Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 181: Vết bớt nhện xuất hiện lại?

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:13:57 | Lượt xem: 5

Tiếng đục đẽo đều đặn vang lên trong khuôn viên nhà cổ họ Trần. Những khối gỗ lim già nua, vốn từng là khung sườn của một vương quốc u ám, giờ đây đang được gọt giũa để trở thành những chiếc ghế, chiếc bàn đơn sơ cho ngôi trường nhỏ ở đầu làng Cổ Nguyệt. Trần Phi Vũ đứng đó, tay cầm bản vẽ kiến trúc, mắt nheo lại dưới ánh nắng ban trưa rực rỡ.

Đã một tuần trôi qua kể từ đại lễ cầu siêu. Làng Cổ Nguyệt như vừa trải qua một cơn đại phẫu, vết thương vẫn còn đó nhưng cơn sốt đã lùi xa. Sông Hắc Thủy không còn đặc quánh sương mù vào mỗi buổi chiều tà, và hơi lạnh lẽo từ lòng đất từng khiến người ta tê dại nay đã bị hơi ấm của mùa hè lấn át.

Phi Vũ đưa tay lên lau mồ hôi trên trán. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, một sự nhẹ nhõm lạ lẫm đến mức đôi khi anh thấy bất an. Anh không còn cảm nhận được sự hiện diện của “Bà Chúa Không Mặt”, không còn những tiếng ru hời ai oán xé toạc màn đêm, và quan trọng nhất…

Theo bản năng, anh đưa ngón tay chạm vào sau gáy.

Da thịt nhẵn nhụi. Vết bớt hình nhện đỏ thẫm – thứ xiềng xích đã hành hạ anh suốt bấy lâu – nay chỉ còn là một ký ức mờ nhạt. Anh đã tự soi gương hàng trăm lần mỗi sáng, nhìn chăm chằm vào khoảng da trống rỗng ấy cho đến khi mắt mờ đi để tin rằng mình thực sự đã tự do.

“Vũ! Nghỉ tay vào uống chén nước vối đi cháu.”

Tiếng Cụ Mười vọng ra từ phía mái hiên. Cụ ngồi đó, bóng dáng gầy guộc nhưng trông vững chãi như một gốc cổ thụ sau bão. Cụ không còn mang vẻ thần bí, u uẩn của một người canh giữ những bí mật đẫm máu. Giờ đây, trông cụ chỉ giống như một người già hiền lành đang tận hưởng những ngày tháng thanh thản hiếm hoi cuối đời.

Phi Vũ gật đầu, cuộn bản vẽ lại rồi bước về phía cụ. Nhưng khi vừa đi được vài bước, một cảm giác kỳ lạ chợt ập đến.

*Ngứa.*

Cái ngứa không bắt đầu từ bề mặt da, mà nó nảy sinh từ sâu bên trong thớ thịt, ngay tại vị trí từng tồn tại vết bớt nhện. Nó nhỏ nhoi như một sợi lông tơ quẹt nhẹ qua, nhưng lại đủ để khiến tim anh đập lỗi một nhịp. Phi Vũ khựng lại, tay vươn ra sau gáy, gãi mạnh một cái.

“Có chuyện gì sao?” Cụ Mười nheo đôi mắt đã mờ đục nhìn anh.

Phi Vũ cố nặn ra một nụ cười, ngồi xuống chiếc chõng tre: “Dạ không, chắc tại mồ hôi đổ vào nên hơi ngứa thôi cụ.”

Cụ Mười không nói gì, chỉ lặng lẽ rót nước. Mùi nhang trầm thanh khiết từ gian thờ vọng ra, vốn là mùi hương khiến anh bình tâm, nhưng lúc này sao anh lại thấy nó nhạt nhẽo và xa lạ quá. Anh uống một ngụm nước lớn, cố gắng dập tắt cái cảm giác râm ran đang lan dần từ gáy xuống dọc sống lưng.

