Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 170: Sự trỗi dậy của \”Hội Những Người Trả Nợ\”

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:00:46 | Lượt xem: 8

Chiếc xe đen bóng lướt đi trong màn đêm đặc quánh, tiếng động cơ êm ru như tiếng thở của một con thú săn mồi đang rình rập. Trong xe, bầu không khí nặng nề đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Trần Phi Vũ tựa đầu vào cửa kính, ánh đèn đường vọt qua, soi rõ khuôn mặt xanh xao và vết bớt hình nhện đỏ rực trên gáy anh lúc này đã hoàn toàn im lìm, một sự im lặng đáng sợ như thể cơn bão đang tích tụ sức mạnh bên trong.

Bên cạnh anh, Linh Chi nhắm nghiền mắt, nhưng Phi Vũ biết cô không ngủ. Đôi mắt âm dương của cô đang mệt mỏi vì phải nhìn thấu quá nhiều oán khí trong suốt hành trình từ làng Bình Yên về trung tâm thành phố. Phía trước, Trần Minh Triết vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt trên môi, đôi tay hắn lười biếng đặt trên vô lăng, thỉnh thoảng lại nhịp nhịp theo điệu nhạc quái dị từ cây sáo xương ban nãy vẫn còn vương lại trong tâm trí Phi Vũ.

“Đừng căng thẳng thế, anh Vũ,” Minh Triết phá tan sự im lặng bằng giọng điệu thong dong. “Anh đang về nhà mà. Một ngôi nhà mới, to đẹp hơn, quyền lực hơn cái đống đổ nát ở Cổ Nguyệt nhiều.”

“Đó không phải nhà tôi,” Phi Vũ lạnh lùng đáp, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tòa cao ốc Gold Tower đang hiện ra phía chân trời. “Nơi nào chứa đựng máu và sự lừa lọc của các người, nơi đó chỉ là một hầm mộ lộ thiên thôi.”

Minh Triết cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian chật hẹp của chiếc xe hạng sang. “Hầm mộ? Anh nói đúng đấy. Nhưng là một hầm mộ trị giá hàng tỷ đô la. Anh là kiến trúc sư, anh phải hiểu hơn ai hết chứ? Cái thế giới này, người sống và người chết chỉ cách nhau một bản vẽ thôi.”

Khi chiếc xe tiến vào khu vực hầm gửi xe của Gold Tower, Phi Vũ cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng. Dưới góc nhìn của một kiến trúc sư chuyên phục hồi công trình cổ, anh ngay lập tức nhận ra điểm bất thường. Tòa nhà này không tuân theo bất cứ quy tắc phong thủy thông thường nào của giới kinh doanh. Các cột trụ ở hầm gửi xe được bố trí theo hình chữ “Đinh”, mỗi cột đều được ốp đá đen tuyền có vân đỏ như mạch máu.

“Trấn tâm địa mạch…” Phi Vũ lẩm bẩm, mắt đảo quanh các góc khuất. “Các người không xây tòa nhà này để ở. Đây là một cái lồng nhốt khí.”

Minh Triết dừng xe, quay sang nhìn Phi Vũ với ánh mắt thán phục: “Quả không hổ danh là người được chọn. Đúng vậy, Gold Tower chính là cái phễu khổng lồ hứng lấy toàn bộ oán khí của thành phố này, chuyển hóa nó thành năng lượng để duy trì sự sống cho những kẻ… lẽ ra đã phải chết từ lâu.”

Hắn mở cửa xe, làm một cử chỉ mời mọc lịch thiệp. Phi Vũ và Linh Chi bước xuống. Linh Chi đột ngột nắm chặt lấy tay Phi Vũ, bàn tay cô run rẩy. Cô thì thầm vào tai anh, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe: “Anh Vũ… dưới sàn nhà này… không có đất. Em thấy toàn là người… hàng ngàn người đang chống tay lên để giữ cho tòa nhà này đứng vững.”

Phi Vũ siết chặt tay em gái, hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh. Minh Triết dẫn họ đi qua một lối đi riêng biệt, không phải thang máy lộng lẫy phía sảnh chính mà là một cánh cửa thép nặng nề khuất sau dãy tủ điện. Hắn áp bàn tay lên tấm cảm biến. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, cánh cửa mở ra, lộ ra một hành lang dài được thắp sáng bằng thứ ánh sáng xanh xao từ những ngọn nến dầu ép từ mỡ động vật — thứ mùi nồng nặc và gây buồn nôn đặc trưng của các nghi lễ tà môn.

