Lời Nguyền Của Dòng HọChương 133: Mẹ Phi Vũ là một pháp sư
Bầu không khí dưới hầm sâu của từ đường họ Trần không còn là cái lạnh lẽo của đất đá thông thường, mà là cái lạnh buốt thấu tận tâm can, thứ cái lạnh tỏa ra từ những linh hồn bị giam cầm qua nhiều thế kỷ. Phi Vũ dẫn đầu, mỗi bước chân của anh trên nền gạch men cổ đều phát ra những tiếng lộp cộp khô khốc, vang vọng vào không trung đặc quánh mùi nhang tàn và máu cũ.
Đại úy Huy nắm chặt khẩu súng trong tay, dù anh biết thứ vũ khí hiện đại này có lẽ chẳng giúp ích được gì nhiều trước những thực thể tà ác ở đây, nhưng cái cảm giác cầm lấy một vật bằng kim loại nặng trịch mang lại cho anh một chút điểm tựa tâm lý. Anh nhìn tấm lưng gầy nhưng vững chãi của Phi Vũ, trong lòng trào dâng một cảm giác nể phục xen lẫn xót xa. Chàng kiến trúc sư trẻ tuổi này đã phải gánh vác quá nhiều, và giờ đây, anh đang đi sâu vào hang cọp để đòi lại công lý cho một dòng họ đã thối rữa từ gốc rễ.
“Cẩn thận, Vũ,” Huy khẽ nói, giọng anh thấp xuống như sợ đánh động những thứ đang ngủ say trong bóng tối. “Mùi này… nó giống mùi xác chết đang phân hủy, nhưng lại pha lẫn với hương hoa nhài.”
Phi Vũ dừng lại. Anh nhắm mắt, hít một hơi sâu. Đúng vậy, mùi hương ấy rất quen thuộc. Nó không phải mùi nhài thông thường, mà là mùi hương đặc trưng trên tà áo của mẹ anh ngày anh còn bé. Một mùi hương thanh khiết, u sầu và mang theo sự che chở.
Anh đưa bàn tay có hình chìa khóa cổ lên cao. Ánh sáng từ lòng bàn tay tỏa ra, chiếu rọi vào một bức tường gạch phía trước. Ở đó, thay vì những bức phù điêu kể về chiến công của tổ tiên họ Trần như ở gian trên, bức tường này phủ đầy những dòng chữ cổ màu đỏ thẫm, uốn lượn như những con rắn đang bò.
“Đây không phải là tiếng Hán, cũng không phải chữ Nôm,” Phi Vũ lẩm bẩm, ánh mắt anh rung động. “Đây là thuật phù lục của nhà ngoại… Họ Nguyễn.”
Lòng anh thắt lại. Ký ức về người mẹ hiền thục, dịu dàng, người luôn ngồi bên cửa sổ nhìn về hướng núi xa xăm với đôi mắt buồn mênh mông, bỗng chốc ùa về như thác đổ. Bà Nguyễn Thị Thanh, người đàn bà đã chết trong một vụ tai nạn bí ẩn khi anh mới mười tuổi, người mà cả dòng họ Trần luôn coi là một “kẻ ngoại đạo” thấp kém được gả vào để sinh con nối dõi, hóa ra lại che giấu một bí mật kinh hoàng.
Phi Vũ chạm tay vào những dòng chữ đỏ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, và rồi, cả không gian quanh anh bắt đầu biến đổi.
Huy đứng bên cạnh hốt hoảng thấy Phi Vũ khựng lại, đôi mắt anh chuyển sang màu trắng dã. “Vũ! Cậu sao thế?” Huy định vươn tay kéo anh lại, nhưng một kết giới vô hình bằng ánh sáng xanh dịu đã ngăn anh lại.
Trong tâm thức của Phi Vũ, bóng tối tan biến. Anh thấy mình đang đứng giữa một sân đình đầy lá đa rơi, nơi có một người phụ nữ mặc áo dài xanh lục, tóc búi cao, đang cầm một chiếc chuông đồng nhỏ. Bà quay lại, gương mặt hiền hậu hiện ra rõ mệt mỏi nhưng tràn đầy yêu thương.
“Vũ nhi… cuối cùng con cũng đến đây.”
“Mẹ?” Phi Vũ nghẹn ngào, anh muốn chạy đến ôm lấy bà nhưng đôi chân như mọc rễ xuống đất. “Có phải mẹ không?”
Người phụ nữ mỉm cười u uất. Bà đưa tay vẽ một vòng tròn trong không trung, những cánh hoa Bỉ Ngạn đỏ rực hiện ra rồi tan biến thành những con nhện li ti.
