Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 178: Sức mạnh của lòng tin

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:10:57 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 178: SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN**

Chiếc xe bán tải lầm lũi bò trên con đường mòn dẫn vào làng Cổ Nguyệt. Ánh đèn pha vàng vọt cắt toang màn sương dày đặc, nhưng chỉ đi được chừng vài mét là bị bóng tối đặc quánh nuốt chửng. Tiếng động cơ xe gầm rú giữa thung lũng cô tịch, vọng lại từ vách đá những âm thanh méo mó, giống như tiếng than khóc của hàng nghìn linh hồn đang bị giam cầm dưới những tầng đất mục.

Bên trong cabin, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Huy nắm chặt vô lăng, mồ hôi rịn ra trên trán dù nhiệt độ vùng cao phía Bắc lúc này đang xuống rất thấp. Linh Chi ngồi ở ghế sau, đôi mắt âm dương của cô ẩn sau lớp kính râm tối màu vẫn không ngừng lay động. Cô nhìn thấy rõ hơn ai hết những “thứ” đang đứng dọc hai bên đường. Đó không phải là người, cũng chẳng phải ma quỷ thông thường. Đó là những bóng đen rách nát, tay chân dài ngoằng, quỳ lạy về hướng dinh thự họ Trần như thể đang hành lễ trước một vị thần tà ác.

Ở ghế phụ, Trần Phi Vũ ngồi bất động. Gương mặt anh xanh xao, những đường gân tím tái nổi lên dọc cổ, kéo dài đến tận mang tai. Sau gáy anh, vết bớt hình con nhện nhức nhối như bị kim châm. Con nhện huyết ấy nay đã hoàn thiện đầy đủ tám chiếc chân gớm ghiếc, những cái chân nhọn hoắt dường như đang cắm sâu vào tủy sống của anh, từng nhịp đập của nó đồng bộ với nhịp tim, tạo thành một sự cộng sinh kinh tởm nhưng cũng đầy uy lực.

Sáu ngày thọ mạng cuối cùng.

Cái chết đã kề sát cổ, nhưng lạ thay, trong thâm tâm Phi Vũ không còn sự sợ hãi vốn có. Sự run rẩy của những ngày đầu tiên trở về làng Cổ Nguyệt đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ như mặt hồ trước cơn bão lớn.

“Phi Vũ… anh có sao không?” Linh Chi khẽ lên tiếng, giọng cô run run. Cô nhìn thấy sau lưng anh, một vầng hào quang màu đỏ sậm đan xen với sắc vàng kim từ đóa sen ngọc bích đang tỏa ra, bao bọc lấy anh như một lớp kén bảo vệ.

Phi Vũ chậm rãi mở mắt. Đôi nhãn cầu của anh không còn mang sắc trắng thông thường, mà ánh lên một màu đỏ nhạt, nhưng lại vô cùng thông tuệ. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười khiến Huy đang lái xe cũng phải rùng mình vì sự biến đổi quá đỗi lạ lùng của người bạn.

“Tôi chưa bao giờ ổn hơn thế này, Linh Chi ạ.” Phi Vũ trầm giọng nói, âm thanh vang lên trầm đục như tiếng vọng từ hầm mộ. “Trước đây, tôi sợ bóng tối vì tôi nghĩ mình là con mồi của nó. Nhưng bây giờ tôi nhận ra, bóng tối chỉ là một phần của quy luật. Nếu trái tim ta đủ sáng, bóng tối không còn là nơi ẩn nấp của kẻ thù, mà là công cụ để ta thực thi công lý.”

Huy thở dài, cố lách xe qua một tảng đá lớn nằm chướng ngại giữa đường: “Ông nói triết lý quá Vũ ạ. Nhưng cái con nhện sau gáy ông… tôi cảm giác nó đang thực sự sống đấy. Nó giống như một quả bom hẹn giờ.”

