Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 1: Cuộc gọi lúc nửa đêm

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:00:43 | Lượt xem: 15

**CHƯƠNG 1: TIẾNG CHUÔNG TỪ ĐỊA NGỤC**

Cơn mưa cuối mùa ở Hà Nội không còn mang cái vẻ lãng mạn của những bản tình ca phố cũ. Nó trút xuống như một cuộc tẩy rửa điên cuồng, quất vào những khung cửa kính của căn hộ chung cư cao cấp trên tầng 32, tạo nên những âm thanh chát chúa như tiếng móng tay cào vào da thịt. Bên ngoài, màn đêm đặc quánh, thi thoảng bị xé toạc bởi những tia chớp tím tái, soi rõ những khối bê tông chọc trời đang run rẩy trong cơn thịnh nộ của thiên nhiên.

Trần Phi Vũ ngồi bất động trước bàn làm việc. Ánh đèn vàng vọt hắt lên gương mặt anh những mảng sáng tối cắt xẻ sắc lẹm, làm nổi bật làn da xanh xao và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Là một kiến trúc sư chuyên phục hồi các công trình cổ, Vũ luôn tôn thờ sự logic và những con số. Với anh, mọi cấu trúc đều có điểm tựa, mọi vết nứt đều có nguyên nhân. Nhưng ba tháng nay, cái thế giới quan vững chãi ấy đang rạn vỡ từng chút một.

Phía sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ thẫm đang bắt đầu “thức giấc”.

Nó không đau theo kiểu thông thường. Nó râm ran, ngứa ngáy, rồi chuyển sang cảm giác như có hàng vạn chiếc kim châm đang luồn lách dưới biểu bì, cố gắng đâm sâu vào tủy sống. Vũ nghiến răng, những ngón tay thon dài siết chặt lấy cạnh bàn gỗ. Anh cảm nhận được rõ mồn một: những “cái chân” của con nhện quỷ kia đang cựa quậy. Nó không còn là một vết chàm bẩm sinh vô hại nữa; nó đang lớn dần lên, hút lấy sinh khí của anh để nở rộ.

Trên bàn, bản vẽ phục hồi một ngôi nhà cổ thời Nguyễn vẫn còn dang dở. Những đường nét chì mảnh khảnh, những tính toán về cấu trúc “thượng lương”, “kẻ chuyền” lẽ ra phải khiến anh say mê, thì giờ đây chúng trông giống như những bộ xương khô đang gào thét.

Vũ thở hắt ra, đưa tay xoa mạnh sau gáy. Đã bao nhiêu đêm rồi anh không dám nhắm mắt? Cứ hễ chìm vào giấc ngủ, anh lại thấy mình đứng giữa sân từ đường dòng họ Trần Phi ở làng Cổ Nguyệt. Trong sương mù dày đặc mùi nhang tàn và gỗ mục, một chiếc quan tài bằng gỗ lim đen bóng nằm chơ vơ. Anh thấy mình mặc bộ triều phục quan viên thời xưa, cổ tay quấn chi chít chỉ đỏ, lặng lẽ nhìn kẻ nằm trong quan tài. Và mỗi lần, gương mặt của kẻ chết ấy lại chính là anh, nhưng với một nụ cười vặn vẹo, méo mó.

*Reng… Reng… Reng…*

Tiếng chuông điện thoại bàn đột ngột vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Vũ giật nảy mình, chiếc bút chì trên tay rơi xuống sàn, gãy làm đôi. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đen cổ điển nằm trên kệ sách. Trong thời đại này, hầu như chẳng ai gọi vào số máy bàn của anh, trừ những cuộc gọi quảng cáo vô hồn. Nhưng tiếng chuông này khác. Nó dồn dập, gắt gỏng, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến tim anh thắt lại.

Đồng hồ trên tường điểm đúng 0 giờ 15 phút. Giờ Tý.

Vũ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Mạch đập ở vết bớt sau gáy bắt đầu nhảy dựng lên theo nhịp chuông. Anh nhấc máy, giọng nói khàn đặc:

“Alo, tôi nghe.”

“Phi Vũ… là chú đây.”

Đầu dây bên kia là một giọng trầm khàn, mang theo uy quyền tự nhiên nhưng lúc này lại run rẩy một cách bất thường. Trần Vĩnh Khang – người chú ruột, trưởng tộc đương nhiệm của dòng họ Trần Phi. Ông ta là một doanh nhân thành đạt, một kẻ duy lý trí đến mức tàn nhẫn, người mà Vũ luôn giữ khoảng cách vì cảm giác bất an không lời giải thích.

“Chú Khang? Có chuyện gì mà chú gọi con muộn thế này?”

Vũ cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Ở làng Cổ Nguyệt, người trưởng tộc gọi điện vào giờ này vốn là một điềm báo đại hung.

“Minh… thằng Minh mất rồi.”