“Dòng họ Trần này đã gây ra tội ác tày trời, Vũ à. Năm xưa, khi mẹ gả vào đây, không phải vì mẹ yêu cha con, mà vì mẹ được gia tộc họ Nguyễn phái đến để ngăn chặn một đại họa.”
Bà kể, bằng một giọng trầm thấp như tiếng gió luồn qua khe cửa. Họ Nguyễn vốn là một dòng tộc pháp sư ẩn dật lâu đời ở vùng đất linh thiêng dưới chân núi thiêng phía Bắc. Họ không cầu tài lộc, không cầu quyền quý, sứ mệnh duy nhất của họ là “Phục Ma Kinh” – trấn giữ những lời nguyền cổ đại có nguy cơ làm đảo lộn nhân gian.
Năm đó, gia tộc họ Nguyễn bấm quẻ thấy phương Nam có một vùng oán khí xung thiên, che lấp cả mặt trăng. Đó chính là làng Cổ Nguyệt, nơi họ Trần đang thực hiện những giao kèo đẫm máu với Bà Chúa Không Mặt để đổi lấy vinh hoa. Mẹ anh, người có căn cơ pháp thuật cao nhất thế hệ đó, đã chấp nhận từ bỏ cuộc sống thanh tịnh để bước vào hang quỷ.
“Mẹ tưởng mình có thể dùng đạo hạnh của nhà họ Nguyễn để cảm hóa, để trấn yểm hoàn toàn thực thể đó. Nhưng mẹ đã lầm,” bà Thanh thở dài, những hạt nước mắt vô hình lăn dài. “Cái ác của lòng người họ Trần còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Chú Khang của con, và cả ông nội con năm xưa, họ đã phát hiện ra thân phận của mẹ. Họ không giết mẹ ngay, họ muốn dùng mẹ như một vật dẫn để tinh luyện lời nguyền lên một tầm cao mới.”
Phi Vũ bàng hoàng. Hóa ra, cuộc hôn nhân của cha mẹ anh không phải là một sự tình cờ. Cha anh – một người đàn ông nhu nhược nhưng lương thiện – đã thực sự yêu mẹ anh và cố gắng bảo vệ bà. Nhưng chính sự nhu nhược đó đã biến cả hai thành nạn nhân.
“Họ đã hạ độc vào thức ăn của mẹ hàng ngày để làm suy yếu linh lực. Và khi con chào đời, họ đã cố tình thực hiện nghi thức ‘Nhân Phù’ ngay lúc con vừa lọt lòng. Họ muốn biến con thành một thực thể chứa đựng toàn bộ oán niệm của dòng họ, để từ đó họ có thể điều khiển quỷ dữ mà không bị phản phệ.”
“Vết bớt nhện đỏ trên gáy con…” Phi Vũ run rẩy hỏi.
“Đó không phải là dấu ấn của Bà Chúa Không Mặt,” bà Thanh ngắt lời, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Vào cái đêm con sinh ra, mẹ đã dùng toàn bộ tinh huyết của mình, sử dụng cấm thuật cuối cùng của nhà họ Nguyễn để dệt nên ‘Huyết Nhện Hộ Mệnh’. Con nhện đó là linh thú của mẹ. Nó bám lấy gáy con, không phải để nguyền rủa con, mà là để nuốt chửng mọi oán khí xâm nhập vào cơ thể con. Nó bảo vệ linh hồn con không bị quỷ hóa.”
Mỗi khi con nhện “cựa quậy”, mỗi khi vết bớt rỉ máu hay mọc thêm chân, đó thực chất là lúc con linh thú ấy đang phải chiến đấu kịch liệt với lời nguyền họ Trần để giữ cho tâm trí Phi Vũ được tỉnh táo. Mẹ anh đã dùng chính sinh mạng mình, biến bản thân thành một cái giá treo linh hồn, chết đi để linh thú có thể tồn tại trên cơ thể con trai mình.
“Vụ tai nạn năm đó… là giả phải không mẹ?”
Bà Thanh gật đầu buồn bã. “Họ phát hiện ra mẹ đã đánh tráo dấu ấn. Họ ép mẹ phải giải khai con nhện nhưng mẹ không đồng ý. Đêm đó, dưới tầng hầm này, họ đã đóng đinh mẹ vào cây cột gỗ sưa kia, dùng thuật rút hồn để tìm cách phá hủy Huyết Nhện. Mẹ đã tự thiêu, dùng ngọn lửa tam muội của nhà họ Nguyễn để đốt cháy linh xác, không cho chúng đạt được mục đích. Thứ con thấy trong vụ tai nạn chỉ là một hình nhân thế mạng mà mẹ đã chuẩn bị sẵn.”
Trái tim Phi Vũ đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Anh nhìn người phụ nữ trước mặt, người pháp sư vĩ đại đã đơn độc chiến đấu giữa bầy sói để bảo vệ một mầm xanh duy nhất.