Phi Vũ đưa tay chạm vào vết bớt. Một luồng oán khí dữ dội xộc thẳng vào não bộ, tái hiện lại hình ảnh “Bà Chúa Không Mặt” đang đứng trên núi xương trắng, vẫy gọi anh về với địa ngục. Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh mẹ anh – vị pháp sư họ Nguyễn với tà áo trắng tinh khôi – và gương mặt khắc khổ nhưng đầy bao dung của Cụ Mười lại hiện lên. Những ký ức về sự hy sinh của cha anh, về những lần Huy và Linh Chi vào sinh ra tử cùng mình đã kết lại thành một điểm tựa vững chãi.

Lòng tin.

Đó không phải là lòng tin mù quáng vào một thế lực thần thánh nào đó. Đó là lòng tin vào bản ngã, vào những mối liên kết người với người mà lời nguyền máu dù tàn khốc đến đâu cũng không thể cắt đứt.

“Huy, dừng xe.” Phi Vũ đột ngột ra lệnh.

Huy đạp phanh gấp. Chiếc xe trượt đi một đoạn trên con đường đất lầy lội rồi dừng lại trước một cây đa cổ thụ rũ những chùm rễ dài như những cánh tay quỷ. Không khí xung quanh lạnh buốt, mùi hương nhang nồng nặc hòa quyện với mùi tanh tưởi của xác chết động vật bốc lên.

“Có chuyện gì?” Huy hỏi, tay đã chạm vào khẩu súng bên hông theo bản năng.

“Chúng ta không vào được nếu không phá cái ‘Yểm môn’ này.” Phi Vũ bước xuống xe.

Từng bước chân của anh chạm vào mặt đất khiến những bóng đen dọc đường lùi lại trong sự kinh hãi. Huyết nhện trên người anh đang tỏa ra uy áp của một kẻ thống trị bóng tối. Phi Vũ nhận ra, đây là địa giới của làng Cổ Nguyệt, nơi Bà Chúa Không Mặt đã dựng lên một trận pháp phong thủy “Nghịch âm dương” để ngăn cản những ai mang theo chân khí chính đạo.

Dưới gốc đa, có một bát nhang đã vỡ, bên trong là mớ tóc người đen xì và những mẩu xương ngón tay được xếp theo hình một ngôi sao ngược. Đây chính là điểm nút của trận pháp.

“Để em giúp anh.” Linh Chi định bước xuống, nhưng Phi Vũ giơ tay ngăn lại.

“Không cần đâu Linh Chi. Đôi mắt âm dương của em đã gánh vác quá nhiều rồi. Lần này, hãy để anh đối mặt.”

Phi Vũ đứng trước gốc đa, đoản kiếm Trấn Hồn đeo bên hông rung lên bần bật như đang reo vui trước sự thù hận đang bủa vây. Anh không rút kiếm. Thay vào đó, anh đưa hai ngón tay lên, thực hiện một thủ ấn mà mẹ anh từng chỉ dẫn trong những giấc mơ huyền học.

Một luồng linh lực tỏa ra từ giữa trán anh, nơi nhãn thần vốn chỉ những bậc cao đạo mới có được đang dần hình thành. Phi Vũ nhắm mắt lại, anh không nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng dòng chảy của linh khí. Anh thấy những sợi chỉ đỏ tà ác đang quấn quanh gốc đa, kết nối trực tiếp với mạch máu của dòng họ Trần Phi nằm sâu dưới lòng làng Cổ Nguyệt.

“Sống là trả nợ, chết là giải thoát.” Anh thầm thì. “Nhưng sự giàu sang dựa trên xương máu người khác không phải là mệnh, đó là nợ. Tôi, Trần Phi Vũ, kẻ kế thừa Huyết Nhện, hôm nay nhân danh công lý của sự sống, đoạn tuyệt lối vào tà đạo.”

Nói đoạn, anh dùng móng tay rạch một đường nhỏ trên đầu ngón trỏ, nặn ra một giọt máu đen thẫm – tinh túy của lời nguyền chín đời. Anh nhỏ giọt máu đó vào bát nhang vỡ.

Bùng!