Thế giới quanh Vũ như sụp đổ trong tích tắc. Chiếc điện thoại trên tay nặng trĩu như một khối chì. Trần Minh là anh họ của Vũ, con trai trưởng của chú Khang, người vừa mới tuần trước còn khoe với anh về dự án khu nghỉ dưỡng nghìn tỷ. Quan trọng hơn cả, Minh vừa tròn 27 tuổi. Cái con số định mệnh mà mọi nam nhân họ Trần đều coi là bản án tử hình lơ lửng trên đầu.

“Minh chết… chết như thế nào? Anh ấy vẫn khỏe mạnh cơ mà!” Vũ lắp bắp, sự bình tĩnh thường ngày của một kiến trúc sư bị đánh tan nát.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp qua ống nghe và tiếng hơi thở nặng nề, đứt quãng của ông Khang. Phải mất một phút, ông ta mới cất lời, giọng nhỏ đi như sợ hãi một thế lực nào đó đang nghe lén:

“Nó chết ở trong Từ đường… Lúc gia nhân phát hiện ra, cửa vẫn khóa trái từ bên trong. Vũ à, con phải về ngay. Cái chết của nó… không bình thường. Nó không giống bất kỳ ai trước đây. Chú đã gửi một tấm ảnh qua tin nhắn cho con… Xem đi rồi tự hiểu. Đừng để ai khác nhìn thấy tấm hình đó. Về ngay đêm nay, nếu không… chú sợ người tiếp theo sẽ là…”

Cuộc gọi bị ngắt đột ngột. Tiếng tút dài vô hồn vang lên trong đêm, lạnh lẽo như tiếng kim đồng hồ đếm ngược ngày tận thế.

Vũ run rẩy cầm chiếc điện thoại di động trên bàn. Màn hình sáng lên, báo hiệu một tin nhắn hình ảnh mới từ chú Khang. Anh hít một hơi thật sâu, cố ngăn cho đôi bàn tay không run rẩy, rồi chạm vào màn hình.

Bức ảnh hiện ra khiến Vũ suýt nữa thì ném chiếc điện thoại đi vì kinh tởm.

Đó là một khung cảnh đậm chất nghi lễ tà ác. Giữa từ đường uy nghiêm với những bức đại tự đỏ rực và khói hương nghi ngút, Trần Minh đang quỳ. Tư thế của anh ta là “ngũ thể đầu địa” – trán chạm đất, hai tay duỗi thẳng về phía trước theo kiểu lễ bái thành kính nhất. Nhưng điểm kinh dị nằm ở chính thi thể.

Xung quanh Minh là hàng vạn xác nhện đen nhỏ xíu, xếp thành một vòng tròn hoàn hảo vây lấy anh ta như một trận đồ. Bộ quần áo hàng hiệu rách nát như bị hàng nghìn lưỡi dao lam rạch nát. Và kinh khủng nhất, từ hai bên mép kéo dài đến tận mang tai của Minh là những đường chỉ đỏ rực.

Vũ phóng to bức ảnh. Anh cảm thấy mật đắng dâng lên tận cổ. Ai đó – hoặc một thứ gì đó – đã dùng chỉ đỏ khâu chặt miệng Trần Minh lại. Những mũi khâu đều chằn chặn, xuyên qua môi trên và môi dưới một cách tàn nhẫn, ghim chặt một bí mật nào đó vào cõi chết. Ánh mắt Minh trong ảnh trợn trừng, đồng tử giãn to, in hằn một nỗi sợ hãi tột độ, như thể trước khi chết anh ta đã nhìn thấy thứ gì đó không thuộc về thế giới này.

Một cơn đau nhói ở gáy bùng lên khiến Vũ ngã khuỵu xuống sàn. Anh ôm chặt lấy gáy, cảm giác như con nhện sau da đang cố bứt ra khỏi lớp biểu bì để chui vào đại não.

“Không thể nào… Chuyện này không thể là sự thật.”

Vũ tự nhủ, cố bấu víu vào chút logic cuối cùng. Có thể là một vụ án mạng? Một kẻ biến thái thù hằn gia tộc? Nhưng cửa từ đường khóa trái bằng những thanh chốt đồng khổng lồ, làm sao kẻ giết người có thể thoát ra mà không để lại dấu vết?

Anh liếc mắt về phía tấm gương lớn ở hành lang. Trong bóng tối, hình bóng Vũ phản chiếu nhạt nhòa, xanh xao như một bóng ma. Bỗng nhiên, anh thấy một điều gì đó bất thường phía sau bóng mình trong gương.

Một cái bóng trắng.

Cái bóng ấy mỏng manh như sương khói, khoác trên mình bộ váy cưới rách rưới, trắng dã. Nó không có khuôn mặt. Nơi lẽ ra phải có ngũ quan chỉ là một vùng da trắng nhợt, phẳng lì đến kỳ dị. Bà ta đang đứng ngay sau vai anh, đôi bàn tay gầy guộc với những ngón tay dài bất thường đang vươn ra, nhắm thẳng vào vết bớt trên gáy anh.

