Lời Nguyền Của Dòng HọChương 17: Sự im lặng của ông Khang
Tiếng sấm rền vang trên bầu trời làng Cổ Nguyệt như tiếng trống trận của cõi âm ti, rung chuyển cả những hàng cột gỗ lim nghìn năm tuổi của dinh thự họ Trần. Bên trong phòng thờ tổ tiên, không khí đặc quánh mùi nhang tàn, mùi gỗ mục và một mùi tanh nồng của máu tươi đang rỉ ra từ gáy Trần Phi Vũ.
Trước mặt Vũ, thực thể được gọi là Bà Chúa Không Mặt đang trôi lơ lửng, tà áo trắng rách nát của bà ta phất phơ trong làn gió lạnh lẽo thổi ra từ hư vô. Bà ta không có ngũ quan, chỉ là một mặt phẳng da dẻ xám ngắt như người chết trôi, nhưng Vũ cảm nhận được một sự quan sát khủng khiếp đang đặt lên mình. Mỗi nhịp thở của anh đều bị bóp nghẹt bởi áp lực vô hình.
Đúng lúc đó, từ góc tối âm u nhất của căn phòng, phía sau những bức màn điều sẫm màu, một tiếng “két” kéo dài của ghế gỗ vang lên. Vũ quay phắt lại, chiếc gương đồng Minh Cảnh trong tay anh run rẩy, phản chiếu một hình ảnh khiến máu trong người anh như đông cứng lại.
Trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng thường ngày, Trần Vĩnh Khang đang ngồi đó.
Ông ta đáng lẽ đã chết. Vũ đã tận mắt chứng kiến ông ta bị oán khí phản phệ, cơ thể héo rũ vì tà thuật tại Nghĩa trang treo. Thế nhưng, hiện diện trước mặt anh lúc này lại là một “ông chú Khang” bằng xương bằng thịt, mặc bộ âu phục chỉn chu như thể chuẩn bị đi dự một buổi tiệc thượng lưu. Chỉ có một điểm duy nhất khác lạ: Ông ta im lặng đến đáng sợ. Đôi mắt ông ta mở trừng trừng, đồng tử dại ra không hề chớp, nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt.
“Chú… chú Khang?” Vũ lắp bắp, giọng nói lạc đi giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài.
Đáp lại anh chỉ là sự im lặng chết chóc. Ông Khang không cử động, cũng không phát ra bất cứ âm thanh nào. Sự im lặng đó không phải là sự yên bình của một người đã khuất, mà là một sự tĩnh lặng đầy đe dọa, giống như mặt nước phẳng lặng của một đầm lầy chứa đầy những hung hiểm dưới đáy sâu.
Đại úy Huy, lúc này đang quỳ gối bên cạnh cái quan tài, đôi mắt anh đỏ ngầu, những đường gân xanh đen nổi lên như những con giun bò dưới da mặt. Chiếc rìu trong tay anh rung lên bần bật. Cảnh sát Huy gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng thay vì tấn công Vũ, anh lại bò về phía chân ông Khang như một đứa trẻ bị bỏ bùa mê.
Vũ nhận ra có điều gì đó không đúng. Với con mắt của một kiến trúc sư, anh nhanh chóng quét qua sơ đồ phong thủy của căn phòng. Căn phòng thờ này vốn được xây theo thế “Hổ phục tâm trung”, mọi luồng khí đều quy tụ về vị trí cái quan tài gỗ sưa. Nhưng hiện giờ, thế trận đã bị biến đổi. Ông Khang đang ngồi tại vị trí “Sinh môn” nhưng lại mang trong mình “Tử khí”. Sự im lặng của ông ta chính là một nút thắt oán lực, chặn đứng mọi đường thoát của Vũ.
“Nhật ký của anh Minh nói không sai…” Vũ thì thầm, bàn tay siết chặt gương đồng đến mức các khớp xương trắng bệch. “Ông không chỉ muốn quyền lực. Ông muốn biến cái chết của mình thành một phần của trận pháp.”
Bà Chúa Không Mặt từ từ hạ thấp trọng tâm, đôi bàn tay gầy guộc với những móng tay đen dài lướt nhẹ qua vai ông Khang. Điều kinh dị là khi chạm vào ông ta, cơ thể vốn dĩ đã chết của Khang bỗng hơi run lên, một dòng chất lỏng đen ngòm từ khóe mắt ông chảy xuống, nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ đạo mạo, tĩnh lặng đến tàn nhẫn.
