Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 78: Thần bí nhân đeo mặt nạ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:10:52 | Lượt xem: 1

Đêm Trung Giới lạnh lẽo như nước, ánh trăng bạc rải nhẹ lên những dãy hành lang dài dằng dặc của Hư Vô Cung. Sau trận đại chiến chấn động vạn dặm, khi những tiếng tung hô và sự kinh hãi đã tạm lắng xuống, không gian lại trở về với sự tĩnh mịch vốn có của nó. Những đỉnh núi bao quanh Hư Vô Cung bị san phẳng bởi uy áp của Diệp Hư Không giờ đây lững lờ trôi nổi trong không trung, được bao bọc bởi những sợi linh khí xám xịt của Hư Vô chi lực, trông như những hòn đảo cô độc giữa đại dương mây.

Diệp Hư Không đứng một mình trên đỉnh Vô Cực Điện. Tấm lưng hắn thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ, tà áo đen khẽ lay động theo gió. Ánh mắt hắn không nhìn xuống sự phục tùng của vạn dân bên dưới, mà hướng về phía chân trời xa xăm, nơi mà ranh giới giữa Trung Giới và Thượng Giới chỉ là một lớp màng quy tắc mỏng manh nhưng đầy rẫy hiểm nguy.

Bên trong đan điền, Hư Vô Châu nhẹ nhàng xoay chuyển, từng luồng sức mạnh nguyên thủy nhất của vũ trụ đang không ngừng gột rửa kinh mạch, biến máu thịt hắn thành một loại vật chất gần như hư ảo.

Hắn khẽ giơ bàn tay lên, nhìn vào lòng bàn tay trắng nhợt. Trong một khoảnh khắc, dường như cả thế giới quanh hắn đều biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng vô biên. Đây là cảm giác của "Vô Định" cảnh – một cảnh giới mà kiếp trước hắn phải đánh đổi bằng cả mạng sống mới chạm tới được một phần.

"Vẫn chưa đủ…" Diệp Hư Không thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm từ viễn cổ. "Cổ Thiên Thánh, ngươi ngồi trên tòa sen hoàng kim ấy đủ lâu rồi."

Đúng lúc này, một làn hương thơm thanh khiết như hoa sen buổi sớm nh nhạt lan tỏa. Lạc Thần Hi nhẹ nhàng bước đến, tà áo trắng tinh khôi của nàng tương phản hoàn toàn với màn đêm đen kịt xung quanh. Nàng đứng cách hắn ba bước chân, đôi mắt trong trẻo chứa đựng sự lo âu lẫn ngưỡng mộ không giấu giếm.

"Ngài đang nghĩ về kiếp trước sao?" Lạc Thần Hi khẽ hỏi.

Diệp Hư Không không quay đầu lại, nhưng giọng nói đã mềm mỏng hơn đôi chút: "Nàng nhận ra?"

Lạc Thần Hi gật đầu, đi tới đứng cạnh hắn, cùng nhìn về hướng Cửu Tiêu Thiên Ngoại: "Ánh mắt của huynh lúc này không thuộc về một thiếu niên ở Hạ Giới. Nó chứa đựng sự mệt mỏi của hàng vạn năm và sự lạnh lùng của một vị thần đã nhìn thấu cái chết. Hơn nữa… sự thù hận ấy, nó nồng đậm đến mức khiến linh khí xung quanh cũng phải run rẩy."

Diệp Hư Không cười nhạt, nụ cười mang theo một chút tự giễu: "Ta đã từng coi thiên hạ là nhà, coi đệ tử như con, coi tri kỷ như linh hồn của chính mình. Kết quả, ngôi nhà ấy bị đốt cháy, linh hồn ấy bị xé nát. Thần Hi, nàng nói xem, liệu sự thù hận này có nên tồn tại?"

Lạc Thần Hi lặng im một hồi lâu, sau đó đưa tay chạm nhẹ vào tay áo của hắn, giọng nói kiên định: "Dù huynh là ai, là phế vật Diệp gia hay Thần Đế tái thế, ta chỉ biết người cứu ta là huynh. Nếu thế gian này phụ huynh, ta sẽ cùng huynh đi diệt thế gian này."