Vũ giật mình quay ngoắt lại.

Chẳng có ai cả. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng mưa vẫn rơi đều đặn trên những mái nhà.

Mồ hôi vã ra như tắm, Vũ thở hổn hển. Anh biết, thời gian của mình đã bắt đầu đếm ngược. Lời nguyền của dòng họ Trần Phi không còn là câu chuyện hù dọa trẻ con mà cha anh từng kể. Nó đã thức tỉnh, bắt đầu từ Trần Minh, và kẻ tiếp theo không ai khác chính là anh. Chỉ còn đúng ba tháng nữa, Vũ cũng sẽ bước sang tuổi 27.

Nợ máu phải trả bằng máu. Tổ tiên đã vay mượn vinh hoa bằng những giao kèo hắc ám, và giờ đây, quỷ dữ đến đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Vũ loạng choạng bước vào phòng ngủ, vơ lấy chiếc ba lô cũ. Anh không mang theo nhiều quần áo. Thứ anh lấy ra từ ngăn kéo bí mật là một cuốn sổ tay bọc da sờn cũ – nhật ký của cha anh, và một chiếc thước tầm bằng đồng. Cha anh, người cũng qua đời vào năm 27 tuổi, đã luôn dặn dò: *”Nếu một ngày con thấy nhện đỏ nở hoa trên gáy, hãy trở về làng, tìm cụ Mười, và đừng bao giờ nhìn thẳng vào mắt Bà Chúa Không Mặt.”*

Lúc đó, Vũ cho rằng cha mình bị điên do áp lực. Nhưng giờ đây, từng chữ từng câu trong ký ức như sống dậy, sắc lẹm như dao khía vào tâm trí.

Anh cầm lấy chìa khóa xe, liếc nhìn căn hộ hiện đại lần cuối. Đây có lẽ là lần cuối cùng anh được ở trong một không gian ngăn nắp và logic như thế này. Phía trước anh, con đường dẫn về làng Cổ Nguyệt đang chìm trong bóng tối và sương mù của những bí mật truyền kiếp.

Khi Vũ bước ra khỏi nhà, một tiếng sấm nổ vang trời như tiếng cười nhạo báng của định mệnh. Trong tấm gương ở hành lang, cái bóng không mặt kia vẫn đứng đó, chậm rãi đưa bàn tay lên, mô phỏng lại động tác khâu miệng một cách chậm rãi, đầy thỏa mãn.

Vết bớt trên gáy Vũ bắt đầu rỉ ra một giọt máu nhỏ, đỏ tươi, hình dáng giống hệt một cánh hoa bỉ ngạn vừa mới nở.

Cùng lúc đó, cách Hà Nội hơn một trăm cây số, làng Cổ Nguyệt chìm trong một bầu không khí đặc quánh oán khí. Dòng sông Hắc Thủy bao quanh làng đêm nay đục ngầu, nước cuồn cuộn chảy va vào bãi đá ngầm tạo ra âm thanh như tiếng rên rỉ của hàng ngàn linh hồn bị kẹt dưới đáy sâu.

Trong ngôi từ đường họ Trần, Cụ Mười ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ trắc. Một bên mắt còn lại của cụ lim dim nhìn sâu vào những nén nhang đang cháy dở. Làn khói không bay thẳng mà xoáy tròn thành những hình thù quái dị, như những sợi tơ nhện chăng kín không gian.

“Tới rồi…” Cụ Mười thầm thì, giọng khô khốc như tiếng lá rụng. “Oan có đầu, nợ có chủ. Đứa cháu tội nghiệp… cuối cùng cũng đã bước vào cửa tử.”

Bên cạnh cụ, Trần Linh Chi đứng lặng lẽ. Đôi kính râm che kín đôi mắt âm dương, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn “người” đang đứng trong bóng tối của từ đường, im lặng quan sát thi thể của Trần Minh.

“Anh Vũ sẽ về chứ ạ?” Linh Chi hỏi, giọng u sầu.

“Nó phải về. Máu của nó là chìa khóa. Mạng của nó là vật tế.” Cụ Mười chống gậy đứng dậy, tiếng gỗ chạm xuống sàn đá kêu lên từng tiếng *cộc… cộc…* lạnh lẽo. “Sửa soạn đi, lễ giải hạn này… chỉ có máu mới rửa sạch được oán hận.”

Bên ngoài, làng Cổ Nguyệt tĩnh lặng một cách chết chóc. Không tiếng chó sủa, không tiếng côn trùng. Chỉ có tiếng mưa rơi trên mái ngói rêu phong, vang vọng như tiếng đập nhịp của một trái tim khổng lồ đang chờ đợi con mồi cuối cùng trở về. Lời nguyền đã thức tỉnh, và nó đang rất đói khát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8