Cả buổi chiều hôm đó, Phi Vũ không thể tập trung. Cái ngứa không biến mất mà bắt đầu biến đổi. Nó giống như có hàng vạn con kiến nhỏ đang bò lổm ngổm dưới lớp biểu bì. Khi anh cúi xuống để đo đạc các thanh gỗ, cái cảm giác “bò trườn” ấy lại rõ rệt hơn bao giờ hết. Từng khớp chân nhện ảo giác dường như đang cựa quậy, cố gắng bấu víu lấy da thịt anh một lần nữa.

*Không thể nào.* Phi Vũ tự nhủ, hơi thở bắt đầu dồn dập. *Lời nguyền đã hết. Chính tay mình đã kết thúc nó. Cụ Mười đã xác nhận, Linh Chi đã thấy oán khí tan biến. Đây chỉ là ảo giác.*

Để tự trấn an, Phi Vũ xin phép cụ Mười đi vào buồng trong. Anh cần cái gương.

Trong căn phòng tối mờ, anh xoay lưng lại với chiếc gương đồng cũ kỹ, dùng một chiếc gương tay khác để nhìn vào phản chiếu sau gáy. Dưới ánh sáng vàng vọt lọt qua khe cửa, làn da sau gáy anh vẫn trắng trẻo, không một dấu vết.

Anh thở phào, mồ hôi lạnh chảy dài dọc thái dương. “Mày đa nghi quá rồi, Vũ ạ,” anh thì thầm với cái bóng của mình trong gương.

Nhưng ngay khi anh vừa hạ chiếc gương tay xuống, một tia chớp ảo ảnh lướt qua võng mạc. Trong một phần nghìn giây, anh thấy một vệt đỏ rực hiện lên. Nó không phải là hình con nhện hoàn chỉnh, mà chỉ là một chiếc chân gầy guộc, cong vút, rỉ máu.

Phi Vũ giật mình, chiếc gương tay rơi khỏi tay anh, vỡ tan thành những mảnh sắc lẹm trên sàn gạch.

“Vũ? Có chuyện gì thế?” Tiếng Linh Chi vang lên từ ngoài sân. Cô mới đi chợ về, giọng nói trong trẻo ấy đáng lẽ phải mang lại sự an tĩnh, nhưng lúc này nó lại khiến anh hoảng loạn.

“Không… không có gì! Tôi lỡ tay làm vỡ gương thôi!” Anh vội vã cúi xuống nhặt những mảnh vỡ, cố giấu đi đôi tay đang run rẩy dữ dội.

Đêm hôm đó, làng Cổ Nguyệt chìm vào một trận mưa rào bất chợt. Tiếng mưa rơi trên mái lá như hàng nghìn tiếng thì thầm của người khuất mặt. Phi Vũ nằm trên chiếc phản gỗ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên xà nhà.

Cái ngứa giờ đây đã chuyển thành cơn đau âm ỉ. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh lại thấy một hình ảnh kinh hoàng: Những sợi chỉ đỏ mà anh đã cắt đứt trong trận chiến cuối cùng đang tự nối lại. Chúng chui vào huyết quản anh, thắt chặt lấy trái tim, rồi từ từ bò ngược lên gáy để thêu dệt lại hình hài ác quỷ.

Anh bật dậy, loạng choạng bước ra phía lu nước ở giữa sân để dội nước lạnh vào đầu. Mưa xối xả rơi vào người, nhưng cảm giác nóng rát sau gáy không hề thuyên giảm. Anh đưa tay cào cấu vùng da ấy đến rớm máu.

“Nó quay lại rồi… nó chưa bao giờ biến mất…” Anh lẩm bẩm trong cơn mê sảng.

“Vũ! Anh làm gì ở đây?”

