Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 44: Dược Gia Uy Hiếp**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:14:45 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 44: DƯỢC GIA UY HIẾP**

Gió lạnh gào thét qua những khe núi của dãy Cửu Nguyệt, mang theo mùi máu tanh chưa kịp tan biến sau trận chiến kinh thiên động địa tại Kiếm Trủng. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng bình nguyên phía dưới chân núi, tựa như một tấm thảm lụa vấy máu.

Giữa tảng đá xanh bằng phẳng, Diệp Thần ngồi tĩnh tọa. Thanh Thương Thiên Kiếm gãy đen kịt đặt ngang trên đùi, dù nhìn không có gì đặc biệt, nhưng thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng ngân nga trầm thấp, như một con mãnh thú đang gầm gừ trong giấc ngủ sâu. Phía sau hắn, Yến Thanh Thừa đang lau chùi thanh trường kiếm trắng tuyết của mình, ánh mắt vẫn chưa hết chấn động sau trận chiến vừa qua. Tô Lăng Nguyệt đứng bên cạnh, đôi tay ngọc ngà đang nhẹ nhàng thi triển thuật pháp trị liệu, một lớp ánh sáng xanh mờ ảo bao phủ lấy những vết thương li ti trên vai Diệp Thần.

“Huynh nên nghỉ ngơi nhiều hơn,” Tô Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng thanh lãnh như tiếng suối reo, nhưng chứa đựng sự lo lắng không che giấu. “Thương Thiên Kiếm Pháp tuy mạnh, nhưng tiêu hao tinh lực quá lớn.”

Diệp Thần mở mắt, đôi đồng tử thâm thúy như hố đen vũ trụ, bình thản đáp: “Thế gian này kẻ thù không cho ta thời gian nghỉ ngơi. Muốn đứng vững trên đỉnh Cửu Trọng Thiên, mỗi hơi thở đều phải là tu luyện.”

Lời nói vừa dứt, chân mày Diệp Thần đột nhiên nhíu lại. Hắn không nhìn về phía sau, nhưng sát khí quanh thân bỗng chốc đông đặc.

“Mùi đan dược thối rữa này… thật khiến người ta buồn nôn.”

Từ phía chân trời xa xăm, một luồng hào quang màu xanh lục bảo rực rỡ xé toác màn mây tím của buổi hoàng hôn. Một con thuyền khổng lồ được chạm khắc bằng ngọc thạch, xung quanh bao phủ bởi một tầng sương khói xanh biếc, đang lướt đi trong không trung với tốc độ kinh người. Trên mạn thuyền, những lá cờ thêu chữ "Dược" bay phấp phới, tỏa ra linh uy trấn áp vạn vật.

“Là người của Dược Gia!” Yến Thanh Thừa bật dậy, thanh kiếm trong tay phát ra tiếng rít sắc lẹm. “Đám con buôn mạng người này đến đây làm gì?”

Trong Thất Đại Thái Cổ Thế Gia, Dược Gia là một thế lực cực kỳ đặc thù. Họ không chỉ nắm giữ huyết mạch luyện đan thượng cổ, mà còn khống chế hơn tám mươi phần trăm nguồn tài nguyên đan dược của Trung Tam Thiên và Hạ Tam Thiên. Ở thế giới này, đan sư là nghề nghiệp cao quý nhất, và Dược Gia chính là hoàng đế không vương miện của giới đan đạo.

Thần thuyền ngọc thạch dừng lại giữa không trung, áp bách trực tiếp xuống đỉnh núi nơi ba người Diệp Thần đang đứng. Một cầu thang bằng ánh sáng lục sắc hạ xuống, và từ trên đó, một nhóm người ung dung bước ra.

Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào bào thêu đầy những loại linh dược cổ quái. Khuôn mặt lão khô héo như vỏ cây già, nhưng đôi mắt lại láo liên, mang theo sự ngạo mạn thâm căn cố đế của một kẻ đứng trên cao nhìn xuống kiến hôi. Lão chính là Dược Mạt, một trưởng lão ngoại môn của Dược Gia, tu vi đã đạt tới Vương Cảnh đỉnh phong. Đi theo sau lão là mười vị "Thần Đan Vệ", mỗi người đều mang hơi thở của Vạn Thượng Cảnh, toàn thân mặc giáp lân xanh lục, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

Dược Mạt bước xuống, mỗi bước đi đều có hương hoa sen tỏa ra dưới chân, một loại phô trương xa hoa của kẻ nhiều tiền lắm của. Lão liếc nhìn thi thể nằm rải rác dưới chân núi, rồi dừng lại ở thanh kiếm gãy trên đùi Diệp Thần, ánh mắt hiện lên một tia tham lam mờ nhạt.

