Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 98: Hư Vô Kiếm chém vỡ Thần khí**
Chương 98: Nhất Kiếm Định Càn Khôn, Vạn Cổ Thần Khí Hóa Hư Vô
Gió trên đỉnh Thiên Tội Thành bỗng chốc ngừng thổi. Không phải vì đất trời lặng lẽ, mà bởi áp lực từ trên cao đổ ập xuống đã đông cứng toàn bộ dưỡng khí trong không gian.
Giữa không trung, Lâm Thiên Mang – vị Trưởng lão cao cấp nhất của vương triều địa phương, cũng là kẻ mang trong mình một tia huyết mạch của Thần tộc phương xa – đang đứng chấp tay sau lưng, ánh mắt khinh miệt nhìn xuống thiếu niên bên dưới. Trong tay lão, một quả chuông nhỏ màu đồng cổ đang phát ra những tiếng ngân nga trầm đục, mỗi âm thanh vang lên lại khiến mặt đất rạn nứt ra hàng nghìn khe rãnh.
“Diệp Hư Không, ngươi có biết đây là gì không?” Giọng Lâm Thiên Mang vang lên như sấm nổ, chấn động màng nhĩ của tất cả tu sĩ trong thành. “Đây là Hỗn Nguyên Chung, một món ngụy Thần khí được ban xuống từ Thiên Đạo Minh. Dưới luồng uy áp này, cho dù ngươi có là thiên tài trăm năm hiếm gặp, cũng chỉ có con đường quỳ xuống hóa thành tro bụi!”
Hỗn Nguyên Chung vừa xuất hiện, ánh sáng vàng ròng từ nó tỏa ra bao phủ một vùng trời đất, biến ban đêm thành ban ngày rực rỡ. Những phù văn cổ xưa trôi nổi xung quanh chiếc chuông, tạo thành một tầng tầng lớp lớp kết giới vững chắc, dường như có thể trấn áp cả một giang sơn.
Phía dưới, Tiền Đa Đa đang run bần bật, đôi chân ngắn của gã lún sâu vào mặt đá cứng. Gã lắp bắp: “Đại… đại ca, đó là ngụy Thần khí! Nghe nói chỉ cần một rung động nhỏ của nó cũng đủ để xóa sổ một vị Kim Đan đỉnh phong. Chúng ta… chúng ta có nên chạy không?”
Ngay cả Lạc Thần Hi, người luôn giữ thái độ thanh cao lãnh đạm, lúc này đôi lông mày lá liễu cũng cau lại. Nàng cảm nhận được quy tắc Thiên đạo trong chiếc chuông kia. Tuy chỉ là “ngụy”, nhưng nó chứa đựng ý chí của Thượng Giới. Ở hạ giới này, đó chính là vật phẩm vô địch. Nàng siết chặt thanh băng kiếm trong tay, đang định bước lên phía trước thì một bàn tay ấm áp đã đặt lên vai nàng.
Diệp Hư Không vẫn đứng đó, tà áo đen khẽ bay trong cơn lốc linh lực. Ánh mắt hắn không hề có chút gợn sóng, thâm trầm như giếng cổ vạn năm. Hắn nhìn chiếc chuông kia, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
“Hỗn Nguyên Chung? Đồ chơi rách nát như vậy mà cũng dám gọi là Thần khí sao?”
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại truyền thấu qua tầng tầng lớp lớp uy áp của Hỗn Nguyên Chung, lọt vào tai mọi người một cách rõ mồn một.
Lâm Thiên Mang giận quá hóa cười, khuôn mặt già nua vặn vẹo vì cuồng nộ: “Cuồng vọng! Để xem linh hồn ngươi có cứng rắn như cái miệng của ngươi không! Chết đi!”
Lão phất tay, Hỗn Nguyên Chung lập tức phình to như một ngọn núi nhỏ, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa từ trên cao nện xuống. Không gian xung quanh bị ép tới mức phát ra những tiếng “crắc crắc” rùng mình, dường như không chịu nổi sức nặng của món bảo vật này.
Đúng lúc này, Diệp Hư Không cử động.
Hắn không lùi lại, cũng không vận chuyển linh khí để phòng thủ. Hắn đưa cánh tay phải ra sau lưng, nắm lấy một khoảng không trống rỗng.
