Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 20: Đoạt lấy truyền thừa**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:22:13 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 20: ĐOẠT LẤY TRUYỀN THỪA**

Gió tuyết trên đỉnh Tuyết Ma Sơn dường như đã đạt đến mức cực hạn của sự điên cuồng. Từng bông tuyết lớn như lông ngỗng, sắc lẹm như lưỡi dao, gào thét xoáy tròn quanh một thung lũng sâu hoắm, nơi linh khí đang cuồn cuộn trào dâng như đại dương dậy sóng.

Tại lối vào thung lũng, bầu không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Không chỉ có người của Diệp gia, mà các thế lực cường đại nhất trong bán kính vạn dặm của Hoang Khư Giới đều đã tề tựu.

Đứng ở vị trí trung tâm là đệ tử của Thiên Hà Tông – một tông môn cấp trung của hạ giới nhưng đối với Thanh Vân Thành lại là sự tồn tại cao không với tới. Dẫn đầu là Triệu Vô Cực, một thiếu niên mặc trường bào thêu hình tinh vân, tu vi đã đạt tới Tụ Khí cảnh tầng chín đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là có thể Trúc Cơ. Ánh mắt hắn nhìn về phía cửa động đen ngòm trong lòng thung lũng đầy vẻ tham lam.

"Thiếu chủ, trận pháp phong ấn này dường như đang yếu đi. Theo cổ thư ghi chép, bên trong chính là kiếm phách của một vị đại năng thượng cổ để lại. Nếu ngài có được nó, thiên tài của cả Hoang Khư Giới này sẽ chỉ là đá lót đường cho ngài mà thôi." Một vị lão giả đi theo phía sau Triệu Vô Cực nịnh nọt nói.

Triệu Vô Cực cười lạnh một tiếng, quét mắt nhìn xung quanh. Hắn thấy được trưởng lão Diệp gia, thấy được người của Lâm gia, và cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên hai bóng người vừa mới chậm rãi đi tới.

Một thiếu niên gầy gò, áo choàng đen tung bay trong gió tuyết, khí chất tiêu sái nhưng hơi thở dường như không có một chút linh lực nào. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ che mặt bằng khăn lụa trắng, dù chỉ lộ ra đôi mắt thanh lãnh nhưng cũng đủ khiến hoa cỏ héo rũ vì hổ thẹn trước nhan sắc ấy.

"Diệp Hư Không?" Diệp Phàm – kẻ vừa bò dậy từ dưới vực sâu, cả người đầy vết thương và căm hận, lập tức gào lên khi thấy bóng dáng thiếu niên: "Triệu thiếu chủ! Chính là hắn! Hắn giấu giếm tu vi, lại còn nhục mạ Thiên Hà Tông, nói rằng thiên tài của quý tông chỉ là rác rưởi!"

Triệu Vô Cực nheo mắt lại, sát cơ lộ rõ: "Ồ? Một tên phế vật nổi danh của Diệp gia lại dám mạnh miệng như vậy sao?"

Diệp Hư Không không thèm liếc nhìn Triệu Vô Cực hay Diệp Phàm lấy một cái. Ánh mắt thâm trầm của hắn nhìn thẳng vào vết nứt đen ngòm giữa thung lũng. Hắn cảm nhận được… hơi thở đó. Nó vốn là một phần hơi thở của Hư Vô Kiếm năm xưa, bị đánh rơi khi hắn chiến đấu với Cổ Thiên Thánh, văng qua kẽ hở thời không mà rơi xuống hạ giới này.

"Hư Không, bọn chúng dường như không muốn cho chúng ta vào." Lạc Thần Hi nhẹ nhàng nói, đôi mắt nàng mang theo chút lo lắng nhìn vào trận pháp cuồng bạo phía trước. Nàng biết Diệp Hư Không thần bí, nhưng trận pháp này rõ ràng là lực lượng vượt quá Tụ Khí cảnh, thậm chí đạt đến Kim Đan cảnh uy áp.

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Chỉ là một đám giun dế nhảy múa trước cửa cung điện. Nàng cứ đứng sau ta."

"Khốn kiếp! Ngươi dám coi thường ta?" Triệu Vô Cực phẫn nộ, trường kiếm trong tay tuốt ra khỏi bao, một đạo linh lực màu xanh thẳm chém thẳng về phía Diệp Hư Không.

