Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 195: Ngồi bên loạn táng cương kể chuyện xưa**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:41:24 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 195: NGỒI BÊN LOẠN TÁNG CƯƠNG KỂ CHUYỆN XƯA**

Gió chiều tại rìa ngoài Thanh Vân Thành mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi ẩm mục đặc trưng của rừng già. Đáng lẽ, chiếc phi chu mang theo Diệp Hư Không và đoàn tùy tùng phải tiến thẳng về hướng Bắc Hải, nhưng khi đi ngang qua một thung lũng u ám bao phủ bởi sương mù quanh năm, Diệp Hư Không đột ngột ra lệnh dừng lại.

Nơi này được gọi là Loạn Táng Cương.

Đúng như tên gọi của nó, đây là nấm mồ chung của những kẻ thấp kém nhất trong xã hội, những kẻ nô bộc bị đánh chết, những tù nhân không thân thích, và cả những "phế vật" bị gia tộc vứt bỏ.

Chiếc phi chu từ từ hạ độ cao, vầng hào quang rực rỡ của nó xua tan phần nào lớp chướng khí xám xịt. Diệp Hư Không nhảy xuống, đôi giày thêu chỉ vàng đạp nhẹ lên lớp lá khô mục nát. Hắn nhìn quanh, ánh mắt vốn luôn thâm trầm nay lại hiện lên một tia cảm khái khó diễn tả bằng lời.

"Đại ca, sao chúng ta lại ghé vào cái nơi âm khí nặng nề này?" Tiền Đa Đa vừa nhảy xuống đã rùng mình một cái, vội vàng xoa xoa đôi cánh tay mập mạp của mình. Hắn vừa rồi còn đang hăng say đếm nhẫn không gian, bỗng chốc phải đối mặt với một rừng mộ bia đổ nát, cảm giác thật sự không mấy dễ chịu.

Hắc Tử khịt khịt mũi, đôi mắt đen láy đảo quanh. Nó dường như nhận ra điều gì đó, gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng rồi chạy vù về phía một bụi gai khô héo cách đó không xa.

Lạc Thần Hi bước đi bên cạnh Diệp Hư Không, tà váy trắng tinh khôi của nàng hoàn toàn tách biệt với vẻ bẩn thỉu xung quanh. Nàng nhẹ nhàng hỏi: "Nơi này… có liên quan gì đến ngươi sao?"

Diệp Hư Không không trả lời ngay. Hắn chậm rãi bước theo Hắc Tử, dừng lại trước một hố đất nhỏ đã bị cỏ dại lấp đầy. Nơi đó không có mộ bia, chỉ có một phiến đá sứt sẹo nằm chơ vơ.

"Gần một năm trước, ở chính vị trí này, có một thiếu niên tên là Diệp Hư Không đã trút hơi thở cuối cùng." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của nghĩa địa. "Hắn bị người ta đánh gãy gân mạch, nát vụn đan điền, ngay cả một tia tôn nghiêm cuối cùng cũng bị dẫm nát dưới chân, sau đó bị vứt xuống đây như một bao rác rưởi."

Tiền Đa Đa trợn tròn mắt, mồ hôi hột chảy dài trên trán: "Đại ca… huynh đang nói về… chính huynh sao?"

Diệp Hư Không cười nhạt, nụ cười mang theo vẻ tự giễu nhưng cũng tràn đầy sự ngạo nghễ: "Đúng, mà cũng không đúng. Cái chết của hắn là điểm kết thúc cho một kiếp người bi thảm, nhưng lại là khởi đầu cho một hồi sinh mệnh mới. Nếu không có cái lạnh lẽo của Loạn Táng Cương này, có lẽ 'Hư Vô' vẫn còn đang trôi dạt đâu đó giữa hư không vĩnh hằng."

Hắn ngồi xuống một phiến đá lớn còn sót lại từ một công trình cổ xưa nào đó, lấy ra một bình rượu ngọc từ trong không gian giới chỉ. Hương rượu nồng nàn lập tức át đi mùi tử khí xung quanh. Diệp Hư Không rót một chén, đổ xuống mặt đất phía trước hố sâu cũ, rồi ngửa cổ uống cạn phần còn lại.

Lạc Thần Hi lặng lẽ quan sát hắn. Nàng cảm thấy lúc này, Diệp Hư Không không còn giống như một vị sát thần lạnh lùng vừa mới đồ sát cao thủ hay một thiên tài kiêu ngạo, mà giống như một vị thần linh già cỗi đang ngồi nhìn lại dòng sông thời gian. Nàng tiến tới, ngồi xuống một bên, gạt bỏ lớp bụi trần trên tà áo: "Vậy, vị 'Thần Đế' kiếp trước của ngươi, vì sao lại rơi vào cảnh khốn cùng này? Kẻ phản bội đó… là người thế nào?"