Đi hết hành lang, một không gian rộng lớn hiện ra khiến Phi Vũ sững sờ. Đó là một căn phòng hình tròn với kiến trúc mô phỏng theo cấu trúc của một chiếc đồng hồ cát khổng lồ. Ở trung tâm, một chiếc bàn tròn bằng gỗ mun đen nhánh, xung quanh là khoảng mười hai chiếc ghế cao.

Nhưng điều khiến Phi Vũ kinh hãi không phải là kiến trúc, mà là những người đang ngồi đó.

Họ không phải là những con ma hay quái vật. Họ là những người đàn ông và đàn bà ăn vận cực kỳ sang trọng. Có người mặc vest đắt tiền, có người diện áo dài nhung quý phái, trên tay đeo những chiếc đồng hồ hàng hiệu hay nhẫn kim cương to bản. Thế nhưng, bao trùm lên họ không phải là khí chất hào nhoáng của giới thượng lưu, mà là một tử khí đặc quánh.

Có người da dẻ xám xịt như tro tàn, có người hơi thở đứt quãng phải dùng đến những bình khí dung chứa chất lỏng màu đen lục. Tất cả họ đều có một điểm chung: Một vết bớt hoặc một dấu ấn lạ lùng trên cơ thể — dấu tích của những lời nguyền dòng họ khác nhau.

“Chào mừng anh đến với ‘Hội Những Người Trả Nợ’,” Minh Triết dõng dạc giới thiệu.

Một người đàn ông luống tuổi, ngồi ở vị trí đối diện cửa vào, khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt ông ta đục ngầu, không có con ngươi, nhưng lại như nhìn thấu tâm can của Phi Vũ.

“Trần Phi Vũ… hậu duệ cuối cùng mang Huyết Ấn của làng Cổ Nguyệt,” ông ta lên tiếng, giọng nói trầm đục như tiếng gỗ mục va vào nhau. “Chúng tôi đã đợi cậu từ rất lâu rồi.”

Minh Triết ghé sát tai Phi Vũ, giới thiệu: “Đây là ông Lý Vĩnh, đại diện dòng họ Lý ở mạn ngược. Gia tộc ông ta từng đổi mạng con cháu lấy việc khai thác khoáng sản. Hiện tại, mỗi giờ ông ta sống đều phải trả giá bằng một lít máu tươi của chính tộc nhân mình.”

Phi Vũ rùng mình. Anh nhìn sang người đàn bà ngồi bên cạnh, bà ta có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng nửa khuôn mặt được che bởi một chiếc mặt nạ bạc. Phía sau lớp mặt nạ ấy, anh thấy những sợi chỉ đỏ đang len lỏi vào da thịt bà ta như những con giun đất.

“Hội Những Người Trả Nợ?” Phi Vũ gằn giọng. “Nói đúng hơn, đây là hội những kẻ hèn nhát không dám đối mặt với nhân quả, nên tìm cách kéo dài sự thối nát của mình bằng máu của người khác.”

Cả căn phòng bỗng chốc lặng ngắt. Những ánh mắt sắc lạnh, đầy căm phẫn đổ dồn về phía anh. Người đàn ông tên Lý Vĩnh khẽ nhếch mép, để lộ hàm răng đen sì:

“Cậu thanh niên, cậu còn quá trẻ để nói về nhân quả. Cậu nghĩ mình đã hóa giải được lời nguyền ở Cổ Nguyệt là cậu đã chiến thắng? Không. Cậu chỉ vừa mới trả xong phần lãi suất thôi. Khoản nợ gốc… vẫn còn nằm trong máu cậu, trong cái vết bớt nhện đỏ đó.”

Phi Vũ đưa tay lên gáy, cảm thấy một luồng điện xẹt qua. “Tôi không còn nợ ai cả. Dòng họ Trần đã lụi tàn, và tôi là người kết thúc nó.”

“Kết thúc?” Một người phụ nữ trẻ tuổi khác bật cười lanh lảnh, tiếng cười chua chát. “Cậu nhìn lại chúng tôi đi. Chúng tôi đến từ mười hai dòng họ lớn nhất cả nước. Mỗi chúng tôi đều nắm giữ một mảnh ghép của ‘Bản Đồ Luân Hồi’. Cha cậu, Trần Vĩnh Bình, từng là thành viên cốt cán của hội này trước khi ông ấy hèn nhát bỏ chạy về làng và chọn cái chết để trốn nợ.”

Tai Phi Vũ ù đi. Cha anh? Một thành viên của hội này?

“Ông ấy không trốn nợ!” Phi Vũ quát lên. “Ông ấy đã hy sinh để cứu tôi khỏi sự tàn bạo của chú Khang!”