Một ngọn lửa màu tím đen bốc lên cao vút. Những tiếng rít chói tai vang vọng từ trong gốc đa như có hàng vạn con nhện đang bị thiêu sống. Cây đa cổ thụ rung chuyển, lá rơi rụng lả tả. Huy và Linh Chi ở trong xe chỉ thấy một màn sáng sặc sỡ bùng nổ, thổi bay toàn bộ sương mù trong bán kính trăm mét.

Khi ngọn lửa tắt lịm, điểm nút trận pháp đã tan thành tro bụi. Con đường vào làng hiện ra rõ mồn một, nhưng thay vì đáng sợ, nó trông có vẻ “thật” hơn, không còn sự mông lung lừa dối của ảo giác.

Phi Vũ trở lại xe, sắc mặt hơi tái đi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc.

“Tiếp tục thôi. Chúng ta phải đến từ đường trước nửa đêm.”

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh. Đi được một quãng, Huy không nhịn được mà lên tiếng: “Vũ, ông vừa làm gì vậy? Tôi thấy ông giống như… không giống như người nữa. Ý tôi là, uy lực đó…”

Phi Vũ nhìn ra cửa sổ, nơi dòng sông Hắc Thủy đang chảy xiết ngoài kia: “Sức mạnh của lời nguyền là oán hận, Huy ạ. Khi chúng ta sợ nó, nó mạnh lên. Khi chúng ta căm ghét nó, nó càng mạnh lên vì hận thù là thức ăn của nó. Nhưng khi ta chấp nhận nó như một phần của bản thân để chuyển hóa nó thành ý chí, nó trở thành công cụ. Tôi không còn sợ con nhện này nữa. Nó muốn mạng của tôi, nhưng tôi sẽ dùng nó để trả lại sự yên bình cho những linh hồn đã bị họ Trần sát hại.”

Linh Chi khẽ nắm lấy vai anh: “Anh đã vượt qua được cửa ải tâm lý lớn nhất rồi. Bà Chúa Không Mặt sẽ không thể dùng nỗi sợ để điều khiển anh được nữa.”

Phi Vũ gật đầu. Anh nhớ lại những ngày tháng ở Sài Gòn, những lần đối đầu với tà sư Vương Vĩnh Thái tại Gold Tower, hay lúc nhìn thấy cha mình tan biến. Mỗi sự kiện là một viên gạch xây dựng nên lòng tin vững chắc trong anh hôm nay. Anh nhận ra rằng, dù mình mang trong mình dòng máu tội lỗi của họ Trần, nhưng linh hồn anh thuộc về chính anh.

Khi xe tiến sâu vào trung tâm làng Cổ Nguyệt, những căn nhà mái ngói cũ kỹ hiện ra. Người dân trong làng đã đóng chặt cửa, dán đầy bùa chú vàng rực trên cánh cửa gỗ. Họ biết. Họ biết “đứa con của nợ máu” đã trở về. Họ biết cuộc chiến cuối cùng sắp nổ ra tại dinh thự họ Trần – nơi được mệnh danh là hang quỷ giữa lòng làng quê này.

Đột ngột, chiếc xe bị rung lắc dữ dội. Một tiếng đập mạnh lên mui xe làm móp cả vỏ thép.

“Cái gì thế?!” Huy hét lên, cố giữ vững vô lăng.

Bên ngoài cửa sổ xe, những con nhện đỏ to bằng bàn tay bắt đầu rơi xuống như mưa. Chúng bám vào kính xe, râu ria ngoe nguẩy, đôi mắt nhỏ xíu màu đỏ đầy vẻ ác ý. Tụi nó cố gắng len lỏi qua các khe hở của cửa xe.

“Chúng đến rồi.” Linh Chi rút từ trong túi ra một nắm lá ngải cứu đã được ngâm máu gà trống, rải xung quanh sàn xe.

Đám nhện gặp mùi ngải cứu thì chựng lại, rít lên những tiếng khe khẽ nhưng số lượng của chúng quá đông, che kín cả kính lái khiến Huy không còn thấy đường.

