Lời Nguyền Của Dòng HọChương 154: Cụ Mười tan biến vào hư không
Khói bụi từ ngôi dinh thự họ Trần vẫn chưa tan hẳn, nó lơ lửng trong không trung như những linh hồn vất vưởng không tìm được đường về. Làng Cổ Nguyệt sau một đêm kinh hoàng bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ. Tiếng dòng sông Hắc Thủy vỗ vào bờ đá không còn âm thanh gầm rít của thủy quái, mà chỉ còn là tiếng róc rách của một dòng chảy tự nhiên, hiền hòa nhưng u buồn.
Trần Phi Vũ đứng giữa đống đổ nát của ngôi từ đường, nơi từng là biểu tượng cho sự hưng thịnh đẫm máu của gia tộc mình. Gió từ cánh đồng thổi vào, tạt qua gáy anh. Vết bớt hình nhện đỏ thẫm – thứ dấu ấn tử thần đã hành hạ anh suốt bấy lâu nay – giờ đây chỉ còn là một vùng da trắng trẻo, nhẵn nhụi. Lời nguyền đã tan biến, sự xích xiềng của số phận đã bị chặt đứt bằng chính sự can trường và máu của những người đi tìm công lý. Nhưng trong lòng anh, một khoảng không mênh mông bỗng chốc hiện hữu.
– Anh Vũ… Cụ Mười… cụ đâu rồi?
Tiếng của Linh Chi vang lên lạc lõng giữa đống gạch vụn. Cô đang dợm bước đi tìm lão nhân già nua đã dẫn dắt họ qua bao tầng địa ngục. Đôi mắt âm dương của Linh Chi hơi nhíu lại, cô không nhìn thấy những bóng ma lởn vởn như trước, nhưng lại cảm nhận được một luồng linh khí đang mờ nhạt dần phía sau cây đa cổ thụ ở đầu làng – nơi mà ranh giới giữa cõi thực và cõi ảo từng mong manh nhất.
Phi Vũ giật mình, anh vội vã cùng Linh Chi chạy về phía đó.
Dưới gốc đa già, nơi rễ cây quấn quýt như những con rồng đất canh giữ mạch khí của làng, Cụ Mười đang ngồi lặng lẽ trên một phiến đá rêu phong. Trông cụ già hơn cả cái tuổi bảy mươi mà người dân làng vẫn thường đồn đoán. Lớp da nhăn nheo như vỏ cây rừng giờ đây tái nhợt, khô khốc. Con mắt bên trái của cụ vốn luôn nhắm nghiền vì những vết thương tâm linh nay đã mở ra, lộ rõ một màu hổ phách trong veo, nhưng vô hồn.
Trên tay cụ, thanh đoản kiếm Trấn Hồn mà Phi Vũ đã dùng để hạ gục Địa quỷ Trần Vĩnh Khang giờ đây nằm im lìm, không còn phát ra ánh sáng tím quỷ mị. Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
– Cụ Mười! – Phi Vũ nhào tới, định đỡ lấy bờ vai gầy guộc của ông lão.
Nhưng ngay khi tay Phi Vũ định chạm vào vạt áo chàm cũ kỹ của cụ, anh bỗng khựng lại. Tay anh xuyên qua lớp vải một cách kỳ lạ. Nó giống như việc ta đưa tay vào một đám khói vừa mới thoát ra từ bình hương tàn. Một cảm giác lạnh buốt thấu xương chạy dọc sống lưng anh.
Cụ Mười khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản mà chưa bao giờ Phi Vũ nhìn thấy trong suốt những ngày tháng đối mặt với hiểm nguy. Những nếp nhăn trên trán cụ giãn ra, vẻ nghiêm nghị hắc ám thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự bao dung vô bờ bến.
– Đừng… đừng cố chạm vào lão, Vũ ạ. Thời gian của kẻ gác cửa… đã hết rồi.
Giọng cụ Mười thều thào, như tiếng lá khô chạm nhau trong gió mùa thu. Linh Chi đứng bên cạnh, đôi mắt cô rơm rớm nước. Qua nhãn quan đặc biệt, cô nhìn thấy cơ thể cụ Mười không còn được cấu tạo bởi máu thịt. Thay vào đó, hàng ngàn đốm sáng nhỏ li ti màu vàng nhạt đang dần tách khỏi cơ thể cụ, bay lên trời như những con đom đóm trong đêm hè.
– Cụ… sao người lại thành ra thế này? Chẳng phải chúng ta đã chiến thắng rồi sao? – Linh Chi nghẹn ngào hỏi.
Cụ Mười nhìn về hướng mặt trời đang dần khuất bóng phía sau dãy núi xa xa. Ánh hoàng hôn đỏ rực bao trùm lên vạn vật, nhuộm thắm cả một góc trời Cổ Nguyệt.