Linh Chi che một chiếc lá chuối to chạy ra sân. Thấy Phi Vũ đang đứng dưới mưa với đôi mắt dại đi và bàn tay dính máu sau gáy, cô hoảng hốt đánh rơi chiếc lá. Cô chạy tới chộp lấy tay anh: “Anh đừng cào nữa! Gáy anh nát hết rồi!”

“Linh Chi… nhìn đi…” Phi Vũ nắm lấy vai cô, giọng nói khản đặc, van xin. “Cô có ‘mắt âm dương’, cô nhìn cho tôi… con nhện… nó đang mọc chân đúng không? Tám chân… hay là mười chân? Nó đang quay lại đúng không?”

Linh Chi sững sờ. Cô nhìn thẳng vào sau gáy anh dưới ánh sáng của những tia chớp xa xăm. Ở đó chỉ có những vết trầy xước do anh tự cấu xé, máu thịt lẫn lộn, nhưng tuyệt nhiên không có một tia oán khí nào. Không có màu đỏ của huyết ấn, không có hình thù của loài sâu bọ tà ác.

“Không có gì cả, Vũ ạ! Anh bình tĩnh lại đi, sau gáy anh không có gì hết!”

“Cô lừa tôi!” Phi Vũ gầm lên, đẩy mạnh Linh Chi ra. “Các người muốn tôi chủ quan để nó giết tôi sao? Nó đang ở đây! Tôi cảm nhận được nó đang thở… nó đang cắm rễ vào xương sống của tôi!”

Tiếng động náo loạn làm cụ Mười tỉnh giấc. Cụ chậm rãi bước ra hiên, tay cầm theo một ngọn nến dầu. Ánh lửa leo lét bị gió thổi muốn tắt nhưng cụ vẫn cố giữ nó thẳng đứng.

“Phi Vũ, lại đây với lão.” Giọng cụ Mười trầm mặc, đầy uy lực.

Phi Vũ thở hổn hển, nhìn cụ với ánh mắt tràn ngập sợ hãi và nghi ngờ. Anh bước lại gần, cả người ướt đẫm và run rẩy.

Cụ Mười đưa ngọn nến lại gần gáy anh. Ánh sáng vàng của nến chiếu rọi vào vết thương do anh tự gây ra. Cụ dùng bàn tay nhăn nheo, khô héo vuốt nhẹ qua vùng da ấy. Phi Vũ rùng mình, định rụt lại vì đau nhưng cụ đã giữ chặt anh.

“Cháu thấy gì không?” Cụ hỏi, giọng dịu lại.

“Nó… nó đang bò…” Phi Vũ thầm thì.

Cụ Mười cầm một cái bát sứ trắng, lấy nước mưa đổ vào đó, rồi rút một nén nhang đã tắt, vẽ lên nước một vòng tròn. Cụ bảo Phi Vũ nhìn vào mặt nước.

“Đây là nước của trời, nhang của đất. Nếu oán linh còn tồn tại, nước sẽ đục, nhang sẽ chìm. Cháu nhìn xem.”

Phi Vũ nhìn xuống bát nước. Mặt nước trong vắt, tĩnh lặng, phản chiếu gương mặt tiều tụy, xanh xao của chính anh. Chẳng có con nhện nào, chẳng có luồng hắc khí nào xuất hiện. Chỉ có một kẻ đang dần bị nỗi sợ ăn mòn tận lõi.

Cụ Mười thở dài, đặt bát nước xuống: “Lời nguyền của dòng họ Trần đã hết từ đêm hôm đó rồi, Vũ ạ. Cái đang hành hạ cháu lúc này… không phải là ‘Bà Chúa Không Mặt’, cũng không phải Huyết Ấn.”

Phi Vũ lảo đảo ngồi xuống thềm nhà, mưa đã ngớt nhưng cái lạnh vẫn thấm thấu xương. “Vậy… cái gì đang xảy ra với cháu?”

