Lời Nguyền Của Dòng HọChương 20: Bữa tối kinh hoàng
CHƯƠNG 20: BỮA TỐI KINH HOÀNG
Cơn mưa gỉ sắt ngoài kia dường như đã ngớt, nhưng cái không khí đặc quánh oán khí bên trong dinh thự họ Trần vẫn không hề tan đi. Ngược lại, nó càng lúc càng trở nên đậm đặc, lảng vảng như những dải lụa xám bao vây lấy ba con người đang đứng chết trân giữa đại sảnh.
Trần Phi Vũ cảm thấy gáy mình đau như có ai lấy kim châm vào từng thớ thịt. Vết bớt nhện đỏ không còn chỉ là một hình xăm vô tri, nó đang nhịp nhàng phập phồng như một trái tim thứ hai, bơm thứ huyết dịch đen ngòm vào mạch máu của anh. Qua “Nhãn thức” của chân nhện thứ năm, thế giới xung quanh anh không còn là những bức tường gạch đá khô khốc. Anh nhìn thấy những sợi tơ máu mỏng manh giăng kín khắp trần nhà, nối liền với từng bài vị trên cao xuống sàn đất.
Huy đứng bên cạnh anh, hơi thở đứt quãng. Đại úy cảnh sát, người vốn tin vào súng đạn và công lý, giờ đây đang run rẩy nhìn vết bớt nhện mờ nhạt trên mu bàn tay mình. Ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay anh ta bắt đầu chập chờn, rồi tắt lịm trong một tiếng “tạch” khô khốc.
“Vũ… có tiếng gì đó…” Huy thì thào, giọng lạc đi.
Từ phía sâu trong bóng tối của gian phòng thờ, một tiếng chuông đồng vang lên.
*Keng… Keng… Keng…*
Tiếng chuông thanh mảnh nhưng sức công phá vào màng nhĩ lại vô cùng lớn. Theo sau mỗi nhịp chuông là tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách, tiếng ghế gỗ nghiến trên sàn nhà sần sùi, và rồi, những ngọn nến trên dãy bàn dài giữa đại sảnh đột ngột bùng cháy.
Nhưng đó không phải là ánh lửa vàng ấm áp. Những ngọn nến trắng toát cháy lên ngọn lửa màu xanh lục lờ đờ, tỏa ra mùi mỡ người cháy khét lẹt.
Dưới ánh sáng quái đản ấy, bàn tiệc dài hiện ra. Nó vốn dĩ không hề tồn tại ở đó khi họ bước vào, nhưng giờ đây nó hiện hữu một cách đầy đủ đến kinh ngạc: khăn trải bàn màu trắng thêu hoa văn chỉ đỏ bát quái, những bộ bát đĩa bằng sứ cổ, và hàng chục dĩa thức ăn được đậy kín bởi nắp bạc sang trọng.
Ở vị trí chủ tọa, một bóng người đang ngồi lù lù.
Trần Vĩnh Khang.
Ông ta vẫn mặc bộ âu phục lịch lãm của một trưởng tộc, nhưng khuôn mặt giờ đây đã không còn chút nhân tính nào. Làn da ông ta tái xám như người chết trôi lâu ngày, những mạch máu đen nổi lên chằng chịt như mạng nhện bò lan từ cổ lên tận thái dương. Đôi mắt ông ta chỉ còn lòng trắng, trừng trừng nhìn về phía ba người.
“Các cháu về rồi sao? Để chú chờ lâu quá.” Giọng của ông Khang nghe như tiếng gió lùa qua kẽ lá mục, không có hơi ấm, không có cảm xúc.