“Hy sinh sao?” Minh Triết tiến lên một bước, vỗ vai Phi Vũ. “Anh Vũ à, anh vẫn còn ngây thơ quá. Cha anh cứu anh không phải vì tình phụ tử đơn thuần. Ông ấy biết anh là ‘Nhân Phù’ — lá bùa sống duy nhất có khả năng cân bằng lại sổ nợ của cả Hội. Ông ấy gửi anh vào ngành kiến trúc, bắt anh học về các công trình cổ, chính là để ngày hôm nay anh đứng ở đây, sửa lại lỗi phong thủy của Gold Tower, biến nó thành một tế đàn vĩnh cửu.”

Linh Chi lúc này bỗng nhiên run rẩy mạnh hơn. Cô mở bừng đôi mắt, nhưng con ngươi của cô giờ đây chuyển sang màu tím biếc. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc bàn mun.

“Máu… tất cả máu trên cái bàn này đang chảy về phía anh Vũ,” cô nói trong cơn mê sảng. “Họ muốn dùng anh làm vật thế thân. Anh Vũ, chạy đi!”

Nhưng đã quá muộn. Những sợi chỉ đỏ từ mặt người đàn bà kia đột ngột bắn ra, quấn chặt lấy cổ chân Linh Chi và Phi Vũ. Lý Vĩnh đứng dậy, tay cầm một cuốn sổ da cũ nát, rách rưới.

“Hôm nay không phải là ngày mừng cậu trở về, Phi Vũ,” Lý Vĩnh nói với giọng lạnh lùng. “Hôm nay là ngày kết toán. ‘Hội Những Người Trả Nợ’ đã duy trì thế cân bằng âm dương suốt một thế kỷ qua. Bây giờ, địa mạch đang rung chuyển, những lời nguyền bị trấn yểm đang trỗi dậy. Nếu cậu không ra tay tái thiết lại cấu trúc tòa nhà này bằng chính máu của mình, thì toàn bộ thành phố này sẽ trở thành làng Cổ Nguyệt thứ hai.”

Phi Vũ cố gắng dùng sức để thoát khỏi sợi chỉ, nhưng chúng càng thắt lại thì cảm giác đau đớn càng lan tỏa vào sâu trong xương tủy. Anh nhìn quanh, nhận ra một sự thật cay đắng: Những người ngồi đây đều là những “ngân hàng nợ máu”. Họ giàu có, quyền lực, nhưng tâm hồn họ đã mục nát từ lâu. Hội này trỗi dậy không phải để giúp nhau hóa giải lời nguyền, mà là để tìm một kẻ gánh nợ chung.

“Nếu tôi từ chối thì sao?” Phi Vũ gằn giọng.

Minh Triết chậm rãi rút cây sáo xương ra, đôi mắt hắn rực lên ánh sáng của sự điên loạn: “Nếu anh từ chối, Linh Chi sẽ là người trả nợ thay anh. Đôi mắt âm dương của nó là vật phẩm tế thần thượng hạng đấy. Anh chọn đi: Trở thành kiến trúc sư cho chúng tôi, hoặc nhìn em gái mình bị moi mắt ngay tại đây.”

Phi Vũ nhìn Linh Chi, thấy cô đang quằn quại trong đau đớn nhưng vẫn lắc đầu liên tục. Tim anh thắt lại. Một lần nữa, sự lựa chọn giữa lương tâm và tình thân lại đè nặng lên vai anh.

Nhưng lần này, Phi Vũ không còn là chàng kiến trúc sư yếu đuối năm nào mới trở về làng Cổ Nguyệt. Qua hàng loạt biến cố từ những hầm mộ đen tối đến các cuộc chiến với oán hồn, anh đã hiểu ra một điều: Lời nguyền chỉ mạnh khi người ta sợ nó.

Phi Vũ đột ngột đứng yên, không còn phản kháng. Anh nhắm mắt lại, tập trung vào vết bớt sau gáy. Trong tâm khảm, anh gọi tên “Bà Chúa Không Mặt” – thực thể oán hận mà anh đã hóa giải nhưng vẫn để lại một phần linh hồn trong máu thịt anh như một giao ước ngầm.

“Các người muốn máu của tôi?” Phi Vũ lên tiếng, giọng nói bỗng trở nên trầm mặc, mang theo một âm hưởng lạnh lẽo không thuộc về người sống. “Được thôi. Nhưng hãy nhớ kỹ điều này: Máu của dòng họ Trần đã chảy qua nghìn năm oán hận, nó không dễ để dung nạp đâu.”