“Phi Vũ, làm gì đi! Tôi không nhìn thấy gì cả!” Huy gào lên khi chiếc xe bắt đầu lao về hướng bờ sông.

Phi Vũ vẫn bình thản. Anh không dùng đến kiếm, cũng không dùng bùa chú. Anh nhắm mắt lại, tập trung vào vết bớt sau gáy. Con nhện tám chân dường như cảm nhận được sự khiêu khích của đồng loại. Phi Vũ thả lỏng hoàn toàn sự kiểm soát cơ thể, cho phép sức mạnh của Huyết Nhện lan tỏa ra khắp không gian bên trong cabin.

Một luồng sóng xung kích vô hình, lạnh lẽo thấu xương, từ người Phi Vũ phát ra.

Rắc! Rắc! Rắc!

Toàn bộ những con nhện bám trên xe đều bị nổ tung thành những làn khói đen. Chúng không đơn giản là chết đi, mà là bị “nuốt chửng” bởi uy lực của kẻ đứng đầu huyết mạch. Kính xe sạch bóng trong nháy mắt.

Huy thở phào, bẻ lái kịp thời ngay trước khi xe lao xuống sông. Anh nhìn Phi Vũ với vẻ nể sợ thực sự. “Ông thực sự là ‘đại ca’ của lũ nhện đó rồi.”

“Không phải đại ca.” Phi Vũ sửa lại. “Là kẻ cai trị lời nguyền.”

Khi xe dừng lại trước cổng chính của dinh thự họ Trần, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cả ba người đều lặng đi.

Ngôi dinh thự uy nghi từng được xây dựng theo kiến trúc Pháp cổ giờ đây bị bao phủ bởi những lớp mạng nhện khổng lồ, dày đặc và trắng xóa như những tấm vải liệm. Toàn bộ khu vườn phía trước cây cối đều chết khô, thân cây đen kịt và uốn éo theo những hình thù kỳ dị. Ngay giữa sân, một cái bàn thờ lớn đã được lập sẵn, khói nhang màu xanh đen bốc lên nghi ngút.

Đứng trước bàn thờ đó là một người đàn ông mặc âu phục lịch lãm, nhưng một bên cánh tay bị băng bó chằng chịt, khuôn mặt đầy những vết thâm đen và đôi mắt thì điên dại.

Trần Vĩnh Khang.

Chú ruột của Phi Vũ, kẻ đã phản bội cả dòng tộc để cầu lấy sự trường sinh bất tử.

“Cuối cùng mày cũng về, cháu của chú.” Ông ta cười lên sằng sặc, giọng nói lạc đi vì hưng phấn. “Nhìn xem, Huyết Ấn của mày đã nở rộ. Tám chân hoàn thiện. Thật là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời mà tổ tiên để lại!”

Phi Vũ bước xuống xe, chân chạm vào đống lá mục xào xạc. Trấn Hồn kiếm lúc này được anh rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng máu mờ ảo phía sau đám mây.

“Chú Khang, dừng lại đi.” Phi Vũ bình tĩnh nói. “Giao kèo với Bà Chúa Không Mặt là một giao kèo chết. Ông không có được sự trường sinh đâu, ông chỉ đang biến mình thành một con rối cho sự thù hận mà thôi.”

“Mày biết gì mà nói!” Vĩnh Khang gầm lên, tay kia cầm lấy một cái chuông đồng nhỏ rung liên hồi. “Tao đã sống sót qua bao nhiêu đời chủ, tao đã nhìn thấy sự hưng thịnh của họ Trần. Chỉ cần đêm nay, xác thịt của mày trở thành vật chứa cho Bà Chúa, tao sẽ được ban cho huyết mạch mới. Tao sẽ không bao giờ già đi!”

Linh Chi bước xuống cạnh Phi Vũ, giọng cô sắc lạnh: “Ông nhìn lại sau lưng ông đi, ông Khang. Bà ta có ở đó không? Hay chỉ có những linh hồn đau khổ đang chờ để xé xác ông ra?”