Vũ hiểu ra rồi. Sự im lặng của ông Khang chính là để che giấu một bí mật cuối cùng của dòng họ. Trong thuật trấn yểm, kẻ chết vào giờ trùng, lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về xác thân, có thể trở thành một “Tử Hộ” (kẻ canh cửa cõi chết). Ông Khang đã tự biến mình thành một vật tế sống, dù linh hồn đã tan biến, nhưng thể xác này vẫn được nhồi đầy bùa chú và oán niệm để thực hiện nốt giao kèo với Bà Chúa.
Bất thình lình, cái xác của ông Khang khẽ mở miệng. Không có lời nói nào phát ra, nhưng từ bên trong cuống họng sâu thẳm ấy, những con nhện đỏ li ti bắt đầu bò ra. Chúng bò đầy trên ve áo, chui vào hốc mắt và tai ông ta, rồi nhanh chóng lan xuống sàn đá, hướng về phía Phi Vũ.
“Vết bớt… nhện đỏ…” Vũ lùi lại, va vào cạnh sắc của cái quan tài dành cho chính mình.
Cơn đau sau gáy trỗi dậy dữ dội. Hình nhện đỏ sau gáy anh như được tiếp thêm sức mạnh từ sự im lặng của ông Khang. Nó bắt đầu cựa quậy, tám cái chân sắc lẹm của nó như muốn xé toạc lớp da thịt của Vũ để chui ra ngoài. Vũ gục xuống, chiếc gương Minh Cảnh rơi khỏi tay.
Trong ảo giác mịt mờ vì đau đớn, Vũ thấy lại quá khứ của nhiều chục năm trước. Anh thấy chú Khang khi còn trẻ, đứng trước từ đường này, quỳ lạy một bóng hình mờ ảo. Khi đó, ông ta đã nói: *“Nếu tôi không thể sống đời đời, tôi sẽ im lặng để nhìn dòng máu này lụi bại cùng tôi.”* Đó không phải là lời nguyện cầu tài lộc, đó là một lời nguyền rủa của sự ích kỷ tận cùng. Ông Khang đã chọn cách im lặng trước mọi cảnh báo của cụ Mười, im lặng nhìn anh trai mình (bố của Vũ) bước vào chỗ chết, và giờ đây, cái chết im lặng của ông ta đang đẩy Vũ vào đường cùng.
Bà Chúa Không Mặt bỗng phát ra một tiếng rít kéo dài. Đại úy Huy bên dưới chân ông Khang bỗng nhiên đứng bật dậy như một con rối bị giật dây. Anh vung chiếc rìu lên, lưỡi rìu sáng loáng phản chiếu ánh chớp. Nhưng thay vì chém vào Vũ, Huy lại lao tới chém thẳng vào những pho tượng tổ tiên bằng đồng trên bàn thờ.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Những pho tượng đổ sụp, làm lộ ra một khoảng tường phía sau được khảm bằng những mảnh xương người xếp thành hình một ngôi sao năm cánh ngược.
“Trận pháp ‘Huyết Thệ Vô Thanh’!” Vũ thốt lên trong kinh hoàng.
Đó là một loại tà thuật đỉnh cao mà cụ Mười từng nhắc đến trong những lúc trà dư tửu hậu, một loại trận pháp chỉ có thể kích hoạt bằng sự im lặng của kẻ đứng đầu dòng họ. Khi kẻ trưởng tộc chết đi mà vẫn giữ được xác thân tại từ đường, mọi lời thề hứa với quỷ dữ sẽ được gia hạn bằng chính mạng sống của hậu duệ đời sau.
Xác của ông Khang bỗng nhiên đứng dậy. Những tiếng rắc rắc từ xương cốt vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ông ta bước đi một cách cứng nhắc, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn Vũ. Mỗi bước đi, dưới chân ông ta lại để lại một vệt máu đen xì.
Sự im lặng của ông Khang lúc này đã trở thành một thứ âm thanh tâm linh khủng khiếp, nó xuyên thấu vào màng nhĩ của Vũ, vang lên như tiếng hàng nghìn người đang thì thầm rủa sả. Vũ bị ép chặt vào vách gỗ của quan tài, hơi thở của anh trở nên ngắn và gấp.