“Ngươi chính là Diệp Thần?” Giọng nói của Dược Mạt khàn khàn, mang theo sự bề trên khó chịu.

Diệp Thần vẫn ngồi yên, thậm chí không buồn nhìn lên: “Biết rồi còn hỏi, là do tuổi già sức yếu nên trí nhớ kém sao?”

Sắc mặt Dược Mạt lập tức tối sầm lại. Đã bao nhiêu năm nay, đi đến đâu lão cũng được tôn sùng như thần tiên, chưa từng có kẻ nào dám nói với lão bằng giọng điệu ấy.

“Hừ, mồm mép linh hoạt đấy.” Dược Mạt phẩy tay, một luồng áp lực vô hình từ cơ thể lão tỏa ra, cố tình trấn áp về phía ba người. “Ngươi chém giết thiếu chủ Lâm gia, phá hủy quy tắc của Chư Gia, tội nghiệt thấu trời. Nhưng, gia chủ ta vốn lòng dạ từ bi, nhìn trúng thiên phú kiếm đạo và khí vận của ngươi. Hôm nay lão phu đến đây là để ban cho ngươi một cơ hội thoát chết.”

Lão giả dừng lại một chút, như chờ đợi Diệp Thần phải dập đầu cảm tạ, nhưng đáp lại lão chỉ là sự im lặng chết chóc. Lão hắng giọng, tiếp tục:

“Chỉ cần ngươi giao ra thanh kiếm gãy đó, cùng với bộ kiếm pháp ngươi đang tu luyện, và ký vào 'Thiên Đạo Chế Ước' trở thành Dược nô của Dược Gia trong một trăm năm. Chúng ta sẽ bảo vệ ngươi trước sự truy sát của các thế gia khác, thậm chí cấp cho ngươi vô số đan dược để đột phá Vương Cảnh.”

“Dược nô?” Tô Lăng Nguyệt lạnh lùng lên tiếng, bàn tay nàng nắm chặt lấy dải lụa mềm, khí lạnh tỏa ra xung quanh làm sương mù kết băng. “Nói cho hay chính là biến Diệp Thần thành nô bộc chuyên dùng để thử đan, bị các ngươi rút cạn máu tươi và khí vận để luyện dược. Dược Gia các người quả nhiên vẫn bẩn thỉu như vậy.”

Dược Mạt không thèm để ý đến Tô Lăng Nguyệt, lão chỉ nhìn chằm chằm Diệp Thần: “Diệp Thần, ngươi nên hiểu rõ tình cảnh của mình. Ngươi có thể giết được một Lâm Phục Thiên, nhưng ngươi không thể đối đầu với toàn bộ Chư Gia. Làm nô cho Dược Gia chúng ta là vinh hạnh mà hàng vạn thiên kiêu hằng ao ước. Một chữ ký của ngươi có thể đổi lấy mạng sống cho chính mình và cô người tình này. Ngươi nghĩ sao?”

Diệp Thần đột nhiên bật cười. Tiếng cười của hắn ban đầu nhỏ, sau đó lớn dần, vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự mỉa mai và bá khí lạnh người.

Hắn chậm rãi đứng dậy, Thương Thiên Kiếm trong tay khẽ rung lên. Một luồng kiếm ý vô hình từ mặt đất xộc thẳng lên trời, xé tan luồng áp lực của Dược Mạt.

“Vinh hạnh sao?” Diệp Thần ngẩng đầu, ánh mắt sắc như hai lưỡi kiếm nhìn thẳng vào lão giả. “Ở kiếp… à không, ở trong mắt ta, tổ tiên của Dược Gia các ngươi năm xưa chỉ xứng là kẻ châm lửa lò đan bên chân ta. Một lũ kiến hôi mượn hơi thiên đạo mà phất lên, nay lại dám đứng trước mặt ta nói chuyện nô bộc?”

“Ngươi… ngươi dám nhục mạ tổ tiên Dược Gia!” Dược Mạt run lên vì giận dữ, râu tóc dựng đứng. “Đúng là loại thấp kém không biết trời cao đất dày! Ngươi tưởng rằng đánh bại được vài tên rác rưởi của Lâm Gia là đã vô địch sao?”

