Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 83: Nhất Niệm Diệt Lôi Đình**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:14:18 | Lượt xem: 1

Chương 83: Nhất Niệm Diệt Lôi Đình

Gió trên đỉnh Tuyết Diệt Sơn lạnh thấu xương tủy, từng bông tuyết to bằng bàn tay xoay vần giữa không trung như những lưỡi dao sắc bén, sẵn sàng cắt đứt cổ họng của bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm thánh địa của Bắc Cực Tông. Tại Linh Khư Giới, Bắc Cực Tông không phải là thế lực mạnh nhất, nhưng lại là kẻ hống hách nhất. Bởi lẽ, ai cũng biết sau lưng họ là bóng dáng khổng lồ của Thiên Đạo Minh, là ý chí của đương kim Thiên Đế Cổ Thiên Thánh.

Trên con đường độc đạo dẫn lên sơn môn, một bóng người mặc trường bào đen tuyền đang lững thững bước đi. Bước chân hắn rất chậm, thanh thản như đang dạo chơi trong vườn hoa nhà mình, nhưng mỗi lần đế giày chạm xuống mặt tuyết, một vòng gợn sóng vô hình lại lan tỏa ra, khiến tuyết đọng vạn năm xung quanh trong bán kính mười thước lập tức tan biến, không phải tan thành nước, mà là biến mất hoàn toàn vào hư không.

Đi phía sau bóng người ấy là một tên béo tròn trịa, trên người dát đầy vàng bạc châu báu, khuôn mặt bóng loáng mồ hôi dù đang ở giữa vùng băng giá. Bên cạnh tên béo là một con chó đen nhỏ gầy gò, đôi mắt lim dim như buồn ngủ, thỉnh thoảng lại khịt mũi vẻ khinh thường.

"Đại… đại ca, chúng ta cứ thế mà xông vào sao?" Tiền Đa Đa lau mồ hôi trên trán, giọng run rẩy: "Bắc Cực Tông này có 'Vạn lôi dẫn thiên trận' nổi danh Linh Khư Giới, nghe nói ngay cả cường giả Hóa Thần đỉnh phong sơ suất một chút cũng bị đánh thành tro bụi đấy!"

Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Ngươi đi theo ta bao lâu rồi?"

Tiền Đa Đa ngẩn ra, lắp bắp: "Dạ… cũng đã được nửa năm từ lúc ở Hạ giới ạ."

"Nửa năm qua, ngươi thấy có thứ gì tồn tại được sau một niệm của ta chưa?"

Câu hỏi ngược lại khiến Tiền Đa Đa cứng họng. Hắn nhớ lại những kẻ địch từng ngạo mạn trước mặt Diệp Hư Không, từ thiên tài hạ giới đến các trưởng lão Linh cảnh, tất cả đều tan biến như chưa từng xuất hiện. Tiền Đa Đa nuốt nước miếng, vỗ vỗ cái bụng mỡ: "Được rồi, có câu này của đại ca, tiểu đệ dù có chết cũng phải xem đại ca vả mặt lũ khốn này!"

"Gâu!" Hắc Tử bên cạnh sủa một tiếng nhỏ, ánh mắt nhìn Tiền Đa Đa như nhìn một kẻ ngốc.

"Kẻ nào to gan! Dám đột kích Bắc Cực Tông!"

Một tiếng quát như sấm dậy vang lên từ trên đỉnh núi. Hai luồng ánh sáng màu bạc từ trên cao lao xuống, hiện thân là hai gã đệ tử thủ môn mặc chiến giáp lấp lánh linh lực hệ Băng. Tu vi của cả hai đều ở Kim Đan cảnh hậu kỳ, khí thế sâm nghiêm.

Nhìn thấy Diệp Hư Không không có chút dao động linh khí nào trên người, một gã đệ tử nhếch mép cười lạnh: "Thì ra là một lũ phàm nhân không biết trời cao đất dày. Chỗ này là nơi các ngươi có thể tới sao? Cút ngay, nếu không ta sẽ đóng băng thần hồn ngươi, cho ngươi vĩnh viễn làm tượng đá ở đây!"

Diệp Hư Không dừng bước, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả hố đen vũ trụ ngước lên nhìn. Hắn chỉ nói nhẹ nhàng một chữ:

"Cút."