“Dòng họ Trần… không ai được thoát…” Một giọng nói khô khốc, phát ra từ hư không nhưng mang âm hưởng của chính Trần Vĩnh Khang, len lỏi vào tâm trí Vũ.
Bà Chúa Không Mặt lúc này đã áp sát phía sau xác chết của ông Khang. Bà ta đưa đôi bàn tay không xương lùa vào bên trong lồng ngực của cái xác, kéo ra một trái tim đen kịt nhưng vẫn còn đập từng nhịp yếu ớt. Trái tim đó không chứa máu, mà chứa đầy oán khí nén chặt.
Vũ nhận ra mình không thể dùng những kiến thức kiến trúc thông thường để phá trận này. Thế trận “Bát Quái Ngược” mà anh định lập đã bị “sự im lặng” của ông Khang chặn đứng ngay tại tâm nhãn. Muốn phá vỡ, anh phải làm cho cái xác đó lên tiếng, hoặc khiến cho bí mật cuối cùng của nó bị phanh phui.
Anh nén đau, cố gắng với lấy chiếc gương đồng. Gương Minh Cảnh có tác dụng chiếu soi chân tướng, nhưng nó cần một vật dẫn.
“Cụ Mười… con phải làm gì?” Vũ lẩm bẩm.
Bất chợt, anh nhớ đến chiếc kim bạc cụ Mười đưa cho anh trước đó. Trên thân kim có khắc những dòng chữ li ti mà lúc này, dưới ánh sáng oán linh, chúng bỗng lóe lên rực rỡ: “Vô thanh thắng hữu thanh, huyết mạch đoạn oan tình.” (Không lời thắng có lời, máu mủ dứt oan tình).
Đúng rồi! Vũ chợt hiểu ra. Ông Khang dùng sự im lặng của huyết thống để trói buộc anh. Cách duy nhất để phá là dùng chính dòng máu đang bị nguyền rủa này để trả lại oán hận cho người bị hại – Bà Chúa Không Mặt.
Vũ dồn hết sức tàn, không phải để trốn chạy, mà là lao thẳng về phía cái xác đang tiến tới của ông Khang. Đại úy Huy gầm lên một tiếng, vung rìu chém ngang hông Vũ, nhưng anh đã nhanh chóng xoay người, tận dụng khoảng cách giữa các cây cột lim – một “điểm mù” kiến trúc mà anh đã tính toán từ trước – để né tránh.
Vũ áp sát vào xác ông Khang. Mùi tử khí nồng nặc làm anh buồn nôn. Anh nhìn vào đôi mắt không hồn của chú mình, nơi ẩn chứa sự tham lam và hèn nhát tột cùng.
“Chú đã im lặng để hưởng vinh hoa, thì giờ đây, hãy để dòng máu của chú nói thay lời tạ lỗi!”
Vũ đâm chiếc kim bạc vào ngay huyệt nhân trung của xác chết ông Khang, rồi dùng tay kia siết mạnh vết bớt sau gáy mình, ép máu tươi chảy ra và bôi lên miệng của cái xác.
Một hiện tượng kỳ quái xảy ra. Khi máu của Vũ chạm vào môi ông Khang, cái miệng vốn bị khâu bằng chỉ tà của ông ta bắt đầu nứt ra. Những con nhện đỏ bên trong hoảng loạn bò ngược vào trong hoặc rơi xuống sàn chết cháy. Một luồng oán khí xám xịt từ trong lồng ngực ông Khang phun ra như bão táp.
Sự im lặng bị phá vỡ. Một tiếng thét kinh hoàng, đau đớn đến thấu tận linh hồn phát ra từ xác ông Khang. Đó không phải là tiếng người, mà là tiếng vọng của hàng chục thế hệ họ Trần đang rên siết dưới ách lời nguyền.
Bà Chúa Không Mặt khựng lại. Bà ta gầm rú lên, khuôn mặt phẳng lì bỗng xuất hiện những vết nứt, như thể bà ta đang bị một lực hút khổng lồ kéo vào bên trong xác ông Khang.
