Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 85: Bí mật của Hư Vô Châu**
**CHƯƠNG 85: BÍ MẬT CỦA HƯ VÔ CHÂU**
Gió tuyết bên ngoài hang động vẫn gào thét như muốn xé toạc màn đêm của Tuyết Diệt Sơn, nhưng bên trong, hơi ấm từ đống lửa nhỏ và khí tức của ba người đã ngăn cách hẳn sự khắc nghiệt của ngoại giới.
Tiền Đa Đa đã ngủ say sau một ngày dài kinh hoàng, tiếng ngáy của hắn thỉnh thoảng lại vang lên đều đều, lọt thỏm giữa không gian yên tĩnh. Hắc Tử, trong hình hài thiếu niên tóc đen đầy ngạo khí, cũng đã thu liễm hơi thở, nằm vắt vẻo trên tảng đá phẳng. Đôi mắt nó thỉnh thoảng lại hé mở, liếc nhìn về phía bóng dáng đang ngồi bất động như một pho tượng giữa thạch động kia.
Diệp Hư Không đang nhập định.
Trong thức hải của hắn, một vùng không gian vô tận đang trải rộng. Khác với linh đài của những tu sĩ thông thường thường là một hồ chứa linh lực hay một vùng sáng rực rỡ, thức hải của Diệp Hư Không là một màu đen tuyền thăm thẳm. Ở tâm điểm của sự trống rỗng đó, một viên châu nhỏ màu xám nhạt đang xoay vòng chậm rãi, phát ra những tia sáng lu mờ nhưng ẩn chứa một áp lực khiến vạn vật phải quỳ gối.
Đó chính là Hư Vô Châu.
Hồn phách của Diệp Hư Không, trong hình dáng nguyên bản của Thần Đế kiếp trước với tà áo bào trắng tinh khôi, nhẹ nhàng đáp xuống trước viên châu. Đây không phải lần đầu tiên hắn quán chiếu nó, nhưng kể từ khi bước chân vào Linh Khư Giới và Hắc Tử hóa hình, sự rung động từ viên châu này trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Hắn chậm rãi đưa tay ra, những đầu ngón tay thanh mảnh chạm vào bề mặt xám xịt của viên châu.
“Oành!”
Một tiếng nổ âm thầm vang lên tận sâu trong linh hồn. Cả thế giới quanh hắn bỗng chốc tan biến. Không còn đen tối, không còn thức hải, Diệp Hư Không thấy mình đang đứng giữa một hoang mạc cổ xưa, nơi mà bầu trời không có mặt trời, mặt trăng, chỉ có những dòng chảy năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy nhất đang cuộn xoáy.
Đây không phải là ảo ảnh. Đây là ký ức được lưu giữ trong Hư Vô Châu.
“Hóa ra là vậy…” Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm lạ thường.
Trước mắt hắn, những mảnh vỡ của một nền văn minh huy hoàng đang trôi nổi. Những cung điện vĩ đại hơn cả Thiên Đình của Cổ Thiên Thánh, những tòa tháp cao vút chọc thủng những tầng mây không tên, tất cả đều đang sụp đổ. Những cường giả với hơi thở có thể trấn áp cả một tinh hệ đang tan biến thành những hạt bụi li ti.
Hư Vô Châu không phải là một món thần khí được rèn đúc từ tài liệu của vạn giới này. Nó là thứ duy nhất còn sót lại của một “Vũ trụ cũ”.
Trong khoảnh khắc đó, một luồng thông tin cổ xưa tràn vào tâm trí hắn như nước vỡ bờ. Diệp Hư Không nhắm chặt mắt, chịu đựng nỗi đau xé lòng khi những quy tắc của vũ trụ cũ đang cố gắng hòa nhập với thần hồn của hắn.
Vũ trụ mà chúng sinh đang sống hiện nay – Thương Khung – thực chất chỉ là một lớp vỏ mới mọc ra trên nền tro tàn của một kỷ nguyên cũ. Kỷ nguyên đó được gọi là Hư Vô Nguyên Kỷ. Ở thời đại đó, không có cái gọi là Linh khí, cũng chẳng có Thiên Đạo cai trị. Mọi sinh linh sinh ra đã mang trong mình sức mạnh khởi nguyên, họ tự do, cường đại, và không chịu bất kỳ sự trói buộc nào.
Thế nhưng, chính vì sự tự do thái quá đó đã dẫn đến sự diệt vong. Những vị thần thời đó quá mạnh mẽ, họ chiến đấu và tàn phá đến mức chính quy tắc của không gian cũng bị nghiền nát. Hư Vô Nguyên Kỷ sụp đổ, và để cứu vãn một tia hy vọng cuối cùng cho sự tồn tại, tinh hoa của toàn bộ vũ trụ đó đã co rút lại, nén chặt vào một điểm duy nhất.
Điểm đó chính là trái tim của vũ trụ cũ – Hư Vô Châu.