“Ummm…”
Một tiếng ngân thanh thoát, trầm đục phát ra từ sâu trong linh hồn của mỗi người. Một chuôi kiếm đen tuyền, không hề có lưỡi, từ từ hiện ra trong tay hắn. Khi chuôi kiếm vừa xuất hiện, toàn bộ ánh sáng vàng ròng rực rỡ của Hỗn Nguyên Chung bỗng nhiên bị nuốt chửng hoàn toàn.
Hư Vô Kiếm.
Không có kiếm khí tung hoành, không có hào quang vạn trượng. Chỉ có một màu đen tuyền tuyệt đối, đen đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi từ tận xương tủy. Khi Diệp Hư Không cầm lấy chuôi kiếm, một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa và đầy sự tàn tịch bắt đầu lan tỏa.
Hắc Tử – con chó đen nhỏ đứng cạnh Diệp Hư Không – lúc này bỗng dựng đứng lông cổ lên, trong đôi mắt nó hiện lên sự hưng phấn tột độ. Nó biết, chủ nhân của nó đã thật sự muốn sát nhân.
“Vạn vật khởi đầu từ hư không, kết thúc cũng tại hư không.”
Diệp Hư Không nhẹ nhàng lầm bầm. Hắn chậm rãi vung chuôi kiếm lên. Tại nơi vốn dĩ phải có lưỡi kiếm, một luồng năng lượng đen mờ ảo đột ngột ngưng tụ, tạo thành một dải lụa đen kịt dài hàng chục trượng, xé toạc bầu trời.
“Chém!”
Chỉ một từ đơn giản, nhưng tựa như một sắc lệnh của Đấng tối cao.
“Vút!”
Dải lụa đen không hề gây ra tiếng động lớn, nó lướt đi trong không trung nhanh đến mức vượt qua cả khái niệm về thời gian. Khi nó chạm vào Hỗn Nguyên Chung, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi một vụ nổ kinh thiên động địa.
Nhưng, không có vụ nổ nào cả.
Tại vị trí tiếp xúc, cái gọi là ngụy Thần khí – Hỗn Nguyên Chung – vốn đang tỏa ánh sáng vạn trượng bỗng nhiên im bặt. Màu vàng của đồng cổ lập tức chuyển sang màu xám tro, rồi biến thành bột mịn ngay lập tức. Những phù văn cổ xưa đang trôi nổi xung quanh như gặp phải thiên địch, kêu thảm một tiếng rồi tan biến vào hư không, không để lại một dấu vết nhỏ nhất.
Dải lụa đen của Hư Vô Kiếm đi qua đâu, vật chất và quy tắc ở đó đều bị xóa sổ.
“Răng… rắc!”
Tiếng vỡ vụn giòn tan vang lên. Hỗn Nguyên Chung vĩ đại, biểu tượng cho sức mạnh của Thiên Đạo Minh ở hạ giới, chính thức bị chém làm hai nửa. Không chỉ có vậy, lực lượng Hư Vô còn điên cuồng gặm nhấm phần còn lại của chiếc chuông, khiến nó hoàn toàn tan thành mây khói trong nháy mắt.
“Không… không thể nào! Thần khí của ta!” Lâm Thiên Mang gào thét, lão phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Lão cảm thấy linh hồn liên kết với chiếc chuông đã bị một bàn tay vô hình bóp nát.
Đó không phải là sự phá hủy bình thường, đó là sự “xóa sổ” khỏi sự tồn tại.
Toàn trường chết lặng. Những tu sĩ đang quan chiến xa xa đều dụi mắt, nghi ngờ mình đang nằm mơ. Một thiếu niên, chỉ bằng một chuôi kiếm không lưỡi, đã chém vỡ một món ngụy Thần khí? Điều này đã vượt xa khỏi sự hiểu biết của bọn họ về tu luyện.
Diệp Hư Không vẫn cầm Hư Vô Kiếm trong tay, bước từng bước đi tới trên không trung, chân hắn giẫm lên hư vô nhưng vững chãi như đi trên đất bằng. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Thiên Mang như nhìn một kẻ đã chết.
“Ngươi gọi thứ rác rưởi đó là Thần khí?” Diệp Hư Không lạnh lùng nói, giọng hắn bình thản nhưng lại mang theo uy nghiêm của một vị Thần Đế đứng đầu vạn cổ. “Trong mắt ta, ngay cả Thiên đạo của thế giới này cũng chỉ là một thứ tạm bợ, nói chi là một cái chuông đồng?”