Tiền Đa Đa cũng tò mò, ngồi bệt xuống đất, bất chấp quần áo lụa là đắt tiền: "Phải đấy đại ca, tiểu đệ đi theo huynh lâu như vậy, chỉ thấy huynh thăng cấp như bay, ra tay là diệt sát, chưa bao giờ nghe huynh kể về 'đời trước'. Nghe đồn trên trời có mấy vị Thần Đế lận, ai mà to gan dám tính kế huynh?"

Hắc Tử cũng bò lại gần, gối đầu lên chân Diệp Hư Không, ánh mắt long lanh chờ đợi.

Diệp Hư Không nhìn lên bầu trời u ám qua kẽ lá, bắt đầu kể lại. Giọng nói của hắn như mang theo ma lực, đưa họ quay về quá khứ xa xăm.

"Kiếp trước, ta đứng ở đỉnh cao của Cửu Tiêu, thủ hạ vạn giới, ý niệm định đoạt sinh tử của hàng triệu sinh linh. Khi ấy, ta có một đại đồ đệ, thiên phú kinh người, tính tình trầm ổn. Ta đem tất cả sở học truyền thụ cho hắn, coi hắn như con đẻ. Hắn chính là Cổ Thiên Thánh, kẻ mà bây giờ đang ngồi trên ngai vàng Thiên Đình, tự xưng là chúa tể."

Cái tên "Cổ Thiên Thánh" vừa thốt ra, một đạo lôi điện đột ngột xé toác bầu trời u ám, như thể Thiên đạo đang cảnh cáo kẻ dám phạm thượng gọi tên Thiên Đế. Thế nhưng, Diệp Hư Không chỉ khẽ nhướn mày, một tia Hư Vô lực phát tán ra, áp chế hoàn toàn sự dao động của quy tắc chung quanh.

"Đồ đệ phản bội sư phụ… quả nhiên là mô típ cũ rích, nhưng lại đau đớn nhất." Tiền Đa Đa lẩm bẩm, mặt hơi tái đi.

"Không chỉ có hắn." Diệp Hư Không tiếp tục, ánh mắt thoáng hiện một tia đau thương rồi nhanh chóng tan biến vào sự hư vô. "Bên cạnh ta khi đó còn có một nữ nhân. Chúng ta cùng nhau đi lên từ vi mạt, trải qua trăm ngàn trận chiến, thề non hẹn biển. Vào ngày ta chuẩn bị đột phá cảnh giới 'Vô Định' – một cảnh giới vượt ra ngoài mọi quy tắc hiện hữu, thì chính nàng là người đã đâm thanh kiếm ấy vào lưng ta. Một nhát kiếm chứa đựng độc tố Thần hoàng, tan nát linh hồn."

Không khí xung quanh như đông cứng lại. Lạc Thần Hi cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Nàng là Thánh nữ của Thánh địa, nàng hiểu sự phản bội từ người mình tin tưởng nhất là loại thống khổ gì. Nàng nhìn vào sườn mặt của Diệp Hư Không, thầm nghĩ: *Thì ra, sự lãnh đạm của hắn không phải bẩm sinh, mà là do sự chân thành đã bị mài mòn bởi sự phản trắc.*

"Nàng ta vì cái gì chứ? Ngôi vị Thần Đế sao?" Lạc Thần Hi khẽ hỏi.

"Ta từng nghĩ vậy." Diệp Hư Không xoay nhẹ chén rượu trong tay. "Nhưng sau này khi dung hợp với Hư Vô Châu, ta mới nhận ra một phần sự thật. Cổ Thiên Thánh dùng 'Thôn Thiên Ma Công' khống chế hồn phách của nàng, biến nàng thành một con rối mà ngay chính nàng cũng không biết mình đang bị điều khiển. Kiếp này ta quay lại, không chỉ để giết Cổ Thiên Thánh, mà còn để xem thử, rốt cuộc tình cảm hàng vạn năm đó có thật sự chỉ là một công cụ để hắn lợi dụng hay không."

Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía rặng núi xa xa, nơi sương mù đang dần dày đặc.

"Khi linh hồn ta tan biến, Hư Vô Châu – khởi nguyên của vũ trụ mà ta tình cờ có được trước đó – đã bảo vệ một mảnh tàn hồn cuối cùng của ta. Nó xuyên qua ranh giới giữa hư không và thực tại, đưa ta đến Hạ giới, vào thân xác của tiểu tử này. Một kẻ cùng tên, cùng chung một số phận bị vứt bỏ. Thật ra, giữa ta và hắn cũng có duyên phận. Hắn chết vì uất ức, ta sống lại để trả hết thù cho hắn, cũng là mượn nhân quả này để rèn luyện lại tâm cảnh."

