Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 144: Bà Chúa Không Mặt và giọt nước mắt máu

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:34:01 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 144: BÀ CHÚA KHÔNG MẶT VÀ GIỌT NƯỚC MẮT MÁU

Khói bụi từ vụ sụp đổ của dinh thự họ Trần quyện chặt với sương mù của vùng núi Hắc Sơn, tạo nên một dải lụa xám xịt vắt ngang qua bầu trời chạng vạng. Những tàn dư của một đế chế giàu sang bằng máu và oán nghiệp giờ đây chỉ còn là một đống gạch vụn, gỗ mục và những hơi thở tàn của một quá khứ huy hoàng đến ghê rợn.

Phi Vũ quỳ trên nền đất lạnh, hai tay run rẩy ôm chặt lấy Linh Chi. Cô gái nhỏ trong lòng anh xanh xao như một cánh hoa loa kèn vừa trải qua trận bão lớn. Đôi mắt từng chứa đựng cả âm dương huyền bí của Chi giờ đây nhắm nghiền, vệt máu khô để lại hai vệt dài trên đôi gò má tái nhợt. Cô đã đánh đổi đôi mắt của mình – thứ tài sản quý giá nhất của một người thầy pháp – để định vị tử huyệt của Bà Chúa Không Mặt, để anh có cơ hội tung đòn quyết định.

“Cụ Mười… Cụ xem Chi có sao không?” Giọng Phi Vũ khản đặc, hơi thở mang theo mùi nhang tàn và vị sắt của máu.

Cụ Mười chống gậy trường tộc bước tới. Gương mặt cụ, vốn dĩ đã nhăn nheo như vỏ cây già, nay lại càng thêm héo hắt. Ánh mắt duy nhất còn lại của cụ không nhìn vào Linh Chi, mà nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trên đống đổ nát của từ đường. Ở đó, một sự rung động lạ kỳ đang diễn ra.

“Mọi chuyện… vẫn chưa thực sự kết thúc, Vũ à,” cụ Mười thì thầm. “Oán khí trăm năm không thể tan biến chỉ trong một hơi thở. Bà ấy… đang hiện thân lần cuối.”

Phi Vũ bàng hoàng ngước lên. Giữa không gian đặc quánh mùi khói xám, một bóng hình mờ ảo bắt đầu kết tụ. Đó không còn là thực thể đen đặc, tỏa ra đầy những xúc tu nhện hôi hám của sự chết chóc. Bóng hình đó mặc một bộ áo dài màu đỏ thắm của thời xưa – bộ y phục cưới từng bị vấy bẩn bởi bùn đất của hố chôn sống năm nào.

Huy – viên cảnh sát vốn luôn tôn thờ chủ nghĩa thực tế – lúc này đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm vết bỏng do mưa máu. Anh nhìn trân trân vào bóng ma đó, đôi môi run rẩy không nói thành lời. Những gì diễn ra vượt quá giới hạn của khoa học hình sự, nó là sự hiện hữu trần trụi của một nỗi đau bị lãng quên.

Người phụ nữ ấy đứng đó. Bà không còn là một cái mặt phẳng lì đáng sợ. Dưới ánh bình minh yếu ớt đang cố đâm xuyên qua màn sương, ngũ quan của bà dần hiện rõ. Một gương mặt thanh tú, u sầu đến nao lòng, đôi mắt lá liễu tràn đầy một nỗi buồn vạn cổ.

Bà Chúa Không Mặt – hay đúng hơn, là linh hồn của cô gái họ Lê năm xưa – lặng lẽ nhìn Phi Vũ.

Cơn gió từ khe núi Hắc Sơn thổi thốc tới, cuốn theo tiếng than van của những linh hồn gia nhân vừa được giải thoát. Nhưng trong sự ồn ã của hư vô đó, Phi Vũ lại nghe thấy một âm thanh rất nhẹ. Đó là tiếng đập của một trái tim đã ngừng từ thế kỷ trước, một sự lay động mãnh liệt của linh hồn đang chuẩn bị tan biến vào luân hồi.

Phi Vũ cảm thấy sau gáy mình nóng ran. Vết bớt hình nhện đỏ – biểu tượng của bản án tử hình – đang bắt đầu nhạt dần. Nó không biến mất ngay lập tức mà giống như bị một bàn tay vô hình dịu dàng vuốt ve, từng chân nhện một thu lại, tan vào huyết quản.