Chỉ một chữ, nhưng trong tai hai gã đệ tử kia, nó giống như tiếng gầm của một vị thần từ thời thái cổ, chấn động đến mức Kim đan trong cơ thể họ nứt toác. Không một động tác thừa, không một tia linh lực thoát ra, nhưng không gian xung quanh hai gã đệ tử bỗng chốc vặn vẹo.

"A!"

Tiếng hét chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, toàn bộ cơ thể lẫn chiến giáp của chúng bỗng hóa thành những hạt cát nhỏ mịn, rồi biến mất trong hư không. Chỗ chúng đứng vừa rồi, giờ đây chỉ còn lại không khí loãng và những bông tuyết vẫn rơi đều.

Tiền Đa Đa trợn tròn mắt: "Vẫn… vẫn là chiêu này. Cứ thế mà biến mất sao? Không công pháp, không chiêu thức, quá bá đạo!"

Diệp Hư Không tiếp tục bước đi. Phía trước hắn, tấm bảng hiệu khổng lồ khắc ba chữ "Bắc Cực Tông" bằng ngàn năm hàn thiết bỗng nhiên rạn nứt rồi vỡ vụn thành bột mịn khi hắn bước qua.

Tiếng chuông cảnh báo của tông môn vang lên dồn dập. Hàng trăm đạo độn quang từ các đỉnh núi phụ lao về phía cổng chính. Thủ lĩnh là một lão giả râu tóc trắng xóa, đôi mắt đỏ ngầu sát khí, tay cầm một cây trượng bằng sấm sét.

"Kẻ phương nào dám giết đệ tử Bắc Cực Tông ta!" Lão giả gầm lên. Đây là Nhị trưởng lão của Bắc Cực Tông, cường giả Hóa Thần Cảnh tầng thứ ba, Lôi Hành Giả – Uất Trì Hùng.

Uất Trì Hùng nhìn thấy cảnh tượng tan hoang ở cổng môn, đồng tử co rụt lại. Lão cảm nhận được một sự nguy hiểm cực độ từ thanh niên áo đen đang bước tới. Không chút do dự, lão vung trượng, miệng quát lớn: "Chúng đệ tử, kết trận! Lôi Đình Vạn Quân!"

Ầm! Ầm! Ầm!

Bầu trời vốn đang đầy tuyết trắng bỗng chốc bị mây đen phủ kín. Những tia chớp màu tím đen cuồng bạo nhảy múa như những con mãng xà khổng lồ giữa tầng mây. Áp lực nặng nề khiến toàn bộ núi đá xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Đây chính là niềm tự hào của Bắc Cực Tông, trận pháp dẫn dắt thiên lôi, mượn sức mạnh của quy tắc trời đất để trấn sát kẻ thù.

"Diệp Hư Không, mặc kệ ngươi có yêu thuật gì, dưới thiên uy lôi đình, mọi thứ đều phải hóa thành tro bụi!" Uất Trì Hùng cuồng cười, cây trượng trong tay lão chỉ thẳng xuống đầu Diệp Hư Không: "Chết đi!"

Một đạo lôi trụ khổng lồ đường kính cả chục trượng, mang theo sức mạnh hủy diệt từ chín tầng trời giáng xuống. Ánh sáng lôi đình chói lòa đến mức Tiền Đa Đa phải nhắm nghiền mắt lại, hét lên trong tuyệt vọng.

Nhưng, giữa vùng ánh sáng tận thế ấy, Diệp Hư Không vẫn đứng đó. Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt không có sợ hãi, chỉ có sự thương hại vô bờ bến.

"Thiên uy?"

Khóe miệng hắn khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.

"Ngươi gọi thứ lôi điện rác rưởi này là thiên uy sao? Ở kiếp trước, ngay cả Lôi Thần tối cao khi thấy ta cũng phải tắt đi điện quang của hắn. Một chút quy tắc rách nát của hạ giới này, mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ?"

Hắn đưa một ngón tay lên, hướng về phía đạo lôi trụ đang lao xuống với tốc độ ánh sáng.

"Nhất niệm… diệt."

Thế giới bỗng nhiên im bặt.

Mọi âm thanh gào thét của sấm sét, mọi tiếng gió rít của tuyết lở đều biến mất một cách kỳ lạ. Những đệ tử Bắc Cực Tông đang hò reo bỗng đứng hình như những bức tượng.