Linh lực nổ tung giữa không trung, bão tuyết bị xé rách thành hai nửa. Nhưng ngay khi đạo kiếm khí ấy chỉ còn cách Diệp Hư Không ba thước, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Diệp Hư Không không hề né tránh, cũng không cần vận dụng linh lực để phòng ngự. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, một ý niệm nhỏ nhoi khởi phát.

"Hư vô… đồng hóa."

Bùm!

Đạo kiếm khí cường liệt của Tụ Khí tầng chín đột ngột biến mất, không phải là bị đánh tan, mà là biến mất hoàn toàn, như thể nó chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.

Triệu Vô Cực trợn tròn mắt, nụ cười trên mặt Diệp Phàm cứng đờ.

"Chuyện gì… chuyện gì vừa xảy ra?" Triệu Vô Cực run rẩy, nhìn thanh kiếm trong tay mình rồi nhìn Diệp Hư Không như nhìn thấy quỷ dữ.

Diệp Hư Không vẫn giữ vẻ mặt bình thản đó, hắn chậm rãi bước tới gần thung lũng. Mỗi bước chân của hắn đặt xuống, bão tuyết xung quanh tự động dạt ra, nhường cho hắn một con đường trang nghiêm.

"Tránh đường, hoặc là… biến mất."

Câu nói đơn giản nhưng chứa đựng uy nghiêm của một vị Thần Đế vạn giới. Đám đệ tử Thiên Hà Tông sợ hãi lùi lại, ngay cả lão giả theo sát Triệu Vô Cực cũng cảm thấy da đầu tê dại, bản năng mách bảo lão rằng nếu tiến lên thêm một bước, lão sẽ vĩnh viễn không được đầu thai.

Lúc này, trận pháp ở lối vào thung lũng đột ngột bạo phát. Một luồng hào quang đen kịt phun trào, hóa thành những lưỡi kiếm bóng tối sắc lẹm, tràn ngập hơi thở hủy diệt.

"Kiếm phách thức tỉnh rồi! Ha ha, Diệp Hư Không, ngươi tự tìm cái chết! Lực lượng đó ngay cả Kim Đan cũng phải chết mất xác!" Diệp Phàm cười điên dại.

Thế nhưng, trái với dự đoán của mọi người, khi những lưỡi kiếm đen kịt kia chạm tới gần Diệp Hư Không, chúng không hề tấn công. Chúng bắt đầu run rẩy, phát ra những tiếng kêu râm ran như thể nô bộc gặp lại quân vương, như hài tử tìm thấy phụ thân.

Diệp Hư Không đưa tay ra, những lưỡi kiếm đen ấy lập tức vây quanh tay hắn, nhẹ nhàng vuốt ve. Hắn nhìn sâu vào tâm điểm của thung lũng, nơi một đạo u quang đen tuyền đang trôi nổi – một đoạn lưỡi kiếm gãy, đen thâm thúy, không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào.

"Cũ nhân trở về, còn không chịu quy vị?"

Diệp Hư Không quát nhẹ một tiếng. Âm thanh ấy như vang lên từ thời không thượng cổ, xuyên thấu linh hồn của tất cả mọi người có mặt tại đó.

Ầm ầm ầm!

Cả dãy Tuyết Ma Sơn rung chuyển dữ dội. Đạo u quang kia như nhận được lệnh triệu tập, hóa thành một đạo hắc mang xé rách bầu trời, lao thẳng về phía Diệp Hư Không.

"Đoạt lấy nó! Đó là truyền thừa chí cao!" Triệu Vô Cực thấy vậy liền đỏ mắt vì tham lam, mặc kệ sự sợ hãi mà lao lên, bảo khí trong tay bộc phát ánh sáng rực rỡ nhất để tranh cướp mảnh vỡ kiếm phách.

"Nhất niệm… tịch diệt."

Diệp Hư Không không buồn nhìn lại. Hắn chỉ đơn giản phẩy tay một cái.

Một luồng áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống. Triệu Vô Cực còn chưa kịp chạm tới mảnh vỡ thì cả người đã bị ghim chặt xuống lớp băng dày, xương cốt toàn thân rắc rắc gãy vụn. Không chỉ có Triệu Vô Cực, tất cả những kẻ đang có ý định tranh đoạt đều cảm thấy một sức mạnh từ trong hư không bóp chặt lấy yết hầu mình.

Bàn tay Diệp Hư Không nắm chặt lại, mảnh vỡ kiếm phách đen kịt trực tiếp dung nhập vào lòng bàn tay hắn, chui tọt vào bên trong Hư Vô Châu nằm sâu trong đan điền.

Oanh!