“Nhưng Vũ ơi, mẹ chỉ có thể bảo vệ con đến năm 27 tuổi,” bà Thanh tiến lại gần hơn, ảo ảnh của bà bắt đầu mờ dần. “Giờ đây thọ mạng của con chỉ còn vài ngày. Con không còn là một quân cờ bị động nữa. Con mang trong mình máu của pháp sư họ Nguyễn và oán lực của họ Trần. Con chính là Chìa Khóa và cũng là Thanh Kiếm.”
Bà đưa bàn tay ảo ảnh chạm vào trán anh. “Trong bản đồ da người con đang giữ, có một mật đạo dẫn đến trái tim của Bà Chúa Không Mặt. Con nhện trên gáy con hiện nay đã hoàn thiện, nó đã nuốt đủ oán khí để trở thành một thực thể chiến đấu. Đừng sợ nó, hãy hòa nhập với nó. Dùng thuật của nhà ngoại, biến oán thành lực.”
Một loạt các thủ ấn, chú ngữ cổ quái truyền thẳng vào não bộ Phi Vũ. Đó là “Nguyễn Gia Phục Ma Quyết”.
“Vũ, đừng oán hận cha con. Ông ấy đã chọn cái chết để linh hồn được đi theo bảo vệ mẹ ở cõi âm. Bây giờ, mẹ phải đi rồi. Trần Phi Cao đang dùng thân xác của mình để gọi về tổ tiên tà ác của họ Trần. Hắn muốn thực hiện một nghi lễ tế thần toàn bộ làng Cổ Nguyệt để đạt được sự bất tử. Con phải ngăn hắn lại.”
“Mẹ! Đừng đi!” Phi Vũ hét lên, nhưng ảo cảnh vỡ vụn.
Anh choàng tỉnh, thấy mình đang quỳ sụp dưới chân bức tường gạch. Huy đang ra sức lay vai anh, khuôn mặt đầy lo lắng.
“Vũ! Cậu tỉnh rồi! Cậu vừa đứng im như tượng đá suốt mười lăm phút đấy. Cậu nói cái gì mà ‘mẹ ơi’, làm tôi sợ gần chết!”
Phi Vũ thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán. Nhưng khi anh đứng dậy, Huy cảm thấy một sự thay đổi kinh người. Ánh mắt của Phi Vũ không còn sự mệt mỏi, bất an hay sợ hãi thường thấy. Đôi mắt anh giờ đây lạnh lùng và sắc sảo như lưỡi kiếm, ẩn chứa một uy lực thâm trầm.
“Huy này,” Phi Vũ lên tiếng, giọng anh trầm ổn đến lạ kỳ. “Cháu biết mình phải làm gì rồi.”
Anh nhìn xuống lòng bàn tay, vết hình chìa khóa không còn đỏ nữa mà chuyển sang màu vàng kim nhạt – sắc thái của Chánh đạo pháp sư nhà họ Nguyễn. Con nhện sau gáy anh khẽ rục rịch, nhưng lần này nó không mang lại nỗi đau, mà là một nguồn năng lượng bùng nổ, chảy xuôi theo huyết quản đến tận từng đầu ngón tay.
“Mẹ tôi không phải là một người đàn bà bất hạnh chết trẻ,” Phi Vũ nói, ánh mắt nhìn sâu vào hầm tối. “Bà là người gác cổng vĩ đại nhất của dòng họ này. Và tôi sẽ hoàn thành nốt công việc mà bà còn dở dang.”
Vũ quay sang phía bức tường đối diện, nơi có một khe nứt nhỏ mà trước đó anh không hề nhận ra. Anh đưa tay lên, không cần dùng lực, chỉ khẽ niệm một câu chú ngắn gọn bằng tiếng cổ. “Khất… Khai!”
*Rầm rầm!*
Bức tường đá kiên cố dịch chuyển, lộ ra một lối đi sâu thẳm, hai bên vách hang treo đầy những hũ sành được dán bùa vàng chi chít. Huy hãi hùng nhìn những hũ sành đó, chúng khẽ rung lên, phát ra những tiếng than khóc rin rít như tiếng móng tay cào vào sứ.
“Đó là gì?” Huy lắp bắp.
“Linh hồn của những đứa trẻ bị tế cho dòng họ này suốt ba trăm năm qua,” Phi Vũ nghiến răng, sự căm phẫn dâng trào. “Họ Trần đã giam cầm họ để làm khiên chắn tâm linh. Thật kinh tởm.”
