Lời Nguyền Của Dòng HọChương 196: Sự hy sinh của Linh Chi
Mưa tầm tã giội xuống những tàn tích còn sót lại của tòa tháp Titan. Khói xám lẫn trong hơi nước mờ mịt tạo nên một khung cảnh liêu trai giữa lòng thành phố hiện đại. Trần Phi Vũ bước đi loạng choạng, cánh tay anh vắt qua vai Minh Triết, người cũng đang thở dốc vì vết thương ở sườn vẫn đang rỉ máu. Đi bên cạnh họ là Linh Chi. Cô không nhìn thấy gì, nhưng bàn tay gầy mảnh của cô luôn chạm khẽ vào vạt áo Phi Vũ, dẫn dắt anh qua những hố sâu và mảnh kính vỡ bằng một loại trực giác vượt xa thị giác thông thường.
Sau lưng họ, tòa cao ốc từng là biểu tượng của quyền lực và tri thức nay chỉ còn là một cái xác không hồn. Nhưng thứ đáng sợ nhất không nằm ở đống đổ nát đó.
Vết bớt hình nhện sau gáy Phi Vũ lúc này không còn đau đớn như bị kim châm, mà nó tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Ánh sáng màu bạc lạ lẫm rỉ ra từ dưới lớp da, xuyên qua những thớ thịt xanh xao, tạo thành những đường vân quái dị chạy dọc theo sống lưng anh. Lời nguyền không còn là một ký sinh trùng hút máu đơn thuần nữa. Nó đã biến đổi.
“Vũ… dừng lại đi.” Linh Chi đột ngột đứng khựng lại. Đôi mắt vốn đã mờ đục của cô giờ đây dường như đang hướng về phía hư không, nhưng lông mày cô nhíu chặt lại đầy lo âu.
“Chi, chúng ta phải rời khỏi đây. Bọn chúng sắp đến rồi.” Phi Vũ nói, giọng anh khản đặc.
“Không… không phải là họ.” Linh Chi lắc đầu, mái tóc ướt sũng bết vào khuôn mặt tái mét. “Nó… thứ bên trong anh… nó đang đòi nợ. Vũ, con nhện bạc không phải là sự thăng hoa, nó là sự hóa thân cuối cùng. Bà Chúa Không Mặt… bà ấy chưa bao giờ rời bỏ chúng ta.”
Phi Vũ khựng lại. Một cơn ớn lạnh chạy dọc đại mạch. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, trái tim đập một nhịp chậm chạp và nặng nề như tiếng chuông đồng cũ kỹ trong từ đường làng Cổ Nguyệt. Ánh bạc sau gáy anh đột ngột rực lên, rọi sáng một vùng màn đêm.
Từ trong bóng tối của những cột bê tông đổ nát, một bóng đen cao lớn lướt ra. Đó là Huy. Đại úy Huy giờ đây không còn vẻ cương trực của một người chiến sĩ. Bộ cảnh phục rách tả tơi, lộ ra làn da xám xịt với những đường gân đen nổi cộm như những rễ cây độc. Đôi mắt đỏ rực của Huy nhìn xoáy vào Phi Vũ, rồi chuyển sang Linh Chi.
“Giao… chìa khóa ra…” Giọng của Huy không còn là tiếng người, nó là sự chồng chéo của hàng ngàn âm thanh thầm thì của những linh hồn bị giam cầm.
Minh Triết run rẩy rút ra một khẩu súng nòng ngắn, nhưng Phi Vũ đã ngăn anh lại. “Không ích gì đâu. Anh ta không còn là Huy nữa.”
Trong lúc đó, cơn đau bên trong Phi Vũ bùng phát dữ dội. Con nhện bạc trên gáy anh bắt đầu cựa quậy. Những chiếc chân sắc lẹm của nó dường như đang cố gắng xé toạc lớp da cổ của anh để chui ra ngoài. Phi Vũ ngã gục xuống bùn đất, hơi thở hóa thành những làn khói trắng. Anh thấy tầm nhìn của mình bắt đầu mờ đi, thay thế bằng những viễn cảnh đỏ rực của máu và lửa. Anh thấy mình đứng trước một biển hoa Bỉ Ngạn, và ở giữa biển hoa ấy, một người phụ nữ không có khuôn mặt đang mặc bộ váy cưới rách nát, dang rộng đôi tay chờ đợi.
*“Đến đây… đứa con cuối cùng của dòng máu tội lỗi… Đến đây để kết thúc sự tồn vong của họ Trần…”*
Tiếng thầm thì ấy vang vọng trong não bộ, khiến Phi Vũ muốn nổ tung.
