Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 64: Ước hẹn ba năm**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:00:19 | Lượt xem: 1

**Chương 64: Ước hẹn ba năm**

Giữa hư không tĩnh lặng đến đáng sợ, những mảnh vụn cuối cùng của chiến thuyền Thiên Đạo Minh đã hoàn toàn bị xóa sổ bởi "Nhất Niệm Tịch Diệt". Không gian xung quanh bị vặn xoắn, tạo thành những đường rạn nứt li ti màu đen, nuốt chửng tất cả những gì còn sót lại của một đạo quân kiêu hùng.

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, tà áo bào đen tung bay trong gió dữ. Tay trái hắn ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của Lạc Thần Hi, tay phải hắn hơi buông thõng, chuôi kiếm Hư Vô vẫn ẩn hiện những luồng hắc khí u uất.

"Khụ…"

Lạc Thần Hi khẽ ho lên một tiếng, một ngụm máu tươi nhuộm đỏ vạt áo trắng tinh khôi của nàng. Cửu Âm Tuyệt Thể trong cơ thể nàng lúc này đang bộc phát điên cuồng do sự chấn động của trận chiến vừa rồi. Hơi lạnh thấu xương lan tỏa, biến vùng không gian xung quanh nàng bắt đầu đóng băng thành những bông tuyết đen kịt.

Ánh mắt Diệp Hư Không vốn lãnh đạm như băng ngàn năm, nay bỗng dao động một tia xót xa cực hạn. Hắn đặt lòng bàn tay lên lưng nàng, Hư Vô lực vốn là sức mạnh diệt thế, lúc này lại được hắn điều khiển một cách tinh vi đến mức kinh ngạc, hóa thành một dòng suối ấm áp len lỏi vào kinh mạch nàng, bao bọc lấy những khối băng hàn đang tàn phá cơ thể Lạc Thần Hi.

"Chàng… đừng lãng phí tu vi." Lạc Thần Hi nắm lấy vạt áo hắn, giọng nói yếu ớt như hơi thở, "Thiên Đạo Minh đã phát hiện ra chàng… Thượng giới sẽ không để yên đâu. Chàng nên chạy đi…"

"Chạy?" Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ vốn có của một vị Thần Đế đứng đầu vạn cổ. "Trong từ điển của Diệp Hư Không ta, chưa bao giờ có chữ chạy. Chỉ là một lũ kiến hôi mượn chút quyền năng của Thiên đạo trật hẹp mà thôi, nếu không phải thân thể này hiện tại chưa đạt đến độ hoàn mỹ, ta đã trực tiếp bước lên Cửu Tiêu, tóm lấy đầu Cổ Thiên Thánh mà bóp nát."

Lạc Thần Hi nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm như chứa cả vạn tinh cầu của hắn. Nàng biết hắn không nói ngoa. Sự thâm sâu và khí chất này, tuyệt đối không thể xuất hiện trên một thiếu niên ở Hạ giới.

Đúng lúc này, bầu trời phía trên cao bỗng nhiên nứt toác ra. Một đạo hào quang vàng kim rực rỡ mang theo hơi thở của thần thánh giáng xuống, trực tiếp bao phủ lấy vị trí của hai người. Trong đạo hào quang ấy, thấp thoáng những tòa cung điện lơ lửng và tiếng tiên nhạc vang vọng, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một áp lực khiến hàng vạn sinh linh hạ giới phải quỳ lạy.

"Cửa thoát từ Dao Trì Thánh Địa…" Lạc Thần Hi biến sắc, sắc mặt nàng càng thêm trắng bệch. "Sư môn đã tìm thấy ta. Thần Hi không thể trốn tránh thêm được nữa, nếu không, bọn họ sẽ hủy diệt cả Thanh Vân Thành, hủy diệt gia tộc của chàng…"

Dưới tác động của đạo hào quang kia, thể chất của Lạc Thần Hi dường như được cộng hưởng, sự lạnh lẽo trong nàng bắt đầu dịu xuống nhưng linh hồn nàng lại bị một sợi dây xích vô hình lôi kéo về phía khe nứt trên bầu trời.