Vĩnh Khang khựng lại một giây, ánh mắt ông ta thoáng qua một tia sợ hãi tột cùng, nhưng rồi sự tham lam đã lấn át tất cả. Ông ta vung tay, một đám mây đen chứa đầy bùa chú hắc ám bay thẳng về phía nhóm Phi Vũ.

“Huy, bảo vệ Linh Chi!” Phi Vũ ra lệnh.

Huy nhanh chóng rút một chiếc ô được đặc chế, trên mặt ô vẽ chi chít các đồ án bát quái, che chắn cho mình và Linh Chi. Những bùa chú hắc ám của Vĩnh Khang chạm vào mặt ô phát ra những tiếng nổ lép bép như pháo.

Trong khi đó, Phi Vũ xông thẳng về phía bàn thờ. Anh di chuyển nhanh như một cái bóng, mỗi bước chân đều để lại một dấu chân đỏ rực trên mặt đất. Trấn Hồn kiếm vung lên, không phải nhắm vào Vĩnh Khang mà là chém thẳng vào bát hương trung tâm.

“Ngăn nó lại!” Vĩnh Khang hét lớn vào khoảng không.

Từ trong bóng tối của dinh thự, những bóng ma không mặt bay ra. Chúng là những gia nhân, những người trong họ từng bị hiến tế. Chúng lao vào Phi Vũ bằng những móng tay sắc lẹm.

Nhưng Phi Vũ không tránh né. Anh đứng yên, nhắm mắt lại. Lòng tin của anh truyền vào thanh kiếm.

“Trấn tâm, định hồn. Vạn quỷ quy tông!”

Lưỡi kiếm phát ra một luồng ánh sáng vàng kim mạnh mẽ. Đây không phải sức mạnh của Huyết Nhện, mà là sức mạnh từ đóa sen ngọc bích – hiện thân của sự tu hành và lòng nhân hậu mà mẹ anh đã truyền lại. Ánh sáng ấy chạm đến đâu, những oán linh đều dừng lại. Khuôn mặt phẳng lì của chúng dường như hiện ra những đường nét thanh thản, rồi dần dần tan biến vào không trung thay vì bị tiêu diệt.

Vĩnh Khang kinh hoàng lùi lại: “Mày… mày dùng Phật lực để hóa giải oán khí của họ Trần? Mày muốn dòng họ này tuyệt diệt sao?”

“Dòng họ này vốn đã tuyệt diệt từ lúc tổ tiên bán rẻ lương tâm cho quỷ dữ rồi.” Phi Vũ lạnh lùng đáp.

Anh vung kiếm chém sạt qua vai Vĩnh Khang, hất văng cái chuông đồng. Ông ta ngã quỵ xuống đất, la hét thảm thiết.

“Đến đây… Bà Chúa… Cứu tôi…”

Gió bỗng dưng lặng sương. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm ngôi dinh thự. Từ trên tầng cao nhất của ngôi nhà, cánh cửa lớn bật mở. Một hình bóng phụ nữ trong bộ váy cưới rách nát chậm rãi bước ra. Bà ta không đi xuống cầu thang, mà bay lơ lửng giữa không trung.

Bà Chúa Không Mặt.

Oán khí từ bà ta tỏa ra mạnh mẽ đến mức Huy và Linh Chi dù đã có sự chuẩn bị vẫn cảm thấy lồng ngực đau nhói, nghẹt thở. Huy phải khuỵu một gối xuống, tay vẫn cố giữ lấy chiếc ô bát quái.

Phi Vũ ngước nhìn lên. Con nhện sau gáy anh bắt đầu cựa quậy dữ dội nhất từ trước đến nay. Nó đang đòi hỏi sự trung thành, nó muốn Phi Vũ quỳ lạy trước người phụ nữ kia.

Nhưng Phi Vũ vẫn đứng thẳng. Thanh kiếm trong tay anh cắm xuống đất, làm điểm tựa vững chãi.

