Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 9: Đan đạo tông sư?**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:12:09 | Lượt xem: 2

Sáng sớm, Thanh Vân Thành bị bao phủ bởi một lớp sương mù bảng lảng. Ánh bình minh le lói trên những mái ngói rêu phong, nhưng nhịp sống của thành trì này đã bắt đầu sôi động.

Linh Dược Các – một trong ba thế lực lớn nhất Thanh Vân Thành, cũng là nơi tập trung phần lớn dược liệu và luyện đan sư của cả khu vực Hoang Khư Giới phía Nam. Tòa kiến trúc sừng sững sáu tầng, được xây dựng từ loại gỗ hắc đàn quý hiếm, thoảng ra mùi hương dược liệu nồng đậm khiến người đi ngang qua cũng cảm thấy sảng khoái tinh thần.

Trước cửa lớn, một thiếu niên áo bào xanh xám, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thâm trầm vượt xa lứa tuổi, đang bình thản sải bước. Đi bên cạnh hắn là một gã béo tròn trịa, mồ hôi nhễ nhại, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó. Sau lưng họ, một con chó đen nhỏ nhắn, lông mượt như lụa, đôi mắt sắc lạnh thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh với vẻ khinh khỉnh.

“Đại… đại ca, chúng ta thực sự định vào đó sao?” Tiền Đa Đa lau mồ hôi, giọng run run: “Linh Dược Các là nơi cao cửa rộng, chấp sự ở đó đều dùng mũi để nhìn người. Chúng ta lại… lại không có nhiều linh thạch.”

Diệp Hư Không không thèm ngoảnh đầu lại, thanh âm nhàn nhạt: “Có ta ở đây, linh thạch chỉ là con số. Ngươi chỉ cần đứng đó quan sát.”

Tiền Đa Đa nuốt nước bọt. Hắn đi theo Diệp Hư Không vì đánh cược vào cái "vận khí" của kẻ vừa từ cõi chết trở về này, nhưng Linh Dược Các không phải là chợ búa thông thường, nơi đó có cao thủ bảo vệ, ngay cả gia chủ Diệp gia đến cũng phải nể mặt vài phần.

Vừa bước vào đại sảnh tầng một, hơi lạnh từ các trận pháp trấn giữ thảo dược ập đến. Từng dãy tủ gỗ linh hương trưng bày đủ loại đan dược sơ cấp: Bồi Nguyên Đan, Hồi Huyết Tán, Thối Thể Dịch…

“Ồ, đây chẳng phải là Diệp phế vật sao?”

Một giọng nói chói tai vang lên từ phía quầy giao dịch. Một tên tiểu sai tay cầm sổ sách, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt nhìn Diệp Hư Không. Hắn là hạ nhân của Linh Dược Các, nhưng nhờ dựa hơi thế lực này mà bình thường cũng coi thường những con em tiểu gia tộc.

“Linh Dược Các hôm nay không có rác dược để phát chẩn, Diệp thiếu gia đi nhầm chỗ rồi chăng?”

Tiền Đa Đa mặt đỏ bừng định lên tiếng, nhưng Diệp Hư Không đã giơ tay chặn lại. Hắn không nhìn tên tiểu sai kia lấy một cái, ánh mắt lướt qua các bình đan dược trên kệ, khẽ lắc đầu, lầm bầm một câu:

“Đống rác này mà cũng dám gọi là đan dược sao? Thật sỉ nhục hai chữ Luyện Đan.”

Thanh âm tuy nhỏ nhưng giữa đại sảnh yên tĩnh lại vang lên cực kỳ rõ ràng. Tất cả mọi người trong sảnh, từ khách hàng đến nhân viên, đều sững sờ. Một gã Luyện Thể cảnh, lại là phế vật nổi danh Thanh Vân Thành, dám ngang nhiên mắng đan dược của Linh Dược Các là rác?

“Láo xược!”

Từ tầng hai, một tiếng quát như sấm dậy truyền xuống. Một lão giả mặc áo bào bào luyện đan màu xám, ngực thêu hai tia sáng – biểu tượng của Luyện Đan Sư Nhị Phẩm – bước nhanh xuống cầu thang. Đây là Trần Mặc, một trong những đại sư trấn thủ Linh Dược Các. Lúc này gương mặt lão đen kịt, đôi mắt vẩn đục tràn đầy nộ hỏa.