Thiên Đạo của hiện tại – thứ mà Cổ Thiên Thánh và hàng tỷ tu sĩ đang tôn thờ – thực chất chỉ là một kẻ ký sinh. Khi vũ trụ cũ tan biến, một ý thức mới sinh ra từ đống đổ nát, tự thiết lập nên quy tắc Thương Khung, tạo ra linh khí để nuôi dưỡng tu sĩ, rồi lại định kỳ “thu hoạch” họ thông qua Thiên kiếp để duy trì sự sống của chính mình.
Nói cách khác, vạn vật trong Thương Khung chỉ là thức ăn được nuôi béo trong một cái lồng lớn.
“Ta từng là Thần Đế mạnh nhất, từng nghĩ mình đã đứng đầu vạn giới…” Diệp Hư Không cay đắng cười nhạt. “Hóa ra trong mắt cái gọi là Thiên Đạo kia, ta cũng chỉ là một miếng mồi ngon hơn kẻ khác một chút mà thôi.”
Bàn tay hắn xiết chặt lại. Sự phản bội của Cổ Thiên Thánh năm xưa, hóa ra không đơn thuần là tham vọng cá nhân. Qua những hình ảnh mờ ảo hiện ra từ Hư Vô Châu, Diệp Hư Không thấy được một bóng dáng khổng lồ, mờ mịt phía sau Cổ Thiên Thánh trong ngày hắn đột phá. Chính ý chí của Thương Khung đã cảm nhận được sự đe dọa từ công pháp Hư Vô mà hắn tự sáng tạo ra, nên đã mượn tay đồ đệ của hắn để trừ khử mầm mống nổi loạn.
Hư Vô Châu chọn Diệp Hư Không, không phải vì hắn là Thần Đế, mà vì kiếp trước hắn đã vô tình chạm đến ranh giới của sự khởi nguyên. Hắn là người duy nhất dám từ bỏ linh khí của Thương Khung để đi tìm một loại sức mạnh khác.
Trong hoang mạc ký ức, một luồng sáng xám dịu dàng bắt đầu bao phủ lấy bóng ma của Diệp Hư Không. Những vết nứt trên thần hồn từ vụ nổ kiếp trước, những tổn thương âm ỉ mà bấy lâu nay hắn dùng Hư Vô Diệt Thế Quyết cũng khó lòng bù đắp hết, lúc này đang được chữa lành với tốc độ kinh hoàng.
Sức mạnh của Hư Vô Châu không phải là sự hủy diệt đơn thuần. Nó là sự trống rỗng để chứa đựng tất cả.
“Ngươi muốn ta tái lập lại trật tự khởi nguyên sao?” Diệp Hư Không lên tiếng hỏi vào hư không.
Đáp lại hắn là một nhịp đập mạnh mẽ từ viên châu. Một luồng cảm xúc vĩ đại, mang theo nỗi buồn của hàng tỷ tỷ năm cô độc, len lỏi vào tâm thức hắn. Hư Vô Châu không yêu cầu, nó chỉ đang cung cấp cho hắn một sự lựa chọn. Hoặc tiếp tục là một quân cờ trong Thương Khung, hoặc trở thành chủ nhân của cái kết, biến tất cả về lại sự cân bằng nguyên thủy.
Diệp Hư Không mở bừng mắt.
Trong thức hải, viên Hư Vô Châu đã ngừng xoay chuyển. Thay vào đó, nó tan ra, biến thành một vầng hào quang màu xám thẩm thấu hoàn toàn vào thần hồn hắn. Kể từ khoảnh khắc này, Hư Vô Châu không còn là một vật ngoại thân hay một bí bảo ký gửi trong đan điền nữa.
Hắn và Châu, đã hoàn toàn là một.
Thân xác phàm trần của Diệp Hư Không ngồi trong hang động đột nhiên phát ra một tiếng "crắc" khô khốc. Từ mỗi lỗ chân lông trên cơ thể hắn, những tạp chất đen đúa – dấu vết cuối cùng của một phế vật tại Hạ giới – bị đẩy văng ra ngoài, ngay lập tức bị năng lượng xám hóa thành hư vô trước khi chạm đất.
Khí tức của hắn bắt đầu leo thang.
Kim Đan trung kỳ… Kim Đan hậu kỳ… Kim Đan viên mãn!
Mọi sự ngăn cách của cảnh giới đối với hắn dường như không tồn tại. Thế nhưng, khi chạm đến ngưỡng cửa của Nguyên Anh Cảnh, Diệp Hư Không chủ động ép nén luồng năng lượng lại. Hắn không muốn thăng cấp bằng linh khí của Thương Khung. Hắn muốn dùng Hư Vô Lực để đúc lại Nguyên Anh của chính mình – một cái Nguyên Anh chưa từng có trong lịch sử tu hành.
Ở phía bên kia đống lửa, Hắc Tử giật mình bật dậy. Đôi mắt đen láy của nó trợn trừng, nhìn chằm chằm vào vị "chủ nhân" đang ngồi đó.
