Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 6: Chó dữ chặn đường**
Ánh nắng ban trưa của Thanh Vân Thành gay gắt như muốn thiêu đốt lớp gạch đá cũ kỹ trên những con phố dài. Sau dư chấn từ cuộc đại náo tại đại hội gia tộc, cái tên Diệp Hư Không bắt đầu trở thành một từ khóa đầy nhạy cảm trong những câu chuyện phiếm bên chén trà của cư dân thành trì hạ giới này.
Thế nhưng, kẻ trong cuộc lại dường như chẳng hề bận tâm.
Diệp Hư Không chắp tay sau lưng, thong dong bước đi trên phố lớn. Gió nhẹ thổi qua vạt áo bào xám hơi sờn, nhưng khí chất thanh cao, tĩnh lặng như mặt hồ không đáy ấy lại khiến dòng người đông đúc tự giác dạt sang hai bên. Trong mắt hắn, cái thành trì được coi là phồn hoa này chẳng khác nào một bãi rác mục nát. Linh khí loãng tới mức đáng thương, các quy tắc vận hành thì lỏng lẻo và đầy rẫy khuyết điểm.
Hắn cần dược liệu. *Hư Vô Thần Thể* của hắn tuy bá đạo, nhưng hiện tại thân xác này quá yếu ớt, không đủ để chứa đựng một phần vạn năng lượng từ Hư Vô Châu. Hắn cần dùng ngoại vật để tôi luyện gân cốt, tạo ra một cái bình đủ chắc chắn trước khi đón nhận cuồng phong sức mạnh.
"Vạn Dược Đường."
Diệp Hư Không dừng chân trước một kiến trúc ba tầng uy nghiêm, nơi tịnh mịch nhất giữa khu chợ sầm uất. Đây là địa bàn của Tiền gia – một trong những gia tộc giàu có nhất vùng, đồng thời cũng là nơi hội tụ dược liệu quý hiếm bậc nhất Hoang Khư Giới.
Vừa định bước qua bậc thềm đá cẩm thạch, một tiếng quát chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng:
"Đứng lại! Con chó ghẻ này, ai cho phép ngươi lén lút định vào đây? Cút ra chỗ khác cho ta!"
Một gã gia nô khoác áo chẽn xanh, mặt đầy nốt rỗ, tay cầm gậy gỗ sơn đen chặn ngang lối đi. Hắn tên là Lưu Tam, vốn là một tên quản sự hạng bét chuyên canh cửa cho Vạn Dược Đường. Hắn chẳng lạ gì gương mặt này – đại danh đỉnh đỉnh "Phế vật Diệp gia".
Diệp Hư Không khẽ nhướng mày, ánh mắt bình thản đến lạ thường: "Ngươi nói ai?"
Lưu Tam cười khẩy, khinh khỉnh nhìn từ đầu đến chân Diệp Hư Không, sau đó nhổ một bãi nước bọt xuống đất ngay sát mũi giày hắn: "Ta nói ngươi đấy! Ngươi tưởng đây là chỗ để loại phế vật linh căn vỡ nát như ngươi dạo chơi sao? Nhìn lại mình đi, túi tiền thì rỗng, thân phận thì bị bỏ rơi. Vào Vạn Dược Đường làm gì? Để ngửi mùi thuốc cho đỡ thèm à?"
Đám gia nô đứng xung quanh cũng phụ họa, tiếng cười nhạo báng vang lên không dứt. Tin tức Diệp Hư Không phế bỏ Diệp Phàm mới chỉ diễn ra trong nội viện Diệp gia vào sáng nay, tin tức chưa kịp truyền ra ngoài giới bình dân một cách chi tiết, nên trong mắt hạng sâu kiến như Lưu Tam, Diệp Hư Không vẫn là món đồ chơi để bọn hắn tìm chút cảm giác thượng đẳng.
Giữa những lời lăng mạ, Diệp Hư Không bỗng chú ý đến một góc nhỏ cạnh sư tử đá bên cổng. Ở đó, một con chó đen nhỏ gầy trơ xương, lông lá rụng lố nhố đang bị xích bằng một sợi xích sắt dày đặc phù văn trấn áp. Nó đang bị một tên gia nô khác lấy chân đạp lên đầu, ép nó phải ăn những mẩu thức ăn thừa ôi thiu dưới đất.
Điều kỳ lạ là, con chó đen ấy không hề rên rỉ. Đôi mắt nó tối sầm, mang theo một vẻ khinh bỉ sâu sắc nhìn những kẻ xung quanh, như thể một vị thần đang nhìn đám hề đang nhảy múa.
Ánh mắt Diệp Hư Không khẽ động. Hắn nhận ra một luồng khí tức nguyên thủy vô cùng nhạt nhẽo ẩn giấu sâu trong huyết mạch héo úa của con chó đen kia.
"Thôn Thiên Thú?"