Trần Mặc hôm nay tâm trạng vốn dĩ đã cực xấu. Lão vừa thất bại liên tiếp ba lò *U Minh Đan*, lãng phí bao nhiêu dược liệu quý giá mà không tìm ra nguyên nhân. Nghe thấy lời của Diệp Hư Không, lửa giận trong lòng như được tưới thêm dầu.

“Kẻ nào dám ở đây phun ra những lời ngông cuồng?” Trần Mặc đứng trước mặt Diệp Hư Không, uy áp của cao thủ Trúc Cơ Cảnh tỏa ra cuồn cuộn.

Diệp Hư Không vẫn đứng đó, sống lưng thẳng tắp như kiếm, nhìn thẳng vào mắt Trần Mặc: “Ngươi luyện đan dùng lửa tâm quá mạnh, bỏ thuốc vào lò trước khi linh tính ổn định, dẫn đến thành đan thì tạp chất đầy rẫy, thất bại thì nổ lò cháy thuốc. Lời ta nói có sai không?”

Đồng tử của Trần Mặc co rụt lại. Làm sao gã thiếu niên này biết lão vừa nổ lò? Làm sao hắn biết lão có thói quen gấp gáp khi đưa dược liệu vào? Những điều này chỉ có bản thân lão hoặc một cao thủ đan đạo bậc nhất mới nhìn ra được.

“Ngươi… ngươi chỉ là nói hươu nói vượn!” Trần Mặc cố giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở đã loạn: “Cả Thanh Vân Thành ai không biết ngươi là phế vật bị Diệp gia tước đoạt huyết mạch. Muốn lừa bịp ở đây để lấy danh tiếng sao?”

Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ băng lãnh của kẻ đứng đầu vạn giới: “Danh tiếng đối với ta không giá trị bằng một ngụm khí hư vô. Ta đến đây để mua dược liệu, nhưng nể tình ngươi vẫn còn một chút lòng thành kính với đan đạo, ta sẽ chỉ điểm cho ngươi một lần. Mượn phòng luyện đan dùng một chút, phí tổn khấu trừ vào đan dược ta luyện ra.”

“Ngươi muốn luyện đan?” Trần Mặc như nghe thấy chuyện hài hước nhất thế gian, cười lớn: “Nếu một phế vật như ngươi có thể luyện ra đan dược, ta liền bái ngươi làm thầy ngay tại chỗ này!”

“Bái ta làm thầy?” Diệp Hư Không ánh mắt lóe lên một tia khinh miệt: “Ngươi chưa đủ tư cách. Chỉ cần đứng sang một bên mà học tập.”

Nói đoạn, Diệp Hư Không chẳng đợi Trần Mặc phản ứng, đi thẳng lên tầng hai hướng về phía phòng luyện đan. Hắc Tử lững thững bước theo sau, cái đuôi ngoáy ngoáy đầy thích thú, dường như nó cũng đang mong chờ xem "chủ nhân" mình biểu diễn.

Phòng luyện đan số 7 của Linh Dược Các.

Nhiệt độ bên trong cực cao do địa hỏa đang cháy hừng hực dưới đáy lò. Một lò luyện đan bằng đồng xanh, điêu khắc hoa văn cổ phác đang đặt giữa phòng.

Trần Mặc, Tiền Đa Đa và một đám người hiếu kỳ đứng xung quanh. Tiền Đa Đa run cầm cập, thầm nghĩ: *“Tiêu rồi, nếu lát nữa đại ca nổ lò, chắc chắn sẽ bị Linh Dược Các đánh chết mất.”*

Diệp Hư Không yêu cầu dược liệu: Linh Chi Ba Năm, Bách Huyết Thảo, Lam Linh Quả và một mẩu Xương Thú loại nhỏ. Đây đều là những nguyên liệu rẻ tiền dùng để luyện chế *Bồi Nguyên Đan* – loại đan dược cơ bản nhất cho võ giả luyện thể.