“Linh Chi… chạy đi…” Phi Vũ rên rỉ, hai tay cào xuống mặt đất đến bật máu.
Linh Chi không chạy. Cô quỳ xuống bên cạnh anh, bàn tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt anh. Dù đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng giọt nước mắt ấm áp của cô vẫn rơi đúng vào gáy của Phi Vũ.
“Vũ à, anh còn nhớ cụ Mười đã nói gì không?” Linh Chi thì thầm, giọng cô đột nhiên trở nên bình thản một cách kỳ lạ. “Lời nguyền của dòng họ Trần Phi không thể hóa giải bằng thù hận, cũng không thể kết thúc bằng việc đốt phá. Nó chỉ có thể kết thúc khi có một linh hồn nguyện ý đứng ra gánh lấy sợi dây xích đó vào hư không.”
Phi Vũ trợn tròn mắt. Anh muốn hét lên nhưng thanh quản như bị ai đó bóp chặt. Anh nhận ra ý định của cô. Linh Chi không chỉ là một người có đôi mắt âm dương. Cô vốn là “vật tế dự phòng” mà ông Khang đã nuôi dưỡng suốt bao nhiêu năm qua. Dòng máu trong người cô chứa đựng một loại năng lượng thuần khiết, thứ duy nhất có thể kìm hãm oán khí của Bà Chúa Không Mặt.
Huy – lúc này đã hoàn toàn bị tà thuật điều khiển – lao tới với tốc độ của một bóng ma. Cánh tay biến dị của hắn giơ cao, những móng vuốt đen sì nhắm thẳng vào tim Phi Vũ.
“Đừng!” Minh Triết gào lên, nổ súng liên tục nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua bóng đêm mà không hề chạm tới được thực thể quỷ dị kia.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Linh Chi đứng phắt dậy. Cô vung tay ra phía trước, một chiếc vòng cổ bằng bạc – cổ vật duy nhất của mẹ cô để lại – đột ngột phát nổ thành bụi sáng. Cô không dùng bùa chú, cô dùng chính sinh mạng mình để khởi động một nghi lễ cấm đoán: *Huyết Tế Thế Thân*.
“Hỡi linh hồn không mặt, hỡi hận thù của thiên niên kỷ!” Linh Chi dõng dạc gọi, giọng nói của cô vang vọng cả một vùng tàn tích. “Ta là Trần Linh Chi, hậu duệ cuối cùng mang trong mình huyết mạch của vật tế. Ta dùng linh hồn này làm vật dẫn, dùng cơ thể này làm lồng giam. Hãy rời bỏ anh ấy, hãy đến với ta!”
Một luồng gió lốc màu đen đột ngột nổi lên từ dưới chân Phi Vũ. Ánh sáng bạc trên gáy anh bắt đầu bị hút ngược về phía Linh Chi. Những chiếc chân nhện đang xé thịt Phi Vũ khựng lại, rồi như bị một lực hút vô hình lôi kéo, chúng từ từ rút khỏi cơ thể anh, để lại những vết sẹo sâu hoắm đang chảy máu.
“Chi! Không được!” Phi Vũ lấy lại được hơi thở, anh cố vươn tay ra chộp lấy gấu áo cô, nhưng một bức tường khí áp cực mạnh đã đẩy anh lùi lại.
Cơ thể Linh Chi bắt đầu run rẩy dữ dội. Những sợi chỉ đỏ quái dị từ bóng tối mọc ra, cuốn chặt lấy cổ chân, cổ tay và cả đôi mắt của cô. Đó chính là những sợi chỉ định mệnh mà Bà Chúa Không Mặt dùng để trói buộc vật tế.
Bóng ma của Huy dừng khựng lại cách họ vài bước chân. Khuôn mặt của hắn biến đổi, dường như phần người của Huy đang đấu tranh quyết liệt bên trong để không ra tay với cô gái nhỏ bé trước mặt. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn rồi lùi vào bóng tối, bị oán khí từ nghi lễ của Linh Chi đẩy văng ra xa.
Phi Vũ chứng kiến trong sự bất lực tuyệt vọng khi con nhện bạc khổng lồ thoát ra từ bóng tối phía sau gáy anh và bò lên người Linh Chi. Nó không cắn, nó tan chảy vào da thịt cô, biến làn da trắng ngần ấy thành một màu bạc lạnh lẽo.