Dược Mạt phất mạnh phất trần, khí xanh lục bảo trên trời bùng nổ, hóa thành một cái vạc khổng lồ bằng sương độc bao trùm lên đỉnh núi.

“Hôm nay, lão phu sẽ phế đi tu vi của ngươi, bắt ngươi quỳ lạy trước cổng Dược Thành!”

Mười vị Thần Đan Vệ lập tức động. Họ như mười tia chớp xanh, phối hợp nhịp nhàng tạo thành một tòa "Thập Phương Đan Trận". Linh lực của mười người hòa làm một, áp lực nặng nề như cả một ngọn núi lớn đè xuống.

“Diệp huynh, để ta!” Yến Thanh Thừa gầm lên, trường kiếm trong tay hóa thành một dải lụa trắng xóa, chém thẳng vào trận pháp.

*Keng!*

Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Yến Thanh Thừa bị đẩy lui ba bước, máu trong huyết quản sôi sục. Đan trận của Dược Gia không chỉ có sức mạnh vật lý, mà còn mang theo một loại dược tính khiến linh lực của đối phương bị đình trệ.

“Cút ngay!”

Diệp Thần đột nhiên bước ra một bước. Một bước này, mặt đất dưới chân nứt toác.

Hắn không thèm nhìn đám vệ binh, mà chỉ chỉ mũi kiếm gãy về phía Dược Mạt.

“Thương Thiên Kiếm Thức thứ nhất: Nhất Kiếm Trảm Trần!”

Kiếm khí đen tuyền đột ngột bùng nổ, không có hoa mỹ, chỉ có sự sắc bén thuần túy nhất thế gian. Một đạo kiếm quang hình bán nguyệt lao vút đi, đi đến đâu không gian bị cắt xẻ đến đó.

Thập Phương Đan Trận tưởng chừng kiên cố như thành đồng vách sắt, vậy mà dưới lưỡi kiếm này lại mỏng manh như tờ giấy.

*Xoẹt!*

Tiếng rách ngọt lịm vang lên. Năm tên Thần Đan Vệ đi đầu thậm chí còn chưa kịp thét lên một tiếng, cơ thể đã bị chém làm đôi từ thắt lưng. Bộ giáp lân vốn tự hào là vật phòng ngự tuyệt hảo của Dược Gia hoàn toàn vô dụng.

“Cái gì?!” Dược Mạt trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng trên trán. Lão cảm nhận được một loại quy tắc kiếm đạo vượt xa tầm hiểu biết của lão. Loại kiếm ý này… không phải thuộc về nhân gian!

“Ngươi… ngươi thật sự dám giết Thần Đan Vệ?” Dược Mạt run giọng.

Diệp Thần không đáp, bước chân thứ hai tiến tới. Sát khí trên người hắn nồng đậm đến mức hóa thành một lớp sương đen lờ mờ sau lưng, hình ảnh một vị vạn cổ kiếm đế dường như đang hiện ra từ trong hư ảo.

“Ta không chỉ giết vệ binh của ngươi, ta còn muốn giết cả ngươi.”

“To gan! Lão phu là Trưởng lão Dược Gia!” Dược Mạt gào lên, lão cuống cuồng lấy từ trong ngực áo ra một viên đan dược màu đỏ sậm, nuốt chửng vào bụng.

Cơ thể lão bỗng chốc phồng to lên, cơ bắp cuồn cuộn, tu vi từ Vương Cảnh sơ kỳ tăng vọt lên Vương Cảnh hậu kỳ. Đây là "Huyết Hồn Đan", một loại đan dược tiêu hao thọ nguyên để đổi lấy sức mạnh nhất thời.

Lão đánh ra một chưởng, hóa thành một bàn tay khổng lồ màu lục độc rợn người hướng Diệp Thần vỗ xuống: “Chết đi cho ta!”

Diệp Thần đứng đó, thanh kiếm gãy khẽ xoay vòng.

“Kiếm ý: Sát Lục Hư Vô!”

Hắn không lùi mà tiến, đâm thẳng thanh kiếm vào giữa lòng bàn tay khổng lồ kia. Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra, khí độc màu lục bị kiếm khí đen nuốt chửng hoàn toàn.