Tiền Đa Đa nghe đến ngây người, đột nhiên vỗ đùi một cái: "Thì ra là vậy! Thảo nào lúc mới gặp đại ca ở hiệu thuốc, đệ đã thấy huynh không giống người bình thường rồi. Ánh mắt huynh khi đó… mẹ kiếp, giống như muốn nuốt chửng cả thế giới này vậy!"

Diệp Hư Không bật cười, tiếng cười hiếm hoi phát ra từ lồng ngực, phá tan sự u ám của Loạn Táng Cương.

"Đa Đa, ngươi là kẻ có tiền nhất, cũng là kẻ nhát gan nhất ta từng thấy. Nhưng tại sao khi đó ngươi lại chọn theo ta?"

Tên mập gãi gãi đầu, cười hì hì: "Đại ca, đệ có Tụ Bảo Thể mà. Tuy lúc đó tu vi huynh thấp, nhưng đệ nhìn thấy quanh người huynh bao phủ bởi một loại khí tức đen tuyền còn quý giá hơn cả ngàn vạn linh thạch cực phẩm. Đệ là thương nhân, thương nhân thì phải biết đầu tư mạo hiểm. Hiện tại nhìn lại, thương vụ này là món hời nhất đời đệ!"

Lạc Thần Hi đứng dậy, tiến về phía Diệp Hư Không. Gió thổi tung mái tóc dài của nàng, ánh hoàng hôn còn sót lại phản chiếu lên dung nhan nghiêng nước nghiêng thành. "Vậy còn ta? Ngươi coi ta là cộng sự, hay là… một ai đó để bù đắp cho quá khứ?"

Đây là một câu hỏi thẳng thắn và sắc bén. Tiền Đa Đa và Hắc Tử đều im lặng, nín thở chờ đợi câu trả lời.

Diệp Hư Không ngước mắt nhìn nàng. Đôi mắt hắn sâu thăm thẳm như hố đen, nhưng sâu trong đó, Lạc Thần Hi thấy được bóng hình của chính mình.

"Nàng không phải là sự bù đắp, Thần Hi." Hắn đứng dậy, giọng nói vô cùng kiên định. "Kiếp trước ta thất bại vì ta quá tin vào tình cảm nhân gian mà quên mất bản chất của sức mạnh là sự tuyệt đối. Kiếp này, ta đi con đường Hư Vô, vạn vật đều trở về con số không. Nhưng nàng… nàng là người duy nhất nhìn thấu được mảnh nhỏ yếu mềm còn sót lại của vị Thần Đế này trong thân xác một thiếu niên. Nàng là người của ta, không phải vì quá khứ, mà vì hiện tại và tương lai của vũ trụ này."

Lạc Thần Hi đỏ mặt, đôi môi anh đào hơi mấp máy nhưng không nói thành lời. Sự lạnh lùng vốn có của nàng hoàn toàn tan rã dưới lời khẳng định bá đạo nhưng chân thành ấy.

Đúng lúc đó, mặt đất bên dưới Loạn Táng Cương bỗng nhiên rung chuyển nhẹ. Một đám khói xám từ dưới những nấm mộ bắt đầu bốc lên, ngưng tụ thành những bóng ma có hình thù vặn vẹo. Những oán linh này bị hấp dẫn bởi huyết khí sống của Tiền Đa Đa và linh lực cường đại của Diệp Hư Không.

Tiếng gào thét u ám của hàng vạn tàn hồn vang lên, như muốn kéo mọi sự sống xuống vực thẳm.

"Hừ, lũ tà vật không biết sống chết." Tiền Đa Đa lập tức núp sau lưng Diệp Hư Không, tay cầm lấy một xấp bùa chú vàng rực.

Diệp Hư Không nhìn đám oán linh đang điên cuồng lao tới, sắc mặt không chút đổi khác. Hắn không rút Hư Vô Kiếm, cũng không thi triển công pháp diệt thế.

"Ta mượn nơi này để hồi sinh, hôm nay coi như ban cho các ngươi một lần giải thoát."

Diệp Hư Không đưa tay ra, các ngón tay khẽ chuyển động trong không khí.

"Nhất Niệm… Vãng Sinh."

Một luồng ánh sáng màu xám tro, thanh khiết mà sâu thẳm, lan tỏa ra từ người hắn. Khác với sự tàn bạo của Hư Vô Diệt Thế Quyết mọi khi, luồng sức mạnh này dịu dàng như một dòng suối chảy qua tâm hồn. Những oán linh đang gào thét khi chạm vào ánh sáng đó bỗng dừng lại, khuôn mặt vặn vẹo của chúng dần trở nên bình hòa.

