Lời Nguyền Của Dòng HọChương 105: Tìm thấy hài cốt dưới cột móng chính
CHƯƠNG 105: HÀI CỐT DƯỚI CỘT MÓNG CHÍNH
Cơn mưa rừng ở làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh tẩy. Nó như một thứ dung dịch đen đặc, nặng nề, dội xuống những mái ngói rêu phong và thấm qua lớp tro tàn của dinh thự họ Trần, gợi lên thứ mùi vị nồng hắc của đất mục và oán khí đã bị giam cầm suốt cả thế kỷ.
Phi Vũ đứng giữa đống đổ nát của từ đường cũ, chiếc đèn bão trong tay anh chao nghiêng theo từng luồng gió lạnh. Ánh sáng vàng vọt quét qua những mảnh xà gồ cháy sạm, tạo nên những cái bóng nhảy múa như lũ quỷ đói đang rình rập. Sau lưng anh, Đại úy Huy cầm khẩu súng siết chặt, đôi mắt vốn dĩ tinh anh của một cảnh sát hình sự nay lại hiện rõ sự mệt mỏi và bất an. Năng lực nhìn thấy viễn cảnh tương lai mà anh nhận được từ linh hồn Nguyễn Thị Mận thi thoảng lại khiến thái dương anh giật liên hồi, báo hiệu một điềm chẳng lành đang lẩn khuất dưới lòng đất.
“Vũ, cậu chắc chắn là ở đây chứ?” – Huy hỏi, giọng anh khản đặc vì hơi lạnh.
Phi Vũ không trả lời ngay. Anh chậm rãi quỳ xuống, dùng bàn tay đã chằng chịt những vết sẹo nhỏ vuốt nhẹ lên mặt đất đã cháy sần sùi. Trong đầu anh, bản vẽ “Bát Quái Nghịch Thiên” hiện lên rõ mồn một như một vết chàm trong ký ức. Kiến trúc của dinh thự họ Trần không chỉ là nhà để ở; nó là một cái bẫy linh hồn được thiết kế bởi bàn tay của chính tổ tiên anh.
“Mỗi công trình ‘Nhục Trấn’ đều có một huyệt nhãn.” – Vũ trầm giọng nói, đôi mắt anh rực lên một tia sáng xanh nhạt của nhãn thuật âm dương. – “Dinh thự này được xây dựng theo thế ‘Huyết Long Ngọa Sơn’. Long mạch đã bị chặt đứt bởi một vật tế mạnh nhất. Đó không phải là ở từ đường, cũng không phải ở phòng ngủ của ông Khang. Nó nằm ngay tại điểm giao nhau của trục thần đạo và hướng hung.”
Vũ đứng dậy, bước về phía một cột móng sừng sững còn sót lại sau đám cháy. Đó là cây cột chính nằm ở hướng Đông Bắc – hướng Quỷ Môn. Lạ thay, dù hỏa hoạn đã thiêu rụi toàn bộ kiến trúc gỗ quý, nhưng cây cột đá này vẫn nguyên vẹn, thậm chí còn bóng loáng như thể được bôi một lớp mỡ người lâu năm.
“Giúp tôi một tay.” – Vũ đưa cho Huy chiếc xẻng chuyên dụng mang theo.
Cả hai bắt đầu đào. Đất dưới chân họ không đen như đất thường mà có màu nâu đỏ sẫm, tơi xốp và bốc mùi tanh tưởi như máu vừa đông. Càng xuống sâu, Huyết Ấn hình nhện sau gáy Phi Vũ càng cựa quậy dữ dội. Những chiếc chân nhện đỏ rực như muốn xuyên qua lớp da thịt của anh để thoát ra ngoài. Nỗi đau đau đớn như bị hàng nghìn chiếc kim đâm vào tủy sống khiến Vũ phải nghiến răng đến bật máu môi.
“Nó đang phản kháng…” – Vũ thào thào, mồ hôi vã ra như tắm dù trời đang mưa lạnh. – “Bà Chúa… Mai đang ở ngay đây.”
*Rầm!*
Lưỡi xẻng của Huy va phải một vật cứng. Âm thanh khô khốc vang lên giữa màn đêm thanh vắng khiến cả hai đều khựng lại. Họ vội vàng dùng tay gạt bỏ lớp đất đỏ. Dưới lớp đất sâu hơn hai mét, lộ ra một tấm đan bằng đồng xanh, phía trên có khắc những hàng phù văn phức tạp và một con quỷ mặt lợn đang ngậm một chiếc vòng ngọc.
“Đây là ‘Yểm Thư’ của họ Trần.” – Vũ nhận diện ngay lập tức. Anh lấy đoản kiếm Trấn Hồn từ trong vế áo ra, dùng mũi kiếm lách vào khe hở của tấm đồng.