Cụ Mười nhìn ra màn đêm mênh mông: “Lời nguyền thực sự đáng sợ nhất của dòng họ Trần Phi không phải là thuật trấn yểm hay ác quỷ. Mà là cái bóng của quá khứ. Cháu đã sống trong sợ hãi quá lâu, mỗi hơi thở của cháu suốt những năm qua đều gắn liền với cái chết cận kề. Cơ thể cháu đã được lập trình để chờ đợi sự đau đớn.”

Phi Vũ cúi đầu, hai tay ôm lấy mặt.

“Dòng họ cháu đã dùng hàng thế kỷ để gieo rắc sự điên cuồng,” Cụ Mười tiếp tục. “Bây giờ, khi xiềng xích bằng đồng, bằng sắt và bằng máu đã đứt, thì xiềng xích trong tâm trí cháu vẫn còn đó. Cháu không tin mình được sống, nên não bộ của cháu đã tự tạo ra ‘vết bớt’ đó để lấp đầy khoảng trống của nỗi sợ.”

Phi Vũ bật cười chua chát. Một kiến trúc sư vốn tin vào những thông số chính xác, những khung sườn vững chãi, vậy mà giờ đây anh lại sụp đổ bởi một bóng ma tâm lý.

“Cụ nói đó là… ảo giác sao?”

“Là một cú lừa của tâm trí,” Cụ Mười gật đầu. “Chừng nào cháu còn nhìn lại phía sau để tìm vết bớt, thì nó sẽ còn ‘ngứa’, nó sẽ còn ‘bò’. Cháu đã thắng được quỷ dữ ở ngoài kia, nhưng giờ cháu phải thắng được chính sự ám ảnh của mình.”

Những ngày sau đó là một chuỗi thử thách nghẹt thở với Phi Vũ. Cái cảm giác nhột nhạt và nóng rát sau gáy vẫn chưa hề biến mất hoàn toàn. Thậm chí có lúc, giữa ban ngày, anh nghe thấy giọng của chú Khang vang lên bên tai, chế giễu anh rằng anh không bao giờ thoát khỏi huyết thống này.

Anh bắt đầu thấy những bóng đen lẩn khuất ở góc nhà cổ. Mỗi lần như vậy, anh lại định chạy đi tìm Cụ Mười hoặc vồ lấy thanh đoản kiếm Trấn Hồn. Nhưng rồi anh khựng lại.

Anh nhớ đến lời cụ: *Đừng nhìn lại.*

Mỗi khi cơn ngứa ập đến, Phi Vũ không đưa tay lên gãi nữa. Thay vào đó, anh cầm lấy chiếc bay, cầm lấy cây thước, tiếp tục làm việc trên những khối gỗ. Anh dồn tất cả sự tập trung vào việc tạo ra những thứ hữu ích cho người dân. Anh muốn dùng thực tại này để đè bẹp những ảo giác đang xâm chiếm não bộ.

Một buổi chiều, đại úy Huy ghé qua làng trên chiếc xe Jeep quen thuộc. Trông anh ta vẫn tràn đầy sinh khí thực tế của một người làm công tác điều tra hình sự. Huy mang đến cho Phi Vũ một tập hồ sơ.

“Vũ, đây là kết quả xác minh cuối cùng về vụ hỏa hoạn ở khu dinh thự cũ và hồ sơ các nạn nhân. Mọi thứ đã khép lại một cách chính thức trên giấy tờ. Anh giờ đã là một công dân hoàn toàn tự do, không còn liên quan gì đến những vụ án treo nữa.”

Phi Vũ nhận tập hồ sơ, ngón tay anh chạm vào bìa giấy nhám. Lần đầu tiên, anh không còn thấy tay mình run rẩy. Anh nhìn Huy, rồi nhìn ra phía mặt trời đang dần lặn xuống sau rặng tre làng.

“Cảm ơn anh, Huy. Cảm ơn vì tất cả.”