Kiếp trước, hắn từng diệt một đầu Thôn Thiên Thú đã trưởng thành có khả năng nuốt chửng một tinh hệ. Không ngờ ở nơi rách nát này, hắn lại gặp được một mầm non của chủng tộc cấm kỵ đó. Dù bị trấn áp đến mức hóa thành hình dáng chó ghẻ, nhưng cái kiêu ngạo từ tận xương tủy kia không thể giấu được hắn.
"Này! Thằng phế vật kia, ta nói ngươi có nghe thấy không?" Lưu Tam thấy Diệp Hư Không ngẩn ngơ, cảm thấy mình bị ngó lơ nên vô cùng giận dữ. Hắn vung gậy gỗ định đập xuống vai Diệp Hư Không. "Quỳ xuống xin lỗi, sau đó bò qua háng ta, ta sẽ tha cho tội mạo phạm Vạn Dược Đường!"
Cây gậy mang theo kình gió huýt sáo xé không khí. Đám đông người xem xung quanh hít vào một hơi lạnh, thầm nghĩ vị thiếu gia thất thế này hôm nay e rằng phải gãy xương chảy máu.
Thế nhưng, cây gậy đột ngột dừng lại cách đỉnh đầu Diệp Hư Không đúng một tấc. Không phải vì Diệp Hư Không đưa tay ra đỡ, mà vì một áp lực vô hình như thủy triều từ hư không ép xuống, khiến cây gậy gỗ cứng rắn kia bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít.
"Ngươi… ngươi làm cái gì?" Lưu Tam tái mặt, hắn cảm thấy tay mình như đang giữ một ngọn núi lớn, cả cơ thể bị đóng đinh tại chỗ, ngay cả việc chớp mắt cũng trở nên cực kỳ khó khăn.
Diệp Hư Không từ từ ngước mắt lên. Đôi đồng tử đen lánh bỗng chốc sâu thẳm như hố đen vạn trượng, hơi thở của hắn vẫn đều đặn, nhưng áp bách khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại.
"Ta vốn không định chấp nhặt với loài kiến hôi." Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng vang vọng bên tai Lưu Tam như tiếng sấm nổ. "Nhưng chó dữ chặn đường, nếu không đập chết, nó sẽ sủa mãi không thôi."
"Hư… Vô…"
Một chữ nhẹ nhàng thốt ra từ kẽ răng Diệp Hư Không.
Rắc!
Cây gậy trong tay Lưu Tam vụn nát thành tro bụi, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Không phải bị bẻ gãy, mà là bị xóa sổ.
Cảm giác đau đớn kịch liệt ập đến khiến Lưu Tam rú lên thảm thiết. Hai cánh tay của hắn bắt đầu bị xám xịt lại, những lớp da thịt như cát khô bị gió thổi bay, tiêu tán từng chút một vào hư không. Hắn quỵ xuống, đôi mắt trừng lớn đầy sợ hãi, mồm miệng ú ớ không thành lời.
Đám gia nô còn lại rụng rời chân tay, đồng loạt ngã ngồi xuống đất. Bọn hắn không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Một tên "phế vật" không có linh căn, tại sao chỉ cần một cái nhìn lại có thể khiến một gã trưởng trượng sức lực sung mãn bị "tự tan biến" như thế?
Giữa lúc đó, con chó đen đen (Hắc Tử) đang bị đạp dưới đất bỗng nhiên vùng dậy. Nó há miệng, cắn đứt sợi xích phù văn dày đặc bằng một cú ngoạm đơn giản như cắn một sợi bún. Nó lững thững đi đến bên cạnh Diệp Hư Không, nghiêng đầu nhìn hắn, rồi lại nhìn cái cánh tay đang tan biến của Lưu Tam, trong mắt lộ ra một tia hưng phấn và… nịnh nọt.
"Oẳng!" Nó sủa một tiếng nhỏ, rồi thản nhiên ngồi phịch xuống bên chân Diệp Hư Không, cái đuôi cụt ngủn ngoáy liên hồi, hoàn toàn mất đi vẻ khinh bỉ lúc trước.
"Thông minh đấy." Diệp Hư Không liếc nhìn con chó nhỏ, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.
Đúng lúc này, từ trong Vạn Dược Đường, một bóng người to béo như một trái bóng da hớt hải chạy ra, miệng thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên mặt. Theo sau là một nhóm cao thủ bảo an khí tức không dưới Khai Mạch cảnh.
"Dừng tay! Kẻ nào dám làm loạn trước cửa Tiền gia ta!"
Kẻ vừa xuất hiện chính là Tiền Đa Đa – đại thiếu gia của Tiền thị thương hội. Tên béo này nổi tiếng khắp vùng vì khả năng tiêu tiền như nước và cái thói chỉ biết ăn với ngủ. Nhưng lúc này, hắn nhìn thấy cảnh tượng Lưu Tam đang quỳ rạp dưới đất, thân thể mờ nhạt dần, lại nhìn thấy Diệp Hư Không đang đứng bất động như một vị thần, đồng tử hắn co rút dữ dội.