Bóng hình đỏ thắm ấy tiến lại gần. Huy theo bản năng rút súng, nhưng cụ Mười đã dùng gậy chặn lại, khẽ lắc đầu: “Để bà ấy đi. Đây là sự trả nợ của định mệnh.”

Cô gái trong bộ váy cưới cổ xưa dừng lại trước mặt Phi Vũ. Bà nhìn anh, rồi nhìn xuống Linh Chi đang lịm đi. Một nỗi xúc động khó tả dâng lên trong lòng Phi Vũ. Anh không thấy sợ hãi. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, anh thấy được sự kết nối giữa mình và kẻ đã nguyền rủa dòng họ mình. Họ đều là những kẻ bị xích lại bởi tham vọng của một gã tổ tiên tàn ác.

Bà đưa bàn tay trắng nhợt, mờ ảo lên, nhẹ nhàng chạm vào trán Phi Vũ.

*“Trần Phi Vũ… Ngươi không giống bọn họ.”*

Giọng nói không phát ra từ miệng, mà vang lên ngay trong tâm thức anh, trong trẻo và buốt giá như nước suối ngàn năm.

*“Máu của ngươi chảy dòng máu của kẻ sát nhân, nhưng linh hồn ngươi mang hơi ấm của kẻ cứu chuộc. Trăm năm oán hận, hóa ra chỉ để chờ một giọt nước mắt thật lòng từ hậu duệ họ Trần.”*

Phi Vũ thấy mắt mình cay xè. Những hình ảnh về cái đêm cô bị chôn sống ùa về như một thước phim kinh dị chạy chậm: tiếng đất đá rơi xuống nắp quan tài, tiếng gào thét tuyệt vọng đến xé lòng, và ánh mắt vô hồn của tổ tiên anh khi nhìn người con gái mình từng yêu thương bị tế cho thần tài lộc.

Nước mắt anh rơi xuống, thấm vào bàn tay mờ ảo của linh hồn.

Ngay khoảnh khắc đó, một hiện tượng kỳ vĩ diễn ra. Từ đôi mắt sâu thẳm của người phụ nữ, một giọt nước đỏ thẫm như đá ruby bắt đầu trào ra. Nó không phải là máu của sự chết chóc, mà là sự chưng cất của một trăm năm uất nghẹn, là tinh hoa của tất cả nỗi đau đã được hóa giải.

Giọt nước mắt máu ấy rơi xuống, đúng vào vị trí giữa trán của Phi Vũ – ngay nơi ấn đường. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ bùng phát, bao phủ lấy toàn bộ khu vực đổ nát. Phi Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, đi tới đâu, oán khí và sự mệt mỏi trong người anh bị gột rửa tới đó.

Vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh chính thức tan biến, chỉ để lại một vùng da trắng sạch sẽ. Lời nguyền tuổi 27 đã bị bẻ gãy.

Bóng hình cô gái họ Lê bắt đầu tan ra thành những đốm sáng nhỏ li ti. Bà mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ và thuần khiết, vẻ đẹp vốn dĩ bà phải được hưởng trong một kiếp người bình dị nếu không bị họ Trần hủy hoại.

*“Đi đi… Trả lại bình yên cho núi rừng, trả lại tự do cho chính mình. Lời thề máu từ nay đoạn tuyệt.”*

Những đốm sáng bay vút lên cao, quyện vào những tia nắng đầu ngày. Toàn bộ oán khí nặng nề bao trùm làng Cổ Nguyệt suốt bao năm qua như bị một cơn gió thần thổi bạt, để lộ ra cảnh sắc thiên nhiên vốn có của vùng trung du Bắc Bộ.

Huy hít một hơi thật sâu, lần đầu tiên anh không thấy mùi ẩm mốc và xác thối. Thay vào đó là mùi cỏ dại và hơi ẩm của sương sớm. Anh nhìn sang Phi Vũ, rồi nhìn đống gạch vụn của từ đường:
“Kết thúc thật rồi sao?”

Cụ Mười ho sù sụ, tựa người vào một gốc cây già, hơi thở dồn dập:
“Cái giá của sự tham lam luôn là sự sụp đổ. Những người đã nằm xuống sẽ nằm xuống mãi mãi. Những người còn sống… phải học cách bước đi trên mảnh đất không còn quỷ dữ.”