“Chỉ là Bồi Nguyên Đan sao?” Một vị tu sĩ đứng xem khẽ lắc đầu: “Thứ này hài đồng mười tuổi nếu được chỉ dạy cũng luyện được.”

Diệp Hư Không không đáp. Hắn khẽ vẫy tay, một luồng kình lực vô hình cuốn lấy đống dược liệu ném thẳng vào lò đan đang nóng đỏ.

“Cái gì? Ngươi không thanh lọc dược liệu mà ném cả vào?” Trần Mặc hét lên. Đây là điều cấm kỵ nhất trong luyện đan. Tạp chất của dược liệu sẽ làm nổ lò ngay lập tức.

Diệp Hư Không nhắm nghiền mắt. Trong đan điền, *Hư Vô Châu* bắt đầu xoay chuyển nhẹ nhàng. Một luồng khí xám tối nhàn nhạt truyền từ lòng bàn tay hắn, xuyên qua vách lò đồng vào bên trong.

*Hư Vô Diệt Thế Quyết – Động niệm thanh lọc.*

Bên trong lò đan, dưới sự thiêu đốt của địa hỏa và sự bao phủ của Hư Vô lực, đống dược liệu thô kệch bắt đầu trải qua một sự biến hóa thần kỳ. Thay vì bị đốt cháy thành tro, lớp vỏ ngoài cùng tất cả tạp chất của chúng biến mất một cách kỳ lạ, như thể bị một cái miệng vô hình nuốt chửng hoàn toàn. Thứ còn lại là những giọt linh dịch tinh khiết đến mức gần như trong suốt.

Dùng địa hỏa của phàm giới để luyện đan? Đó chỉ là cái vỏ. Thứ thực sự luyện chế đan dược này là ý chí của Hư Vô Thần Đế.

Diệp Hư Không khẽ lầm bầm: “Hư vô chi tâm, vạn vật đồng hóa, nhất niệm kết đan!”

Bùm!

Một tiếng động trầm đục vang lên bên trong lò đồng. Sóng nhiệt tỏa ra dữ dội làm rèm che phòng luyện đan tung bay phần phật.

“Thất bại rồi! Nhất định là dược liệu bị thiêu rụi!” Trần Mặc lắc đầu ngán ngẩm, trong lòng có chút thất vọng vì mình đã kỳ vọng quá nhiều vào tên thiếu niên này.

Tuy nhiên, Diệp Hư Không không hề nao núng. Hắn bước tới, tay không chạm vào lò đan đang đỏ rực lửa. Điều kỳ lạ là làn da hắn không hề bị bỏng, ngược lại còn có vẻ tỏa ra ánh ngọc thạch lạnh lẽo.

Hắn vỗ nhẹ lên nắp lò.

Vút!

Năm vệt sáng lấp lánh như sao băng từ trong lò bắn ra, lơ lửng giữa không trung. Một mùi dược hương tinh khiết, thanh nhã lập tức lấp đầy mọi ngóc ngách của căn phòng, thấm sâu vào tủy não của những người có mặt.

“Cái… cái gì?”

Trần Mặc run rẩy tiến lại gần, đôi mắt như muốn rơi ra ngoài.

Năm viên đan dược tròn trịa, bề mặt bóng loáng như pha lê màu xanh lục nhạt. Quan trọng nhất, trên mặt mỗi viên đan dược đều xuất hiện năm đạo hoa văn quỷ mị, tỏa sáng mờ ảo.

“Đan vân! Năm đạo đan vân? Đây… đây là Bồi Nguyên Đan cấp độ Thập Toàn?” Trần Mặc kinh hoàng kêu lên, tiếng giọng vỡ ra vì chấn động quá mức.

Trong luyện đan đạo, phẩm chất đan dược chia làm: Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm và Cực phẩm. Cực phẩm có đan vân là sự tồn tại trong truyền thuyết, chỉ có những vị Tông sư đan đạo lâu năm mới may mắn luyện ra được. Nhưng đây không chỉ là một viên, mà là cả năm viên đều có đan vân!