Trong mắt họ, một cảnh tượng không thể tin nổi đang diễn ra: Đạo lôi trụ khổng lồ vốn dĩ có thể san bằng một ngọn núi, khi chạm vào đầu ngón tay của Diệp Hư Không, bỗng chốc khựng lại. Không nổ tung, không tán phát, mà là bắt đầu bị "xóa bỏ".

Từ đầu ngón tay hắn, một mảng màu đen tuyệt đối – đen hơn cả bóng đêm – bắt đầu lan ra. Nó nuốt chửng lôi trụ, đi ngược lên bầu trời, thôn phệ cả đám mây đen kịt. Những tia sét tím hung tợn bị mảng đen kia chạm vào liền hóa thành những đốm sáng trắng nhạt nhẽo rồi tiêu tán ngay lập tức.

Trong hơi thở tiếp theo, cả bầu trời Linh Khư Giới đang đầy mây đen lôi đình bỗng chốc trở nên quang đãng một cách kỳ dị. Không còn một tia sấm sét, không còn một gợn mây đen. Bầu trời xanh ngắt hiện ra như chưa từng có cuộc tấn công nào tồn tại.

"Cái… cái gì?"

Cây trượng sấm sét trong tay Uất Trì Hùng bỗng nhiên vỡ tan thành tro bụi. Lão nhìn xuống tay mình, rồi nhìn lên bầu trời, gương mặt già nua tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ. Lão cảm nhận được, không chỉ là chiêu thức bị phá, mà là toàn bộ quy tắc lôi hệ trong bán kính vạn dặm đã bị người thanh niên trước mắt này… xóa sổ!

Hắn không phá trận, hắn xóa bỏ sự tồn tại của Lôi Đình!

"Lôi đâu? Trận pháp của ta đâu?" Uất Trì Hùng lùi lại mấy bước, ngã quỵ xuống đất, thần trí gần như điên loạn.

Diệp Hư Không thu ngón tay lại, áo choàng đen không chút bụi trần. Hắn bước đến trước mặt Uất Trì Hùng, cúi đầu nhìn lão như nhìn một hạt bụi hèn mọn.

"Ngươi muốn biết lôi đi đâu sao? Nó đã trở về nơi nó bắt đầu rồi. Đó là Hư Vô."

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào? Ở hạ giới này không thể có người mạnh như ngươi!" Uất Trì Hùng run rẩy nói.

Diệp Hư Không không trả lời. Hắn xoay người nhìn lên đỉnh núi cao nhất của Bắc Cực Tông, nơi có một luồng khí tức mạnh mẽ hơn đang run rẩy quan sát mọi chuyện. Đó là Tông chủ Bắc Cực Tông, một kẻ đã bước chân vào phân thần cảnh.

"Hư Vô Châu trong người ta đang cảm thấy đói." Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được sâu trong linh mạch của Bắc Cực Tông có một khối 'Băng Phách vạn năm' và một mảnh 'Lôi Tinh' của thiên ngoại. Đó chính là tài nguyên mà hắn cần để củng cố Hóa Thần Cảnh vừa đột phá.

"Hắc Tử, giải quyết lũ tôm tép này đi." Diệp Hư Không ra lệnh.

Con chó đen nhỏ nãy giờ vẫn lười biếng bỗng nhiên đứng dậy. Nó lắc mình một cái, hình dáng nhỏ bé bỗng chốc phình to lên như một ngọn núi nhỏ. Một lớp vảy đen kịt đầy gai góc phủ đầy cơ thể, đôi mắt như hai vầng trăng máu nhìn xuống hàng trăm đệ tử Bắc Cực Tông đang đứng chôn chân vì sợ hãi.

"Gào!"

Một tiếng rống vang tận mây xanh. Hắc Tử há to cái mồm đỏ lòm như muốn nuốt chửng cả không gian. Những đệ tử Bắc Cực Tông vốn dĩ đã mất hết nhuệ khí sau đòn đánh vừa rồi, nay nhìn thấy chân thân Thôn Thiên Thú, hoàn toàn tan vỡ ý chí chiến đấu.