Diệp Hư Không nheo mắt nhìn lên thiên không. Hắn cảm nhận được vài đạo thần thức cường đại đang từ Thần giới quét xuống. Đó là những cường giả Thần Vương, thậm chí có thể là Thần Tôn. Với thực lực "Trúc Cơ" (thực chất đã sánh ngang Nguyên Anh đỉnh phong) hiện tại của hắn, đối đầu chính diện với cả một Thánh địa Thần giới là việc cực kỳ bất lợi. Quan trọng hơn, Lạc Thần Hi cần suối nguồn thần thánh ở Dao Trì để áp chế tuyệt thể ngay lập tức, nếu nàng ở lại hạ giới, nàng sẽ chết trong vòng chưa đầy một tháng.

Lạc Thần Hi đẩy nhẹ hắn ra, nàng đứng vững trong luồng sáng, đôi mắt đẫm lệ nhìn Diệp Hư Không: "Hư Không, hãy quên ta đi. Thần giới và Hạ giới là hai thế giới khác biệt. Việc chàng cứu ta hôm nay, Thần Hi sẽ ghi nhớ trọn đời… nhưng đây là lúc phải từ biệt."

Nàng bắt đầu bay lên theo luồng sáng, bóng dáng thanh cao thoát tục dần trở nên mờ ảo.

"Ai cho phép nàng đi như vậy?"

Giọng nói của Diệp Hư Không vang lên, không lớn nhưng chấn động cả màng nhĩ, khiến luồng hào quang vàng kim kia cũng phải rung rinh. Hắn bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt, nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá của nàng.

Ở phía trên tầng mây, một giọng nói già nua, đầy uy nghiêm và khinh miệt vang dội xuống: "Kẻ phàm trần to gan! Thánh nữ Dao Trì há lại là nơi để hạng kiến hôi như ngươi chạm vào? Buông tay, nếu không ta sẽ cho linh hồn ngươi vĩnh viễn bị đày đọa trong cửu u!"

Diệp Hư Không ngẩng đầu, ánh mắt hóa thành hai luồng hắc hỏa, trực tiếp xuyên thủng tầng mây nhìn thẳng vào lão già đang ngự trị trên tòa sen vàng ở phía sau khe nứt không gian.

"Linh hồn bị đày đọa?" Diệp Hư Không cười lạnh, thanh âm vang khắp mười phương tám hướng, "Ngay cả Thiên đạo còn không đủ tư cách xét xử ta, ngươi là cái thá gì? Hãy về nói với những lão quái vật ở Dao Trì, nữ nhân này, ta – Diệp Hư Không, đặt cọc!"

Hắn quay sang nhìn Lạc Thần Hi, sự cuồng ngạo biến mất, chỉ còn lại một sự tự tin tuyệt đối. Hắn lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội đen tuyền, không hề có hoa văn, nhưng bên trong dường như chứa đựng một vòng xoáy hắc ám bất tận. Hắn đeo nó vào cổ nàng.

"Đây là Hư Vô Ấn của ta. Nó sẽ giúp nàng áp chế phần nào sự phản phệ của Cửu Âm Tuyệt Thể khi ở Thần giới. Hãy trở về Dao Trì, dùng tài nguyên của tụi nó mà tu luyện."

Diệp Hư Không ghé sát tai nàng, hơi thở nóng hổi khiến mặt nàng ửng hồng giữa không gian lạnh giá: "Ba năm. Thần Hi, hãy đợi ta đúng ba năm. Ba năm sau, ta sẽ đạp bằng chín tầng trời, lên Dao Trì đón nàng. Đến lúc đó, dù là Thiên Đế hay chư thần, nếu ai ngăn cản, ta sẽ cho cả Cửu Tiêu này tan thành mây khói."

Lạc Thần Hi nhìn miếng ngọc bội trên ngực, cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh thần bí đang tuôn chảy vào tâm mạch mình. Nàng khẽ nấc lên, rồi gật đầu mạnh mẽ.

"Ta tin chàng… ta sẽ đợi chàng. Dù có là mười năm, trăm năm, ta vẫn sẽ giữ trọn trái tim này cho chàng."

"Càn rỡ! Một kẻ hạ giới phế vật mà dám đòi lên Dao Trì trong ba năm?" Lão già phía trên giận quá hóa cười, một bàn tay khổng lồ bằng linh lực vàng kim ngưng tụ, định vỗ xuống để giết chết Diệp Hư Không ngay lập tức.

