Lời Nguyền Của Dòng HọChương 192: Cuộc chiến tâm linh tại đô thị
**CHƯƠNG 192: CUỘC CHIẾN TÂM LINH TẠI ĐÔ THỊ**
Thành phố về đêm không bao giờ thực sự ngủ yên. Dưới những ánh đèn neon rực rỡ và nhịp sống hối hả của dòng người qua lại, một mạng lưới khác đang âm thầm vận hành—một mạng lưới của oán khí, của những đường địa mạch bị băm vằn và những linh hồn lạc lối bị kẹt giữa các khe hở của bê tông và cốt thép.
Trần Phi Vũ đứng trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng đối diện với Gold Tower. Gió đêm lồng lộng thổi tung vạt áo khoác đen của anh, nhưng dường như nó không thể xua tan đi cái nóng rực từ vết bớt hình nhện sau gáy. Kể từ khi rời khỏi lãnh địa của họ Lý, thực thể ký sinh ấy đã thay đổi. Nó không còn cào cấu đòi máu như một con thú đói, mà chuyển sang một trạng thái rung động kỳ lạ, như thể nó đang cộng hưởng với hơi thở của tòa tháp chọc trời phía trước.
“Kiến trúc chi tâm…” Phi Vũ lẩm bẩm, bàn tay siết chặt cuộn giấy da cũ kỹ mà Lý Huyền Cơ đã trao.
Trong đôi mắt anh lúc này, Gold Tower không còn là một công trình kiến trúc đạt giải quốc tế với lớp kính phản quang hào nhoáng. Qua nhãn quan của một kiến trúc sư đã thức tỉnh tâm pháp dòng họ Lý, tòa tháp ấy hiện lên như một cái đinh sắt khổng lồ, đóng thẳng vào tử huyệt của thành phố. Những sợi tơ huyết từ đỉnh tháp tỏa ra như mạng nhện, nối liền với các công trình vệ tinh xung quanh, tạo thành một thiên la địa võng nhằm thu giữ sinh khí của hàng triệu người dân bên dưới.
– Vũ, anh nhìn thấy gì rồi? – Giọng của Linh Chi vang lên bên cạnh.
Cô đứng đó, đôi mắt đã không còn phải che sau lớp kính râm. Đôi mắt ấy trong vắt nhưng sâu thẳm, đồng tử thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng bạc. Cô nhìn về phía Gold Tower, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt.
– Những sợi chỉ… – Linh Chi run giọng – Có quá nhiều linh hồn bị trói buộc vào đó. Họ không phải ma quỷ, họ là những người đang sống nhưng bị rút dần dương khí. Vương Vĩnh Thái đang muốn dùng toàn bộ thành phố này để làm vật tế.
Cách đó vài bước, Đại úy Huy đang kiểm tra lại khẩu súng tiêu chuẩn và lắp thêm một băng đạn đặc biệt—những viên đạn bạc đã được ngâm qua máu gà trống và chu sa. Chiếc kính Minh Cảnh gài trên túi áo anh thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng bíp trầm đục, báo hiệu nồng độ oán khí vượt ngưỡng cho phép.
– Lực lượng chi viện của Cục Quản Lý hiện tượng lạ đang bị chặn lại ở các cửa ngõ phía Tây. – Huy nói, giọng đanh thép nhưng không giấu nổi sự lo lắng – Họ Mạc đã tung ra “Vạn Linh Kỳ”, tạo thành một màn sương mù bao quanh khu vực quận trung tâm. Trong mắt người thường, đây chỉ là một đợt ô nhiễm không khí nặng, nhưng thực chất là một trận đồ quỷ quyệt. Chúng ta đơn độc rồi.
Phi Vũ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng:
– Không đơn độc. Chúng ta có bản vẽ gốc.
Anh trải cuộn giấy da ra trên mặt xi măng. Bản vẽ hiện lên những đường nét uốn lượn như rồng bay phượng múa, mô tả một công trình cổ mang tên Uẩn Kim Đường. Điều kinh ngạc là khi đặt bản vẽ này dưới ánh trăng, các nét vẽ bắt đầu chuyển động, chồng khít một cách hoàn hảo lên sơ đồ mặt bằng của Gold Tower.
– Cha tôi đã nhìn thấy trước điều này. – Vũ chỉ vào một điểm nằm ở tầng hầm thứ tư của tòa nhà – Gold Tower được xây dựng trên nền cũ của một miếu thờ cổ mà tổ tiên họ Trần từng trấn yểm. Điểm Nhãn nằm ở đó. Nếu phá vỡ được nó, toàn bộ trận pháp mạng nhện sẽ sụp đổ.
