Lời Nguyền Của Dòng HọChương 194: Trận pháp bằng đèn Led và tần số âm thanh
Thành phố về đêm không bao giờ thực sự ngủ, nó chỉ thay lớp áo lộng lẫy ban ngày bằng một tấm màn nhung đen đặc quánh khói bụi và ánh đèn màu. Đứng từ ban công căn hộ tầng 35 nhìn xuống, Trần Phi Vũ cảm nhận được một sự rùng mình chạy dọc sống lưng. Dưới kia, những dòng xe cộ nối đuôi nhau như những dòng huyết quản đỏ rực chảy giữa các khối bê tông cốt thép. Đối với người bình thường, đó là sự phồn hoa. Đối với một kiến trúc sư kiêm kẻ thừa kế lời nguyền như anh, đó là một đại trận pháp khổng lồ đang không ngừng nuốt chửng linh khí của trời đất.
“Anh lại đang nhìn ‘luồng khí’ đó à?”
Tiếng của Linh Chi vang lên sau lưng. Cô bước đến bên cạnh anh, đôi mắt âm dương giấu sau lớp kính râm sẫm màu dù trong phòng chỉ có ánh đèn vàng dịu. Sắc mặt cô tái nhợt, nhưng đôi môi vẫn mím chặt lộ rõ sự kiên định.
Phi Vũ thở dài, xoay người lại chỉ vào bản đồ kỹ thuật số đang hiển thị trên màn hình máy tính lớn giữa phòng. Đó là sơ đồ mặt bằng của Gold Tower – tòa tháp biểu tượng mới của giới tài chính, cũng là nơi mà Trần Minh Triết vừa chỉ điểm.
“Nhìn vào đây đi,” Phi Vũ nói, giọng trầm xuống. “Bát Long Hấp Thuật đời cũ chỉ dựa vào thế đất và dòng nước. Nhưng kẻ thiết kế Gold Tower đã đưa nó lên một tầm cao mới. Hắn không cần rồng thật, hắn tạo ra ‘hỏa long’ bằng cáp quang và hệ thống đèn Led.”
Trần Minh Triết bước ra từ trong bóng tối của hành lang, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng đời mới nhất. Anh ta nhếch môi cười, một nụ cười không có chút ấm áp nào của người cùng dòng họ. “Phi Vũ nói đúng. Thời thế thay đổi rồi. Những con quỷ ngày nay không còn trốn trong hầm mộ ẩm ướt nữa, chúng trú ngụ ngay trong các máy chủ xử lý dữ liệu đám mây. Mạc Thiên chỉ là kẻ tiên phong thất bại, kẻ đứng sau thực sự tại Gold Tower mới là nghệ nhân bậc thầy của thứ tà thuật công nghệ này.”
Linh Chi run nhẹ: “Hèn chi… khi nhìn về phía tòa tháp đó, em không thấy khói đen hay oán khí bốc lên như ở làng Cổ Nguyệt. Em chỉ thấy một vùng nhiễu loạn… như thể hình ảnh bị vỡ vụn ra vậy.”
Phi Vũ gật đầu, ngón tay anh lướt trên bàn phím, phóng to khu vực tầng kỹ thuật của Gold Tower. “Đúng thế. Đó là vì chúng sử dụng tần số âm thanh để xóa nhòa nhận thức. Linh Chi, mắt em thấy được vong hồn vì em bắt được tần số của cõi âm. Nhưng nếu kẻ đó dùng sóng hạ âm để chèn ép, em sẽ không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì cho đến khi nó bóp nát trái tim em.”
Đêm đó, họ xuất phát.
Gold Tower sừng sững giữa quận trung tâm như một thanh kiếm bạc đâm toạc bầu trời. Không có tiếng chiêng trống, không có mùi nhang tàn hôi thối. Thay vào đó là mùi hương liệu nhân tạo đắt tiền và tiếng rầm rì không nghỉ của hệ thống điều hòa công nghiệp.
Ở cửa sảnh, Đại úy Huy đã đứng đợi sẵn. Sắc mặt Huy lúc này trông rất lạ. Dưới ánh đèn neon xanh loét của sảnh chờ, nước da của anh ta có một độ bóng nhầy nhụa không tự nhiên. Huy không chào hỏi, chỉ lẳng lặng gật đầu rồi dẫn cả nhóm đi vào thang máy dành riêng cho VIP.