Anh bước vào con đường hầm, đi qua những hũ sành. Thay vì run sợ, anh khẽ đưa tay vuốt qua các đạo bùa. Ánh sáng vàng từ tay anh lan tỏa, khiến những tiếng rên rỉ dịu bớt, chuyển thành những tiếng thở dài thanh thản. Anh không hóa giải được hết ngay lập tức, nhưng anh đã tạm thời xoa dịu nỗi đau của họ.
Khi đi đến cuối đường hầm, họ bước vào một gian phòng rộng lớn như một thánh đường nằm ngầm dưới đất. Ở giữa phòng là một bể máu khổng lồ, đen kịt và sủi bọt tâm tối. Phía trên bể máu là một cái cây làm bằng đồng, nhưng lá cây lại được làm từ xương người thật.
Và bên dưới cái cây ấy, một bóng hình đang ngồi xếp bằng, lưng quay về phía họ. Đó chính là Trần Phi Cao.
Nhưng Cao bây giờ không còn hình dáng một con người bình thường. Cơ thể hắn phồng rộp, làn da chuyển sang màu xám xịt của xác chết, và từ vai hắn mọc ra những cánh tay phụ nhợt nhạt.
“Chào đón đứa con cưng của dòng họ,” tiếng của Cao phát ra, không phải từ miệng, mà dường như từ chính cái bể máu kia vang lên. “Huyết Nhện của con có vẻ đã chín muồi rồi đấy, Phi Vũ. Ta đã chờ đợi cái mùi vị này suốt bao nhiêu năm.”
Huy giơ súng lên, nhưng Phi Vũ nhẹ nhàng gạt tay anh xuống.
“Chú không phải là người họ Trần,” Phi Vũ lạnh lùng nói. “Người họ Trần dù tàn ác đến đâu cũng mang dòng máu con người. Còn chú, chú chỉ là một cái xác rỗng được nhào nặn từ tham vọng và oán linh. Chú là vật chứa của Bà Chúa Không Mặt, đúng không?”
Cái xác của Cao run lên bần bật, rồi hắn quay mặt lại. Một gương mặt không có ngũ quan, chỉ có những hốc mắt sâu hoắm chảy ra chất lỏng đen ngòm. Hắn cười, một tiếng cười xé lòng.
“Gia tộc họ Nguyễn đã gửi đến một đối thủ khá đấy. Nhưng Thanh đã chết, và con cũng sẽ sớm đi theo bà ta thôi.”
Dưới chân Cao, mặt đất nứt ra, hàng trăm con nhện đen to bằng bàn tay bò ra từ bể máu, tạo thành một làn sóng đen ngập ngụa.
Phi Vũ không hề lùi bước. Anh cởi phăng chiếc áo khoác, để lộ cơ thể gầy gò nhưng săn chắc. Vết bớt sau gáy anh lúc này đỏ rực lên như nung nóng.
“Nhà ngoại tôi có một câu khẩu quyết,” Vũ nói, giọng anh vang vọng khắp thánh đường. “Quỷ từ lòng người mà sinh, thì phải trả về lòng người mà diệt. Huyết Nhện… Khởi!”
Từ sau gáy anh, một thực thể bóng tối hình nhện khổng lồ thoát xác hiện ra. Nó không phải là ác quỷ, mà là một khối linh năng ngưng tụ, bao phủ lấy cơ thể Phi Vũ như một bộ giáp. Tám chiếc chân nhện bằng ánh sáng đỏ tỏa ra sau lưng anh, uy nghiêm và đầy đe dọa.
Đại úy Huy đứng chôn chân tại chỗ. Đây không còn là thực tại mà anh biết. Đây là cuộc chiến của những linh hồn, là nơi mà lịch sử và định mệnh gặp nhau để thanh toán món nợ kéo dài ba thế kỷ.
Phi Vũ lao tới, Trấn Hồn kiếm trong tay anh lúc này bùng lên ngọn lửa màu xanh lục – màu lửa của pháp sư họ Nguyễn. Mỗi bước anh đi, lũ nhện đen của Cao đều bị thiêu rụi.
“Trần Phi Cao, hôm nay tôi sẽ dùng danh nghĩa của mẹ tôi, xóa sổ cái tên này khỏi nhân gian!”
Cuộc chiến bắt đầu giữa tiếng gào thét của vạn quỷ và ánh sáng chói lòa của phục ma thuật. Dưới hầm sâu tăm tối, sự thật về người mẹ pháp sư đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất để Phi Vũ không chỉ bảo vệ mạng sống của mình, mà còn giải cứu cả một ngôi làng đang bên bờ vực diệt vong.
Trận chiến này không chỉ dành cho anh, mà là để linh hồn mẹ anh cuối cùng cũng có thể mỉm cười nơi chín suối. Lời nguyền của dòng họ Trần đã gặp phải khắc tinh lớn nhất của nó: Tình yêu của một người mẹ pháp sư dành cho đứa con của mình.