Trong lúc Hắc Tử bắt đầu cuộc "đại tiệc" của nó, Diệp Hư Không đã đứng trước đại điện chính của tông môn. Cánh cửa điện bằng băng tinh nặng ngàn tấn tự động tan biến khi hắn tiến đến gần.

Trong điện, một người đàn ông trung niên mặc bào xanh, gương mặt tái mét, đang ngồi trên ghế chủ vị. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ trẻ đẹp, y phục lộng lẫy, nhưng ánh mắt đầy vẻ kinh hãi.

"Diệp Hư Không… ta biết ngươi." Tông chủ Bắc Cực Tông – Lăng Thiên lạnh giọng nói, dù đôi bàn tay đang giấu sau tay áo vẫn run lên bần bật: "Ngươi chính là kẻ mà Thiên Đế bệ hạ hạ lệnh truy nã khắp vạn giới. Ngươi tưởng tiêu diệt được một cái Bắc Cực Tông là có thể đối đầu với Thiên Đình sao?"

Diệp Hư Không thong dong tiến lại gần, cầm lấy một chén trà trên bàn, nước trà trong chén lập tức đóng băng rồi tan biến thành hơi khói.

"Thiên Đình?" Diệp Hư Không cười nhẹ, nụ cười mang theo sự khinh bạc tột cùng: "Cổ Thiên Thánh năm xưa là kẻ rửa chân cho ta, hắn dựa vào cái gì mà xưng là Thiên Đế?"

Lăng Thiên nghe thấy câu nói này, suýt chút nữa thì ngã khỏi ghế. Sát sư phản đạo, chuyện này trong giới thượng tầng của Cửu Tiêu Thiên Ngoại là một bí mật cấm kỵ. Không ai dám nhắc đến, càng không ai dám nói Thiên Đế là kẻ rửa chân.

"Láo xược! Ngươi dám nhục mạ bệ hạ!" Lăng Thiên quát lớn, cố lấy lại dũng khí: "Ta đã gửi tin báo về Thiên Đạo Minh. Chỉ trong chốc lát nữa, phân thân của Thần Vương sẽ giáng thế, ngươi chờ chết đi!"

Diệp Hư Không không mặn không nhạt nhìn ra phía sau Lăng Thiên, nơi một vầng hào quang vàng nhạt đang bắt đầu hội tụ trên một bức tượng điêu khắc Cổ Thiên Thánh.

"Ồ? Phân thân sao? Đúng lúc ta cũng có lời muốn gửi tới đại đồ đệ ngoan của ta."

Hắn bước tới trước bức tượng, bỏ mặc Lăng Thiên đang định ra tay. Hắn chỉ cần đứng đó, một áp lực vô hình từ linh hồn truyền ra khiến Lăng Thiên hoàn toàn bị đông cứng, ngay cả một ngón tay cũng không động đậy nổi. Đây là đẳng cấp áp chế về mặt thần hồn của Thần Đế kiếp trước.

Vầng hào quang vàng trên bức tượng ngày càng rực rỡ, một giọng nói oai nghiêm mang theo uy thế thượng đế vang lên khắp đại điện: "Kẻ nào dám làm loạn tại Bắc Cực Tông, xúc phạm uy nghiêm của trẫm?"

Khuôn mặt trên bức tượng bỗng chốc cử động, hóa thành khuôn mặt của một nam nhân trung niên uy vũ, đó chính là phân thân của Cổ Thiên Thánh.

Diệp Hư Không nhìn thẳng vào mắt bức tượng, khóe môi khẽ nhếch: "Tiểu Thánh tử, đã lâu không gặp. Ngồi trên cái ghế kia, ngươi có thấy lạnh mông không?"

Bức tượng im bặt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Sau đó, một luồng sóng xung kích từ bức tượng bùng nổ, khiến cả tòa đại điện rung chuyển. Giọng nói của Cổ Thiên Thánh lúc này không còn oai nghiêm mà tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi: "Diệp… Diệp Hư Không? Ngươi thật sự chưa chết?"

"Ngươi chưa chết, ta sao nỡ đi trước?" Diệp Hư Không lạnh nhạt nói: "Hôm nay ta lấy cái Bắc Cực Tông này để báo chút tiền lãi năm xưa. Phân thân này của ngươi, ta cũng xin nhận."

"Ngươi dám! Đây là phân thân mang một phần mười thần lực của trẫm, ngươi…"

Diệp Hư Không không để hắn nói hết lời. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt bằng đá của bức tượng.