Linh Chi run rẩy bám chặt lấy cánh tay Phi Vũ. Đôi mắt âm dương của cô sau lớp kính râm dường như đang thấy thứ gì đó kinh khủng hơn cả ông Khang. Cô thầm thì:
“Đừng nhìn vào đĩa… Vũ, đừng nhìn…”
Ông Khang chậm rãi giơ bàn tay gầy guộc, móng tay đã chuyển sang màu đen xì, ra dấu mời:
“Đến đây. Bữa tối đoàn viên của dòng họ Trần Phi chúng ta… bao nhiêu năm rồi mới có một ngày đầy đủ thế này. Vũ, cháu là khách quý nhất. Huy, cậu cũng là ‘người nhà’ rồi, đừng khách sáo.”
Huy rút khẩu súng lục ra theo bản năng, nhưng Phi Vũ nhanh tay giữ lại. Anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: chung quanh bàn tiệc không chỉ có ông Khang. Trong những chiếc ghế trống kia, dưới nhãn thức của anh, là những cái bóng mờ ảo của các tiền nhân dòng họ Trần. Có kẻ mặc áo quan viên thời cũ với chiếc thòng lọng còn quấn quanh cổ, có người phụ nữ trong bộ áo dài rách nát với cái bụng trương phềnh nước, tất cả đều đang cầm bát đũa, lặng lẽ chờ đợi.
Dưới một áp lực vô hình, bước chân của Vũ và Huy như bị điều khiển bởi những sợi tơ nhện ẩn mình. Họ không thể chống cự, từng bước một tiến về phía bàn tiệc và ngồi xuống những chiếc ghế đã được đặt sẵn.
Bên cạnh Vũ là Linh Chi. Cô nhắm chặt mắt, miệng không ngừng lẩm nhẩm những câu chú hộ thân mà cụ Mười đã truyền dạy, nhưng mồ hôi trên trán cô cứ vã ra như tắm.
Ông Khang nở một nụ cười vặn vẹo, để lộ hàm răng đen kịt:
“Hôm nay có những món mà tổ tiên chúng ta tâm đắc nhất. Nào, mời dùng.”
Dứt lời, ông ta vỗ tay ba tiếng. Những chiếc nắp bạc trên các dĩa thức ăn đồng loạt lật mở, như có một bàn tay vô hình tác động.
Mùi thơm ngào ngạt của thịt gà luộc, của cá kho tộ, của xôi gấc bốc lên, sộc thẳng vào mũi Phi Vũ. Đói. Một cơn đói cồn cào đột ngột ập đến trong bụng anh như muốn xé toác dạ dày. Đã bao lâu rồi anh chưa ăn? Kể từ khi bước chân vào ngôi làng này, anh như quên bẵng đi nhu cầu sinh tồn cơ bản nhất.
Vũ nhìn xuống đĩa thức ăn trước mặt mình. Một con gà luộc vàng ươm, bốc khói nghi ngút. Nhưng ngay khi anh cầm đôi đũa tre lên, nhãn thức sau gáy chợt co rút mạnh.
Hình ảnh trước mắt anh bắt đầu nhòe đi. Màu vàng ươm của da gà dần chuyển thành màu tái xám, khô khốc của da người già. Những thớ thịt gà xé nhỏ bỗng hóa thành những ngón tay gầy gộc của trẻ sơ sinh bị chặt rời, đặt chồng chéo lên nhau. Nước mắm tỏi ớt đỏ tươi trong bát sứ bỗng đặc quánh lại, mùi thơm biến thành mùi máu tanh nồng nặc của những người chết oan.
“Vũ! Đừng ăn!” Tiếng của Linh Chi vang lên bên tai như tiếng từ cõi khác vọng về.
Vũ bàng hoàng buông rơi đôi đũa. Anh quay sang nhìn Huy. Đại úy Huy dường như không có nhãn thức như anh. Trong mắt Huy, đây chỉ là một bàn tiệc thịnh soạn. Đôi mắt Huy dại đi vì đói, tay anh ta đã bốc lấy một miếng “thịt gà” và đưa lên miệng.
“Huy! Dừng lại!” Vũ hét lên, định vươn tay hất đĩa thức ăn của Huy nhưng nhận ra đôi tay mình đã bị những sợi tơ nhện quấn chặt vào thành ghế.
