Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương Khung
Chương 94: Đại náo một phương quận thủ**

Cập nhật lúc: 2026-05-11 16:21:57 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 94: ĐẠI NÁO MỘT PHƯƠNG QUẬN THỦ

Tiếng gió rít gào bên tai khi chiếc thuyền bạc xuyên qua những tầng mây dày đặc của Đệ Nhất Thiên. Sau khi phế bỏ Thiên Môn thủ vệ, khí thế của Diệp Hư Không không những không thu liễm mà trái lại càng thêm sắc bén, tựa như một thanh tuyệt thế thần kiếm vừa được mài giũa sau vạn năm vùi lấp trong cát bụi.

Đích đến của bọn họ là Thanh Hà Quận, thủ phủ phồn hoa nhất của khu vực phía Đông Đệ Nhất Thiên. Nơi đây không chỉ là nút giao trọng yếu dẫn tới lối vào Đệ Nhị Thiên, mà còn là địa bàn cai quản của một Thần Quan dưới trướng Thiên Đạo Minh – Liễu Nguyên.

“Đại ca, phía trước chính là Thanh Hà Thành.” Tiền Đa Đa đứng ở mũi thuyền, tay cầm một cái kính viễn vọng nạm đầy linh thạch cấp cao, giọng nói có chút run rẩy vì phấn khích xen lẫn sợ hãi. “Ta cảm nhận được, trong phủ Quận Thủ có rất nhiều bảo quang đang bốc lên. Chậc chậc, cái lão Liễu Nguyên kia chắc chắn đã vơ vét không ít máu mủ của dân chúng.”

Diệp Hư Không khoanh tay đứng đó, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, lạnh lùng nhìn về phía tòa thành trì khổng lồ đang hiện ra ở chân trời. Thanh Hà Thành nguy nga tráng lệ, được bao phủ bởi một lớp đại trận phòng ngự ánh lên sắc vàng nhạt, đó là sức mạnh quy tắc do Thiên Đạo Minh ban xuống.

“Một tên Thần Quan nho nhỏ, cũng dám tự xưng là chúa tể một phương sao?” Diệp Hư Không nhàn nhạt mở miệng, giọng nói mang theo một loại uy nghiêm không thể khước từ.

Hắc Tử nằm bên chân hắn, ngáp một cái thật dài, đôi mắt chó đen láy hiện lên vẻ khinh thường: “Gâu! Một lũ kiến hôi mượn oai hùm mà thôi. Chủ nhân, chỉ cần ngài ra lệnh, ta sẽ nuốt chửng cả cái phủ Quận Thủ kia trong một miếng.”

“Chưa cần đến ngươi.” Diệp Hư Không bình thản nói. “Mập mạp, chuẩn bị đi. Chúng ta cần một ít lộ phí để bước vào Đệ Nhị Thiên. Nghe nói Thiên Bảo Các của phủ Quận Thủ có không ít vạn năm linh dược.”

“Có câu này của đại ca là em yên tâm rồi!” Tiền Đa Đa vỗ ngực bồm bộp, hai mắt sáng quắc như hai viên bảo thạch.

Chiếc thuyền bạc không hề có ý định dừng lại hay nộp linh thạch phí nhập thành. Nó như một ngôi sao băng vút qua bầu trời, trực tiếp va chạm với lớp đại trận hộ thành.

“Đùng —!”

Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên. Lớp màn ánh sáng vàng nhạt vốn được coi là bất khả xâm phạm dưới tay các tu sĩ Vương Cảnh, vậy mà dưới sức ép của Hư Vô lực từ mũi thuyền, nó vỡ tan tành như một tấm kính mỏng. Những mảnh vỡ quy tắc hóa thành các đốm sáng nhỏ li ti, bị hư không đồng hóa ngay lập tức.

Trong phủ Quận Thủ, Liễu Nguyên đang ngồi trên vương tọa nạm vàng, thưởng thức linh tửu và xem vũ điệu của các thiếu nữ. Tiếng nổ lớn khiến hắn giật bắn mình, chén ngọc trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành.

“Kẻ nào? Kẻ nào gan lớn bằng trời, dám xông phá đại trận Thanh Hà Thành!” Liễu Nguyên gầm lên, tu vi tiệm cận Vương Cảnh đỉnh phong bộc phát, chấn động cả một vùng phủ đệ.

