Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 136: Bão tố nổi lên

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:25:41 | Lượt xem: 4

Sương mù ở làng Cổ Nguyệt không tan đi sau khi những công trình kiến trúc sụp đổ. Ngược lại, chúng bắt đầu chuyển sang một màu tím sẫm lạ lùng, đặc quánh như máu đông lâu ngày. Những tàn dư của từ đường họ Trần giờ đây chỉ còn là một đống gạch vụn cháy sém, nhưng dưới cái hố sâu hoắm nơi Phi Vũ đã bị chôn vùi, một luồng oán khí cuồn cuộn không ngừng phun trào lên bầu trời, xé nát những tầng mây xanh xám của buổi bình minh.

Trời đất dường như không cam lòng trước việc một giao kèo máu kéo dài hàng thế kỷ bị đơn phương phá bỏ.

Tại trạm gác bìa rừng, Đại úy Huy bàng hoàng nhìn lên. Kim đồng hồ trên tay anh bắt đầu quay cuồng loạn, không xác định được phương hướng. Không khí trở nên loãng một cách bất thường, khiến lồng ngực anh đau thắt lại. Từng luồng gió lạnh buốt từ phía thung lũng thổi ngược ra ngoài, mang theo tiếng rít gào như vạn con quỷ đang bị bóp nghẹt cổ họng.

– “Tránh mau! Huy, lùi lại!”

Linh Chi thét lên, đôi mắt cô lúc này rỉ máu. Qua đôi mắt âm dương, cô không thấy sương mù, cô thấy những sợi chỉ đỏ khổng lồ đan xen trên bầu trời, rung lên bần bật dưới áp lực của một lực lượng vô hình. Đó là Thiên phạt. Khi con người can thiệp quá sâu vào luân hồi bằng tà thuật, rồi lại dùng một mạng sống nặng nề như của Phi Vũ để kết thúc nó, thiên nhiên sẽ phản ứng như một cơ thể sống đang cố đào thải mầm bệnh.

Một tia chớp màu xanh lục rạch ngang bầu trời, nhưng lạ thay, nó không đi kèm tiếng sấm. Nó im lặng đến rợn người, đánh thẳng xuống tâm điểm của phế tích làng Cổ Nguyệt. Ngay sau đó, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Không phải một cơn động kinh của vỏ trái đất, mà là một sự chuyển dịch của “Long mạch”.

Huy cảm nhận được sự rung động ấy từ dưới lòng bàn chân. Nó không phải chấn động cơ học, nó là một sự uất nghẹn. Mảnh đồng cổ “Bắc Bộ” trong túi áo anh đột ngột nóng lên như hòn than hồng, cháy lẹm qua lớp vải, rơi xuống mặt đất bùn lầy. Kỳ lạ thay, khi mảnh đồng vừa chạm đất, những giọt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống.

Nhưng đó không phải nước mưa thông thường. Những giọt nước có màu xám đục, mùi vị nồng nặc gỉ sắt và đất mới cuốc lên. Mưa rơi tới đâu, những mầm cỏ cây xanh tốt bên đường héo úa tới đó, chỉ trong vài giây đã biến thành những đám củi mục màu đen.

– “Đây là… Mưa Oán?” – Cụ Mười từ trong lán cứu thương, gương mặt xám ngoét, được một cảnh sát trẻ dìu ra ngoài. Giọng cụ run rẩy, một mắt của cụ long sòng sọc nhìn vào màn mưa. – “Thiên địa bất dung! Thằng Vũ… nó đã làm cái gì bên dưới đó? Nó không chỉ giết quỷ, nó đã chọc thủng một lỗ hổng giữa hai cõi Âm Dương rồi!”

Huy chạy lại nhặt mảnh đồng cổ lên, bất chấp lòng bàn tay bị bỏng rát. Anh nhìn thấy trên mặt mảnh đồng, những hoa văn cổ xưa đang uốn lượn như những con giun, tụ lại thành một hình thù kỳ dị trông giống như một bản đồ mạch máu.

