Lời Nguyền Của Dòng HọChương 124: Sự trở lại của Cụ Mười
Màn sương mù trên dòng sông Hắc Thủy chưa bao giờ quánh đặc đến thế. Nó không còn là thứ hơi nước bảng lảng của buổi sớm mai vùng cao, mà giống như một loại nhựa sống của cõi chết, đen đặc và dính dấp, len lỏi vào từng thớ thịt, lỗ chân lông của những kẻ đang hiện diện.
Phi Vũ bước đi một cách nặng nề. Cả cơ thể anh rệu rã như thể các khớp xương được nối với nhau bằng những sợi tơ mục. Trên lưng anh, Linh Chi vẫn mê man, hơi thở yếu ớt đến mức nếu không nhờ đôi mắt âm dương vừa thức tỉnh để nhìn thấy những tia sinh khí nhạt nhòa còn sót lại, Vũ sẽ ngỡ mình đang cõng một xác chết.
Đại úy Huy đi bên cạnh, hơi thở dốc của anh ta nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến rợn người. Huy nắm chặt khẩu súng dù biết nó vô dụng trước những thứ họ vừa đối mặt, nhưng đó là điểm tựa tâm lý cuối cùng của một con người tôn thờ khoa học khi bước vào hang ổ của quỷ dữ.
“Phi Vũ… chúng ta đang đi đâu?” Huy khàn giọng hỏi, mắt lấm lét nhìn vào những bụi cây méo mó hai bên đường làng Cổ Nguyệt. “Lẽ ra phải tìm cách ra khỏi làng chứ, quay lại từ đường chẳng khác nào tự sát.”
Phi Vũ không dừng lại, ánh mắt anh nhìn chằm chằm về phía trước, xuyên qua lớp màn sương xám xịt. “Dòng họ Trần khởi đầu ở từ đường, lời nguyền bắt đầu ở cột móng, và tôi… tôi phải kết thúc nó ở đó. Chú Khang chết rồi, nhưng ‘Bà Chúa’ chưa bao giờ ngủ yên. Nếu bây giờ rời đi, làng Cổ Nguyệt sẽ trở thành một nấm mồ không đáy, không ai có thể thoát ra được, kể cả anh.”
Vết sẹo hoa bỉ ngạn sau gáy Phi Vũ bất chợt nóng ran lên, một cảm giác nóng bỏng như bị bàn ủi nung đỏ áp vào da thịt. Đôi mắt anh ánh lên một sắc vàng rực quái dị, nhìn thấu những luồng oán khí đang cuộn xoáy dưới lòng đất làng Cổ Nguyệt, nơi những “đường dây” của Bát Quái Ngược đang run rẩy sau vụ nổ biệt thự.
*Cộp… cộp… cộp…*
Tiếng gậy gỗ gõ xuống mặt đá gồ ghề vang lên từ phía trước.
Huy giật nẩy mình, giơ súng lên hướng về phía phát ra âm thanh. Phi Vũ khựng lại, tay anh nắm chặt lấy chuôi đoản kiếm Trấn Hồn treo bên hông. Nhịp tim của anh tăng nhanh một cách lạ lùng. Âm thanh đó… vừa xa xăm, vừa quá đỗi thân thuộc.
Từ trong màn sương mù dày đặc như vôi trắng, một bóng hình thấp bé, lụ khụ hiện ra. Người đó mặc bộ đồ chàm cũ kỹ đã sờn rách ở gấu áo, lưng còng hẳn xuống, trên tay cầm một chiếc gậy bằng gỗ mộc tẻ nhạt.
“Cụ… Cụ Mười?” Huy thốt lên, giọng nói xen lẫn sự kinh ngạc và nhẹ nhõm cực độ. Anh ta định chạy tới nhưng một cánh tay của Phi Vũ đã chắn ngang ngực anh lại.
“Đứng yên đó, Huy.” Phi Vũ gằn giọng, ánh mắt không hề thả lỏng, trái lại còn tràn đầy sự cảnh giác đến cực độ.
Cụ Mười vẫn bước tới, từng bước chậm rãi nhưng nhịp điệu chính xác đến mức đáng sợ. Khi khoảng cách thu ngắn lại còn mươi bước chân, bóng hình cụ trở nên rõ ràng dưới ánh trăng máu lờ mờ. Gương mặt cụ nhăn nheo như vỏ cây già đại thụ, đôi mắt trái vốn mù lòa lâu nay vẫn nhắm nghiền, nhưng mắt phải lại mở trừng trừng, một màu xám xịt không thấy con ngươi.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là gương mặt cụ. Mà là… hơi thở.