Diệp Hư Không thoáng giật mình, ánh mắt vốn dĩ đầy rẫy sát cơ bỗng chốc trở nên dịu lại. Hắn vừa định nói gì đó thì chân mày bỗng nhiên nhíu chặt. Ánh mắt hắn đột ngột trở nên sắc lạnh như chim ưng, quét thẳng về phía một góc tối bên ngoài đại điện.

"Kẻ nào?"

Câu hỏi vừa thốt ra, một luồng uy áp Hư Vô trực tiếp bùng nổ, đóng băng hoàn toàn không gian trong bán kính trăm trượng.

Lạc Thần Hi lập tức cảnh giác, Cửu Âm lực quanh thân vận chuyển, những bông hoa tuyết li ti bắt đầu xoay chuyển quanh nàng, khiến nhiệt độ không khí hạ xuống mức đóng băng.

Từ trong góc tối của bóng tối, một bóng người chậm rãi bước ra.

Kẻ này bước đi không hề có một chút tiếng động, thậm chí ngay cả không khí cũng không bị dao động. Hắn khoác một chiếc áo bào màu xám tro rách rưới ở phần gấu áo, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức tử vong nồng đậm nhưng lại vô cùng nội liễm. Điều đặc biệt nhất chính là trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ thanh đồng rỉ sét, chỉ để lộ hai hốc mắt trống rỗng nhưng sâu thẳm.

"Hừ!"

Diệp Hư Không lạnh lùng hừ một tiếng, bàn tay kết ấn. Một đạo hắc kiếm được hình thành từ ý niệm – Nhất Niệm Kiếm Ý – trực tiếp chém thẳng về phía kẻ lạ mặt. Thanh kiếm này không có hình dạng thực tế, nó chỉ là một dải lụa đen xóa sổ mọi quy tắc trên đường đi.

Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của cả Diệp Hư Không và Lạc Thần Hi, thần bí nhân đeo mặt nạ không hề né tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay gầy guộc lên, vẽ một vòng tròn đơn giản trong không trung.

*Oong!*

Một âm thanh trầm đục vang lên, không gian phía trước hắn đột nhiên cuộn xoáy lại. Kiếm ý của Diệp Hư Không đâm vào vòng xoáy đó như trâu bùn xuống biển, hoàn toàn bị hóa giải một cách kì dị.

"Khí tức này…" Đồng tử của Diệp Hư Không co rụt lại.

Đây không phải là công pháp của bất kỳ tông môn nào ở Trung Giới, thậm chí cũng không phải là thủ đoạn của Thiên Đạo Minh. Loại thủ đoạn mượn lực đánh lực, vận chuyển linh khí theo sơ đồ bát quái ngược này…

Ở dưới chân núi, Hắc Tử đang nằm ngủ gật bỗng bật dậy, lông trên lưng nó dựng đứng lên như gai nhọn. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, thân hình chớp mắt đã biến mất khỏi chỗ cũ, xuất hiện ngay bên cạnh Diệp Hư Không. Đôi mắt đỏ ngầu của Thôn Thiên Thú nhìn chằm chằm vào kẻ đeo mặt nạ, nhưng lạ thay, thay vì tấn công, nó lại tỏ ra do dự và bối rối.

"Hắc Tử, tránh ra." Diệp Hư Không trầm giọng nói.

Hư Vô Kiếm từ từ hiện rõ trong tay hắn. Lần này, không phải là ý niệm, mà là thần binh bản mệnh. Một luồng sát khí đen ngòm cuộn dâng, làm vỡ tan lớp gạch cẩm thạch dưới chân.

"Ngươi là ai? Đến từ Cửu Tiêu hay từ Vực Thẳm Hư Vô?"