Huy như người mất trí, cắn một miếng thật lớn vào cái thứ mà Vũ thấy là một mảnh nội tạng người đen sì đầy dòi bọ. Nhưng trong cảm nhận của Huy, anh ta vừa reo lên:
“Ngon quá… Vũ, sao cậu không ăn? Gan gà mềm lắm…”
Khi Huy nhai, tiếng xương gãy vụn rắc rắc phát ra, nhưng từ kẽ răng anh ta, không phải mỡ gà chảy ra mà là thứ nước đen hôi thối cùng những đoạn tơ máu nhỏ xíu. Chúng bám vào môi, vào lưỡi Huy, rồi biến mất hút vào bên trong cuống họng anh ta.
“Tốt… tốt lắm…” Ông Khang cười khoái trá, tiếng cười như tiếng mài dao. “Càng ăn nhiều, lời nguyền càng nhanh chín. Huy à, cậu đã nhận ‘lộc’ của nhà họ Trần, từ giờ linh hồn cậu sẽ mãi mãi thuộc về mảnh đất này.”
Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Anh nhìn sang đĩa của Linh Chi. Trước mặt cô là một bát canh khổ qua. Nhưng dưới mắt Vũ, bát canh ấy đầy rẫy những sợi tóc dài của phụ nữ đen ngòm, quấn quýt quanh một thứ tròn vo như nhãn cầu người.
Linh Chi vẫn nhắm chặt mắt, cô không ăn, nhưng những cái bóng u linh quanh bàn bắt đầu xô đẩy, chen lấn về phía cô. Chúng vươn những bàn tay khô héo ra, cầm đũa gắp những “món ăn” ấy đưa sát vào môi cô em họ tội nghiệp của anh.
“Không được động vào cô ấy!” Vũ gầm lên. Anh gồng sức mạnh của chân nhện thứ năm, khiến vết bớt sau gáy đỏ rực như máu. Một luồng lực lượng hắc ám từ cơ thể anh phát ra, đánh bạt những cái bóng đang áp sát Linh Chi.
Tiếng đổ vỡ vang lên liên hồi. Bàn tiệc rung chuyển. Những ngọn nến xanh lục lay động dữ dội.
Ông Khang đập bàn đứng dậy, khuôn mặt ông ta giờ đây đã nứt toác ra như một quả lựu chín quá độ, để lộ bên dưới là hàng nghìn con nhện đen nhỏ xíu đang bò lổ ngổm thay cho cơ thịt.
“Phi Vũ! Ngươi dám từ chối ân huệ của tổ tiên?” Giọng ông ta không còn là giọng người, mà là sự hợp xướng của hàng nghìn âm thanh the thé từ đám nhện trong miệng.
“Đây không phải ân huệ!” Vũ hét trả, đôi mắt anh dần hiện lên những tia máu đỏ thẫm. “Đây là sự thối nát! Dòng họ Trần đã kết thúc từ khi các người đem mạng người ra làm trò chơi rồi!”
Linh Chi chợt mở mắt. Đôi mắt âm dương của cô rực sáng một cách bất thường, xóa tan đi cái kính râm vốn luôn là lớp màng bảo vệ cuối cùng. Cô nhìn thẳng vào ông Khang, giọng nói vang vọng khắp sảnh:
“Nhìn cho kỹ đi! Ông không phải là trưởng tộc, ông chỉ là một cái kén cho Bà Chúa mà thôi!”
Theo hướng tay Linh Chi chỉ, Phi Vũ thấy một hình ảnh rùng rợn đến tột cùng. Phía sau lưng ông Khang, một cái kén tơ trắng khổng lồ bám vào xương sống ông ta, trải dài lên tận trần nhà. Bên trong cái kén đó, một hình thể phụ nữ không có khuôn mặt đang ôm chặt lấy cơ thể ông Khang như một ký sinh trùng khổng lồ.