Chỉ trong chốc lát, hàng ngàn Thần vệ binh mặc giáp trụ ánh bạc, tay cầm trường thương từ khắp nơi trong thành bay lên, vây kín lấy chiếc thuyền bạc lơ lửng trên không trung.

Liễu Nguyên đáp xuống trước hàng quân, gương mặt âm trầm như nước. Hắn nhìn thấy trên thuyền chỉ có một thiếu niên, một tên mập và một con chó đen, cơn giận trong lòng càng bùng phát dữ dội.

“Thì ra là đám tàn dư nghịch tặc phá hoại Thiên Môn! Diệp Hư Không, Thiên Đạo Minh đã phát lệnh truy nã toàn giới, không ngờ ngươi lại tự mình đưa xác tới cửa!” Liễu Nguyên nhe răng cười lạnh, trong mắt hiện lên vẻ tham lam. Hắn biết, nếu bắt được tên này, phần thưởng từ Thượng Giới sẽ đủ để hắn phi thăng thẳng lên Đệ Tam Thiên.

Diệp Hư Không chậm rãi bước ra khỏi mũi thuyền, mỗi bước chân của hắn như đạp lên nhịp tim của cả thế giới. Không gian dưới chân hắn vặn xoắn lại, hình thành những đóa sen đen huyền ảo.

“Thần Quan?” Diệp Hư Không nhìn Liễu Nguyên bằng ánh mắt nhìn người chết. “Cổ Thiên Thánh ban cho các ngươi danh hiệu Thần Quan, là để các ngươi làm chó săn cho hắn. Đáng tiếc, ngay cả chó, hắn cũng không dạy các ngươi cách nhìn người.”

“Láo xược! Bắt lấy hắn cho ta! Kẻ nào lấy được đầu Diệp Hư Không, thưởng vạn viên thượng phẩm linh thạch!” Liễu Nguyên thét lên.

Ngay lập tức, hàng ngàn mũi trường thương mang theo lôi đình vạn quân phóng thẳng về phía Diệp Hư Không. Cả bầu trời bị xé rách bởi ánh sáng của thần binh, uy thế ấy đủ để biến một cao thủ Hợp Đạo Cảnh thành tro bụi trong nháy mắt.

Thế nhưng, Diệp Hư Không chỉ khẽ vẩy nhẹ tay áo.

“Hư Vô – Đồng Hóa.”

Một luồng sóng xung kích không màu không vị, không chút hơi thở tàn bạo, lại âm thầm lan tỏa ra chung quanh. Một màn kinh hãi nhất lịch sử Thanh Hà Quận diễn ra: Hàng ngàn mũi trường thương, cùng với luồng sức mạnh lôi đình hừng hực kia, khi vừa tiến vào phạm vi ba trượng quanh người Diệp Hư Không, bỗng chốc trở nên hư ảo. Chúng biến thành những làn khói xám, rồi biến mất hoàn toàn khỏi thế gian, không để lại lấy một hạt bụi.

Những Thần vệ binh lao tới phía trước thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thân thể họ bắt đầu tan rã. Từ đầu ngón tay đến giáp trụ, rồi đến toàn bộ linh hồn, tất cả đều bị xóa sổ một cách êm đềm đến đáng sợ. Không có tiếng la hét, không có máu chảy thành sông, chỉ có sự trống rỗng vô hạn.

Liễu Nguyên trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng: “Cái gì? Ngươi… ngươi đã làm gì?”

“Sức mạnh của các ngươi vốn đến từ quy tắc của Thiên Đạo này. Mà ở trước mặt ta, quy tắc… chính là một trò đùa.” Diệp Hư Không bước thêm một bước, thân hình đã xuất hiện ngay trước mặt Liễu Nguyên.

Liễu Nguyên rống lên một tiếng tuyệt vọng, hắn huy động toàn bộ tu vi, thi triển ra chiêu thức mạnh nhất của mình: “Thanh Hà Thần Chưởng!”

Một bàn tay khổng lồ bao phủ lấy cả tòa thành, mang theo sức mạnh của hàng ngàn con sông tụ hội, áp chế xuống đỉnh đầu Diệp Hư Không. Áp lực kinh người khiến đất đá chung quanh lún xuống hàng chục trượng.

Diệp Hư Không không tránh không né, hắn chỉ đưa lên một ngón tay, nhẹ nhàng điểm vào tâm của bàn tay khổng lồ kia.

“Phá.”

“Rắc rắc —!”