"Nhất niệm… táng."

Một vòng xoáy màu đen xuất hiện ngay trung tâm bức tượng. Toàn bộ hào quang vàng kim bùng phát dữ dội nhưng lại giống như gặp phải thiên địch, nó gào thét thảm thiết rồi bị vòng xoáy đen nuốt chửng hoàn toàn.

"Không!!! Diệp Hư Không, ta sẽ giết ngươi! Ta sẽ san bằng hạ giới để tìm ngươi!!!" Tiếng gào của Cổ Thiên Thánh tắt lịm đi.

Bức tượng nổ tung thành hư vô. Cùng lúc đó, tại một tầng trời xa xôi, trong Thiên Đình huy hoàng, Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngai vàng bỗng phụt ra một ngụm máu lớn, gương mặt vốn trẻ trung bỗng chốc xuất hiện thêm vài nếp nhăn.

Trong đại điện Bắc Cực Tông, sự im lặng đáng sợ bao trùm.

Lăng Thiên chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, hắn suy sụp hoàn toàn. Vị thần trong lòng hắn, Thiên Đế vạn giới, thế mà lại bị một thanh niên ở hạ giới xóa sổ phân thân một cách dễ dàng như vậy?

Diệp Hư Không quay sang nhìn Lăng Thiên và thiếu nữ bên cạnh. Thiếu nữ lúc này bỗng quỳ sụp xuống, bò đến chân hắn, khóc lóc van xin: "Tiền bối tha mạng! Ta chỉ là đệ tử vô tội, mọi chuyện đều do tông chủ chỉ đạo, cầu xin tiền bối khai ân!"

Diệp Hư Không nhìn nàng một cái, rồi thở dài: "Trong mắt ta, không có ai vô tội khi đã mang danh hiệu của Bắc Cực Tông. Tuy nhiên…"

Hắn quay sang Tiền Đa Đa vừa mới chạy vào điện, miệng còn đang gặm một củ linh sâm nghìn năm vừa cướp được từ kho thuốc: "Tên béo, đám người này giao cho ngươi. Tiền tài, bảo vật của tông môn này, ngươi biết phải làm gì rồi chứ?"

Tiền Đa Đa mắt sáng lên như đèn pha: "Đại ca yên tâm! Về mặt vơ vét, tiểu đệ xưng thứ hai không ai dám nhận thứ nhất! Ta sẽ khiến cái Bắc Cực Tông này ngay cả cục gạch lát nền cũng không còn!"

Diệp Hư Không gật đầu, hắn bước về phía mật thất dưới lòng đất của tông môn, nơi hắn cảm nhận được luồng linh khí mạnh nhất.

"Hư Vô Thần Quyết, tầng thứ nhất mới chỉ là bắt đầu. Khi ta mở được Hư Vô Giới trong đan điền, đó mới là lúc toàn bộ Thương Khung này phải run rẩy."

Hắn bước vào bóng tối của mật đạo, bỏ lại phía sau một Bắc Cực Tông từng uy chấn một phương giờ đây chỉ còn là tiếng gào khóc và sự đổ nát. Gió tuyết trên đỉnh Tuyết Diệt Sơn vẫn thổi, nhưng lần này, nó không mang theo hơi lạnh của băng giá, mà mang theo hơi thở của sự hủy diệt – hơi thở của Hư Vô.

Tại một góc khác của Linh Khư Giới, trong một rừng trúc thanh tịnh, một nữ tử mặc váy trắng thanh khiết như tuyết, gương mặt đẹp đến mức không thuộc về nhân gian, đang cầm một quân cờ trắng trên tay. Nàng bỗng ngẩn ngơ nhìn về hướng Bắc Cực Tông, đôi mắt lưu chuyển ánh sáng huyền bí.

"Lôi đình tan biến… Quy tắc hư không? Lẽ nào là hắn?"

Lạc Thần Hi khẽ lẩm bẩm, trái tim vốn băng giá bấy lâu bỗng đập nhanh một nhịp. Nàng đặt quân cờ xuống, một làn gió nhẹ thổi qua, thân ảnh nàng tan biến như sương khói.

Định mệnh giữa Hư Vô và Cửu Âm, bắt đầu xoay chuyển từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8