Mọi món ăn trên bàn, hóa ra đều là huyết nhục từ cái kén đó chảy xuống đĩa bạc thông qua những sợi tơ vô hình.
Bữa tiệc lúc này đã biến dạng hoàn toàn. Đĩa xôi gấc bỗng chốc trở thành một đống tim người vẫn còn đang đập thoi thóp, máu chảy tràn ra khắp khăn trải bàn. Bình rượu cổ quý hiếm bỗng chốc đổ ra toàn những đoạn ngón tay bị thối rữa, nổi lềnh bềnh trong thứ nước dịch vàng vọt của xác chết.
Huy lúc này dường như đã tỉnh táo lại phần nào sau cơn say mồi. Anh ta nhìn thấy thứ mình đang nhai trên tay là một miếng thịt đen ngòm đầy tóc, liền nôn thốc nôn tháo. Nhưng cái thứ đen sì ấy khi rơi xuống đất lại bò lổ ngổm như một sinh vật sống, định bò ngược lại vào người Huy qua ống quần.
“Vũ… cứu… cứu tôi!” Huy kêu gào, cố gắng phủi đi những thứ đang bám vào mình.
Ông Khang, hay chính xác là cái kén trên lưng ông ta, rít lên một tiếng xé lòng. Đám nhện trong miệng ông ta ùa ra như nước lũ, đen đặc mặt sàn, hướng về phía ba người.
“Vũ! Dùng gương! Chiếc gương đồng Minh Cảnh!” Linh Chi hét lớn trong khi tay cô đang cố vẽ những ký tự hộ thân trên không trung.
Phi Vũ sực tỉnh. Anh nhanh chóng rút chiếc gương đồng từ trong ngực áo ra. Chiếc gương vừa xuất hiện, ánh lửa nến xanh lục lập tức bị hút về phía mặt gương.
Vũ không xoay mặt gương về phía ông Khang, mà xoay ngược lại về phía chính mình, đúng vào vị trí chân nhện thứ năm trên gáy. Anh cần một sự kích hoạt từ nguồn gốc của lời nguyền.
*Rắc!*
Một tiếng nứt thanh mảnh trên mặt gương cũ. Một luồng ánh sáng trắng xóa, thanh khiết đến kỳ lạ bùng lên, phản chiếu từ gáy của Vũ thẳng vào giữa bàn tiệc.
Ánh sáng đi tới đâu, ảo cảnh tan biến tới đó. Những món ăn kinh tởm bị ánh sáng chiếu trúng lập tức bốc cháy, hóa thành tro bụi đen sì bốc mùi xú uế. Những cái bóng u linh xung quanh rú lên những tiếng kêu đau đớn rồi tan biến vào những góc tối của dinh thự.
Nhưng luồng ánh sáng khi chạm vào ông Khang lại tạo ra một phản ứng hóa học dữ dội. Cái kén tơ sau lưng ông ta bắt đầu sủi bọt, rỉ ra thứ máu đỏ tươi cực kỳ tương phản với không gian u ám.
Bà Chúa Không Mặt từ trong cái kén rít lên một tiếng chói tai, đôi bàn tay không ngón vươn ra từ hư không, chụp lấy cổ ông Khang rồi bóp nghẹt. Có vẻ như khi bí mật bị bại lộ và ảo cảnh bị phá, bà ta bắt đầu thu hồi lại sự sống đã ban cho kẻ đại diện của mình.
“Không… không… xin bà… tôi đã cống hiến…” Ông Khang tuyệt vọng cào cấu vào không khí, nhưng cơ thể ông ta nhanh chóng héo hon, khô quắt lại như một cái vỏ dưa chuột trước khi bị hút thẳng vào cái kén tơ.
Dinh thự rung chuyển mạnh mẽ. Những cây cột gỗ lim to lớn bắt đầu nứt toác.