“Vũ… anh phải sống…” Linh Chi nói, môi cô mỉm cười nhưng máu bắt đầu ứa ra từ khóe mắt và miệng. “Anh là một kiến trúc sư… hãy xây dựng… xây dựng một thế giới… nơi không còn những hầm mộ… không còn những lời nguyền…”
“Anh không cần thế giới đó nếu không có em!” Phi Vũ gào lên, hơi thở anh hòa trong tiếng khóc.
Linh Chi khẽ lắc đầu. Sức mạnh của nghi lễ đang vắt kiệt chút sinh mệnh cuối cùng của cô. Những đóa hoa Bỉ Ngạn bằng máu đột ngột nở rộ trên nền đất quanh chỗ cô quỳ. Đây là dấu hiệu của sự giao kèo hoàn tất. Linh hồn cô đã bị xích lại với Bà Chúa Không Mặt.
“Cụ Mười… con đến với cụ đây…”
Trong một luồng sáng chói lòa, một vụ nổ tâm linh kinh thiên động địa xảy ra ngay tại trung tâm của tàn tích Titan. Sóng xung kích hất văng Phi Vũ và Minh Triết ra xa hàng chục mét.
Khi Phi Vũ lồm cồm bò dậy, bùn đất bám đầy khuôn mặt, anh thấy mọi thứ đã trở lại tĩnh lặng. Cơn mưa đã tạnh, chỉ còn những giọt nước từ trần bê tông nhỏ tí tách xuống đất. Ánh bạc rợn người đã biến mất. Con nhện bạc trên gáy anh cũng hoàn toàn lặn mất, để lại một vết sẹo trắng nhẵn nhụi như thể nó chưa từng tồn tại.
Nhưng ở vị trí Linh Chi đứng khi nãy, không còn một ai cả.
Chỉ còn lại một chiếc gương đồng Minh Cảnh đã nứt làm đôi và một nhành hoa Bỉ Ngạn trắng muốt nằm trơ trọi giữa bùn đen. Màu trắng của hoa thuần khiết đến đau lòng, đối lập hoàn toàn với sự dơ bẩn của thực tại.
Phi Vũ lết đến, ôm lấy nhành hoa vào lòng. Anh không khóc được nữa, nỗi đau quá lớn đã khiến cảm xúc của anh đóng băng hoàn toàn. Anh nhận ra rằng, Linh Chi không chỉ bảo vệ anh khỏi lời nguyền, cô đã mang theo lời nguyền đó đi sâu vào cõi u linh để giam giữ nó vĩnh viễn. Cô đã trở thành vật tế, không phải cho sự giàu sang của họ Trần, mà cho sự tự do của anh.
Phía xa, Minh Triết đang cố sức gượng dậy, anh nhìn Phi Vũ bằng ánh mắt xót thương vô hạn. Đội cứu hộ và cảnh sát bắt đầu xuất hiện ở phía bìa rừng tàn tích, ánh đèn pin quét loang loáng qua những bức tường đổ.
Phi Vũ đứng dậy, đôi mắt anh bây giờ không còn sự sợ hãi hay bất ổn. Một thứ ánh sáng mới đang hình thành trong sâu thẳm con ngươi anh – một sự lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ.
“Mới chỉ là bắt đầu thôi…” Phi Vũ thì thầm, đúng như câu nói cuối cùng của anh trước đó, nhưng lần này với một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Anh nhìn nhành hoa Bỉ Ngạn trắng trong tay. Anh biết Linh Chi vẫn còn ở đâu đó trong thế giới của bóng tối kia. Và nếu lời nguyền này cần một kiến trúc sư để kết thúc, anh sẽ xây một cây cầu đến tận địa ngục để mang cô trở về.
Trong bóng tối, một tiếng cười lảnh lót như chuông bạc vang lên rồi tan biến. Ký hiệu nhện máu trên tường mà Huy để lại khi nãy đột ngột mờ đi, thay vào đó là một đóa hoa Bỉ Ngạn đang nở rộ, được vẽ bằng chính máu của người con gái đã hy sinh.
Cuộc hành trình từ làng Cổ Nguyệt đến đỉnh cao của tháp Titan đã kết thúc bằng một mất mát không gì bù đắp được. Nhưng giữa tàn tro của lời nguyền cũ, một hạt mầm của sự phục thù và hy vọng đã bắt đầu nảy nở trong máu và nước mắt của Trần Phi Vũ.
Cánh cửa của “Hội Những Người Trả Nợ” dường như đang từ từ hé mở, chờ đợi vị khách cuối cùng bước vào.