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi không phải Diệp Hư Không phế vật của Diệp gia!” Lâm Thiên Mang run rẩy lùi lại, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng. Lão cảm nhận được, hơi thở từ thanh kiếm đen kia có thể trực tiếp tiêu diệt linh hồn của lão, khiến lão vĩnh viễn không thể luân hồi.
Diệp Hư Không đứng lại, nâng cao Hư Vô Kiếm, mũi kiếm vô hình chỉ thẳng vào trái tim Lâm Thiên Mang.
“Ta là ai? Ngươi không cần biết.”
Hắn khẽ lướt tay qua không gian.
“Nhất Niệm – Tịch Diệt.”
Một luồng sóng đen rung động lan ra từ chuôi kiếm. Lâm Thiên Mang chưa kịp thốt lên lời cầu xin cuối cùng, cơ thể lão đã bắt đầu trở nên minh bạch, từ đầu ngón tay đến toàn thân cứ thế tan biến vào không khí, lặng lẽ đến đáng sợ.
Không có máu chảy thành sông, không có thi thể nằm xuống. Một vị cao thủ danh chấn hạ giới, cứ như vậy biến mất hoàn toàn khỏi nhân thế, như thể lão chưa từng tồn tại.
Diệp Hư Không thu lại Hư Vô Kiếm, chuôi kiếm biến mất vào trong hư không một cách thần bí. Bầu trời đen kịt phía sau hắn bỗng chốc trở lại bình thường, trăng sao hiện rõ, gió lại bắt đầu thổi.
Thế nhưng, tàn tích của sự hủy diệt vẫn còn đó. Một rãnh sâu khổng lồ, đen ngòm và dài đến mức không thấy điểm cuối, đã cắt ngang qua Thành Thiên Tội, minh chứng cho sức mạnh tuyệt đối vừa rồi.
Tiền Đa Đa nuốt nước bọt một cái “ực”, gã lầm bầm: “Mẹ ơi… đại ca đây là muốn đánh sập cả cái thế giới này sao?”
Lạc Thần Hi nhìn bóng lưng đơn độc của thiếu niên trên cao, trong mắt nàng không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự rung động mãnh liệt. Nàng đã từng thấy những vị Thần Vương xuất thủ ở Thượng Giới, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể mang lại cảm giác áp đảo một cách tuyệt đối và yên tĩnh đến nhường này.
Hắn giống như một hố đen, hút hết mọi ánh sáng và niềm tin của người khác, để rồi chỉ để lại một chân lý duy nhất: Lời hắn nói chính là Thiên lệnh.
Diệp Hư Không đáp xuống đất, mái tóc dài nhẹ nhàng rũ xuống. Hắn liếc nhìn về phía tây bắc – hướng về phía những cung điện hoa lệ của thủ đô vương triều và xa hơn nữa là cửa ngõ dẫn lên Trung Giới.
“Thần khí đã vỡ, trật tự đã loạn. Cổ Thiên Thánh, ngươi ở phía trên kia có nhìn thấy không?”
Khí thế của hắn lúc này đã thu hẹp lại, trông như một thiếu niên bình thường không chút tu vi, nhưng những kẻ vừa chứng kiến cảnh tượng vừa rồi đều hiểu rằng, thiếu niên này chính là kẻ đáng sợ nhất vạn giới.
Hắc Tử chạy lại gần, dụi đầu vào chân hắn, khẽ gầm gừ như thể đang muốn khen ngợi chủ nhân. Diệp Hư Không vỗ đầu nó, sau đó quay sang nhìn Tiền Đa Đa và Lạc Thần Hi.
“Thu dọn một chút. Ngày mai, chúng ta đi tàn sát sạch đám chó săn của Thiên Đạo Minh ở hạ giới này, sau đó… phi thăng.”
Lời nói vừa dứt, một tia sét đỏ rực bỗng lóe ngang bầu trời, như thể chính Thiên đạo cũng đang run rẩy trước quyết định của hắn.
Chương 98 khép lại với bóng dáng thiếu niên bước đi giữa đống đổ nát, bắt đầu cho cuộc hành trình lật đổ vạn cổ thần quyền.