Một luồng sóng xung kích từ người Diệp Hư Không tỏa ra, quét sạch toàn bộ mây mù và bão tuyết trên đỉnh núi. Bầu trời vốn u ám của bí cảnh bỗng chốc lộ ra những ngôi sao sáng rực giữa ban ngày. Tu vi của hắn trong tích tắc bắt đầu nhảy vọt.

Khải Mạch tầng một… tầng năm… tầng chín… Tụ Khí cảnh!

Chỉ trong vài nhịp thở, hắn đã vượt qua cảnh giới mà người thường phải mất mười năm để tu luyện. Hơn thế nữa, đây không phải là Linh lực thông thường, mà là Hư Vô Chi Lực thuần túy nhất, có thể nghiền nát mọi quy tắc của hạ giới.

Khi hào quang lắng xuống, Diệp Hư Không đứng đó, tà áo đen không còn bay mà tĩnh lặng như đêm trường. Đôi mắt hắn bây giờ không còn là màu đen thông thường, mà dường như chứa đựng cả một vực thẳm sâu thẳm, nơi ánh sáng đi vào cũng không thể thoát ra.

Triệu Vô Cực nằm dưới đất, nôn ra máu, sợ hãi tột độ: "Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Không thể nào là Diệp Hư Không của Diệp gia…"

Diệp Hư Không bước đến trước mặt Triệu Vô Cực, cúi xuống nhìn gã như nhìn một hạt bụi.

"Thế giới này quá nhỏ bé để biết tên ta."

Hắn khẽ búng tay, một sợi hắc khí nhỏ như sợi tơ bắn vào mi tâm của Triệu Vô Cực. "Phế đi tu vi của ngươi, coi như hình phạt cho việc dám vung kiếm trước mặt ta. Cút."

Triệu Vô Cực hét lên đau đớn, linh hải trong người hắn vỡ vụn hoàn toàn, biến hắn thành một phế nhân đúng nghĩa. Đám đệ tử Thiên Hà Tông hốt hoảng cõng thủ lĩnh của mình chạy bán sống bán chết xuống núi, không một ai dám quay đầu lại.

Diệp Phàm chứng kiến tất cả, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn ngã quỵ xuống tuyết, răng va vào nhau lập bập: "Đừng… đừng giết ta… chúng ta là người một nhà…"

Diệp Hư Không bước qua người Diệp Phàm, không thèm nhìn lấy một lần. Đối với hắn bây giờ, Diệp Phàm thậm chí không xứng để hắn tốn một "ý niệm". Sự tồn tại của kẻ này đối với hắn đã trở nên vô nghĩa, như thể một sinh vật ở chiều không gian khác không cần quan tâm đến một con kiến dưới chân.

Lạc Thần Hi bước tới cạnh hắn, đôi mắt nàng tràn ngập sự kinh hãi và kính sợ: "Huynh… huynh đã đoạt được nó rồi sao?"

Diệp Hư Không gật đầu, nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi một ấn ký kiếm đen mờ ảo đang hiện diện.

"Chỉ là một phần vạn kiếm phách cũ, nhưng đủ để ta chém rách bầu trời hạ giới này."

Hắn nhìn về phương xa, ánh mắt dường như xuyên qua vạn dặm không gian, nhìn thấy những cung điện nguy nga ở Thượng giới, nhìn thấy Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngôi báu.

"Cổ Thiên Thánh, miếng mồi nhỏ đầu tiên ta đã lấy lại. Những phần còn lại, ta sẽ thu hồi từng cái một bằng máu của thuộc hạ ngươi."

Dưới chân núi, sương mù lại bắt đầu bao phủ, nhưng hôm nay, toàn bộ Hoang Khư Giới sẽ phải ghi nhớ một cái tên. Tuyết Ma Sơn sụp đổ một nửa, linh khí cạn kiệt, báo hiệu sự kết thúc của một bí cảnh cổ xưa và sự khởi đầu của một tai ương đối với những kẻ cai trị vạn giới.

Diệp Hư Không thu lại khí tức, trở về vẻ ngoài thanh nhã của một thiếu niên, nhẹ giọng nói với Lạc Thần Hi: "Đi thôi, Diệp gia… dường như cũng đến lúc cần dọn dẹp sạch sẽ một chút rồi."

Hai bóng người lững thững bước xuống núi, giữa khung cảnh tan hoang của đỉnh Tuyết Ma Sơn, để lại sau lưng một đám người vẫn còn đang ngây dại vì kinh hãi. Truyền thuyết về Hư Vô Thần Đế, chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8