“Hóa ra đây là hình dáng của người đã bảo hộ sự giàu sang cho họ Trần chín đời qua sao?” Phi Vũ lên tiếng, giọng nói không hề run sợ. “Một linh hồn bị hành hạ bởi chính người mình yêu, rồi bị giam cầm trong những bức tường này ròng rã hàng thế kỷ. Tôi không nhìn thấy một vị thần, tôi chỉ nhìn thấy một người phụ nữ tội nghiệp chưa được siêu thoát.”

Lời nói của Phi Vũ dường như đụng chạm đến điều gì đó sâu thẳm. Bà Chúa Không Mặt khựng lại. Khoảng không nơi đáng lẽ là khuôn mặt của bà ta bỗng rung động, những dòng máu đen chảy ra như nước mắt.

“Hận… tất cả… phải chết…” Một âm thanh rè rè, vỡ nát phát ra từ hư vô.

“Sự thù hận chỉ làm cho xích xiềng này thêm chắc chắn thôi.” Phi Vũ bước lên phía trước một bước. “Hôm nay, tôi đứng đây không phải để chiến đấu với bà bằng tà thuật. Tôi đến để thực hiện giao kèo cuối cùng: Sự kết thúc của dòng họ Trần Phi, bằng chính sự sống của kẻ thừa kế cuối cùng.”

Vĩnh Khang gào lên: “Vũ! Mày điên rồi! Mày có sức mạnh của Huyết Nhện, mày có thể điều khiển bà ta! Mày có thể làm chủ thế giới này!”

Phi Vũ không thèm nhìn đến ông chú đang hóa điên của mình. Anh đưa tay lên ngực, nơi bông sen ngọc bích đang đập liên hồi.

“Linh Chi, Huy, hai người hãy nghe đây.” Phi Vũ nói khẽ, nhưng âm thanh vẫn lọt vào tai họ một cách rõ ràng. “Lòng tin là thứ duy nhất bóng tối không thể xâm phạm. Hãy tin rằng sau đêm nay, mặt trời sẽ mọc trên làng Cổ Nguyệt một cách bình yên nhất. Đừng sợ hãi tôi, dù tôi có trở thành bất cứ thứ gì.”

Dứt lời, Phi Vũ đột ngột xoay ngược Trấn Hồn kiếm, đâm mạnh vào lòng bàn tay mình. Máu của anh không rơi xuống đất, mà bị hút ngược lên không trung, hướng về phía Bà Chúa Không Mặt.

Đồng thời, vết bớt con nhện sau gáy anh bỗng phát ra tiếng kêu thảm khốc. Một con nhện khổng lồ bằng sương đen trồi ra từ lưng anh, nỗ lực lao về phía Bà Chúa như một con thú đói.

Đây chính là giây phút cực kỳ nguy hiểm. Sự cộng sinh đã đạt đến đỉnh điểm. Nếu Phi Vũ đánh mất bản tâm lúc này, anh sẽ hoàn toàn bị con quỷ nhện chiếm hữu, trở thành vật chứa hoàn hảo cho Bà Chúa Không Mặt, và một thời đại hắc ám mới sẽ bắt đầu.

“Anh Vũ!” Linh Chi hét lên, cô định chạy tới nhưng một vòng tròn ánh sáng vàng từ đôi chân Phi Vũ ngăn cô lại.

Trong thâm tâm, Phi Vũ đang phải chịu đựng một nỗi đau mà không lời nào tả xiết. Cảm giác như có hàng vạn con dao đang cắt xẻ linh hồn mình. Mỗi tế bào trong cơ thể đều đang la hét đòi hỏi sự đầu hàng.

*Hãy buông xuôi đi… cậu sẽ có tất cả quyền năng… hãy để hận thù dẫn lối…* Tiếng nói của Bà Chúa Không Mặt vang vọng bên tai.