Một luồng khí đen đột ngột phun ra từ vết bớt sau gáy Phi Vũ. Những sợi chỉ đỏ đang quấn chân anh bỗng nhiên bốc cháy xanh lét rồi vụn vỡ. Cả căn phòng rung chuyển dữ dội. Những bình khí dung của những kẻ ngồi quanh bàn đồng loạt vỡ tung, chất lỏng màu đen tràn ra sàn, bốc mùi hôi thối cực độ.

Lý Vĩnh tái mặt, lùi lại phía sau: “Cậu… cậu dám gọi linh hồn của làng Cổ Nguyệt về đây sao? Cậu định tiêu diệt cả Hội?”

“Tôi không tiêu diệt các người,” Phi Vũ mở mắt, đôi đồng tử anh hiện lên hình bóng một con nhện đỏ khổng lồ. “Tôi chỉ trả lại nợ cho đúng chủ nhân của nó thôi.”

Dưới chân Phi Vũ, sàn nhà bằng gỗ mun bỗng nứt ra. Từ dưới những kẽ nứt, hàng ngàn cánh tay xương xẩu bắt đầu vươn lên. Đó là linh hồn của những nạn nhân bị các dòng họ này hãm hại, những người mà Linh Chi đã thấy dưới móng tòa nhà.

Cái gọi là “Hội Những Người Trả Nợ” bỗng chốc trở thành một mớ hỗn loạn. Những kẻ quyền cao chức trọng kia la hét trong tuyệt vọng khi bị những cánh tay đen kịt kia lôi kéo xuống lòng đất. Sự trỗi dậy của Hội tưởng chừng là khởi đầu cho một vương triều bóng tối mới, hóa ra lại là buổi hoàng hôn định mệnh.

Minh Triết lùi lại, mặt cắt không còn hạt máu. Hắn định đưa sáo lên thổi nhưng Phi Vũ đã nhanh hơn, lao tới bóp chặt cổ hắn.

“Mẹ tôi ở đâu?” Phi Vũ rít qua kẽ răng.

Minh Triết khó nhọc chỉ tay về phía một cánh cửa khuất sau lưng Lý Vĩnh. “Trong đó… bà ấy là cái móng… cái móng cuối cùng…”

Phi Vũ buông Minh Triết ra, lao về phía cánh cửa. Linh Chi chạy theo sau, cô dùng chút sức lực cuối cùng để tạo ra một vòng bảo vệ bằng ánh sáng, đẩy lùi những linh hồn đang cuồng loạn.

Cánh cửa mở ra, nhưng phía sau không phải là một căn phòng. Đó là một vực thẳm sâu hun hút, nằm ngay chính tâm của tòa Gold Tower. Ở đó, lơ lửng giữa không trung bởi những sợi xích làm từ vàng ròng, là một quan tài băng. Bên trong, một người phụ nữ nằm đó, thanh thản như đang ngủ, nhưng làn da bà phủ một lớp bùa chú dày đặc.

Phi Vũ khuỵu xuống. Người phụ nữ ấy, chính là người trong những tấm ảnh cũ mà cha anh hằng nâng niu.

“Mẹ…”

Tiếng gọi lạc đi trong bóng tối. Ngay lúc đó, toàn bộ Gold Tower rùng mình một lần nữa. Những thanh xà bằng thép bắt đầu uốn cong, tiếng kính vỡ vang rền từ các tầng trên. Phi Vũ hiểu rằng, khi anh chạm vào đây, cấu trúc “Mắt Quỷ” của tòa nhà đã bắt đầu sụp đổ.

Sự trỗi dậy của Hội Những Người Trả Nợ đã vô tình đánh thức một thực thể còn đáng sợ hơn cả lời nguyền họ Trần. Ở phía dưới vực thẳm, một tiếng gầm gừ vang lên, báo hiệu rằng kẻ nắm giữ thực sự của toàn bộ món nợ âm gian này đang chuẩn bị xuất hiện.

Phi Vũ đứng dậy, lau nước mắt, ánh mắt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh nhìn về phía Linh Chi, rồi nhìn lại người mẹ đang bị phong ấn.

“Chi, chuẩn bị đi. Chúng ta không chỉ trả nợ cho dòng họ mình. Hôm nay, chúng ta sẽ xóa sổ cái ‘Ngân hàng của Quỷ’ này.”

Chương 170 kết thúc trong tiếng đổ nát kinh thiên động địa của tòa tháp vàng, khói bụi mịt mù che khuất những bóng đen đang bò lên từ hầm mộ. Một cuộc chiến mới thực sự bắt đầu, nơi mà Phi Vũ không còn là người chạy trốn lời nguyền, mà là kẻ nắm quyền sinh sát trong cuộc đại thanh trừng nghiệp lực.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8