Thần bí nhân đeo mặt nạ vẫn giữ nguyên tư thế. Hắn nhìn chăm chằm vào Diệp Hư Không, hay chính xác hơn là nhìn vào thanh kiếm trong tay hắn. Đôi vai của kẻ lạ mặt bỗng nhiên khẽ run lên. Đó không phải là sự run rẩy vì sợ hãi, mà giống như một cơn xúc động mãnh liệt đang cố gắng kiềm chế.

Hắn từ từ đưa tay lên, chậm rãi tháo chiếc mặt nạ thanh đồng ra.

Dưới ánh trăng, lộ ra là một khuôn mặt già nua, chằng chịt những vết sẹo đáng sợ. Một vết chém dài chạy dọc từ trán xuống đến cằm, cắt qua cả khóe mắt, khiến khuôn mặt ấy trông như một bức tranh gốm vỡ được hàn gắn lại một cách vụng về.

Tuy nhiên, khi Diệp Hư Không nhìn thấy những vết sẹo ấy, đặc biệt là một dấu ấn nhỏ hình ngọn lửa đen nhạt mờ ở giữa lông mày của đối phương, hô hấp của hắn bỗng nhiên đình trệ.

"Mạc… Mạc Ly?" Diệp Hư Không thốt lên, giọng nói vốn dĩ bình thản giờ đây tràn đầy sự kinh ngạc không thể tin nổi.

Lạc Thần Hi sững sờ: "Mạc Ly? Là ai?"

Người đàn ông già nua kia nghe thấy cái tên đó, hai đầu gối bỗng nhiên mềm nhũn. Ông ta quỳ sụp xuống mặt đất, không quan tâm đến thân phận cường giả của mình, không quan tâm đến uy áp đang bủa vây xung quanh. Ông ta dập đầu thật mạnh xuống nền đá, tiếng động vang vang trong màn đêm tĩnh lặng.

"Lão nô… Khô Lâu Tinh Quân – Mạc Ly, bái kiến Thần Đế!"

Giọng nói của ông ta khàn đục như tiếng sương sa, mang theo nỗi đau khổ và sự chờ đợi của ngàn vạn năm.

Diệp Hư Không sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Ký ức về kiếp trước như một cơn lũ quét tràn về.

Mạc Ly – thủ lĩnh của Hư Vô Vệ, mười hai vị cận vệ trung thành nhất của hắn tại Hư Vô Thần Điện. Năm đó, khi Cổ Thiên Thánh phản bội, khi quân đoàn Thiên Đình bao vây Thần Điện, Diệp Hư Không đã tự tay đánh nát một mảnh hư không để mở đường cho những thuộc hạ trung thành của mình chạy trốn. Hắn cứ ngỡ tất cả họ đã tử trận trong trận chiến thảm liệt đó, hoặc đã bị Cổ Thiên Thánh truy đuổi và giết sạch trong bóng tối của lịch sử.

Hư Vô Kiếm trên tay Diệp Hư Không tan biến. Hắn bước tới một bước, bàn tay khẽ run run nâng Mạc Ly dậy.

"Ngươi… làm sao có thể còn sống? Làm sao ngươi tìm được đến đây?"

Mạc Ly ngẩng đầu lên, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên khuôn mặt sẹo lồi lõm: "Năm đó, sau khi ngài dùng Nhất Niệm để đẩy chúng nô tài vào kẽ hở không gian, lão nô đã bị cuốn vào dòng chảy của thời gian hỗn loạn. Khi tỉnh lại, lão nô đã ở một vị diện hoang tàn của Hạ Giới. Linh căn bị hủy, tu vi rớt thảm hại… Lão nô đã sống như một xác sống trong bóng tối, che giấu khí tức, không dám tu luyện công pháp của Thần Điện vì sợ Cổ Thiên Thánh sẽ phát giác."

Ông ta hít một hơi sâu, giọng nói trở nên nghẹn ngào: "Cho đến vài tháng trước, lão nô cảm nhận được một luồng 'Hư Vô chi khí' thuần khiết nhất xuất hiện ở Hoang Khư Giới, rồi sau đó là sự rung động của Thiên Đạo Quy Tắc ở Linh Khư này. Lão nô biết… người đã trở về. Người thật sự đã trở về rồi!"