“Sắc mặt cậu có vẻ không tốt,” Huy nhận xét, nhìn những vết sẹo mới đóng vảy sau gáy Phi Vũ. “Cậu vẫn còn thấy chúng sao?”

Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười thực sự nhẹ lòng. “Thỉnh thoảng tôi vẫn thấy, thỉnh thoảng tôi vẫn đau. Nhưng tôi biết chúng không có thật.”

Huy vỗ vai anh: “Quá khứ giống như một cái hang tối. Cậu bước ra ngoài rồi, nhưng đôi khi mắt cậu vẫn chưa thích nghi được với ánh sáng. Cứ từ từ thôi.”

Tối hôm đó, Phi Vũ ngồi một mình dưới hiên nhà. Linh Chi mang ra cho anh một đĩa bánh nếp thơm mùi lúa mới. Cô lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, không còn vẻ lo âu tột độ như đêm mưa hôm trước.

“Anh còn thấy nó không?” Linh Chi hỏi khẽ.

Phi Vũ im lặng hồi lâu, rồi khẽ lắc đầu. “Nó vẫn ‘muốn’ hiện lên, Chi ạ. Nhưng tôi đã chọn không nhìn thấy nó nữa.”

Anh cầm một chiếc gương nhỏ, định soi một lần cuối. Nhưng khi vừa đưa gương lên, anh chợt khựng lại, rồi mỉm cười ném nó sang một bên. Anh không cần gương để biết mình là ai nữa. Dòng họ Trần Phi có thể đã tàn lụi trong tội lỗi, nhưng anh – Trần Phi Vũ – đang sống, bằng chính hơi thở và ý chí của một con người tự do.

Dưới ánh trăng thanh bình của làng Cổ Nguyệt, nỗi sợ hãi cuối cùng cũng chịu buông tha cho linh hồn anh. Cú lừa của tâm trí dù có tinh vi đến đâu, cũng không thể tồn tại mãi trước một trái tim đã tìm thấy hướng đi của mình.

Vết bớt nhện đỏ ấy đã thực sự chết, ngay trong khoảnh khắc anh quyết định không bao giờ chạm tay vào nó một lần nào nữa. Bình minh ngày mai, chắc chắn sẽ là một ngày nắng đẹp thực sự.

Phi Vũ tựa đầu vào cột hiên, hít sâu mùi vị của đất mặn, của lá cỏ và của tự do. Đã đến lúc, kiến trúc sư Phi Vũ bắt đầu xây dựng bản thiết kế quan trọng nhất đời mình: một tương lai không còn lời nguyền.

Tiếng cụ Mười ho húng hắng ở buồng trong, tiếng dế kêu ri ri dưới chân tường, tất cả tạo nên một bản nhạc bình dị đến nghẹt thở. Cõi âm lùi xa, dương gian thực tại đã trở lại vẹn nguyên trong từng nhịp đập nơi lồng ngực anh. Anh nhắm mắt lại, lần đầu tiên trong mười mấy năm qua, anh có một giấc ngủ không mộng mị, không nhện đỏ, và không nỗi sợ nào có thể chạm đến.

Câu chuyện về lời nguyền có lẽ đã kết thúc, nhưng câu chuyện về sự chữa lành của một con người sau giông bão, thì giờ đây mới thực sự bắt đầu. Ở đó, không có chỗ cho những cú lừa của bóng tối, chỉ có ánh sáng của niềm tin đang rạng rỡ từng ngày trên làng quê Cổ Nguyệt yên bình.

Phi Vũ đã thực sự trở về. Trở về từ cõi chết, và trở về với chính bản thân mình.

Đêm trôi đi, rặng tre xì xào trong gió, như thể chúng cũng đang hát một bài ca khép lại những oan khiên nghìn năm, để lại sau lưng một dòng họ chỉ còn tồn tại trong những trang nhật ký cũ nát, còn con người họ Trần cuối cùng, đang mỉm cười chào đón ngày mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8