"Cút!"

Diệp Hư Không gầm lên một tiếng. Hư Vô Châu trong đan điền rung động mạnh mẽ, một luồng uy áp từ kiếp trước – uy áp của Thần Đế – trong tích tắc bộc phát ra ngoài. Luồng uy áp ấy không phải sức mạnh vật lý, mà là một sự chèn ép về đẳng cấp linh hồn.

Bàn tay khổng lồ bằng linh lực bỗng khựng lại giữa không trung, rồi tan vỡ như bong bóng xà phòng. Lão già ở Thần giới bỗng cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, sắc mặt đại biến, kinh hoàng lùi lại mấy bước, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi không thể tin nổi.

Lợi dụng khoảnh khắc đó, Diệp Hư Không nhẹ nhàng đẩy Lạc Thần Hi vào trung tâm luồng sáng.

"Đi đi. Hãy giữ lấy mạng mình cho tốt."

Lạc Thần Hi bị cuốn vào khe nứt không gian, bóng nàng biến mất sau lớp mây vàng rực rỡ. Trước khi khe nứt khép lại, nàng vẫn kịp nghe thấy giọng nói ngạo nghễ của hắn vọng theo:

"Ba năm sau, ta sẽ để cả Cửu Tiêu phải phủ phục dưới chân nàng!"

*Ầm!*

Khe nứt không gian hoàn toàn khép lại. Bầu trời hạ giới trở lại vẻ yên bình thường lệ, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự hủy diệt sau trận chiến.

Diệp Hư Không đứng đơn độc giữa khoảng không gian tan hoang. Phía dưới, từ trong đống đổ nát của một ngọn núi gần đó, hai bóng dáng quen thuộc lao ra.

"Đại ca! Người… người không sao chứ? Trời ơi, tẩu tử bị cướp đi rồi à?" Mập mạp Tiền Đa Đa thở hồng hộc chạy tới, vẻ mặt vừa kinh sợ vừa nuối tiếc.

Trên đầu Tiền Đa Đa, một con chó đen nhỏ có ánh mắt cực kỳ khinh bỉ đang ngồi chễm chệ. Hắc Tử – Thôn Thiên Thú – nhìn về phía bầu trời rồi khẽ sủa một tiếng "Gâu!", ánh mắt nó hướng về Diệp Hư Không mang theo một sự công nhận hiếm thấy.

"Của thiên trả địa, nhưng ta sẽ sớm lấy lại cả gốc lẫn lãi." Diệp Hư Không bình thản hạ xuống mặt đất, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.

"Mập mạp, chuẩn bị đi. Chúng ta không ở lại đây nữa. Ngươi có bao nhiêu linh thạch và bảo vật cảm ứng được, lôi ra hết đi."

Tiền Đa Đa giật mình: "Đại ca, người định làm gì?"

Diệp Hư Không khẽ nắm tay lại, không gian xung quanh bàn tay hắn bắt đầu bị bóp nát thành hư vô.

"Tu luyện theo cách của đám người hạ giới này quá chậm. Ta cần đi đến vùng đất 'Vạn Thú Hư Không' ở Trung giới. Ở đó có những tàn tích của thời Thái Cổ mà ta cần."

Hắn dừng lại một chút, sát ý trong mắt lóe lên như lưỡi kiếm sắc lạnh: "Cổ Thiên Thánh, ba năm… Ba năm đối với ngươi có lẽ chỉ là một giấc ngủ dài, nhưng với Diệp Hư Không ta, đó là lúc ta gom đủ nợ để đến tìm ngươi tính sổ."

Hắc Tử bỗng nhiên nhảy xuống khỏi đầu Tiền Đa Đa, nó phình to cơ thể lên thành một con hắc thú cao bằng người, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ hung tàn. Nó cảm nhận được ý chí của chủ nhân, một ý chí có thể nuốt chửng cả thương khung.

Ba năm ước hẹn, từ giây phút này, chính thức bắt đầu. Bánh xe vận mệnh của vạn giới vốn đã định sẵn sự thống trị của Thiên Đạo Minh, nay bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo bởi một biến số duy nhất mang tên Diệp Hư Không.

Sóng gió sắp nổi lên, và lần này, nó sẽ thổi tung toàn bộ cửu giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8