Thang máy vọt lên với tốc độ xé gió. Phi Vũ cảm nhận rõ rệt áp suất thay đổi, nhưng cùng với đó là một cảm giác áp bức về mặt linh hồn. Khi con số hiển thị đến tầng 88, thang máy dừng lại.
“Chào mừng đến với Trận Pháp Quang Phổ,” Minh Triết khẽ nói khi cửa thang máy mở ra.
Hiện ra trước mắt họ không phải là một văn phòng xa hoa, mà là một không gian hình bát giác rộng hàng ngàn mét vuông. Toàn bộ sàn nhà và trần nhà được phủ bằng những tấm kính đen tuyền. Chạy dọc theo các cạnh của bát giác là hàng triệu dải đèn Led đang nhấp nháy theo một nhịp điệu cực kỳ khó chịu.
Phi Vũ lập tức rút từ trong túi ra một thiết bị đo sóng âm cầm tay. Kim đồng hồ ngay lập tức nhảy vọt vào vùng đỏ, đồng thời phát ra tiếng tít tít dồn dập.
“18.9 Hertz,” Phi Vũ nghiến răng nói. “Tần số của bóng ma. Nó trùng với tần số cộng hưởng của nhãn cầu con người, khiến người ta sinh ra ảo giác và sự kinh hoàng tột độ.”
Linh Chi loạng choạng, cô tháo kính râm ra. Đôi mắt âm dương của cô lúc này đang tràn ra những tia máu li ti. “Vũ… em không thấy quỷ… nhưng em thấy những luồng ánh sáng đang thắt thòng lọng quanh cổ chúng ta!”
Trong ánh đèn Led rực rỡ đang chuyển màu từ tím sang hồng ngoại, một bóng người dần hiện ra ở trung tâm trận pháp. Đó là một người đàn ông mặc bộ vest may đo tinh xảo, mái tóc bạc trắng vuốt ngược ra sau. Ông ta không ngồi trên pháp đàn, mà ngồi trước một dãy gồm 12 màn hình siêu rộng, những ngón tay gầy guộc như xương gà lướt nhanh trên bảng điều khiển âm thanh chuyên nghiệp.
“Kẻ kế thừa họ Trần cuối cùng cũng đến,” người đàn ông không quay đầu lại, giọng ông ta vang lên qua hệ thống loa âm trần cực đại, nghe như tiếng đá mài vào nhau. “Ta là Mạc Chấn. Các ngươi vừa giết đứa cháu kém cỏi của ta ở Diamond Plaza, điều đó khiến ta khá hài lòng. Phế vật thì nên bị loại bỏ.”
Mạc Chấn xoay ghế lại. Đôi mắt ông ta hoàn toàn không có con ngươi, chỉ là hai đốm sáng trắng nhạt như màn hình tivi bị mất tín hiệu.
“Phi Vũ, cậu là kiến trúc sư, cậu có thấy vẻ đẹp của nơi này không?” Mạc Chấn giang tay ra. “Không cần máu tươi hiến tế, không cần chôn sống người làm Thần giữ của. Chỉ cần mỗi ngày, hàng ngàn nhân viên ở dưới kia bị stress, bị bóc lột, sự oán hận của họ được số hóa thành năng lượng qua mạng nội bộ, truyền lên đây. Ta dùng tần số âm thanh để cô đặc chúng lại. Đây là mỏ quặng linh hồn bất tận nhất mà tổ tiên chúng ta chưa bao giờ mơ tới.”
“Đồ điên!” Linh Chi hét lên.
Phi Vũ nắm lấy vai Linh Chi để giữ cho cô đứng vững. Anh nhận ra những dải đèn Led trên sàn nhà không phải đặt ngẫu nhiên. Chúng được bố trí theo đúng sơ đồ của ‘Thiên Ma Huyết Lệnh’, nhưng thay vì dùng máu gà trống để vẽ, kẻ này dùng ánh sáng màu hồng ngoại – thứ mà mắt thường không thấy nhưng cơ thể lại hấp thụ.
“Huy! Bắt lấy ông ta!” Phi Vũ ra lệnh.
Nhưng Huy không cử động. Vị Đại úy đứng sững như một bức tượng, vết bớt sau gáy anh ta bắt đầu cựa quậy, những cái chân nhện đen sẫm bò ra khỏi cổ áo, bám chặt lấy vùng da quanh mang tai. Huy nhìn Mạc Chấn với một sự khao khát điên cuồng.