– Chiến thắng nào cũng có giá của nó, con ạ. Các con nghĩ lão là ai? Một thầy pháp cao tay? Hay là hậu duệ của kẻ đã gây ra tội nghiệt năm xưa? Lão thực chất… chỉ là một dư tàn của lời hứa.
Cụ Mười ngừng lại, hơi thở dường như không còn thuộc về lồng ngực ấy nữa. Cụ kể, giọng lúc trầm lúc bổng như đang tụng niệm một bản kinh cổ:
– Trăm năm trước, khi tổ tiên dòng họ Trần Phi ký kết giao kèo với bóng tối, tằng tổ của lão – người thầy pháp bị cưỡng ép làm nghi lễ trấn yểm Bà Chúa Không Mặt – đã để lại một lời thề huyết thống. Rằng cho đến khi nào dòng họ Trần thoát khỏi oan nghiệt, hoặc khi nào dòng máu của họ tuyệt diệt, thì người của dòng họ lão mới được phép chết. Lão đã sống quá lâu rồi… lâu đến mức quên mất tên thật của mình, quên mất mùi vị của bát cơm trắng hay cảm giác ấm áp của một giấc ngủ bình thường. Lão tồn tại chỉ để đợi đến ngày hôm nay… ngày mà một người như con, Phi Vũ, đứng lên chặt đứt sợi xích đó.
Phi Vũ quỳ sụp xuống bên cạnh phiến đá. Anh nợ ông lão này quá nhiều. Nếu không có cụ, anh đã chết từ ngày đầu tiên đặt chân về làng. Nếu không có sự nghiêm khắc của cụ, anh đã không thể làm chủ được Huyết Ấn để bảo vệ những người yêu thương.
– Con sẽ xây lại cho cụ một ngôi miếu… Con sẽ chăm lo hương khói… Cụ đừng đi… – Phi Vũ lắp bắp.
Cụ Mười lắc đầu, cánh tay cụ giờ đã trở nên trong suốt đến mức nhìn thấy được cả những rễ cây đa phía sau.
– Không, Vũ. Hãy để lão tan vào hư không. Đó là phần thưởng lớn nhất cho một người gác cửa. Một đời lão gắn liền với mùi nhang tàn, máu tươi và những tiếng gào thét của vong hồn. Giờ đây, hãy để lão được trở về với cát bụi, nơi không còn đau thương, không còn âm mưu, cũng không còn những giao kèo bẩn thỉu.
Cụ hướng ánh nhìn về phía Phi Vũ, trong ánh mắt hổ phách đó ánh lên một tia dặn dò cuối cùng:
– Lời nguyền Huyết Ấn đã mất, nhưng cái nghiệp mà con gánh vác chỉ mới bắt đầu. Con là kiến trúc sư, không chỉ của những công trình thực thể, mà là kiến trúc sư của ranh giới Âm – Dương. Đừng bao giờ để tham vọng dẫn dắt bàn tay cầm la bàn của mình. Thế giới này rộng lớn lắm, những gia tộc như họ Trần không phải là duy nhất. Khi một bóng tối mất đi, những bóng tối khác sẽ chực chờ trỗi dậy để lấp đầy khoảng trống đó. Hãy dùng thanh đoản kiếm Trấn Hồn này để làm cán cân… chứ không phải để làm đồ tể.
Nói đoạn, cụ Mười nhìn sang Linh Chi:
– Con nhỏ… đôi mắt của con là một món quà, cũng là một tai họa. Hãy nhìn sâu vào lòng người hơn là nhìn vào những hồn ma. Quỷ dữ thật sự luôn ẩn nấp sau những khuôn mặt nhân nghĩa nhất. Hãy đi cùng Vũ… con là người duy nhất có thể giữ cho linh hồn cậu ta không bị bóng tối nuốt chửng một lần nữa.
Gió bỗng thổi mạnh hơn. Những chiếc lá đa già cỗi rơi rụng đầy trên đất. Một vòng xoáy khí lưu dịu dàng bao quanh lấy thân hình cụ Mười. Linh Chi òa khóc, cô thấy phần chân của cụ đã hoàn thành quá trình tan biến. Cụ không đau đớn, trên mặt cụ chỉ hiện lên một sự nhẹ nhõm đến cùng cực.
– Phi Vũ… hãy nhớ lấy lời lão… Cổ Nguyệt sẽ không còn ma quái… nhưng nó cần một trái tim nồng hậu để sưởi ấm. Con… chính là trái tim ấy…
Cụ Mười khẽ đưa đôi bàn tay đã mờ ảo lên, giống như muốn vuốt ve lần cuối mái đầu của hai đứa trẻ mà cụ đã xem như con cháu trong những ngày tháng gian khổ nhất. Nhưng đôi tay ấy chưa kịp chạm tới thì đã vỡ vụn thành hàng vạn đốm sáng nhỏ li ti.