Diệp Hư Không nhìn kỹ lại người thuộc hạ cũ. Năm xưa, Mạc Ly là một cường giả Thần Vương danh trấn vạn giới, vẻ ngoài hào hoa phong nhã. Giờ đây, tu vi của ông ta chỉ còn vỏn vẹn ở Hợp Đạo Cảnh đỉnh phong, hơn nữa linh hồn đầy rẫy những lỗ hổng do bị quy tắc hạ giới ăn mòn qua thời gian quá dài.

"Tất cả đều tại ta…" Diệp Hư Không khàn giọng nói, một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. "Là ta đã không bảo vệ được các ngươi."

"Không!" Mạc Ly lại dập đầu lần nữa. "Được chết vì Thần Đế là vinh dự cao quý nhất của Hư Vô Vệ. Ngài nhìn xem…"

Nói rồi, Mạc Ly xé mở vạt áo cũ kỹ của mình. Ở phía bên ngực trái, nơi vị trí của trái tim, có một đóa sen đen nhỏ xíu đang nhàn nhạt tỏa ra hắc quang.

"Lệnh bài của Hư Vô Vệ vẫn còn đây, thần thức của chúng nô tài vẫn chưa tắt. Chỉ cần lệnh bài chưa tan, chúng nô tài sẽ luôn chờ đợi ngày ngài hô gọi: Nhất niệm diệt thương khung!"

Chứng kiến cảnh tượng này, Lạc Thần Hi không nén nổi tiếng thở dài xúc động. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì, đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh, nhưng chưa bao giờ nàng thấy được một sự trung thành mù quáng mà thuần khiết đến nhường này. Đó không phải là sự trung thành giữa chủ nhân và nô lệ, mà là sự tôn thờ đối với một đức tin.

Tiền Đa Đa từ đằng xa cũng nghe thấy tiếng động mà chạy tới, nhưng nhìn thấy không khí căng thẳng và trang nghiêm này, hắn thức thời khép miệng lại, đứng nép sau lưng Hắc Tử, cái bụng phệ cũng hóp lại vài phân.

Hắc Tử lúc này dường như cũng đã nhớ ra điều gì đó. Nó chậm rãi đi tới, dùng cái đầu nhỏ xíu dụi dụi vào tay Mạc Ly, phát ra những tiếng kêu rầm rì như an ủi.

Diệp Hư Không đỡ Mạc Ly đứng dậy, ánh mắt hắn dần trở nên lạnh thấu xương, một loại khí chất chủ tể chân chính bắt đầu lan tỏa: "Mạc Ly, những người khác đâu? Ngoài ngươi ra, còn ai sống sót?"

Mạc Ly cúi đầu, giọng nói trầm xuống đầy u uất: "Năm đó chạy ra được có ba người. Ngoài lão nô ra, còn có Ảnh Y và Thanh Lang. Tuy nhiên, sau mười vạn năm trốn chạy và chịu sự truy sát ngầm của Thiên Đạo Minh, Ảnh Y đã tạ thế cách đây ba ngàn năm tại một tiểu hành tinh. Còn Thanh Lang… hắn vẫn đang ẩn nấp trong hàng ngũ của một sát thủ tổ chức ở Trung Giới, tìm kiếm tin tức về ngài."

Nghe đến cái tên Ảnh Y đã qua đời, bàn tay Diệp Hư Không siết chặt lại khiến không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng nhỏ. Một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng trào trong thâm tâm hắn. Những kẻ theo hắn từ thủa sơ khai, những người đã cùng hắn chinh chiến tứ phương, lại phải chịu cảnh lay lắt, chết dần chết mòn trong bóng tối.

"Cổ Thiên Thánh, nợ máu này, ta sẽ dùng toàn bộ Thiên Đình của ngươi để rửa sạch."