– “Cụ Mười, chúng ta phải cứu Vũ! Cậu ấy không thể chết trong cái hố đó!” – Huy quát lên, gương mặt đầy sự kiên định.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía thung lũng. Một vòi rồng mây đen cuộn tròn, hút tất cả tàn dư, gạch đá và cả oán khí vào tâm xoáy. Cơn bão oán khí bắt đầu hình thành, không lan rộng ra khắp vùng mà lại tập trung xoay chuyển theo hình trôn ốc hướng thẳng về phía nam.

Linh Chi quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu:
– “Sài Gòn… Nó đang hướng về phía đó… Thứ mà anh Vũ vừa giải phóng… nó không tan biến, nó đang bị thu hút bởi một lực lượng còn lớn hơn!”

Thiên nhiên đang gầm rú. Những con chim đại bàng vốn không bao giờ xuất hiện ở vùng này bỗng nhiên từ đâu bay đến, chúng lao mình vào cơn bão rồi nổ tung thành những đám mây lông vũ đen kịt. Gió càng lúc càng mạnh, bốc lên những âm thanh ma quái, lúc thì như tiếng khóc trẻ con, lúc lại như tiếng tụng kinh của hàng trăm tà sư.

Phía dưới đống đổ nát của biệt thự họ Trần, sâu trong lòng đất nơi vốn là hầm mộ của “Bà Chúa Không Mặt”, Trần Phi Vũ vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Anh nằm đó, giữa bóng tối và sự im lặng tuyệt đối, cơ thể anh gãy nát, máu chảy dài thấm vào lòng đất. Nhưng Huyết Ấn hình nhện đỏ sau gáy anh lại phát ra một thứ ánh sáng ma mị, lập lòe như ngọn nến trong gió.

Mỗi khi một giọt Mưa Oán thấm qua lớp đất đá nhỏ xuống người anh, vết bớt lại cựa quậy. Những đôi chân nhện đỏ rực như muốn tách ra khỏi da thịt, bám lấy những mảnh đá xung quanh để giữ lấy sự sống cho chủ nhân. Anh không còn ý thức, nhưng dòng máu họ Trần đang sôi lên, phản ứng lại sự bài trừ của thiên nhiên.

Lúc này, tại trung tâm Sài Gòn, cách làng Cổ Nguyệt hàng trăm cây số.

Bầu trời thành phố vốn đang trong vắt bỗng nhiên bị bao phủ bởi một vệt mây đen hình dải lụa dài từ phía Bắc kéo đến. Người dân xôn xao dừng xe trên các cầu vượt, chụp ảnh hiện tượng khí tượng kỳ lạ. Nhưng chỉ có những người có linh căn, những thầy pháp đang ẩn dật trong các ngõ ngách sâu thẳm của đô thị mới cảm nhận được cái lạnh sởn gai ốc.

Các bàn thờ trong những căn biệt thự cổ xưa tại quận 1, quận 3 đồng loạt rung lên. Những chiếc gương bát quái bị nứt vỡ ngay giữa tâm.

Trên đỉnh của một tòa nhà cao tầng đang thi công dở dang ở ven sông, một gã đàn ông mặc áo bào đen, đeo mặt nạ hình mặt khỉ đứng lặng nhìn về phía chân trời Bắc Bộ. Hắn cầm một chuỗi tràng hạt làm bằng răng người, khẽ xoay nhẹ.

– “Cuối cùng thì Long mạch họ Trần cũng đứt. Cảm ơn cậu, kiến trúc sư trẻ… Cậu đã làm thay công việc của chúng tôi suốt mấy chục năm qua.”

Hắn phất tay một cái, một lá cờ đen bằng lụa thêu hình quỷ nhền nhện phấp phới trong gió bão.

Tại thung lũng làng Cổ Nguyệt, cơn bão bỗng dưng đổi màu. Từ tím sẫm chuyển sang màu trắng xóa của sương muối. Nhiệt độ hạ thấp đột ngột xuống dưới 0 độ C giữa mùa hè rực lửa.

– “Huy! Cẩn thận!” – Linh Chi đẩy Huy ra khi một cành cây mục bị gió cuốn bay tới.

Mặt đất lúc này không còn rung chuyển nữa mà bắt đầu sụt lún theo diện rộng. Toàn bộ khu vực thung lũng cổ nguyệt như bị một cái miệng khổng lồ của trái đất nuốt chửng. Tiếng sấm lúc này mới thực sự giáng xuống.