*Không.* Phi Vũ đáp lại bằng ý chí thép. *Mẹ tôi từng nói, kiến trúc của một ngôi nhà bền vững nhất không nằm ở gỗ hay đá, mà nằm ở cái tâm của người xây dựng. Kiến trúc của cuộc đời tôi cũng vậy.*

Anh hình dung lại căn phòng nhỏ của mẹ, mùi trầm hương của Cụ Mười, nụ cười của Linh Chi dưới ánh nắng Sài Gòn, sự chính trực của Huy giữa những vụ án kinh hoàng. Tất cả những hình ảnh đó kết thành một tấm khiên ánh sáng vô hình, đẩy lùi làn khói đen của con nhện.

Anh bắt đầu đọc tụng kinh văn hóa giải oán hận. Từng câu từng chữ phát ra khỏi miệng anh không còn là âm thanh thường, mà là những đạo chú bằng vàng kim bay lơ lửng, bao vây lấy Bà Chúa Không Mặt.

Con nhện đen bị những đạo chú đó quấn lấy, dần dần co rút lại. Bà Chúa Không Mặt cũng bị lay động, bà ta rú lên một tiếng chói tai, lao xuống định tóm lấy Phi Vũ.

Cảnh tượng lúc này cực kỳ hỗn loạn. Huy rút súng ra, nhưng anh biết súng đạn vô dụng. Anh chỉ có thể nắm chặt chiếc ô, che chắn cho Linh Chi khỏi những mảnh vỡ của dinh thự đang sụp đổ.

Vào đúng khoảnh khắc Bà Chúa chạm vào Phi Vũ, một chuyện lạ đã xảy ra.

Phi Vũ không tránh né, cũng không tấn công. Anh dang rộng vòng tay, ôm lấy cái thực thể đầy oán hận ấy.

“Đã quá lâu rồi… bà đã đau khổ đủ rồi. Hãy đi đi.” Anh thầm thì bên tai bà ta.

Sức mạnh của lòng tin. Lòng tin rằng cái thiện luôn tiềm ẩn ngay cả trong những thực thể tà ác nhất. Phi Vũ đã đặt cược mạng sống của mình vào sự từ bi.

Một luồng sáng trắng lòa từ cơ thể Phi Vũ phát ra, bao phủ lấy cả hai. Dinh thự họ Trần rung chuyển dữ dội, những bức tường đá bắt đầu nứt toác. Mạng nhện khổng lồ bắt lửa, cháy rừng rực như những đuốc trời.

Vĩnh Khang ở phía dưới nhìn thấy cảnh đó thì phát cuồng, ông ta lao vào đám cháy định giành giật lấy một thứ gì đó, nhưng một thanh xà gỗ mục cháy đen rơi xuống, đè nghiến lấy đôi chân của kẻ tham lam.

Trong vòng hào quang trắng, hình bóng của Bà Chúa Không Mặt dần dần thay đổi. Cái váy cưới rách nát biến mất, để lộ ra một cô gái trẻ xinh đẹp nhưng đôi mắt u uất. Cô nhìn Phi Vũ với vẻ ngạc nhiên, rồi sau đó là một nụ cười thanh thản – nụ cười mà anh đã từng thấy trong giấc mơ tại Sài Gòn.

“Cảm ơn…”

Tiếng nói nhẹ như gió thoảng.

Bà Chúa Không Mặt tan biến thành những đóa hoa sen trắng nhỏ li ti, bay lên trời cao, hòa vào những ngôi sao trên bầu trời làng Cổ Nguyệt.

Cùng lúc đó, vết bớt con nhện sau gáy Phi Vũ khô héo đi rồi rơi rụng như một miếng vảy chết. Áp lực của chín đời lời nguyền đột ngột biến mất, khiến anh quỵ xuống, hơi thở dốc hắt ra.

Ánh trăng máu dần chuyển sang màu trắng xanh dịu dàng.

Mọi thứ dần yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng lửa cháy lép bép của ngôi dinh thự đang sụp đổ dần.

Huy và Linh Chi vội vã chạy lại. Họ thấy Phi Vũ nằm đó, toàn thân đầy mồ hôi và vết thương, nhưng đôi mắt anh vô cùng tĩnh lặng và trong trẻo.