“Năng lượng này…” Huy lầm bầm, giọng anh ta đã biến đổi hoàn toàn. “Nó… nó nguyên chất quá.”
“Huy! Anh tỉnh lại đi!” Phi Vũ hét lớn, anh định lao đến nhưng Minh Triết đã ngăn lại.
“Đừng qua đó, cậu ta đã bị tần số của tòa tháp này ‘đồng hóa’ rồi,” Minh Triết lạnh lùng nói, rồi từ trong ngực áo rút ra một vật phẩm kỳ lạ: Một chiếc ổ cứng SSD có bọc bằng vải đỏ dán bùa vàng.
Mạc Chấn cười lớn: “Trần Minh Triết, ngươi nghĩ thứ đạo pháp nửa mùa đó chống lại được ta sao? Hãy nếm thử ‘Bách Quỷ Dạ Hành’ phiên bản 4.0!”
Dứt lời, Mạc Chấn nhấn một phím Enter lớn trên bảng điều khiển.
Ngay lập tức, toàn bộ tòa nhà Gold Tower rung chuyển. Những dải đèn Led vốn đang chuyển động nhịp nhàng bỗng lóe lên ánh sáng đỏ rực đầy chết chóc. Từ các khe thông gió, những bóng đen lờ mờ bắt đầu tuôn ra. Chúng không phải là ma quỷ theo dạng truyền thống, mà là những thực thể lởm chởm, mang hình dáng của những đoạn mã lập trình bị lỗi, những gương mặt méo mó bị kéo dài ra như thể đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy số.
Linh Chi ngã quỵ xuống sàn, hai tay bịt chặt tai khi tiếng hạ âm tăng cường độ. Phi Vũ cũng cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu nóng rát như có người cầm sắt nung dí vào.
Nhưng trong khoảnh khắc cận kề sự đổ vỡ, tư duy của một kiến trúc sư trong anh lại trỗi dậy. Phi Vũ ép mình phải nhìn thấu qua những ảo giác. Anh nhận ra nhịp nhấp nháy của đèn Led và tiếng rung âm thanh này chính là một cấu trúc toán học.
“Linh Chi! Nghe anh nói không?” Phi Vũ gào lên giữa tiếng gầm rú của loa. “Chúng ta không thể dùng bùa chú truyền thống! Trận pháp này dựa trên sự cộng hưởng âm thanh và ánh sáng. Chúng ta phải tạo ra sự ‘nghịch pha’!”
Anh chụp lấy cái cặp kỹ thuật của mình, lôi ra một thiết bị đặc biệt mà anh đã âm thầm chuẩn bị sau khi rời Diamond Plaza: Một máy phát xung điện từ (EMP) tự chế công suất nhỏ.
“Cái đó không đủ đâu!” Mạc Chấn tự tin nói. “Tòa tháp này có hệ thống chống nhiễu cực mạnh!”
“Tôi không phá hỏng thiết bị của ông,” Phi Vũ nghiến răng, anh quăng thiết bị về phía góc sàn nơi các đường cáp quang giao nhau. “Tôi chỉ thay đổi ‘văn phong’ của nó thôi!”
Phi Vũ không khởi động EMP ngay. Anh lấy từ trong túi ra cây thước đồng gia bảo, vật mà anh đã dùng để hóa giải lời nguyền ở làng Cổ Nguyệt. Anh dùng thước đồng đập mạnh xuống sàn kính, tại đúng một vị trí mà anh tính toán là ‘mắt trận’ của bát quái hiện đại này.
*Rắc!*
Mặt kính không vỡ, nhưng một luồng linh lực từ dòng máu họ Trần thông qua thước đồng chảy vào hệ thống điện của tòa tháp. Cùng lúc đó, anh khởi động máy phát xung điện.
Một sự xung đột khủng khiếp xảy ra. Luồng linh khí cổ xưa và dòng điện cao tần va chạm nhau, tạo ra một làn sóng phản chấn cực mạnh. Những dải đèn Led bắt đầu nhấp nháy loạn xạ. Tiếng hạ âm đang gầm rú bỗng nhiên biến thành những tiếng rít chói tai rồi im bặt.
Mạc Chấn hoảng hốt: “Cái gì? Ngươi đang phá vỡ tần số nền của ta?”
“Đến lúc của em rồi, Linh Chi!” Phi Vũ hét lớn.