Một luồng khí đen kịt đột ngột phụt ra từ dưới lòng đất ngay khi tấm đồng được bật lên. Huy loạng choạng lùi lại, hai tai anh vang lên tiếng gào thét của hàng ngàn phụ nữ và trẻ em, những âm thanh ai oán như thể bị xé toạc màng nhĩ. Trong chốc lát, cảnh tượng của quá khứ ùa về trong tâm trí anh: Một cô gái trẻ, xinh đẹp đến nao lòng nhưng đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng, đang bị một nhóm người đàn ông mặc cổ phục của họ Trần ghì chặt lấy. Họ lột bỏ trang phục của cô, bọc cô vào một tấm vải liệm làm bằng tơ tằm ngâm máu gà trống đen, rồi đẩy cô xuống chiếc hố sâu này khi cô vẫn còn hơi thở.
“Huy! Tỉnh lại!” – Tiếng quát của Phi Vũ kéo Huy trở về thực tại.
Dưới huyệt mộ lúc này không có quan tài. Chỉ có một chiếc chum lớn bằng gốm sứ cổ màu đen huyền bí, cao đến ngang ngực một người trưởng thành. Trên nắp chum được dán đầy những dải bùa màu vàng đã xỉn màu vì thời gian, nhưng những ký tự đỏ tươi trên đó dường như vẫn còn đang rỉ máu.
Phi Vũ cảm thấy trái tim mình thắt lại. Đây chính là Nguyễn Thị Mai – người phụ nữ tội nghiệp đã bị tổ tiên anh dùng làm “Thần giữ của” đầu tiên, là nguồn cơn của lời nguyền đã đeo bám dòng họ Trần suốt hàng thế kỷ. Bà Chúa Không Mặt mà cả làng Cổ Nguyệt sợ hãi, thực chất chỉ là một linh hồn bị bóp nghẹt trong nỗi đau vô tận.
Vũ cầm lấy đoản kiếm Trấn Hồn, tay run run. Anh biết, việc phá vỡ lớp trấn yểm này có thể khiến oán khí bộc phát và nuốt chửng anh ngay lập tức. Nhưng nếu không làm, vòng lặp máu sẽ bao giờ kết thúc.
“Xin lỗi… vì những gì người họ Trần đã gây ra cho cô.”
Vũ cắm mạnh thanh kiếm vào nắp chum.
*Rắc! Rắc!*
Lớp gốm cổ nứt toác. Một mùi thối rữa nồng nặc sộc thẳng vào mũi, không giống bất kỳ loại xác thối nào Huy từng ngửi qua trong đời. Đó là mùi của sự oán hận được cô đặc lại qua hàng trăm năm. Khi nắp chum vỡ tan, ánh đèn bão chiếu rọi vào bên trong, và cả hai người đều không nhịn được mà nôn khan.
Bên trong chum không chỉ có xương cốt.
Đó là một thi thể ở trạng thái nửa phân hủy, nửa khô héo được xếp theo tư thế bào thai – đầu gối chạm cằm, đôi tay bị quấn chặt bởi những sợi chỉ đỏ dày đặc. Đáng sợ nhất là trên toàn bộ hài cốt, từ xương sọ xuống đến xương mu bàn chân, chi chít những chiếc đinh đồng dài mười phân đóng xuyên qua. Mỗi chiếc đinh đều được găm vào những vị trí huyệt đạo trọng yếu nhất của cơ thể để khóa chặt linh hồn không cho siêu thoát.
Khuôn mặt của thi thể đúng như lời đồn: không có da thịt, không có mắt mũi, chỉ còn là một khối sọ trắng hếu nhưng dường như vẫn đang hướng về phía họ mà gào thét không ra tiếng. Trong hốc miệng của hài cốt, một viên minh châu màu đỏ máu tỏa ra thứ ánh sáng tà mị.
“Họ đã dùng thuật ‘Nhục Thân Định Hồn’.” – Phi Vũ bàng hoàng nói, giọng anh run rẩy. – “Họ không chỉ chôn sống cô ấy, họ còn đóng đinh linh hồn cô ấy vào xác thịt này mãi mãi để làm nô lệ phong thủy cho tòa nhà.”
Ngay lúc đó, Huyết Ấn sau gáy Vũ nóng lên như lửa đốt. Hình bóng Bà Chúa Không Mặt đột ngột hiện ra ngay phía sau Huy. Lần này, cô ta không tấn công, mà đứng đó với dáng vẻ mong manh trong bộ áo dài rách nát. Một dòng máu đen chảy ra từ đôi mắt không tồn tại, nhỏ từng giọt xuống chiếc chum.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những cây cột còn sót lại của dinh thự đổ sập xuống. Từ dưới những vết nứt, hàng ngàn con nhện nhỏ màu đỏ bắt đầu bò lên, bao phủ lấy cơ thể Phi Vũ.