Mạc Ly nhìn thấy sát khí của chủ nhân, trong lòng vừa run sợ vừa phấn khích. Ông ta đưa tay vào trong ngực áo, lấy ra một cuộn da dê rách nát, cung kính dâng lên bằng hai tay:

"Bẩm Thần Đế, lão nô suốt mười vạn năm qua không hề nhàn rỗi. Tuy tu vi tàn tạ, nhưng lão nô đã thâm nhập vào một vài phân điện của Thiên Đạo Minh ở hạ tầng. Cuộn da dê này ghi chép lại bản đồ các trận pháp của 'Cửu Thiên Trấn Hồn Trận' đang phong tỏa Trung Giới và Thượng Giới. Đồng thời…"

Mạc Ly ngưng lại một chút, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi: "Lão nô phát hiện ra một bí mật động trời. Cổ Thiên Thánh không chỉ đơn thuần là muốn thống trị. Hắn đang bí mật tế tự một thứ gì đó ở tầng trời thứ chín. Hắn dùng linh hồn của hàng vạn tu sĩ tử trận ở mỗi kỷ nguyên để nuôi dưỡng một sinh vật… một sinh vật mang hơi thở giống hệt với Hư Vô, nhưng lại đầy tà tính và ham muốn nuốt chửng."

Đôi mắt Diệp Hư Không nheo lại: "Ngươi nói gì? Nuôi dưỡng sinh vật Hư Vô tà tính?"

Mạc Ly gật đầu: "Vâng. Lão nô từng liếc thấy một mảnh vỡ ký ức của một gã phân điện chủ Thiên Đạo Minh. Hắn gọi thứ đó là… 'Hư Vô Thần Thai'."

Toàn thân Diệp Hư Không chấn động nhẹ. Hắn lập tức kết nối ý thức với Hư Vô Châu trong đan điền. Hư Vô là khởi nguyên của vũ trụ, là sự cân bằng tuyệt đối giữa tồn tại và không tồn tại. Nếu Cổ Thiên Thánh dám dùng tà pháp để nhân tạo ra một sinh mệnh Hư Vô mang tính hủy diệt, đó không chỉ là sự xúc phạm đến con đường của Diệp Hư Không, mà là một thảm họa có thể xóa sổ toàn bộ "Tam Thiên Đại Thế Giới".

"Thì ra đây chính là lý do hắn truy quét những người tu luyện Hư Vô lực…" Diệp Hư Không tự nhủ, trong mắt hiện lên tia sáng lạnh lẽo. "Hắn muốn độc chiếm Hư Vô, rồi biến nó thành một công cụ diệt thế để hắn vĩnh hằng bất diệt."

Lạc Thần Hi đứng bên cạnh cảm thấy rợn người. Nàng hiểu rằng, trận chiến này không còn đơn thuần là báo thù cá nhân của Diệp Hư Không nữa. Nó đã trở thành cuộc chiến để cứu lấy sự tồn vong của toàn bộ thương khung.

"Thần Đế, xin hãy ra lệnh!" Mạc Ly lại quỳ xuống, thanh âm hùng hồn vang vọng khắp đỉnh núi. "Lão nô dù thân tàn ma dại, nhưng chỉ cần ngài hạ lệnh, dù là phải đâm đầu vào Thần Kiếm của Cổ Thiên Thánh, lão nô cũng sẽ không cau mày!"

Diệp Hư Không nhìn người thuộc hạ già, trái tim cứng đá của hắn bỗng nhiên cảm thấy một luồng ấm áp chảy qua. Hắn đưa tay đặt lên vai Mạc Ly, một luồng Hư Vô lực tinh thuần nhất bắt đầu chảy vào cơ thể ông ta.

Lạc Thần Hi kinh ngạc thấy những vết sẹo trên mặt Mạc Ly bắt đầu mờ đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những lỗ hổng linh hồn vốn dĩ không thể cứu chữa giờ đây đang được những hạt bụi ánh sáng đen tuyền lấp đầy. Hơi thở tử vong của ông ta biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.