Đúng lúc đó, không gian xung quanh họ đột ngột vặn vẹo. Một mùi tanh tao của xác thối đan xen với mùi hăng nồng của hóa chất công nghiệp xộc tới. Từ những bóng tối ở góc sân thượng, những hình thù dị dạng bắt đầu bò ra. Chúng mặc những bộ âu phục rách nát, gương mặt phẳng lì không có ngũ quan, chỉ có một cái miệng đầy răng nhọn hoắt nằm ngang giữa mặt.
– “Vô Diện Quỷ” của họ Mạc. – Huy hét lớn, lập tức rút súng – Chúng đến rồi!
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Viên đạn bạc xuyên qua trán con quỷ dẫn đầu, đốt cháy nó thành một đống tro đen giữa không trung. Nhưng ngay lập tức, hàng chục con khác từ dưới lan can leo lên, tiếng móng tay sắc nhọn cào trên tường bê tông nghe rợn tóc gáy.
Linh Chi khẽ vung tay, những sợi chỉ tơ linh hồn màu bạc từ đầu ngón tay cô bay ra, đan thành một vòng bảo vệ xung quanh ba người. Mỗi khi một con quỷ chạm vào sợi chỉ, nó lại gào lên đau đớn khi linh thể bị thiêu rụi.
– Vũ! Anh tập trung vào bản vẽ đi! Để bọn này cho chúng tôi! – Linh Chi hét lớn.
Phi Vũ nhắm mắt lại. Anh không nhìn bằng mắt thường nữa. Anh vận dụng tâm pháp “Kiến trúc chi tâm”, để linh hồn mình hòa vào nhịp đập của tòa nhà dưới chân. Trong bóng tối của ý thức, anh thấy những bức tường bê tông bắt đầu trở nên trong suốt. Anh thấy những dòng oán khí chảy như máu trong các ống dẫn kỹ thuật, anh thấy những dầm thép chính là những bộ xương khô khổng lồ đang rên rỉ dưới áp lực tâm linh.
Đứa trẻ sau gáy anh đột ngột cười ré lên. Nhưng lần này, Phi Vũ không còn sợ hãi. Anh dùng ý chí trấn áp nó, bắt nó phải phục vụ cho mục đích của mình. Cái Huyết Ấn hình nhện bắt đầu lan tỏa nhiệt lượng, biến thành những sợi thần kinh tâm linh nối dài từ gáy anh vào kết cấu của tòa nhà.
– Tôi tìm thấy rồi. – Vũ mở mắt, đôi đồng tử đã chuyển sang màu đỏ rực – Chúng ta không cần vào bằng cửa chính. Tòa nhà này có một “tử lộ” nằm ở trục thang máy phía Đông. Đó là nơi khí quỷ hội tụ nhưng cũng là điểm yếu nhất trong hệ thống kết cấu phong thủy của Vương Vĩnh Thái.
Huy quăng một quả lựu đạn khói về phía đám quỷ đang tràn tới, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi.
– Đi!
Cả ba lao ra khỏi sân thượng, đu dây xuống một ban công ở tầng 50 của Gold Tower. Ngay khi tiếp đất, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy họ. Ánh đèn hành lang chớp nháy liên hồi. Ở đây, thực tại và ảo ảnh đã trộn lẫn vào nhau. Những bức tranh treo tường dường như đang dõi theo họ, những cánh cửa văn phòng bằng gỗ gõ ra những tiếng “cộc… cộc…” nhịp nhàng như nhịp tim của một kẻ sắp chết.
– Cẩn thận, oán khí ở đây đủ để khiến một người bình thường phát điên trong vòng ba phút. – Huy cảnh báo, tay vẫn không rời cò súng.
Đột nhiên, từ phía cuối hành lang dài dằng dặc, một bóng người mặc váy cưới trắng toát lướt đi trong màn sương mù mờ ảo. Linh Chi khựng lại, hơi thở dồn dập:
– Là… là Bà Chúa Không Mặt?
– Không. – Phi Vũ nắm chặt thanh đoản kiếm Trấn Hồn – Đó là một tàn niệm được Vương Vĩnh Thái nuôi dưỡng từ máu của người họ Trần. Bà ta là cái bẫy.
