Lời Nguyền Của Dòng HọChương 150: Phi Vũ và sự lựa chọn cuối cùng
Nắng sớm ở làng Cổ Nguyệt không mang theo cái ấm áp thường tình. Nó nhợt nhạt, xuyên qua lớp sương mù dày đặc vốn chẳng bao giờ tan hết trên mặt hồ Hắc Thủy, rọi xuống đống đổ nát của dinh thự họ Trần những vệt sáng xanh xao. Mùi khói khét của nhang tàn quyện với mùi ẩm mốc của gỗ mục và đất đá vừa bị xáo trộn tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nuốt chửng lấy phổi người ta.
Trần Phi Vũ đứng lặng im trước đống hoang tàn mà chỉ vài giờ trước còn là niềm kiêu hãnh của một gia tộc hiển hách. Đôi tay anh run rẩy đưa lên vuốt gáy. Lớp da nhẵn nhụi. Con nhện đỏ — hình xăm của quỷ dữ, biểu tượng của cái án tử năm 27 tuổi — đã thực sự biến mất. Cảm giác nhẹ nhõm đột ngột này không khiến anh thấy hạnh phúc ngay lập tức, mà trái lại, nó mang đến một sự trống rỗng đến tận cùng, như thể một sợi dây xích bấy lâu nay neo giữ linh hồn anh vào thực tại vừa bị chặt đứt, để anh chông chênh giữa lạch ranh giới âm dương.
“Anh Vũ…”
Tiếng gọi khàn đục của Linh Chi kéo anh trở về. Cô em họ dựa vào vai Đại úy Huy, đôi mắt âm dương vốn luôn long lanh giờ mờ đục vì kiệt sức. Cạnh họ, Cụ Mười đang ngồi bệt trên một phiến đá xanh rạn nứt, bàn tay nhăn nheo run rẩy tra thuốc vào tẩu gỗ. Khói thuốc bay lên, hòa vào màn sương, nhưng không thể xua đi cái vẻ u ám trên khuôn mặt cụ.
“Chưa hết đâu, Phi Vũ.” Cụ Mười lên tiếng, giọng nói như tiếng gỗ mục cọ vào nhau. “Nợ máu có thể trả bằng máu, nhưng oán nghiệp thì chỉ có thể kết thúc bằng sự diệt tuyệt.”
Phi Vũ nheo mắt, hơi thở anh nặng nề: “Chú Khang đã chết. Từ đường đã sập. Lời nguyền đã tan biến trên da thịt con. Còn điều gì chưa hết sao cụ?”
Cụ Mười ngước mắt nhìn lên, cái hốc mắt trái mờ đục như chứa đựng cả một bầu trời u tối. Cụ chỉ tay vào lòng đất, nơi những khe nứt sâu hoắm vẫn đang rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen ngòm, đặc quánh như máu khô.
“Họ Trần đã mượn vinh hoa từ cõi âm, lấy xương tủy kẻ khác làm móng nhà, lấy máu con cháu làm hương hỏa. Khang chỉ là một kẻ thừa hành tham lam, nhưng bản thể của lời nguyền không nằm ở gã. Nó nằm ở trong dòng máu đang chảy trong người con, trong Linh Chi, trong tất cả những ai mang họ Trần Phi.”
Cụ Mười dừng lại, ho sù sụ một hồi rồi tiếp: “Con có biết vì sao chín đời họ Trần đều không thể sống quá tuổi 27? Vì cứ mỗi 27 năm, Bà Chúa Không Mặt lại cần một vật chứa mới. Nếu con không chết, Bà ta sẽ không có chỗ cư ngụ, và Bà ta sẽ lảng vảng quanh đây, chờ đợi một cơ hội để tái sinh vào thế hệ tiếp theo. Nếu con lập gia đình, đứa trẻ sinh ra sẽ mang gông xiềng đó từ lúc trong bụng mẹ. Lời nguyền không mất đi, nó chỉ đang… ẩn nấp.”
Linh Chi run bắn người, cô ôm lấy cánh tay mình như thể cảm nhận được cái lạnh của tà thuật đang luồn lách dưới da. Đại úy Huy nhíu mày, bản năng của một cảnh sát khiến anh khó lòng chấp nhận những lời mơ hồ này, nhưng những gì anh vừa chứng kiến trong hầm mộ — cái xác bị tơ nhện điều khiển, sự sụp đổ phi lý của cả một công trình kiên cố — buộc anh phải im lặng.
Phi Vũ cảm thấy máu trong huyết quản mình chợt lạnh buốt. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay của một kiến trúc sư vốn để xây dựng những giá trị bền vững, giờ đây lại mang đầy dấu vết của sự tàn phá.
“Vậy con phải làm gì?” Vũ hỏi, giọng anh bình thản đến lạ thường.