– Lão đi đây… Món nợ trăm năm… cuối cùng đã trả xong rồi…
Tiếng nói của cụ Mười dần dần hòa lẫn vào tiếng gió, rồi tan biến hẳn vào không trung. Thân hình cụ tan ra như một bức tranh mực tàu gặp nước, loang lổ rồi biến mất không còn dấu vết. Phiến đá rêu phong giờ đây trống trải lạ thường. Thanh đoản kiếm Trấn Hồn rơi xuống nền đất, phát ra một tiếng “keng” thanh mảnh như một lời chào vĩnh biệt.
Phi Vũ ngẩn ngơ nhìn khoảng không trước mắt. Chút dư vị mùi nhang tàn – mùi đặc trưng của cụ Mười – vẫn còn thoang thoảng đâu đây nhưng cũng đang bị gió cánh đồng xua tan mất. Linh Chi nấc lên, cô gục đầu vào vai anh, đôi mắt âm dương giờ đây nhòe lệ. Cô không còn nhìn thấy gì nữa, dù là linh hồn hay bóng dáng mờ ảo của cụ. Cụ đã thật sự rời khỏi thế giới này, rời khỏi vòng luân hồi đầy khổ đau để đến một nơi mà không ai biết được.
Phi Vũ cầm thanh đoản kiếm lên, hơi lạnh của nó truyền vào lòng bàn tay anh. Anh đứng dậy, nhìn ngôi làng Cổ Nguyệt lần cuối dưới ánh hoàng hôn cuối ngày. Nơi đây, máu đã đổ, nước mắt đã rơi, và những bí mật khủng khiếp nhất đã được phơi bày ra ánh sáng. Cụ Mười đã đi, để lại cho anh một trọng trách mới, một cuộc đời mới không còn bóng dáng nhện đỏ, nhưng đầy rẫy những thử thách của thế gian.
Cái chết của cụ Mười không mang màu sắc u ám của một linh hồn bị hành hạ, mà là sự biến mất thiêng liêng của một vị thần hộ mệnh đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Cụ không chết, cụ chỉ trở lại với thiên nhiên, với mây gió của làng quê Bắc Bộ sau một hành trình gác cửa mệt mỏi kéo dài hơn một thế kỷ.
Phi Vũ nắm chặt lấy tay Linh Chi, cả hai lầm lũi đi ra khỏi bóng của cây đa già. Phía trước họ, con đường dẫn ra khỏi làng Cổ Nguyệt hiện ra thênh thang. Đêm nay, lần đầu tiên sau hai mươi bảy năm, Trần Phi Vũ sẽ có một giấc ngủ không mộng mị, không có tiếng hát ru oán hận, không có những xác sống chực chờ xé xác anh.
Nhiệm vụ của người gác cửa đã hoàn thành. Và một kỷ nguyên mới của những người canh giữ linh hồn đã chính thức bắt đầu. Dưới gốc đa, một chồi non xanh mướt bỗng nhiên nhú lên từ kẽ nứt của phiến đá, nơi cụ Mười vừa ngồi đó, như một biểu tượng của sự sống mới được tái sinh từ đống tro tàn của những lời nguyền cũ.
Bầu trời Cổ Nguyệt đêm ấy không một gợn mây, hàng nghìn ngôi sao lấp lánh như đôi mắt của tiền nhân đang mỉm cười nhìn xuống nhân gian. Mùi nhang tàn của cụ Mười đã không còn, nhưng trong ký ức của Phi Vũ, nó sẽ luôn là mùi vị của sự cứu rỗi, của niềm tin và của một tình thân kỳ lạ vượt qua cả ranh giới sống chết.
Cụ Mười đã tan biến vào hư không, nhưng di sản của cụ – một tấm lòng quả cảm và thanh kiếm trấn giữ sự công bằng – thì vẫn còn đó, nằm gọn trong đôi bàn tay run rẩy nhưng kiên định của kiến trúc sư Trần Phi Vũ. Hành trình của “Lời Nguyền Dòng Họ” đã khép lại một chương đẫm máu, nhưng mở ra một trang sử mới về sự bảo hộ và những bí ẩn chưa có lời giải của âm dương giới.
Trên dòng sông Hắc Thủy, mặt nước bỗng nhiên tỏa ra một ánh sáng bạc dìu dịu. Có lẽ, những linh hồn của làng Cổ Nguyệt cuối cùng cũng đã nhìn thấy đường để lên bờ sau ngần ấy năm bị giam cầm trong những trận đồ bát quái nghịch thiên. Và ở một nơi xa xăm nào đó, ông già một mắt với vạt áo chàm cũ kỹ có lẽ đang thong dong bước đi trên một con đường đầy hoa cỏ, không còn vướng bận bất cứ một món nợ máu nào của trần gian.
Mọi thứ, sau cùng, đã thật sự kết thúc.