Phi Vũ dùng đôi mắt âm dương nhìn qua, đồng tử anh co rụt lại. Quanh người cụ Mười không có lấy một tia nhân khí. Ngay cả một chút linh quang hay oán khí của hồn ma cũng không thấy. Cụ giống như một khoảng không hư ảo, một bóng đen rỗng tuếch đang bước đi giữa hai bờ hư thực.
“Cụ Mười, người… người đi đâu lâu nay?” Huy không nhận ra sự khác thường, anh ta mừng rỡ gọi. “Mọi chuyện loạn cả rồi, lão Khang hóa thành địa quỷ, biệt thự sập, Phi Vũ bị…”
Cụ Mười không trả lời Huy. Cụ dừng lại cách Phi Vũ ba mét. Đầu cụ nghiêng sang một bên, cái cổ phát ra những tiếng *rắc… rắc* như tiếng cành khô bị bẻ gãy.
“Vũ à…” Một giọng nói phát ra.
Nó không phải là tiếng nói từ dây thanh quản. Nó giống như tiếng gió rít qua một hang đá sâu hun hút, tiếng lá khô cọ vào mặt quan tài. Nó không mang theo cảm xúc, không có tông giọng, chỉ là một chuỗi âm thanh khô khốc váng vất tai người nghe.
Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình như đóng băng. Anh nhìn chằm chằm vào cái bóng dưới chân cụ Mười. Trong đêm trăng máu này, bóng của anh và Huy kéo dài dằng dặc, nghiêng ngả. Nhưng dưới chân cụ Mười… hoàn toàn không có bóng.
Cụ đứng đó, nhưng không thuộc về mặt đất này.
“Người không phải cụ Mười.” Phi Vũ nâng đoản kiếm Trấn Hồn lên, thanh kiếm phát ra tiếng oanh鸣 trầm đục, như đang cảm nhận được một mối đe dọa cực đại. “Thứ gì đang trú ngụ trong thân xác của cụ tôi?”
Huy ngẩn người: “Cậu nói gì vậy Vũ? Rõ ràng là cụ mà! Cái áo đó, cái gậy đó…”
“Cụ Mười đã mất tích ở Túy Hồn Cung.” Phi Vũ lạnh lùng ngắt lời. “Bức thư cụ để lại nói rằng cụ đi trả nợ. Một thầy pháp già một mình dấn thân vào cấm địa dòng họ, lại không có tin tức… người nghĩ cụ có thể sống sót trở về trong hình dạng này sao?”
Lúc này, cụ Mười (hay thứ gì đó đang mang diện mạo của cụ) đột ngột mở con mắt trái vốn luôn nhắm nghiền. Bên trong hốc mắt mù lòa không phải là một nhãn cầu, mà là một đóa hoa bỉ ngạn đen xì đang bắt đầu nở rộ, những sợi rễ máu nhỏ xíu bò loằng ngoằng khắp gò má cụ.
“Cái nợ máu của đời tà sư… đến lúc phải dùng xác để trả.” Tiếng nói của ‘cụ’ trở nên vang vọng, dội vào vách núi làng Cổ Nguyệt. “Phi Vũ… con đã đánh thức Bà Chúa. Con đã phá hủy giao kèo tài lộc của họ Trần. Giờ đây, con đường sống đã khép lại, con đường âm đã mở ra.”
“Cụ đã làm gì?” Phi Vũ hét lên, cơn giận và nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực. “Người từng bảo vệ con, người dạy con cách chống lại bóng tối, tại sao bây giờ người lại trở thành tay sai của lời nguyền?”
Thân ảnh cụ Mười bất chợt mờ ảo rồi xuất hiện ngay sát cạnh Phi Vũ chỉ trong một cái chớp mắt. Huy hoảng sợ nổ súng: *Đoàng! Đoàng!*
Viên đạn đi xuyên qua người cụ Mười như đi xuyên qua một làn sương khói. Không có máu chảy ra, chỉ có những hạt bụi đen nhỏ li ti phát tán vào không khí, bốc lên mùi hôi thối của đất mồ ẩm ướt hàng trăm năm.
‘Cụ Mười’ đưa bàn tay gầy guộc, trắng bệch chạm vào trán Phi Vũ. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng khiến anh khuỵu xuống, đôi chân run rẩy. Linh Chi phía sau gáy anh khẽ rên rỉ rồi đột ngột mở mắt, nhưng đôi mắt cô bé lúc này lại tràn ngập một màu đỏ tươi rùng rợn.