*OÀNG!*

Chín đạo thiên lôi màu tím đánh thẳng xuống vị trí cũ của từ đường họ Trần. Đó là “Cửu Thiên Trấn Yểm” – thiên nhiên đang ra tay phong ấn lại nơi này khi tà khí vượt mức kiểm soát. Sau mỗi tia sét, mặt đất lại trở nên cứng ngắc, đóng băng lại như thép nguội.

Huy nhìn mảnh đồng cổ trong tay mình. Hoa văn trên đó bắt đầu nhạt đi, thay vào đó là ba chữ Hán tự nổi lên đỏ rực: “Sát – Tuyệt – Tận”.

– “Nghiệp quả không dừng lại ở đây phải không cụ Mười?” – Huy nhìn sang người thầy phong thủy già với ánh mắt đầy trăn trở.

Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ nhìn vào màn mưa xám xịt đang dần làm mờ mịt cả tầm mắt. Cụ biết, cái chết của Trần Vĩnh Khang và sự sụp đổ của làng Cổ Nguyệt chỉ là quân cờ đầu tiên bị ngã trong một thế trận phong thủy khổng lồ bao trùm cả đất nước. Lời nguyền họ Trần không phải duy nhất, nó chỉ là một nút thắt của một “Bản đồ Luân Hồi” mà kẻ đứng sau là một tổ chức tà sư hắc ám mang tên Bắc Bộ Linh Ấn.

Bão tố lúc này mới chỉ thực sự bắt đầu nổi lên. Không chỉ là bão của đất trời, mà là bão của lòng người, của những oán linh đã bị giam cầm quá lâu giờ đây tìm thấy kẽ hở của thiên địa.

– “Chúng ta phải đi, Huy. Thành phố sắp có biến.” – Cụ Mười trầm giọng. – “Vết bớt của thằng Vũ… tôi vẫn cảm nhận được nó. Nó chưa tắt hẳn. Nó đã chuyển dời.”

Huy nhìn lại phế tích làng lần cuối. Trong màn sương muối dày đặc, anh dường như thấy một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo kiến trúc sư bạc màu đứng lặng lẽ giữa tâm bão, ánh mắt buồn bã nhìn theo họ. Nhưng khi anh định định thần nhìn lại, thì chỉ còn là những cơn gió hú gọi hồn qua khe núi.

Cơn bão ấy, mang theo tất cả tội ác, máu và cả những bí mật chưa kịp lời giải của dòng họ Trần, bắt đầu tràn về phương Nam. Một kỷ nguyên của bóng tối đang mở ra, khi những giao kèo cũ kết thúc, những tham vọng mới lại trỗi dậy từ những mạch máu địa linh bị tổn thương.

Dưới chân thung lũng Cổ Nguyệt, một nhành hoa Bỉ Ngạn màu trắng hiếm thấy đột ngột vươn vai mọc lên giữa lớp sương giá. Nó cô độc, trắng toát và tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, tương phản hoàn toàn với sự đổ nát xung quanh. Đó là điềm báo về một linh hồn đã tìm thấy lối thoát, hay là một lời nguyền mới vừa được khai sinh dưới hình hài của sự thuần khiết?

Không ai biết rõ. Chỉ biết rằng, đêm hôm ấy, những người sống sót rời khỏi thung lũng đều mang theo mình một bóng đen trong tiềm thức, một nỗi sợ mang tên “Kiến trúc sư của quỷ”, người đã tự tay phá hủy quá khứ để ném mình vào vòng xoáy của một cơn bão còn tàn khốc hơn.

Sài Gòn đêm ấy, mưa rơi tầm tã. Những bóng đèn đường vàng vọt trên đường Đồng Khởi chập chờn rồi vụt tắt. Trong gương của những quán bar sang trọng, đôi khi thực khách thấy mình hiện lên với một khuôn mặt không có mũi miệng, giống hệt “Bà Chúa Không Mặt”.

Bão tố thực sự, lúc này mới chính thức bắt đầu nổi lên từ trong tim của đô thị.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8