“Lựa chọn là ở con.” Cụ Mười gõ mạnh tẩu thuốc xuống đá. “Hoặc là con mang theo bí mật này, rời khỏi làng Cổ Nguyệt, sống nốt quãng đời còn lại trong sự phập phồng lo sợ rằng con cháu mình sẽ lại quỳ lạy trước quỷ dữ. Hoặc là…”
Cụ Mười bỏ lửng câu nói, hướng ánh nhìn về phía cái giếng cũ nát ở góc vườn, nơi duy nhất vẫn còn nguyên vẹn sau vụ nổ tâm linh. Miệng giếng đen ngóm, từ bên dưới bốc lên một làn khí lạnh buốt xương. Đó là điểm tụ thủy của cả làng, cũng là cái rốn phong thủy dẫn thẳng vào hang ổ nguyên thủy của Bà Chúa Không Mặt.
“Hoặc là con phải dùng tư cách là trưởng tộc cuối cùng, tự tay chặt đứt long mạch của dòng họ Trần Phi. Nhưng cái giá phải trả là con sẽ phải ở lại đó, canh giữ ngôi mộ vĩnh hằng này, để oán khí không bao giờ thoát ra được nữa.”
Huy thốt lên: “Vớ vẩn! Cụ đang bảo cậu ấy tự sát sao? Chúng ta đã thắng rồi mà!”
Nhưng Phi Vũ không nhìn Huy. Anh nhìn về phía xa, nơi bóng dáng mờ ảo của Bà Chúa Không Mặt dường như vẫn đang đứng bên gốc cây đa cổ thụ. Bà ta không có mặt, nhưng Vũ cảm thấy như bà ta đang mỉm cười — một nụ cười ngạo nghễ của kẻ đã chờ đợi suốt mấy trăm năm. Bà ta không chỉ muốn mạng sống của anh; bà ta muốn biến anh thành một phần của bản thân bà ta, thành cái xà ngang vĩnh cửu chống đỡ cho ngôi mộ oán hận này.
Trần Phi Vũ bước đi. Từng bước chân anh nặng nề trên nền gạch vụn. Anh tiến về phía cái giếng.
“Anh Vũ! Đừng!” Linh Chi hét lên, định lao theo nhưng bị Huy giữ lại.
“Anh phải đi, Chi ạ.” Vũ không quay đầu lại. “Hàng trăm năm qua, dòng họ chúng ta đã sống trên nỗi đau của người khác. Sự giàu sang của cha, sự tham lam của chú Khang, tất cả đều là nợ. Nếu anh không trả, thì sau này sẽ là con của em, hoặc con của anh… Cái vòng luẩn quẩn này phải kết thúc ở thế hệ chúng ta.”
Khi đứng bên miệng giếng, Phi Vũ nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu dưới mặt nước đen kịt. Nhưng gương mặt dưới nước không phải là anh của hiện tại. Đó là hình ảnh của một quan viên thời phong kiến — kẻ tổ tiên đã thực hiện giao kèo hắc ám năm xưa. Hình ảnh đó đang gào thét trong câm lặng, những đôi tay xương xẩu từ dưới nước vươn lên, như muốn kéo anh xuống cùng.
Anh rút từ trong túi ra chiếc đồng hồ cát sinh mệnh — vật phẩm Sa Mệnh Cốt mà anh đã nhận được ở làng Bình Yên. Những hạt cát đen cuối cùng đang rơi xuống. Khi hạt cát cuối cùng chạm đáy, anh sẽ chính thức quỷ hóa. Nhưng nếu anh tự mình bước vào vòng luân hồi trước lúc đó, anh có thể dùng tàn dư sức mạnh của một “Kẻ mang Huyết Ấn” để đóng kín cánh cửa dẫn tới âm giới.
Bất chợt, một cơn gió lốc nổi lên từ lòng đất. Đống gạch đá xung quanh bắt đầu chuyển động như có sinh mệnh. Tiếng thì thầm vang lên bên tai anh, lúc là giọng nói dịu dàng của người mẹ quá cố, lúc lại là giọng gầm gừ đe dọa của chú Khang: *“Về đây với chúng ta, Vũ… Quyền lực, tiền bạc, sự bất tử… Chỉ cần một bước chân thôi…”*
Phi Vũ nhắm mắt lại. Anh nhớ đến bản vẽ ngôi nhà bình yên mà anh từng hằng mơ ước — một ngôi nhà có nắng, có gió, không có những căn hầm bí mật hay những bức tường chứa đầy xương người. Đó là một ước mơ giản đơn, nhưng với một người họ Trần, nó lại là một sự xa xỉ tột cùng.
Anh hiểu rằng, nếu anh chọn sống, anh sẽ mãi sống trong cái bóng của Bà Chúa Không Mặt. Anh sẽ già đi trong sự hoang tưởng, và biết đâu một ngày nào đó, chính anh sẽ trở thành một Trần Vĩnh Khang thứ hai, tàn nhẫn và điên loạn vì nỗi sợ cái chết.