“Đừng chạm vào nó!” Phi Vũ gầm lên, dùng đoản kiếm chém một nhát ngang không trung.
Ánh kiếm Trấn Hồn rạch một đường kim quang rực rỡ, buộc thực thể kia phải lùi lại. Nhưng khuôn mặt của cụ Mười bỗng nhiên méo mó, những thớ thịt xô lệch vào nhau, tạo thành một nụ cười quái đản.
“Vũ… Ta không phải tay sai của lời nguyền. Ta… chính là lời nguyền.”
Một cơn chấn động truyền đến từ phía dưới từ đường dòng họ Trần. Tiếng chuông đồng đặt ở mái hiên từ đường bỗng nhiên tự rung lên mặc dù không có gió. *Boong… Boong… Boong…* Mỗi nhịp chuông như gõ thẳng vào linh hồn người nghe, khiến Huy ngã lăn ra đất, ôm đầu đau đớn.
Lúc này, Phi Vũ mới nhận ra sự thật kinh hoàng qua đôi mắt âm dương của mình. Linh hồn thật sự của cụ Mười không hề mất đi, nó bị nhốt chặt bên trong thân xác đó, nhưng bị bao phủ bởi hàng vạn sợi chỉ máu li ti. Mỗi lần thực thể đó cử động, linh hồn của cụ lại bị xé toạc một chút. Cụ đang bị dùng làm “vật dẫn” cho ý chí của Bà Chúa Không Mặt.
“Người trả xác để dẫn đường cho nó…” Phi Vũ lẩm bẩm, nước mắt tràn ra nhưng khô lại ngay lập tức vì hơi nóng của tà khí. “Tại sao? Cụ biết con sẽ không thể xuống tay với xác thân của người mà!”
“Vì đó là cách duy nhất… để con thấy được thực tại.” Cụ Mười đột ngột đứng thẳng lưng lên, lớp vỏ bọc già nua bắt đầu nứt vỡ ra. “Con nhện trên gáy con không phải biến mất, Phi Vũ à. Nó đã bò vào bên trong tim con rồi.”
Phi Vũ giật mình nhìn xuống ngực. Bên dưới lớp áo, tại vị trí của trái tim, anh cảm nhận được một thứ gì đó đang đập mạnh mẽ, không phải nhịp đập của tim người, mà là nhịp rung của hàng ngàn cái chân nhện nhỏ li ti đang bám chặt vào động mạch.
Sự biến mất của vết bớt không phải là sự giải thoát, đó là sự xâm nhập hoàn toàn. Chú Khang chỉ là một kẻ lót đường, biệt thự cổ chỉ là cái kén. Giờ đây, từ đường mới là nơi con sâu bướm oán hận ấy thực sự lột xác.
Cụ Mười đưa tay chỉ về hướng từ đường, giọng nói bỗng trở nên trầm ổn lạ lùng, phảng phất chút lý trí cuối cùng của người thầy già: “Sáu ngày… Vũ. Sáu ngày là thời gian để trái tim con hóa đá hoàn toàn. Khi đó, Bà Chúa sẽ có một gương mặt mới. Gương mặt của con.”
Nói xong, thân xác cụ Mười bắt đầu tan chảy theo đúng nghĩa đen. Những thớ thịt rơi rụng xuống đất hóa thành những con nhện đỏ nhỏ li ti, nhanh chóng bò vào trong kẽ đá và sương mù. Chỉ trong vài giây, bóng hình Cụ Mười hoàn toàn biến mất, để lại chiếc gậy gỗ nằm chơ vơ trên mặt đường và một bầu không khí u uất đến cực điểm.
Màn sương phía trước dạt sang hai bên, để lộ ra con đường lát đá xanh dẫn thẳng tới cổng từ đường dòng họ Trần. Ở đó, chiếc đèn lồng đỏ treo ở cửa chính đã thắp sáng tự bao giờ, ánh sáng của nó đỏ rực như máu, hắt bóng xuống mặt đất những hình thù kỳ quái.
Huy bò dậy, người run cầm cập: “Nó… cụ biến mất rồi? Đó là cái gì vậy?”
Phi Vũ không trả lời. Anh cúi xuống, nhặt lấy chiếc gậy của cụ Mười. Chiếc gậy lúc này đã đen kịt lại như than. Anh cảm thấy một sức mạnh tà ác đang âm ỉ cháy bên trong gậy, nhưng xen lẫn đó là một mẩu ký ức mong manh của cụ để lại.