Từng đốm linh quang nhỏ bắt đầu tách ra khỏi các oán linh, bay lên bầu trời như hàng triệu con đom đóm trong đêm. Tử khí tích tụ hàng nghìn năm tại Loạn Táng Cương trong tích tắc bị quét sạch hoàn toàn. Mặt đất vốn mục nát bắt đầu mọc lên những mầm non xanh biếc kỳ diệu.

Dùng Hư Vô lực để độ hóa linh hồn – đây là điều mà cả các Thần Đế đỉnh phong cũng khó lòng làm được, bởi nó đòi hỏi một sự thấu hiểu tuyệt đối về vòng lặp sinh tử.

"Thật đẹp…" Tiền Đa Đa nhìn cảnh tượng vạn linh thăng thiên, kinh ngạc thốt lên.

Khi điểm linh quang cuối cùng biến mất, bầu trời đã tối hẳn. Ánh sao rạng ngời lấp lánh phía trên, phản chiếu vào bóng dáng đen tuyền của Diệp Hư Không.

Hắn nhìn lại nơi nấm mồ cũ một lần nữa. Mọi sợi dây liên kết với cái tên "phế vật Diệp Hư Không" đã chính thức đứt đoạn. Từ giờ phút này, trên thế giới này chỉ còn một Diệp Hư Không duy nhất – người nắm giữ sức mạnh Hư Vô.

"Kỷ niệm đã ôn xong, chuyện xưa đã kể hết." Diệp Hư Không xoay người, tà áo bào bay trong gió đêm. "Đi thôi, phía Bắc Hải đang có kẻ chờ chúng ta."

"Đại ca, huynh nói có kẻ chờ? Là địch nhân sao?" Tiền Đa Đa nhanh chóng thu lại đống bùa chú, vừa leo lên phi chu vừa hỏi.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi: "Là những kẻ tự cho rằng mình đang làm chủ vận mệnh, nhưng thực ra chỉ là những con kiến đang cố gắng giữ lấy một mảnh vụn của trời cao. Hắc Tử, chuẩn bị khởi hành."

Hắc Tử sủa vang một tiếng lanh lảnh, thân hình nhỏ bé vụt lên không trung, biến lại thành một khối hắc ám uy nghiêm đứng ở mũi phi chu.

Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bay lên sàn tàu, quay đầu lại nhìn nghĩa địa lần cuối. Nhờ có Diệp Hư Không, nơi chết chóc này giờ đây lại tràn đầy nhựa sống. Nàng cảm nhận được, sau buổi chiều hôm nay, dường như khoảng cách giữa nàng và hắn đã thu hẹp lại rất nhiều. Hắn không còn là vị thần ở tít trên chín tầng mây khó lòng chạm tới, mà là một nam tử mang theo đầy những vết thương và tham vọng mãnh liệt.

Phi chu khổng lồ rung chuyển nhẹ, sau đó xé toác hư không, biến mất trong màn đêm của Hoang Khư Giới, nhắm thẳng về hướng cực Bắc.

Trong lòng Diệp Hư Không lúc này vô cùng bình lặng. Câu chuyện hắn vừa kể, thật ra vẫn còn một chương cuối mà hắn chưa nói ra. Đó là chương nói về ngày mà "Hư Vô" sẽ nuốt chửng cả "Thương Khung", ngày mà trật tự cũ sụp đổ hoàn toàn.

Nhưng ngày đó không còn xa nữa.

Bắc Hải, chính là quân cờ đầu tiên trong ván cờ nghịch thiên này.

Giữa bóng tối mênh mông của không gian gian tầng, phi chu đang lao đi với tốc độ khủng khiếp. Diệp Hư Không đứng một mình ở boong thuyền, đôi tay đan sau lưng. Trong thần thức của hắn, Hư Vô Châu đang xoay tròn nhịp nhàng, tỏa ra những luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh.

"Cổ Thiên Thánh, ngươi dùng máu của ta để nhuộm đỏ ngôi vị Thiên Đế. Vậy ta sẽ dùng cả vũ trụ này để chôn cất tội lỗi của ngươi."

Hắn nhắm mắt lại, ý niệm một lần nữa khuếch tán. Nhất Niệm Diệt Thương Khung, không phải là một chiêu thức, mà là một ý chí tuyệt đối. Và ý chí ấy, đang dần đạt tới sự hoàn mỹ.

Cả bầu trời Hạ giới dường như cũng run rẩy theo ý niệm đó của hắn.

Tiếng gió rít gào bên tai, đoàn người mang theo những bí mật từ ngàn xưa, tiến thẳng vào những cơn bão táp sắp tới của Trung Giới và Thượng Giới. Truyền thuyết về Hư Vô Thần Đế, chương thực sự huy hoàng nhất, bây giờ mới chính thức mở màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8