Bóng ma váy cưới quay đầu lại. Quả thật, bà ta không có mặt, nhưng từ vị trí lẽ ra là đôi mắt, những dòng máu đen không ngừng tuôn chảy, rơi xuống sàn nhà tạo thành những lỗ hổng mục nát. Bà ta rít lên một tiếng kinh hoàng, âm thanh ấy không lọt vào tai mà xuyên thẳng vào não bộ, khơi gợi lại tất cả những tội lỗi và nỗi đau của gia tộc Trần Phi.
Phi Vũ thấy mình đứng trước bàn thờ tổ tiên ở làng Cổ Nguyệt. Anh thấy cha mình đang quỳ đó, cổ họng bị một sợi chỉ đỏ siết chặt. Anh thấy chú Khang đang cười ngạo nghễ với gương mặt đẫm máu.
“Chấp nhận đi… Phi Vũ… dòng máu của ngươi là dòng máu bẩn thỉu… ngươi là một phần của chúng ta…” – Tiếng thì thầm vang lên bên tai.
– Câm miệng! – Phi Vũ gầm lên. Anh đưa thanh Trấn Hồn lên ngang mặt, dùng ngón tay vuốt dọc theo lưỡi kiếm, để máu từ lòng bàn tay thấm vào những cổ tự khắc trên thân kiếm – Ta không phải là nô lệ của quá khứ. Ta là kiến trúc sư sẽ đập tan cái hầm ngục này!
Một luồng ánh sáng vàng kim bùng phát từ thanh kiếm, xé toạc màn ảo ảnh. Phi Vũ lao về phía bóng ma váy cưới, thanh kiếm chém một đường vòng cung mạnh mẽ. Nhưng ngay khi lưỡi kiếm sắp chạm vào, bóng ma tan biến thành một đám khói đen, thay vào đó là một bóng người cao lớn, đạo mạo với bộ âu phục đắt tiền.
Vương Vĩnh Thái.
Hắn đứng đó, tay cầm một chiếc đầu gậy hình sọ nhện bằng vàng, khuôn mặt tràn đầy sự khinh bỉ.
– Cháu trai của Trần Vĩnh Sơn… quả nhiên có chút bản lĩnh. – Thái cười nhạt, âm thanh vang vọng khắp hành lang tòa nhà – Nhưng ngươi có biết vì sao cha ngươi lại phải chết không? Không phải vì lời nguyền, mà vì ông ta quá yếu đuối. Ông ta sở hữu Kiến Trúc Chi Tâm nhưng lại muốn dùng nó để bảo vệ lũ kiến cỏ này thay vì trị vì chúng.
– Ngươi không xứng đáng nhắc đến cha ta. – Vũ gằn giọng.
– Xứng đáng hay không, do kết quả định đoạt. – Vương Vĩnh Thái đưa tay lên, những sợi chỉ tơ huyết xung quanh bắt đầu co rút lại – Các ngươi tưởng đến được tầng hầm là xong sao? Toàn bộ tòa tháp này đã được kích hoạt. Chỉ cần 15 phút nữa, khi mặt trăng lên đến đỉnh đầu, toàn bộ sinh mệnh trong thành phố này sẽ trở thành năng lượng để khởi động lại vòng quay của lời nguyền vĩnh cửu. Và người kế thừa vị trí chủ nhân mới của thành phố âm phủ này… sẽ là ta.
Huy lập tức nổ súng, nhưng những viên đạn bị một bức tường vô hình ngăn lại trước mặt Vương Vĩnh Thái. Hắn khẽ búng tay, một luồng áp lực cực lớn hất văng Huy và Linh Chi vào tường.
– Linh Chi! – Phi Vũ hét lớn.
Anh thấy Linh Chi nằm gục, khóe miệng rỉ máu, nhưng đôi mắt âm dương của cô vẫn nhìn trừng trừng về phía trần nhà. Cô run rẩy chỉ tay lên:
– Vũ… không phải dưới đất… Điểm Nhãn thực sự không phải ở tầng hầm… Nó ở đây… ngay trên đầu chúng ta… Hắn đã đảo ngược toàn bộ sơ đồ phong thủy!
Phi Vũ giật mình nhìn lên. Với “Kiến trúc chi tâm”, anh nhận ra một sự thật kinh khủng: Gold Tower không phải là một chiếc đinh đóng xuống đất, mà là một con dao treo ngược. Vương Vĩnh Thái đã dùng tà thuật để lật ngược cấu trúc địa mạch, biến trần của tầng 50 này thành nơi tụ khí của toàn bộ linh hồn từ bên dưới lên.
– Khá khen cho đôi mắt của con nhỏ đó. – Thái lạnh lùng nói – Nhưng đã quá muộn.