"Mạc Ly, ta trả lại cho ngươi vinh quang." Diệp Hư Không tuyên bố, giọng nói như mệnh lệnh của trời đất. "Từ nay về sau, ngươi không còn là lão nô đeo mặt nạ trốn tránh trong bóng tối nữa. Ngươi là Đại Tổng Quản của Hư Vô Cung. Những gì Thiên Đạo Minh nợ chúng ta, ta sẽ đòi lại gấp vạn lần."

Mạc Ly cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn hồi sinh trong cơ thể, thậm chí còn mạnh hơn cả lúc ông ta ở đỉnh cao Thần Vương kiếp trước. Đó là sự đồng hóa của Hư Vô lực nguyên thủy. Ông ta không kìm được mà khóc rống lên như một đứa trẻ, tiếng khóc chứa đựng uất ức và hy vọng của mười vạn năm.

Tiền Đa Đa ở phía sau gãi gãi đầu, thầm nghĩ: *Trời đất ơi, đại ca của mình rốt cuộc là ai mà lại có thuộc hạ trung thành đến mức này? Thần Đế? Chẳng lẽ là vị Thần Đế trong truyền thuyết mười vạn năm trước? Phen này mình trúng số độc đắc rồi!*

Hắc Tử cũng hùa theo, gầm lên một tiếng vang dội, thân hình nó bỗng chốc hóa lớn vạn trượng, cái bóng khổng lồ bao trùm cả Hư Vô Cung, như một lời tuyên chiến gửi tới tận mây xanh.

Diệp Hư Không ngước nhìn bầu trời đen thẳm. Hắn biết, kể từ giây phút cố nhân xuất hiện, con đường ẩn nhẫn (low-key) của hắn đã kết thúc. Hắn không thể để những thuộc hạ còn lại của mình phải tiếp tục trốn chui trốn lủi thêm một ngày nào nữa.

"Thần Hi, Thần Đế tái thế, nhất niệm diệt thương khung…" Diệp Hư Không quay sang nhìn nàng, ánh mắt kiên định. "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu dọn dẹp các phân điện của Thiên Đạo Minh ở Trung Giới. Ta muốn Cổ Thiên Thánh phải tận mắt chứng kiến từng ngọn nến của hắn bị thổi tắt trước khi ta lên đến đỉnh Thiên Đình."

Lạc Thần Hi khẽ mỉm cười, vẻ đẹp thanh cao thoát tục của nàng trong ánh trăng khiến ngay cả hoa cỏ xung quanh cũng phải thẹn thùng. Nàng nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn:

"Bất kể nơi đâu, thiếp luôn đi cùng huynh."

Đêm đó, Hư Vô Cung tỏa sáng rực rỡ nhất giữa Linh Khư Giới. Một con mãnh long đã tỉnh giấc sau giấc ngủ ngàn năm, và lần này, tiếng gầm của nó sẽ làm vỡ nát mọi quy tắc vốn có.

Ở một nơi rất xa, tận cùng của Cửu Tiêu Thiên Ngoại.

Trên ngai vàng bọc trong ánh hào quang nghẹt thở, một người đàn ông trung niên đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn như chứa đựng cả một dải ngân hà, nhưng lúc này, bên trong dải ngân hà ấy bỗng hiện lên một vệt nứt đen tuyền.

Cổ Thiên Thánh cau mày, lồng ngực bỗng cảm thấy một sự bồn chồn khó tả. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi có một vết sẹo nhỏ vốn đã liền da mười vạn năm trước, bỗng nhiên lại bắt đầu rỉ máu đen.

"Diệp… Hư… Không… Là ngươi sao?"

Hắn nghiến răng thốt lên cái tên ấy, uy áp Thiên Đế bộc phát, làm rung chuyển cả chín tầng trời. Những vị thần quan đứng bên ngoài đại điện sợ hãi quỳ rạp xuống, không hiểu điều gì có thể làm vị chủ tể của vũ trụ nổi giận đến mức này.

Cuộc chơi giữa những vị thần, giờ đây mới thực sự bắt đầu màn kịch hay nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8