“Cụ Mười! Bảo trọng!”
Vũ quay lại, dành cho Linh Chi một nụ cười hiền hậu nhất mà anh có thể có. Một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm đang bắt đầu xua tan màn sương.
“Huy, hãy chăm sóc con bé. Đưa nó ra khỏi cái làng này. Đừng bao giờ ngoảnh đầu lại.”
Nói đoạn, Phi Vũ buông mình xuống cái giếng sâu thẳm.
Thời gian như ngừng trôi. Một luồng ánh sáng trắng lòa phát ra từ miệng giếng, kèm theo tiếng gào thét thảm thiết của ngàn vạn linh hồn. Mặt đất làng Cổ Nguyệt rung chuyển dữ dội một lần cuối cùng. Những cây đa già cỗi bật gốc, nước hồ Hắc Thủy sôi sùng sục rồi đột ngột cạn trơ đáy, để lộ ra lớp bùn đen và vô số vật tế phẩm của nhiều thế kỷ.
Cụ Mười quỳ xuống đất, hai tay chắp lại, nước mắt chảy dài trên đôi mắt già nua mù lòa. “Long mạch đứt rồi… Oan nghiệp tận rồi…”
Linh Chi khóc ngất đi trong vòng tay Huy. Ở miệng giếng, những phiến đá khổng lồ đổ sụp xuống, lấp kín lối vào duy nhất dẫn tới địa phủ ngầm. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Không còn tiếng rít của nhện, không còn mùi tử khí. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua những lùm tre.
—
Ba năm sau.
Một thị trấn nhỏ ven biển, nơi cách làng Cổ Nguyệt hàng nghìn cây số.
Linh Chi ngồi trong tiệm hoa nhỏ của mình, nhẹ nhàng cắt tỉa những cành hoa bách hợp trắng. Gương mặt cô đã mất đi vẻ u sầu năm xưa, đôi mắt âm dương nay đã trở nên bình thường sau một lần phẫu thuật và cũng nhờ sự thanh thản trong tâm hồn. Huy — giờ đã là Phó Trưởng Công an huyện — đẩy cửa bước vào, tay cầm theo một tờ báo.
“Em xem này, vùng Cổ Nguyệt vừa được phê duyệt quy hoạch thành khu bảo tồn sinh thái. Toàn bộ khu vực dinh thự cũ đã được san phẳng để trồng rừng.”
Linh Chi mỉm cười: “Vậy là tốt rồi. Anh Vũ chắc sẽ vui lắm.”
“Vẫn chưa có tin gì của cậu ấy sao?” Huy hỏi, dù trong thâm tâm anh biết câu trả lời.
Linh Chi lắc đầu, ánh mắt hướng về phía biển xanh: “Ngày ấy, cụ Mười nói rằng anh Vũ không chết. Anh ấy chỉ trở thành một ‘người gác cổng’. Khi nào thế gian vẫn còn sự tham lam dẫn dụ quỷ dữ, anh ấy vẫn sẽ ở đó để canh giữ cánh cửa.”
Đêm đó, trong giấc mơ của mình, Linh Chi thấy một người đàn ông cao gầy, đứng giữa một cánh đồng hoa trắng xóa. Anh không còn mang vết bớt hình nhện, cũng không còn vẻ xanh xao mệt mỏi. Anh nhìn cô, mỉm cười rồi quay lưng đi về phía mặt trời mọc.
Ở làng Cổ Nguyệt, ngay trên vị trí cái giếng cũ, một mầm cây xanh mướt đã mọc lên từ kẽ đá. Đó không phải là cây nhang đèn hay cây đa quỷ mị, mà là một nhành linh lan trắng — biểu tượng của sự trở về và sự khởi đầu mới. Gió từ hồ Hắc Thủy — lúc này đã trong xanh trở lại — thổi qua nhành hoa, phát ra những âm thanh rì rào như tiếng người đang thủ thỉ kể lại một câu chuyện về một gia tộc đã từng lầm lỗi, nhưng cuối cùng đã được cứu rỗi bởi lòng quả cảm của người con cuối cùng.
Lời nguyền của dòng họ Trần Phi đã thực sự chấm dứt. Không phải bằng máu sát hại, mà bằng máu của sự hy sinh và lòng vị tha. Những bí mật kinh hoàng sẽ ngủ yên dưới lớp đất sâu, nhường chỗ cho một cuộc đời bình thường mà bao thế hệ đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống mới có thể chạm tới.
Trong bóng đêm thẳm sâu dưới lòng đất, một tiếng thở dài nhẹ nhõm vang lên rồi tan biến vào hư vô. Phi Vũ đã chọn cho mình một kết thúc, để tất cả những người khác có được một khởi đầu.