Hắn vung gậy, một đàn nhện đen kịt, to bằng bàn tay, từ những khe hở của tường trần tuôn ra như thác đổ. Chúng không phải là sinh vật sống, mà là những khối oán khí đặc quánh được nặn thành hình thù đáng sợ.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, đứa trẻ sau gáy Phi Vũ bất ngờ gào khóc thảm thiết. Nhưng đó không phải tiếng khóc của ác quỷ, mà là tiếng kêu cứu. Phi Vũ chợt nhận ra điều gì đó từ bản vẽ của Lý Huyền Cơ. Những nét vẽ di động kia… chúng đang chỉ ra sự đối xứng.
*Nếu hầm mộ là âm, thì trần cao chính là dương. Muốn giải âm, phải diệt dương tại chỗ.*
– Huy! Linh Chi! Giữ chân hắn 3 phút! – Phi Vũ hét lớn, anh bắt đầu leo lên những đường ống thông gió phía trên với một tốc độ phi thường.
Huy nén đau đớn đứng dậy, anh lôi từ trong ngực áo ra một chiếc phù chú bằng vàng—vật trấn môn của gia đình anh mà cha anh đã để lại.
– Vương Vĩnh Thái, đại diện cho pháp luật và đạo trời, tao bắt giữ mày tại đây!
Chiếc phù chú bùng cháy một ngọn lửa trắng thuần khiết. Huy lao vào cuộc cận chiến với Thái, dùng sức mạnh của người thường đối đầu với kẻ sở hữu tà lực đỉnh cao. Linh Chi cũng ngồi dậy, cô dùng hết sức lực cuối cùng để dệt một tấm lưới linh hồn bạc, bao phủ lấy căn phòng để ngăn không cho đàn nhện của Thái tiến tới chỗ Phi Vũ.
Trên những thanh xà gồ thép cao tít, Phi Vũ cảm nhận được toàn bộ rung động của tòa tháp. Anh thấy mạch máu của mình đang nóng lên cùng với nhịp đập của Gold Tower. Đứa trẻ sau gáy anh bắt đầu nhô hẳn ra khỏi lớp da, nó cắn vào cổ anh, máu chảy ra không phải màu đỏ mà là màu đen óng ánh.
“Kiến trúc không chỉ là những khối đá vô tri…” – Tiếng của cha anh vang vọng trong ký ức – “Nó là hơi thở của con người gắn liền với đất đai. Hãy dùng trái tim của con để tìm thấy sự sống giữa cái chết.”
Phi Vũ áp lòng bàn tay đẫm máu vào một thanh dầm chính ngay phía trên vị trí của Vương Vĩnh Thái. Anh nhắm mắt, dồn toàn bộ trí tuệ kiến trúc và sức mạnh tâm linh của Huyết Ấn vào một điểm duy nhất.
– Phá! – Vũ thét lên.
Một luồng sóng xung kích tâm linh cực lớn tỏa ra từ bàn tay anh. Đó không phải là một vụ nổ vật lý, mà là sự phá vỡ cấu trúc phong thủy. Những sợi tơ huyết đang rung lên bần bật đột ngột đứt lìa. Toàn bộ Gold Tower rùng mình kinh hoàng, những tấm kính cường lực bắt đầu vỡ vụn, rơi xuống như những cơn mưa ánh sáng trong đêm.
Vương Vĩnh Thái đang đắc thắng thì đột ngột khựng lại. Hắn nôn ra một ngụm máu lớn đen ngòm. Trận pháp phản phệ mạnh mẽ đến mức cánh tay cầm gậy của hắn khô héo lại ngay lập tức.
– Không… không thể nào! Làm sao ngươi biết được Điểm Nhãn nằm ở trục chính của cấu trúc chịu lực?! – Thái gào lên trong đau đớn.
– Bởi vì ngươi là kẻ dùng tà thuật, còn ta là một kiến trúc sư. – Phi Vũ buông tay khỏi thanh xà, đáp xuống sàn nhà một cách nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Gương mặt anh lúc này tái nhợt nhưng đôi mắt tràn đầy chính khí – Ngươi đã bỏ qua yếu tố cơ bản nhất của một công trình: sự cân bằng. Khi ngươi muốn chiếm lấy mọi thứ, ngươi đã tự tay tạo ra điểm yếu nhất của mình.
Trận pháp mạng nhện hoàn toàn sụp đổ. Những linh hồn bị giam giữ bắt đầu thoát ra khỏi những sợi chỉ, biến thành những đóm sáng trắng bay vút lên bầu trời thành phố, xóa tan màn sương mù u ám của họ Mạc.
