồng trẻ đang dắt tay nhau đi dạo dưới gốc cây đào nở rộ.

Diệp Hư Không nhìn theo, ánh mắt trùng xuống: "Đúng vậy, họ đang cười vì họ tin rằng tương lai sẽ bình ổn. Đó chính là trách nhiệm của kẻ mang danh Thần Đế. Ta không muốn bảo vệ Thiên Đạo, ta muốn bảo vệ nụ cười của những người vô tội này."

Nàng quay sang nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ xen lẫn tình cảm nồng cháy: "Hư Không, nếu một ngày nào đó ta phải đối diện với lựa chọn giữa trách nhiệm của Thánh địa và con đường của huynh…"

Diệp Hư Không không để nàng nói hết câu, hắn đưa tay đặt lên vai nàng, giọng nói kiên định: "Nàng không cần lựa chọn. Ta đã từng nói, thiên đạo muốn lấy nàng cũng phải hỏi ý kiến của Hư Vô này. Nếu một ngày cả thế giới quay lưng lại với nàng, ta sẽ dùng nhất niệm này tạo ra một thế giới mới chỉ dành riêng cho nàng."

Lời nói vừa dứt, xung quanh bỗng chốc lặng tờ. Không gian như ngừng trôi, chỉ còn hơi ấm từ bàn tay hắn truyền qua lớp vải mỏng vào làn da nàng. Trái tim Lạc Thần Hi đập liên hồi, khuôn mặt vốn lạnh như băng sơn của nàng thoáng chốc đỏ bừng như mây hoàng hôn.

Trong lúc không khí đang đầy vẻ "ám muội", bỗng một tiếng sủa vang trời của Hắc Tử phá hỏng tất cả.

"Gâu! Đồ mặt dày! Chết tiệt, bản tọa sắp buồn nôn rồi!"

Mập Mạp cũng cười hì hì: "Đại ca, huynh mà tán gái thế này thì thảo nào mấy vạn năm trước các đại mỹ nhân Thần Giới đều mê huynh như điếu đổ. Nhưng chúng ta có việc rồi."

Ánh mắt Diệp Hư Không sắc lẹm lại trong giây lát. Hắn cảm nhận được. Một luồng khí tức xa lạ, vừa quen thuộc lại vừa hung bạo, đang xé toạc hư không từ phía trên cao. Một tia chớp tím sẫm đánh xuống giữa đỉnh Thiên Sơn, khiến cả vùng đất rung chuyển.

"Thiên Đạo truy nã lệnh." Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển từ ôn nhu sang lạnh lẽo đến thấu xương. "Cổ Thiên Thánh, ngươi sốt ruột đến vậy sao? Ngay cả một chút thời gian thanh bình cuối cùng của ta ở Hạ giới, ngươi cũng muốn phá hoại?"

Một phân thân của Thần Vương từ Trung Giới đang nỗ lực xuyên qua màng chắn của thế giới để truyền đạt ý chỉ của Thiên Đình. Tuy chỉ là một sợi thần niệm, nhưng nó mang theo sức mạnh đủ để san bằng một thành trì trong tích tắc.

Mọi người xung quanh bắt đầu hoảng loạn. Bức tranh bình yên vừa rồi bỗng chốc bị đe dọa bởi sự can thiệp của những kẻ bề trên.

Diệp Hư Không nhẹ nhàng bước ra giữa đường, đôi bàn tay đan vào nhau. Hắn nhìn lên luồng sáng tím đang lăm le gieo rắc sự hủy diệt kia.

"Nãy giờ ta đang có tâm trạng tốt. Các ngươi đã chọn sai thời điểm để xuất hiện."

Hắn khẽ búng tay một cái.

"Biến đi."

Chỉ một từ đơn giản, nhưng mang theo quy luật tối thượng của Hư Vô. Luồng ánh sáng tím sẫm kia, vốn là một đòn tấn công hủy diệt của Thần Vương, bỗng chốc như gặp phải một bức tường vô hình không thể vượt qua. Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi, đòn tấn công ấy đơn giản là tan biến, như chưa từng tồn tại. Sợi thần niệm của kẻ ở trên cao cũng bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt, bị xóa sạch khỏi không gian Hạ giới chỉ trong một hơi thở.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh. Những người dân phố chợ ngơ ngác nhìn nhau, họ không biết mình vừa đi ngang qua ranh giới của cái chết và được cứu bởi người đàn ông đang bình thản cầm lấy đóa hoa rụng trên tay.

Diệp Hư Không quay lại nhìn nhóm của mình, giọng nói trầm hùng vang lên:

"Cuộc chu du kết thúc ở đây. Hạ giới này đã đủ thái bình rồi. Bây giờ, đã đến lúc chúng ta đi đòi lại những gì thuộc về mình."

Lạc Thần Hi nắm chặt kiếm, ánh mắt kiên định. Mập Mạp vỗ vỗ vào cái túi chứa đầy tài nguyên mới thu thập được, mặt mày hớn hở. Hắc Tử đứng bật dậy, toàn thân phát ra ánh sáng đen huyền ảo, gương mặt trở nên hung dữ đầy uy thế của Thôn Thiên Thú.

Diệp Hư Không bước lên đỉnh Thiên Sơn. Từ đây, hắn nhìn xuống toàn cảnh vạn dặm sơn hà của Hoang Khư Giới lần cuối. Gió lộng thổi tung mái tóc hắn. Hắn đưa tay chỉ lên bầu trời, nơi một cánh cổng không gian đang dần hiện ra do tác động của Hư Vô Châu.

"Trung Giới… chuẩn bị đón tiếp Hư Vô trở lại đi."

Một ý niệm chuyển động, cả không gian quanh đỉnh núi co rút lại. Trong nháy mắt, bốn người và một thú biến mất vào cõi hư vô, để lại một Hạ giới thái bình với những truyền thuyết vẫn còn vang vọng mãi về vị Thần Đế đã từng đi qua đây để tìm lại cái tâm thuần khiết của mình.

Gió vẫn thổi, những cánh đào vẫn rơi trên những con đường mòn. Thế gian vẫn xoay chuyển, nhưng từ hôm nay, quy tắc của vũ trụ đã bắt đầu bị viết lại bởi một người tên là Diệp Hư Không.

Vạn dặm sơn hà, nhìn ngắm đã đủ. Chặng đường sát phạt phía trước, chính thức khai màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8