Vũ bị luồng oán khí đánh bật ra xa, lưng va mạnh vào cột nhà, phun ra một ngụm máu. Nhưng anh vẫn cố mở mắt nhìn. Xác ông Khang lúc này bắt đầu bốc cháy bằng một ngọn lửa màu xanh lơ. Ông ta không còn đứng vững mà ngã quỵ xuống, đôi tay chới với giữa không trung như muốn vồ lấy điều gì đó.
Trận pháp Huyết Thệ Vô Thanh bị lung lay tận gốc rễ. Các mảnh xương trên tường bắt đầu vỡ vụn từng mảng. Đại úy Huy dường như tỉnh táo lại đôi chút, anh buông chiếc rìu, ôm lấy đầu la hét.
Trong đống lửa xanh, Vũ thấy bóng dáng ông Khang từ từ biến dạng. Lớp vỏ đạo mạo bên ngoài bị lột sạch, chỉ còn lại một linh hồn khô héo, đang quỳ lạy trước bóng ma của Bà Chúa. Sự im lặng của ông ta cuối cùng đã biến thành những lời sám hối muộn màng, dù có thể nó chẳng thể cứu vãn được điều gì.
Tuy nhiên, Bà Chúa Không Mặt không dễ dàng biến mất như vậy. Khi xác ông Khang dần tro bụi hóa, bà ta quay lại nhìn Vũ. Không còn ông Khang làm vật ngăn cách, oán lực trực tiếp của bà ta dội thẳng vào anh.
Cánh cửa gỗ phòng thờ lúc này bỗng rầm rầm như có ai đó từ bên ngoài đang cố gắng phá vào. Vũ hy vọng đó là cụ Mười hay Linh Chi, nhưng âm thanh đó lại vang lên giống như tiếng gõ quan tài từ bên dưới mặt đất.
Lòng bàn tay Vũ run rẩy khi chạm vào mặt gương Minh Cảnh lúc này đã phủ một lớp sương mù đỏ. Anh nhận ra rằng việc phá vỡ sự im lặng của ông Khang mới chỉ là bước đầu. Lời nguyền này sâu hơn thế nhiều. Nó đã ăn sâu vào từng viên gạch, từng thớ gỗ của ngôi nhà này.
Ông Khang cuối cùng đã thực sự ra đi, biến thành tro bụi trong sự đau đớn mà ông ta hèn nhát lẩn tránh suốt bấy lâu. Nhưng sự im lặng mà ông ta để lại giờ đây được thay thế bằng tiếng khóc ai oán của toàn bộ làng Cổ Nguyệt. Ngoài kia, sương mù từ sông Hắc Thủy bắt đầu tràn vào nhà, lạnh buốt và đặc quánh như sữa.
“Chưa kết thúc… nó chỉ mới đổi hình hài…” Vũ gắng gượng đứng dậy, nhìn vào cái quan tài mở sẵn.
Đại úy Huy bò về phía anh, giọng thều thào: “Phi Vũ… tôi thấy… thấy họ… họ đang ở dưới kia…”
“Ai ở dưới?” Vũ hỏi, nhưng anh đã tự có câu trả lời.
Dưới hầm mộ, nơi anh đã phá hủy cột trấn yểm, những thứ bị giam giữ bấy lâu nay đang bắt đầu ngoi lên. Sự im lặng của ông Khang vốn dĩ là một lớp phong ấn cuối cùng để giữ Bà Chúa Không Mặt ở lại trên mặt đất nhằm mục đích ban phát tài lộc. Khi phong ấn đó vỡ tan, thứ thức tỉnh không chỉ là bà ta, mà là toàn bộ “Nghĩa trang của những người sống” đang nằm sâu dưới móng nhà.
Dinh thự Trần Phi rung lắc dữ dội. Những viên gạch trên sàn bắt đầu lún xuống. Vũ hiểu rằng ngôi nhà này sắp sụp đổ, đúng như ý nguyện ban đầu của anh. Nhưng để kết thúc lời nguyền, anh không thể chỉ đứng nhìn.
Anh nhìn lại chỗ ông Khang từng ngồi. Tại đó, một chiếc hộp đồng nhỏ còn sót lại giữa đống tro tàn. Đó là thứ mà ông Khang đã ôm chặt cho đến tận phút cuối, một thứ mà dù chết đi ông ta cũng không dám hé lộ.