Vương Vĩnh Thái rú lên, thân thể hắn bắt đầu bị những con nhện do chính hắn tạo ra quay lại cắn xé. Hắn loạng choạng lùi lại, nhìn về phía Phi Vũ với ánh mắt vừa hận thù vừa kinh sợ:
– Họ Mạc… sẽ không tha cho ngươi… Trận chiến này… chỉ mới bắt đầu thôi… Trần… Phi… Vũ…
Một hố đen oán khí đột ngột mở ra dưới chân Thái, nuốt chửng hắn vào bóng tối sâu thẳm trước khi Huy kịp còng tay hắn.
Im lặng bao trùm lấy tầng 50.
Phi Vũ ngã quỵ xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Vết bớt sau gáy anh thu nhỏ lại thành một hình xăm mờ nhạt, nhưng nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Anh nhìn sang Huy đang mệt mỏi tựa lưng vào tường, và Linh Chi đang mỉm cười nhẹ nhõm dù gương mặt đầy những vết xước.
Ngoài kia, thành phố bắt đầu sáng lên những tia sáng của bình minh. Gold Tower vẫn đứng đó, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một khối bê tông lạnh lẽo, đã mất đi cái linh hồn tà ác của nó.
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn lên bầu trời xa xăm. Anh biết Vương Vĩnh Thái chỉ là một quân cờ trong ván cờ lớn hơn của họ Mạc. Lời nguyền của dòng họ Trần đã tạm lắng xuống, nhưng một cuộc chiến mới, quy mô hơn, liên quan đến vận mệnh của cả địa mạch quốc gia như lời Lý Huyền Cơ đã nói, thực sự đã lộ diện.
– Vũ, anh ổn chứ? – Linh Chi tiến lại, nắm lấy bàn tay lạnh giá của anh.
Phi Vũ gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại nhìn về hướng ngôi làng Cổ Nguyệt xa xôi.
– Chúng ta đã thắng trận này, nhưng kẻ thù thực sự vẫn còn nấp trong bóng tối. Lời nguyền không còn là sợi dây xích, nó đã trở thành vũ khí của tôi.
Huy đứng dậy, phủi bụi trên bộ cảnh phục đã sờn rách, anh nhìn ra thành phố đang dần tỉnh giấc:
– Ít nhất thì sáng nay, hàng triệu người này vẫn có thể thức dậy và uống một tách cà phê mà không biết họ vừa được cứu mạng. Đó chẳng phải là mục tiêu của chúng ta sao?
Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi sau bao ngày u tối. Anh đứng dậy, cuộn lại bản vẽ của cha mình. Trong tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại, anh cảm nhận được một nguồn sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản—sức mạnh của người kiến trúc sư đang bảo vệ linh hồn cho những công trình của nhân gian.
Thành phố hiện đại với những khối bê tông chọc trời dường như đã bớt đi vẻ lạnh lùng. Nhưng Phi Vũ biết, trong những khe hở của sự văn minh đó, bóng tối luôn chờ chực. Và anh, cùng với những đồng đội của mình, sẽ luôn ở đó—những người gác đêm giấu mặt của một đô thị linh dị.
Cuộc hành trình từ làng quê nghèo đến đỉnh cao của danh vọng và những góc tối của tà thuật đã đưa Trần Phi Vũ đi quá xa so với dự tính ban đầu. Nhưng lúc này đây, khi đối mặt với ánh bình minh, anh hiểu rằng: Lời nguyền thực sự không nằm ở dòng máu, mà nằm ở sự lựa chọn của mỗi con người. Và anh đã chọn cách đối mặt thay vì chạy trốn.
Phía trước, họ Mạc đang chờ đợi với những âm mưu kinh thiên động địa. Nhưng Trần Phi Vũ không còn là một kiến trúc sư gầy gò yếu đuối nữa. Anh là người mang Huyết Ấn, người nắm giữ “Kiến trúc chi tâm”, và là kẻ sẽ kết thúc mọi oán nghiệp kéo dài hàng thế kỷ của dòng họ Trần.
“Cha, hãy nhìn con.” – Anh thầm nghĩ, ánh mắt rực sáng trong tia nắng đầu tiên của ngày mới.
Phía sau gáy anh, thực thể hình nhện dường như cũng đang ngủ yên, chờ đợi trận chiến định mệnh sắp tới. Một trang mới đã mở ra, rực rỡ và đẫm máu hơn bao giờ hết.