“Vũ! Ông có sao không? Trả lời đi!” Huy lay mạnh vai anh.

Phi Vũ ho sặc sụa, nhổ ra một búng máu đen cuối cùng – thứ uế khí tích tụ trong cơ thể bấy lâu. Anh nhìn Linh Chi, cố mỉm cười: “Anh… anh vẫn còn sống à?”

Linh Chi khóc nức nở, gật đầu liên hồi: “Sống rồi, lời nguyền đã hết rồi! Em không còn thấy bóng nhện nào nữa.”

Phi Vũ đưa tay sờ sau gáy. Làn da ở đó đã nhẵn nhụi, chỉ còn lại một vết sẹo nhỏ hình hoa sen, thay vì con nhện ác độc.

“Ông chú Khang đâu rồi?” Phi Vũ hỏi khàn giọng.

Huy nhìn về phía dinh thự đang bốc cháy: “Lão ta bị xà đè rồi. Đáng đời lắm. Với đám cháy này, không ai cứu được lão đâu.”

Phi Vũ nhìn ngôi nhà – biểu tượng của sự giàu sang ô uế ròng rã chín thế hệ – đang dần chìm trong biển lửa. Anh thấy đau lòng cho dòng tộc, nhưng cũng thấy nhẹ nhõm vô cùng. Một cái kết nghiệt ngã nhưng tất yếu.

Anh dùng hết sức bình sinh đứng dậy, nhìn về hướng đông, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện những tia sáng mờ ảo của rạng đông.

“Chúng ta đi thôi.” Phi Vũ nói. “Làng Cổ Nguyệt đêm nay sẽ có một ngày mới đúng nghĩa.”

Huy dìu Phi Vũ ra xe, Linh Chi đi bên cạnh, đôi mắt cô lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu hành trình không còn đeo kính râm nữa. Đôi mắt ấy giờ đây lấp lánh như mặt hồ mùa thu, không còn u sầu, mà tràn đầy hy vọng.

Chiếc xe bán tải lùi ra khỏi cổng dinh thự, bỏ lại sau lưng quá khứ đẫm máu.

Trên ghế sau, Phi Vũ nhắm mắt nghỉ ngơi. Trong cơn mơ màng, anh nghe thấy tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, thanh thản và nhẹ lòng. Lòng tin đã cứu rỗi anh, cứu rỗi cả dòng họ này khỏi sự tuyệt diệt linh hồn.

Anh biết rằng, sáu ngày thọ mạng giờ đây không còn ý nghĩa nữa. Lời nguyền đã tan biến, và anh sẽ bắt đầu một chương mới của cuộc đời – một chương không có nhện đỏ, không có oán khí, chỉ có tình người và sự thật.

Làng Cổ Nguyệt sau lưng họ dần xa khuất trong màn sương sáng sớm, nhưng lần này, sương mù chỉ là sương của đất trời, không còn mang theo vị đắng của những lời nguyền dòng họ.

“Trận chiến kết thúc rồi đúng không ông?” Huy hỏi, tay gạt cần số đầy phấn khích.

Phi Vũ nhìn ra cửa sổ, nhìn thấy đóa sen ngọc bích trên ngực mình vẫn đang tỏa sáng nhè nhẹ.

“Không, Huy ạ.” Anh khẽ đáp. “Trận chiến với quỷ dữ bên ngoài đã xong. Nhưng trận chiến để giữ gìn lòng tin và lương tâm trong lòng mình… thì chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.”

Huy và Linh Chi cùng mỉm cười. Con đường phía trước còn dài, dốc đứng và gập ghềnh, nhưng trong lòng họ giờ đây tràn ngập sức mạnh – sức mạnh vĩ đại nhất của con người: Lòng tin.

Chiếc xe khuất dần ở phía chân đèo, mang theo những người hùng thầm lặng trở về với cuộc sống bình dị, để lại phía sau một huyền thoại buồn về dòng họ Trần Phi đã chính thức khép lại vào đêm trăng máu năm ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8