Linh Chi như hiểu ý, cô dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi mắt âm dương. Không còn bị nhiễu sóng, cô nhìn thấy rõ thực thể tà ác đang trú ngụ trong chiếc máy chủ trung tâm của Mạc Chấn. Nó là một con quái vật hình người cấu thành từ những sợi dây cáp đồng và những mảnh xương người vụn vặt.
“Phá cho tôi!” Linh Chi gầm lên một tiếng chưa từng thấy. Luồng linh khí từ mắt cô phóng ra, trắng xóa như ánh chớp, xuyên thủng màn hình máy tính chính của Mạc Chấn.
Một tiếng nổ lớn vang lên. Các màn hình nổ tung, bắn ra những tia lửa điện đỏ lòm. Mạc Chấn bị hất văng ra sau, cơ thể lão bắt đầu tan chảy như thể bị một loại axit vô hình ăn mòn.
“Không thể nào… trật tự mới của ta…” Mạc Chấn gào lên tuyệt vọng trước khi biến thành một vũng dịch đen ngòm ngay trên thảm văn phòng cao cấp.
Tuy nhiên, mối nguy hiểm chưa qua đi.
Trong lúc hỗn loạn, Huy – người lúc nãy vẫn đứng bất động – đột nhiên lao đến. Tốc độ của anh ta nhanh đến mức Phi Vũ không kịp phản ứng. Huy chụp lấy chiếc ổ cứng SSD bọc vải đỏ mà Minh Triết đánh rơi, rồi nhảy tót lên bục cửa sổ đã bị vỡ toang của tầng 88.
“Huy! Đừng!” Phi Vũ lao ra, nhưng đã muộn.
Huy đứng trên rìa của tòa tháp, gió đêm thổi lồng lộng qua bộ cảnh phục rách nát. Khuôn mặt anh ta lúc này không còn là của Đại úy Huy chính trực nữa. Những mạch máu đen nổi lên chằng chịt, và vết bớt nhện sau gáy anh ta đang phát sáng rực rỡ, như thể nó đã tìm được vật chủ hoàn hảo.
“Cảm ơn cậu, Phi Vũ,” Huy nói, giọng nói chồng chéo lên nhau giữa tiếng người và tiếng rít của côn trùng. “Tần số của Mạc Chấn quá thô thiển… nhưng nó đã đủ để ‘đánh thức’ những gì bên trong tôi. Sự kết hợp giữa tà thuật cổ xưa và năng lượng hiện đại này… tôi sẽ mang nó về phía bên kia thành phố.”
Nói đoạn, Huy gieo mình xuống khỏi tầng 88.
Linh Chi và Phi Vũ lao đến cửa sổ, nhưng phía dưới chỉ là những tầng mây xám và ánh đèn đô thị xa xăm. Huy đã biến mất trong màn đêm, mang theo bí mật về cuộc cách mạng linh dị mà dòng họ Mạc đang thực hiện.
Trần Minh Triết bước đến cạnh họ, lạnh lùng nhìn xuống vực sâu: “Chúng ta đã ngăn được một buổi hiến tế quy mô lớn, nhưng cái giá là tạo ra một con quỷ còn đáng sợ hơn. Huy đã không còn là cảnh sát nữa rồi.”
Phi Vũ nắm chặt cây thước đồng đến mức bàn tay rớm máu. Anh nhìn tòa tháp Gold Tower đang tối đen dần khi hệ thống điện dự phòng bị sập. Anh đã đúng, lời nguyền đang tiến hóa. Nó không còn chỉ nằm trong máu thịt của họ Trần, mà nó đang len lỏi vào từng bảng mạch điện tử của cả thế giới này.
“Linh Chi, chúng ta phải đi thôi,” Phi Vũ nói, giọng khàn đặc. “Cuộc điều tra về mẹ tôi… có lẽ nằm ở nơi Huy đang đến.”
“Nơi đâu?” Linh Chi lo lắng hỏi.
Phi Vũ nhìn về phía tây thành phố, nơi có khu trung tâm dữ liệu khổng lồ vừa được khánh thành. “Vùng đất chết mới. Nơi mà mọi linh hồn của thành phố này đều được lưu trữ bằng số hóa.”
Gió đêm rít qua kẽ răng tòa tháp, nghe như tiếng cười nhạo của Bà Chúa Không Mặt đang vang lên từ một chiều không gian khác, hả hê trước sự mục nát của thế giới văn minh mà con người hằng tự hào. Chiến tranh giữa máu thịt và máy móc chỉ mới vừa bắt đầu lượt trận đầu tiên.