Vết nứt không gian đen kịt từ đầu ngón tay hắn lan ra. Thanh Hà Thần Chưởng rực rỡ kia ngay lập tức vỡ vụn như rễ cây khô. Sức mạnh phản chấn khiến cánh tay của Liễu Nguyên nổ tung thành sương máu.

“Thần Đế… Chẳng lẽ ngươi thật sự là…” Liễu Nguyên run rẩy quỳ sụp xuống, trong đầu hắn thoáng hiện lên một truyền thuyết cấm kỵ về kẻ từng đứng trên đỉnh cao nhất của vạn giới, người mang theo Hư Vô chi lực tiêu diệt cả thái cổ thần ma.

“Ngươi không xứng được biết.”

Diệp Hư Không nhìn xuống tên Thần Quan đang run lẩy bẩy, đôi mắt lạnh lùng như tuyết lạnh vạn năm.

“Nhất Niệm – Tịch Diệt.”

Chỉ một ý niệm. Không cần kết ấn, không cần linh lực vận chuyển.

Toàn bộ phủ Quận Thủ xa hoa trong phút chốc bị một vùng đen kịt bao phủ. Những công trình kiến trúc bằng đá quý, những trận pháp phòng ngự tinh xảo, và cả bản thân Liễu Nguyên, đều bị hút vào một vòng xoáy không gian thần bí.

Mọi người dân trong thành kinh hoàng nhìn thấy vị Quận Thủ uy phong lẫm liệt cùng với toàn bộ thế lực của hắn, giống như bị một cục tẩy vô hình xóa đi khỏi bản đồ. Chỗ đó giờ đây chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm, phẳng lì, sạch sẽ đến mức người ta cảm thấy rợn tóc gáy.

Giết một Thần Quan, tiêu diệt một vạn vệ binh, đối với Diệp Hư Không mà nói, cũng giống như xua đi một đám mây mù trên trời.

Hắn xoay người, tà áo đen bay lượn trong gió, ánh mắt hướng về phía Thiên Bảo Các vẫn còn đứng vững một cách thần kỳ giữa đống đổ nát – đó là nhờ Diệp Hư Không cố tình giữ lại.

“Mập mạp, đến giờ làm việc rồi.”

“Có ngay đây đại ca!” Tiền Đa Đa phóng xuống nhanh như một tia chớp béo ú, cười hớn hở bắt đầu thu quét toàn bộ tài nguyên tích lũy ngàn năm của phủ Quận Thủ.

Mặc Thương từ trên thuyền nhìn xuống, đôi tay già nua run rẩy kịch liệt. Hắn cúi đầu thật thấp, thành tâm kính lễ: “Chúc mừng Thần Đế đại nhân tìm lại uy nghiêm. Chư thiên này, cuối cùng cũng phải quỳ lạy dưới chân Ngài một lần nữa!”

Diệp Hư Không ngước nhìn lên tầng mây dẫn tới Đệ Nhị Thiên, nơi sâu thẳm trong ký ức của hắn đang vang lên những tiếng gầm thét chiến tranh. Hắn biết, Liễu Nguyên chỉ là một con tốt thí. Kẻ thù thực sự của hắn đang ở phía trên kia, ngồi trên ngai vàng nhuốm máu sư môn.

Thế gian truyền tụng, Thiên Đạo không thể trái. Nhưng Diệp Hư Không lại muốn cho vạn giới biết: Một khi Hư Vô giáng lâm, ngay cả Thiên Đạo cũng chỉ là hạt bụi trong lòng bàn tay hắn.

“Thiên Đạo Minh… Cổ Thiên Thánh… Trò chơi này, chúng ta hãy từ từ mà chơi.”

Giọng nói của hắn âm vang, xuyên thấu qua các tầng mây, khiến cho những linh hồn mạnh mẽ nhất ở Đệ Nhị Thiên, Đệ Tam Thiên cũng đột nhiên cảm thấy một luồng ớn lạnh không rõ nguyên do dâng lên tận đỉnh đầu.

Ngày hôm ấy, Thanh Hà Quận đổi chủ. Huyền thoại về một thiếu niên áo đen với khả năng diệt thần chỉ trong một ý niệm, bắt đầu lan truyền như cháy rừng khắp Đệ Nhất Thiên. Hư Vô Thần Đế, danh hiệu từng khiến chư thiên vạn giới run sợ, đã chính thức bắt đầu hành trình đẫm máu trở về ngai vàng của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8