Bàn tay ngọc bích bị xé nát từng mảnh nhỏ. Diệp Thần như một mũi tên đen, xuyên qua làn khói độc, xuất hiện ngay trước mặt Dược Mạt.

Dưới ánh hoàng hôn muộn màng, khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Thần chỉ cách lão giả vài tấc. Dược Mạt nhìn thấy cái chết đang hiện rõ trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy.

“Đừng… đừng giết ta! Dược Gia sẽ không để yên cho ngươi! Ngươi sẽ bị liệt vào danh sách tử thù…”

“Chết!”

Diệp Thần hạ kiếm. Một kiếm này xuyên thẳng qua đan điền của Dược Mạt, sau đó một luồng kiếm khí hung hãn bộc phát từ bên trong, đánh tan linh hồn của lão giả thành tro bụi.

Thân thể của một vị Vương Cảnh cường giả rớt xuống đỉnh núi như một bao cát rách.

Toàn bộ chiến trường bỗng chốc im phăng phắc. Những tên Thần Đan Vệ còn lại kinh hãi rụng rời, bọn chúng không còn nghĩ đến việc trả thù, mà chỉ còn duy nhất một ý niệm: Chạy!

Bọn chúng điên cuồng quay đầu, định bay ngược lên thần thuyền ngọc thạch.

“Đã đến rồi, thì ở lại làm phân bón cho cây cỏ đi.”

Diệp Thần vung tay, Thương Thiên Kiếm gãy thoát khỏi tay hắn, hóa thành một luồng hắc quang u linh lượn vòng giữa không trung. Những tiếng "phập phập" vang lên liên hồi, từng cái xác của Thần Đan Vệ lần lượt rơi rụng xuống vực thẳm.

Sau khi thanh trừng sạch sẽ, Thương Thiên Kiếm bay ngược về tay Diệp Thần, lưỡi kiếm không dính lấy một giọt máu, nhưng màu đen của nó dường như sâu thẳm thêm một chút.

Yến Thanh Thừa đứng ngây người nhìn đống đổ nát, miệng há hốc: “Diệp huynh… huynh thật sự giết sạch bọn họ? Đó là người của Dược Gia đấy! Dược Gia nổi tiếng là nhỏ mọn, ngươi giết một trưởng lão của họ, bọn họ sẽ cắt đứt mọi nguồn cung đan dược của tất cả những ai có quan hệ với ngươi!”

Diệp Thần thu kiếm vào vỏ, bước tới bên cạnh Tô Lăng Nguyệt, nhẹ nhàng lau đi một vệt máu bắn trên trán nàng.

“Vậy thì sao?” Diệp Thần bình thản đáp. “Bọn họ thích luyện đan, ta thích luyện kiếm. Nếu bọn họ cắt đứt đan dược của thiên hạ, ta sẽ dùng kiếm của mình chém bay đầu gia chủ Dược Gia, mở kho đan dược của họ phát cho cả thế giới.”

Ngừng một chút, ánh mắt hắn nhìn về phía con thuyền ngọc thạch khổng lồ vẫn đang lơ lửng, giờ đây đã vô chủ.

“Huống hồ, luyện đan… đâu phải chỉ có mình họ biết?”

Diệp Thần nhấc chân, dẫn đầu bước lên cầu thang ánh sáng của thần thuyền.

“Đi thôi, con thuyền này khá tốt, lấy nó làm phương tiện để đi đến địa bàn tiếp theo của Chư Gia. Tiện đường… chúng ta sẽ thu một ít 'tiền lãi' từ các chi nhánh của Dược Gia.”

Tô Lăng Nguyệt mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ có thể khiến trăm hoa đua nở. Nàng hiểu rằng, hành trình "Hoành tảo Chư Gia" này, Diệp Thần sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Dưới bầu trời đêm đang dần buông, chiếc thần thuyền vốn thuộc về sự ngạo mạn của Dược Gia nay đã đổi chủ, chuyển hướng về phía đông, nơi có các thế lực cổ xưa nhất đang chờ đợi.

Một kỷ nguyên mới đã chính thức bắt đầu bằng máu của những kẻ tự xưng là thượng đẳng.

Kiếm chỉ thương thiên, vạn cổ duy nhất. Diệp Thần đã đi trên con đường mà vạn năm nay không ai dám chọn. Một con đường ngập tràn thù hận, nhưng cũng ngập tràn sự tự do chân chính.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8