“Vũ! Cẩn thận!” – Huy hét lớn, anh rút súng định bắn vào hư không nhưng nhận ra vũ khí tầm thường chẳng có tác dụng gì.
Phi Vũ lúc này không còn sợ hãi. Anh nhìn sâu vào bộ hài cốt đầy đinh đồng dưới chân mình, một nỗi xót xa vô hạn trào dâng. Anh nhận ra rằng vết bớt trên gáy mình không phải là để giết anh, mà là để đưa anh đến đây, đến với sự thật tàn khốc nhất mà tổ tiên anh đã che giấu. Những con nhện đỏ không phải tấn công, chúng đang dùng cơ thể của anh để truyền dẫn nỗi đau.
“Ta sẽ trả lại sự tự do cho cô.”
Vũ đưa tay vào trong chum, bất chấp oán khí lạnh buốt đến mức đóng băng đầu ngón tay. Anh lần lượt dùng tay không rút những chiếc đinh đồng ra khỏi hài cốt. Mỗi lần một chiếc đinh được rút ra, một luồng điện xẹt qua người Vũ, khiến máu trong người anh sôi lên, phun ra từ tai và mũi.
Chiếc đinh cuối cùng đóng ngay đỉnh đầu – huyệt Bách Hội.
Huy thấy Phi Vũ gào lên một tiếng đau đớn đến xé lòng khi rút chiếc đinh đó ra. Một cột ánh sáng đen đỏ bùng nổ từ huyệt mộ, đẩy lùi cả cơn mưa và bóng đêm trong bán kính hàng chục mét.
Trong luồng ánh sáng đó, Huy nhìn thấy rõ ràng linh hồn của Nguyễn Thị Mai. Cô không còn là Bà Chúa Không Mặt rùng rợn nữa. Cô hiện ra là một thiếu nữ trẻ tuổi với gương mặt hiền hậu, khoác chiếc áo cánh mỏng, đôi mắt đen láy nhìn Phi Vũ với một sự cảm kích thâm trầm xen lẫn u buồn. Cô đưa bàn tay nhợt nhạt của mình chạm nhẹ vào vết bớt sau gáy Vũ.
Con nhện đỏ rực dần dần thu nhỏ lại, chuyển từ màu huyết sang một màu hồng nhạt như hoa anh đào rồi mờ dần đi. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, Phi Vũ cảm thấy gánh nặng trên vai mình nhẹ hẳn đi.
Nhưng nụ cười của Mai chỉ tồn tại trong chớp mắt. Cô trỏ tay về phía sâu hơn dưới đáy chum – nơi có một miếng ngọc bội vỡ làm đôi nằm lẩn khuất dưới đám chỉ đỏ.
Linh hồn cô dần tan biến vào hư vô, chỉ còn lại lời thì thầm văng vẳng bên tai Vũ trước khi biến mất hoàn toàn:
“Trần… Vĩnh… Sơn… Hầm Ngục Hồn… chưa… chưa kết thúc…”
Huy vội lao tới đỡ lấy Phi Vũ khi anh ngã gục bên cạnh hài cốt. Đêm đen lại bao trùm lấy làng Cổ Nguyệt, tiếng mưa lại rơi đều đặn nhưng dường như đã bớt đi phần u ám.
Dưới đáy chum, miếng ngọc bội vỡ hiện rõ một nửa chữ “Quỷ”. Phi Vũ nhặt lấy nó, ánh mắt anh đờ đẫn nhưng sâu thẳm lại bừng lên một quyết tâm mới. Anh nhận ra, việc tìm thấy hài cốt của Mai mới chỉ là bước đầu để hóa giải nỗi oan khiên của dòng họ. Kẻ chủ mưu thực sự – người đã khởi đầu tất cả mọi chuyện bằng sự tàn độc không thể tha thứ – Trần Vĩnh Sơn, và nơi gọi là “Hầm Ngục Hồn”, mới chính là đích đến cuối cùng.
“Chúng ta phải đi tiếp, Huy.” – Vũ gượng dậy, đôi mắt anh rực lên dưới ánh trăng. – “Món nợ này, tôi sẽ thay tổ tiên họ Trần trả đủ.”
Mưa vẫn rơi, nhưng dấu ấn nhện trên gáy Vũ lúc này đã không còn là một lời nguyền rủa nữa. Nó đã trở thành một dấu hiệu dẫn đường vào trung tâm của bóng tối.