Phi Vũ không nghe thấy lời của họ. Anh đang tập trung toàn bộ tâm trí vào Linh Chi. Ngay sau khi giọt nước mắt máu của Bà Chúa Không Mặt rơi xuống, anh thấy đôi mắt của Chi có sự thay đổi. Vệt máu khô trên má cô bỗng nhiên bong ra, để lộ làn da mới hồng hào.

Chi khẽ nấc lên một tiếng, rồi chậm rãi mở mắt.

“Vũ… Anh Vũ?”

Phi Vũ nghẹn ngào: “Anh đây, Chi. Em có nhìn thấy gì không?”

Linh Chi ngơ ngác nhìn xung quanh. Ánh mắt cô ban đầu dáo dác, rồi dần dần tập trung vào gương mặt của Phi Vũ. Cô đưa tay lên, chạm vào mũi, vào môi anh, rồi nhìn xuống đống đổ nát.

“Em thấy rồi… Em thấy nắng rồi, anh Vũ ơi.”

Linh Chi bật khóc nức nở. Đó không phải là đôi mắt âm dương quái đản giúp cô thấy linh hồn nữa. Đó là đôi mắt của một cô gái bình thường, nhìn thế giới với đúng sắc màu của nó. Giọt nước mắt máu cuối cùng của Bà Chúa Không Mặt không chỉ xóa đi lời nguyền của Phi Vũ, mà còn trả lại sự bình thường cho người con gái đã hy sinh tất cả vì dòng họ này.

Dưới ánh mặt trời, cả ba người – Vũ, Chi và cụ Mười – trông thật thảm hại. Người đầy máu, người đầy bụi bặm và thương tích. Nhưng giữa sự tàn hoang của quá khứ, họ lấp lánh sự sống mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Huy đứng dậy, phủi bụi trên bộ quân phục rách nát. Anh nhìn Phi Vũ với ánh mắt phức tạp:
“Hồ sơ vụ án này… tôi thực sự không biết phải viết báo cáo thế nào. Hỏa hoạn? Động đất? Hay là một phép màu?”

Phi Vũ nhìn về phía dãy núi Hắc Sơn xa xa, nơi những bóng ma cuối cùng của quá khứ đang lùi sâu vào lòng đất:
“Cứ viết những gì anh có thể viết được. Sự thật đôi khi không nằm ở trang giấy báo cáo, mà nằm ở chỗ người ta có dám tin vào nhân quả hay không.”

Đúng lúc đó, từ trong đống đổ nát của phòng làm việc của Trần Vĩnh Khang, một con nhện gỗ nhỏ bé rơi ra, lăn đến chân Phi Vũ. Đó là món đồ chơi cũ mà anh từng tặng chú Khang khi còn nhỏ, món đồ duy nhất không nhuốm tà thuật. Phi Vũ nhặt nó lên, siết chặt trong lòng bàn tay.

Anh biết, dù lời nguyền đã hết, nhưng những vết sẹo trong tim mỗi người sẽ vẫn còn đó. Anh sẽ dành phần đời còn lại không phải để xây dựng những công trình tráng lệ che đậy tội ác, mà để xây dựng lại niềm tin của bản thân vào tình người.

“Về thôi,” Phi Vũ đỡ Linh Chi dậy, dìu cô bước đi trên con đường làng mòn vẹt. “Về thôi cụ Mười, về thôi anh Huy. Chuyện của họ Trần… cuối cùng cũng đã sang trang.”

Phía sau lưng họ, dinh thự họ Trần chìm hẳn vào hư vô. Một vài đóa bỉ ngạn cuối mùa bất ngờ nở rực giữa đống gạch vụn, nhưng lần này chúng không mang màu máu của sự nguyền rủa, mà mang màu đỏ của một sự khởi đầu mới, nơi bóng tối đã thực sự buông tha cho những linh hồn lạc lối.

Gió núi Hắc Sơn thổi qua, mang theo tiếng thì thầm của một người phụ nữ xa xưa, nghe như tiếng ru hời giữa trưa hè thanh vắng. Bình yên, sau cùng, đã thực sự trở về.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8