Điều kinh khiếp nhất là, loại thảo dược vốn dĩ chỉ có thể luyện ra đan dược phàm cấp, nhưng năm viên thuốc này tỏa ra linh tính mạnh đến mức ngay cả linh thạch cấp cao cũng không sánh bằng.

“Nhất niệm thành đan… chất lượng thập thành tuyệt đối.” Diệp Hư Không đưa tay thu lại năm viên đan dược, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

Hắn nhìn Trần Mặc, người lúc này đã quỳ sụp xuống đất từ bao giờ: “Hiện tại, ta còn cần mua dược liệu bằng tiền nữa không?”

Trần Mặc run rẩy, đầu dập xuống sàn nhà rầm rầm: “Đại sư… Đan đạo Tông sư! Trần Mặc có mắt không thấy Thái Sơn, đã mạo phạm thần uy của tiền bối! Năm viên cực phẩm Bồi Nguyên Đan này… bất kỳ một viên nào cũng đáng giá bằng một nửa sản nghiệp của Linh Dược Các tại Thanh Vân Thành này!”

Tiền Đa Đa đứng bên cạnh há hốc mồm, nuốt nước bọt ừng ực. Hắn biết đại ca mình lợi hại, nhưng không ngờ lại "biến thái" đến mức này. Một nắm thảo dược rẻ tiền, qua tay Diệp Hư Không liền biến thành chí bảo mà các đại thế giới tranh giành.

Hắc Tử khẽ ngáp một cái, ánh mắt lộ vẻ nhàm chán như thể nói: *“Có gì mà ngạc nhiên? Với chủ nhân ta, ngay cả Thần Đan nghịch thiên cải mệnh cũng chỉ là việc lật bàn tay.”*

Lúc này, một đạo bóng dáng màu vàng óng bỗng từ ngoài phòng tiến vào. Đó là một nam tử trung niên, khí thế thâm trầm, là Các chủ Linh Dược Các – Mộc Vô Danh. Lão nhìn chằm chằm vào năm viên đan dược trên tay Diệp Hư Không, rồi nhìn lại thiếu niên trước mắt, trong lòng dấy lên sóng bão.

“Thanh Vân Thành khi nào lại xuất hiện một vị chân long như thế này?” Mộc Vô Danh khẽ cúi đầu, ngữ khí cực kỳ cung kính: “Tại hạ Mộc Vô Danh, Các chủ Linh Dược Các. Không biết tiểu hữu muốn trao đổi vật gì? Chỉ cần Linh Dược Các có, bất chấp mọi giá!”

Diệp Hư Không ném một viên đan dược cho Trần Mặc như ném một mẩu xương cho chó: “Đây là phí mượn lò. Bốn viên còn lại, đổi cho ta: Băng Hàn Chi, Hỏa linh Linh chi ngàn năm, và một tấm bản đồ chi tiết về biên giới Hoang Khư Giới.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng u ẩn: “Và một điều nữa, ai dám tiết lộ chuyện hôm nay, ta sẽ khiến cho thần hồn kẻ đó tan biến khỏi luân hồi.”

Lời nói mang theo sát ý của Thần Đế, khiến Mộc Vô Danh – một tu sĩ Kim Đan Cảnh cũng phải lạnh sống lưng, vô thức gật đầu tuân lệnh.

Diệp Hư Không xoay người bước ra khỏi phòng, Tiền Đa Đa và Hắc Tử vội vàng theo sát. Trong đầu Diệp Hư Không lúc này không phải là đan dược hay tiền bạc, mà là hình ảnh ngôi sao đỏ rực trên trời tối qua.

Lạc Thần Hi, người mang Cửu Âm Tuyệt Thể… với dược liệu hôm nay có được, hắn sẽ luyện chế ra thứ để đón đầu nàng. Vị Thánh nữ này sẽ là quân cờ đầu tiên của hắn trên bàn cờ cửu giới.

Trong khi đó, cả Linh Dược Các xôn xao như vỡ trận. Những người có mặt đều hiểu, bầu trời của Thanh Vân Thành, không, là cả Hoang Khư Giới này… sắp đổi chủ rồi.

[Kết chương 9]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8