Vũ bước tới, nhặt chiếc hộp lên. Ngay khi chạm tay vào nó, một cảm giác lạnh thấu xương truyền thẳng vào tim anh. Trên nắp hộp là hình khắc một con nhện tám chân đang ôm lấy một khuôn mặt phụ nữ.
“Đây mới là căn cốt của Bà Chúa…” Vũ nhận ra.
Ông Khang im lặng không phải vì muốn bảo vệ dòng họ, mà là để giấu đi sự thật rằng chính ông ta đã nắm giữ vật định tình – thứ có thể khiến Bà Chúa Không Mặt siêu thoát hoặc trở thành một con quỷ tàn độc hơn. Ông ta đã chọn vế thứ hai để đổi lấy sự hưng thịnh của tập đoàn Trần Phi.
Bà Chúa Không Mặt rít lên một tiếng xé lòng khi thấy chiếc hộp nằm trong tay Vũ. Bà ta không còn tấn công bằng oán khí nữa mà lao trực diện tới như một mũi tên trắng. Vũ biết mình không có nhiều thời gian.
“Chi, anh xin lỗi, có lẽ lời tiên tri của em đúng rồi…”
Vũ ôm lấy chiếc hộp, lùi sát về phía miệng quan tài. Anh không còn sợ cái chết nữa, vì anh nhận ra cái chết đôi khi là khởi đầu cho một kiến trúc vĩnh cửu – một kiến trúc để giam cầm cái ác vĩnh viễn dưới lòng đất.
Bên ngoài, tiếng gào gọi của Linh Chi và tiếng lục lạc của cụ Mười vang lên, nhưng dường như họ đang bị một thế lực nào đó cản trở không thể bước vào phòng thờ.
“Vũ! Đừng làm thế!” Tiếng của Linh Chi lạc đi trong tiếng gió.
Vũ nhìn vào mặt gương Minh Cảnh lần cuối. Vết bớt sau gáy anh bỗng nhiên bừng sáng rồi tan biến, để lại một khoảng da trắng trẻo. Anh đã hoàn thành giao kèo bằng máu.
Với một nụ cười cay đắng, Vũ mở nắp chiếc hộp đồng, gieo mình vào bên trong cái quan tài gỗ sưa đỏ thẫm cùng với Bà Chúa Không Mặt đang lao tới.
Chiếc nắp quan tài nặng nề bỗng nhiên từ phía trên sập xuống, bịt kín mọi ánh sáng. Một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu dưới lòng đất dinh thự họ Trần, kéo theo sự sụp đổ của gian thờ chính.
Trong khoảnh khắc ngôi nhà đổ sập xuống, làng Cổ Nguyệt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ thường. Tiếng mưa ngừng bặt, sương mù tan nhanh. Sự im lặng của ông Khang đã biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng khác – sự im lặng của sự kết thúc.
Sáng hôm sau, khi đội cứu hộ cùng cảnh sát Huy – người may mắn được cụ Mười lôi ra từ đống đổ nát vào phút cuối – bắt đầu tìm kiếm, họ không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của Trần Phi Vũ. Gian phòng thờ đã biến thành một hố sụt sâu thẳm, nuốt chửng mọi thứ vào lòng đất.
Dưới đáy sâu của đống hoang tàn, chiếc hộp đồng mở toang, trống rỗng. Lời nguyền của dòng họ Trần đã được chặt đứt, nhưng tại một góc khuất nào đó của làng Cổ Nguyệt, trên một cành cây khô, một con nhện đỏ li ti bỗng nhiên dệt một tấm lưới hình một ngôi nhà cổ xinh đẹp – giống hệt như bản vẽ cuối cùng của một người kiến trúc sư trẻ tuổi.
Sự im lặng của người chết đã kết thúc, nhưng sự sống của những kẻ ở lại, giờ đây sẽ phải mang theo ký ức về một dòng họ đã bị xóa sổ bởi chính những giao kèo hắc ám của mình. Làng Cổ Nguyệt từ nay sẽ không còn nghe thấy tiếng hát ru dưới gầm sàn, nhưng nỗi sợ hãi thì có lẽ vẫn sẽ truyền đời, như một lời nhắc nhở về nhân quả giữa cõi người và cõi ma.