*“Vũ… vào từ đường… tìm cây cột thứ chín.”*
Giọng nói ấy chỉ vang lên một lần duy nhất rồi tắt hẳn trong đầu anh. Phi Vũ quay lại nhìn Linh Chi. Cô bé đã tỉnh, nhưng gương mặt cô thẫn thờ, đôi mắt âm dương không còn đeo kính râm dường như đang nhìn thấy một viễn cảnh khủng khiếp bên trong từ đường.
“Anh Vũ…” Linh Chi khẽ thốt lên. “Em thấy rồi… Bà Chúa không phải là một người. Bà ta là cả dòng họ này.”
Phi Vũ rùng mình. Lời nói của Linh Chi càng làm rõ thêm sự nghi ngại bấy lâu nay của anh. Tổ tiên họ Trần không chỉ hãm hại một cô gái để làm thần giữ của, mà họ đã biến cả gia tộc thành một loại “mộc mị” quái dị, nuôi dưỡng oán hận để đổi lấy tiền tài, và bây giờ, thực thể đó cần một bộ não mới, một “kiến trúc sư” để tái cấu trúc lại lời nguyền cho nghìn năm tiếp theo.
Anh chỉnh lại Linh Chi trên lưng, tay nắm chặt chiếc gậy đen và đoản kiếm. Sáu ngày sinh mạng. Có vẻ như mỗi giờ trôi qua sẽ là một bước đi vào cửa tử.
“Đi thôi.” Phi Vũ lạnh lùng nói.
“Nhưng cụ Mười nói trái tim cậu đang hóa thành nhện…” Huy lắp bắp. “Cậu sẽ hóa thành ‘nó’ sao?”
Phi Vũ dừng chân trước cổng từ đường, nơi hơi lạnh tỏa ra khiến cỏ cây xung quanh đều khô héo chỉ trong chớp mắt. Anh không nhìn lại, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
“Nếu tôi hóa thành nó, Huy… hãy dùng khẩu súng đó bắn thẳng vào tim tôi. Đừng chần chừ.”
Mánh cổng từ đường nặng nề tự mở ra với tiếng rít ê buốt của gỗ mục. Bên trong, sân đình lát gạch đỏ im lìm dưới ánh trăng. Chín cây cột cái vững chãi hiện ra dưới bóng tối, mỗi cây cột dường như được bao phủ bởi một lớp tơ nhện dày đặc, lấp lánh như bạc.
Cụ Mười đã quay trở lại không phải để giúp anh bằng thân xác người sống, mà để báo hiệu rằng thế giới âm dương đã hoàn toàn đảo lộn. Từ giờ khắc này, những gì mắt thường thấy đều là giả, những gì đau đớn nhất mới là thực.
Phi Vũ bước chân đầu tiên vào khoảng sân từ đường.
Bỗng nhiên, hàng loạt tiếng bước chân vang lên sau lưng. Huy giật mình quay lại nhưng không thấy ai. Chỉ có những vết chân đẫm máu xuất hiện từng bước một trên lối vào đá xanh, cứ thế nối đuôi nhau đi thẳng vào trong từ đường, đi xuyên qua người họ như thể họ chỉ là những bóng ma lạc lõng giữa buổi đại tế của những vong hồn.
Làng Cổ Nguyệt đêm nay không còn tiếng chó sủa, không còn tiếng côn trùng. Chỉ có tiếng thầm thì của hàng vạn linh hồn họ Trần đang kêu gào trong những cây cột gỗ.
Sự trở lại của cụ Mười chỉ là sự khởi đầu cho một sự thật tàn khốc hơn: Để phá vỡ lời nguyền, Phi Vũ có lẽ sẽ phải trở thành tội đồ của cả một gia tộc, xóa sổ không chỉ người sống, mà cả hàng nghìn năm vong linh đang trú ngụ tại đây.
Gió lạnh từ trong chính điện thổi ra, thổi tung mái tóc bạc trắng của Phi Vũ. Anh nhìn thấy ở chính giữa từ đường, trên chiếc ghế trưởng tộc mà chú Khang hằng khao khát, là một bộ váy cưới rách nát đang lơ lửng, không có người mặc nhưng vẫn mang hình dáng của một phụ nữ đang ngồi thư thái, chờ đợi kẻ thừa kế cuối cùng bước tới dâng hiến trái tim của mình.
Cụ Mười lại hiện ra ở một góc khuất của điện thờ, nửa người cụ là gỗ, nửa người là thịt, mắt phải lệ rỉ ra máu đen. Cụ khẽ lắc đầu, rồi tan biến vào trong cây cột thứ chín.
Màn kịch cuối cùng, chính thức hạ màn.