Hắn sở hữu *Tụ Bảo Thể*, một loại thể chất trời sinh cực kỳ nhạy cảm với bảo vật và những dòng năng lượng đặc biệt. Trong cảm nhận của hắn, Diệp Hư Không lúc này không phải là một con người, mà là một vùng trời tối đen như mực, có thể nuốt chửng tất cả ánh sáng và sinh mệnh xung quanh.
Tiền Đa Đa run bắn người, hắn đá một phát vào mông tên gia nô gần nhất, gào lên: "Lũ khốn kiếp các ngươi! Các ngươi đã làm gì Diệp đại công tử vậy hả? Có biết đây là khách quý của bản thiếu gia không!"
Nói rồi, tên béo không chút do dự chạy đến trước mặt Diệp Hư Không, cung kính khom người, vẻ mặt nịnh hót còn chuyên nghiệp hơn cả con chó đen đang ngồi bên cạnh: "Diệp huynh, à không, Diệp đại lão! Thuộc hạ dưới quyền mắt chó không thấy thái sơn, đã mạo phạm đến ngài. Mong ngài đại nhân đại lượng, tha cho Vạn Dược Đường một con đường sống!"
Đám đông người xem hoàn toàn chết lặng. Tiền béo xưa nay ngang tàng, tuy bị gia tộc ghẻ lạnh nhưng dù sao cũng là thiếu chủ một thương hội lớn, sao bây giờ lại quỳ lạy trước phế vật Diệp gia?
Diệp Hư Không thu lại ý niệm. Sự tan biến của Lưu Tam lập tức dừng lại, để lại gã nằm vật ra đất, hai cánh tay chỉ còn lại xương trắng loang lổ, tinh thần hoàn toàn sụp đổ.
"Ngươi biết ta?" Diệp Hư Không bình thản nhìn Tiền Đa Đa.
Tiền béo lau mồ hôi, cười cầu tài: "Danh tiếng Diệp huynh sáng nay đại phá đại hội gia tộc, phế bỏ Diệp Phàm, chấn nhiếp tộc trưởng… Tiền mập tôi vốn làm ăn kinh doanh, tin tức nhạy bén nhất thành này sao có thể không biết? Huynh hiện tại chính là đại thần, là rồng trong loài người!"
Hắn thật sự không nói dối. Tin tức Diệp Hư Không trọng sinh thực sự chưa tỏa ra rộng rãi, nhưng với những thế lực mạng lưới tình báo dày đặc như Tiền gia, những biến động lớn ở Diệp gia sớm đã bị theo dõi.
Diệp Hư Không gật đầu: "Ta cần dược liệu. Ngươi lo liệu được?"
"Được! Quá được! Chỉ cần Diệp huynh cần, dù là rễ cây của Thiên Đạo hay mật của Rồng Thiên, Tiền béo tôi cũng sẽ đào tận gốc mang về cho huynh!" Tiền Đa Đa vỗ vỗ cái bụng phệ, cam đoan chắc nịch.
"Và cả nó nữa." Diệp Hư Không dùng mũi chân chỉ chỉ về phía con chó đen dưới chân mình. "Nó từ giờ là của ta."
Hắc Tử lập tức nhảy cẫng lên, cái đuôi ngoáy tít, rồi không hiểu sao nó lại trừng mắt nhìn Tiền Đa Đa một cái đầy vẻ đe dọa, như thể đang phân chia lãnh thổ của những kẻ "hầu hạ" bên cạnh Diệp Hư Không.
Tiền Đa Đa giật mình, trong lòng dâng lên một sự ớn lạnh khó hiểu khi nhìn vào đôi mắt con chó đen, nhưng hắn vẫn gật đầu lia lịa: "Dĩ nhiên! Con chó này vốn chẳng ai cần, tặng cho Diệp huynh là phúc đức của nó! Người đâu, dọn dẹp sạch sẽ đống rác này, mở đại môn đón Diệp công tử vào Thượng trà thất!"
Dưới ánh mắt kinh hoàng và đầy sùng bái của mọi người xung quanh, Diệp Hư Không dẫn theo con chó đen ghẻ lở thong thả bước vào Vạn Dược Đường, để lại một khung cảnh hỗn loạn nhưng im lặng đến rợn người.
Phế vật? Từ giây phút này, ai còn dám nói hai chữ đó trước mặt Diệp Hư Không, kẻ đó chắc chắn không biết cái chết viết như thế nào.
Một con chó dữ bị giết, một con Thôn Thiên Thú được thu phục, và một "Cây khế" di động chính thức bắt rễ dưới chân vị Thần Đế vĩ đại. Bánh xe vận mệnh của Hoang Khư Giới, bắt đầu quay nhanh hơn bao giờ hết.