"Khí tức này…" Hắc Tử run rẩy. Là Thôn Thiên Thú thời Thái Cổ, nó nhạy cảm với năng lượng hơn bất kỳ ai. Trong cảm nhận của nó, Diệp Hư Không lúc này không còn là một con người, mà là một hố đen khổng lồ có thể nuốt chửng cả thế giới này vào sự trống rỗng.
Tiền Đa Đa cũng bị đánh thức bởi áp lực nặng nề, hắn thở không ra hơi, lắp bắp: "Lão… lão đại… hắn sao vậy? Có phải tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma không?"
"Ngậm miệng!" Hắc Tử quát khẽ, đôi mắt nó hiện lên sự sùng bái xen lẫn kinh sợ. "Hắn đang tiến hóa thành một thứ gì đó vượt ra ngoài hiểu biết của cả ta và ngươi. Đứng yên đó, đừng có mà động đậy làm phiền hắn."
Diệp Hư Không thở ra một hơi dài, luồng hơi thở mang theo màu xám nhạt, làm không gian trước mặt hắn bị vặn xoắn nhẹ. Hắn từ từ mở mắt, đôi con ngươi vốn đã thâm trầm nay càng thêm tĩnh lặng, bên trong như chứa đựng cả một vũ trụ đang tan vỡ và tái sinh.
Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình. Mặc dù tu vi bề ngoài vẫn chỉ là Kim Đan viên mãn, nhưng nếu bây giờ gặp lại những tên Kim Tiên ở Thượng Giới, hắn tin rằng chỉ cần một cái búng tay, hắn có thể khiến cả sinh mệnh lẫn sự tồn tại của chúng biến mất khỏi thế gian này mà không để lại bất kỳ dấu vết nào của linh hồn hay luân hồi.
Bởi vì hắn đã nắm giữ được chân lý của "Hư Vô".
"Bí mật của ngươi, ta đã hiểu." Diệp Hư Không đứng dậy, phủi đi lớp bụi mờ trên áo. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xôi, nơi linh khí nồng đậm và những đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa.
Nơi đó là Dao Trì Thánh Địa. Nơi có mảnh vỡ thứ hai của Hư Vô Châu – hay đúng hơn, đó chính là một phần ký ức và quyền năng bị tách rời của trái tim vũ trụ cũ.
Chỉ khi tìm lại đủ các mảnh vỡ, hắn mới có đủ vốn liếng để đối mặt với cái gọi là Thiên Đạo đang ngự trị trên chín tầng trời kia.
"Lạc Thần Hi… Cửu Âm Tuyệt Thể của nàng thực chất không phải là bệnh, mà là một sự phản ứng tự nhiên của cơ thể nàng đối với sự ô nhiễm của Thiên Đạo này." Diệp Hư Không khẽ lẩm bẩm. "Ta hiểu tại sao chúng ta lại gặp nhau rồi."
Hắc Tử tiến lại gần, vẻ mặt bớt đi phần ngạo mạn, thay vào đó là sự kính cẩn: "Chúc mừng… Thần Đế trở lại?"
Diệp Hư Không lắc đầu, bước chân ra khỏi hang động, đối diện với cơn bão tuyết đang dữ dội nhất. Kỳ lạ thay, khi chân hắn chạm vào mặt tuyết, gió tuyết tự động dạt ra hai bên như đang nhường đường cho chủ nhân đích thực của thiên hạ.
"Thần Đế đã chết trong quá khứ rồi."
Giọng nói của hắn vang vọng giữa núi rừng đại ngàn, mang theo một ý chí nghịch thiên không gì lay chuyển nổi.
"Bây giờ, ta là Hư Vô. Và ta đến để lấy lại những gì Thương Khung này đã nợ ta."
Tiền Đa Đa ngơ ngác đuổi theo sau, run rẩy trong làn hơi lạnh nhưng vẫn không quên ôm chặt lấy cái túi trữ vật. Hắc Tử nhìn bóng lưng Diệp Hư Không, rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng đầy hưng phấn. Nó biết, kể từ ngày hôm nay, trò chơi vèo vèo thăng cấp bình thường đã kết thúc.
Một cuộc thảm sát vạn giới, một sự tái lập lại toàn bộ quy tắc của Thương Khung, đã thực sự bắt đầu từ bước chân này.
Mây đen trên trời dường như cũng cảm nhận được điều gì đó đáng sợ, chúng cuồn cuộn kéo đến, sấm sét lấp ló sau màn mây như sự giận dữ của Thiên Đạo. Nhưng Diệp Hư Không chỉ khẽ ngẩng đầu, môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Hắn đưa ngón tay trỏ lên, hướng về phía bầu trời xa xăm, nơi trung tâm của Thiên Đạo Minh tọa lạc.
"Chờ ta. Ngày ta đến, nhất niệm sẽ diệt thương khung."
Dưới ánh trăng mờ đục bị mây che khuất, ba bóng người dần khuất xa trong làn tuyết trắng, hướng thẳng về phía Thánh địa thần thánh nhất của Linh Khư Giới, bắt đầu một chương huy hoàng và đẫm máu nhất trong lịch sử tu tiên.