“Chạy! Chỗ này sắp sập rồi!” Phi Vũ nắm chặt tay Linh Chi và Huy, lôi họ chạy về phía cửa đại sảnh.
Khi họ vừa chạm tay vào tay nắm cửa, một tiếng nói lại vang lên ngay sát tai Vũ, là giọng nói thanh mảnh, dịu dàng của một người phụ nữ:
*“Con chưa trả xong nợ… làm sao có thể rời đi?”*
Phi Vũ thấy chân nhện thứ năm trên gáy mình giật mạnh một cái khiến anh ngã quỵ xuống sàn. Một sợi tơ máu từ trên trần nhà hạ xuống, quấn lấy cổ anh như một dải lụa đỏ xinh đẹp nhưng đầy chết chóc.
Huy gầm lên một tiếng, cầm khẩu súng đã hết đạn ném thẳng về phía sợi tơ, nhưng nó xuyên qua tơ như thể đó là một dải sương mù.
“Vũ!” Linh Chi hét lên, cô định quay lại cứu anh nhưng Vũ đẩy mạnh cô ra ngoài cửa:
“Mang Huy đi! Nhanh! Tôi có cách đối phó!”
Linh Chi khóc nức nở, nhưng nhìn thấy trần nhà đã bắt đầu sụp xuống thành từng mảng lớn, và Huy thì đã kiệt sức vì thứ món ăn quỷ quái khi nãy, cô buộc phải dìu Huy thoát ra khỏi đại sảnh đang bốc cháy.
Cánh cửa gỗ nặng nề sầm lại.
Phi Vũ bị kéo ngược lại phía giữa bàn tiệc, nơi lúc này chỉ còn lại một biển lửa xanh lục và cái kén tơ khổng lồ đang co bóp như một tử cung quỷ dị.
Từ bên trong đống tro tàn của bữa tiệc, Bà Chúa Không Mặt bước ra. Bà ta không đi trên sàn nhà mà trôi nổi giữa không trung, bộ váy cưới rách nát bay lất phơ lất phưởng trong gió oán.
Không mắt. Không mũi. Không miệng.
Nhưng Phi Vũ vẫn cảm nhận được bà ta đang mỉm cười. Một nụ cười chua chát và căm thù đã tích tụ qua nhiều đời nhiều kiếp của dòng họ Trần.
“Nhìn xem… hậu duệ của kẻ phản bội…” Giọng nói vang lên trực tiếp trong tâm trí anh. “Ngươi mang trong mình dòng máu tinh khiết nhất, cũng là kẻ mang lỗi lầm lớn nhất. Ngươi định dùng một chiếc gương cũ kỹ để hóa giải oán hận trăm năm sao?”
Bà Chúa vươn đôi tay gầy guộc ra, tơ máu quấn quanh người Vũ càng lúc càng chặt, ép cho không khí trong phổi anh thoát sạch ra ngoài. Mặt anh tím tái, nhãn thức sau gáy bắt đầu nhòa đi.
Trong giây phút sinh tử, Vũ nhớ đến những dòng nhật ký của cha mình: *“Lời nguyền không chỉ ở trong máu, nó nằm ở cấu trúc của ngôi nhà. Phá được nhà, máu mới được thanh lọc.”*
Anh nghiến răng, dù đang bị thắt cổ nhưng tay anh vẫn tìm đến chiếc túi da đeo bên người. Trong đó không phải bùa chú, mà là một chiếc la bàn và bản vẽ kiến trúc cũ của dinh thự mà anh đã nghiên cứu kĩ ở các chương trước.
Anh nhận ra vị trí của mình hiện tại chính là “Nhãn” của trận đồ Bát Quái Nghịch Thiên. Đây là điểm tập trung sinh khí mạnh nhất cũng là nơi oán khí dễ bị phá vỡ nhất nếu bị tấn công đúng điểm yếu.
Chiếc bàn tiệc này, thực chất chính là cái bàn thờ tế nhị đặt ngay trên Long mạch giả của họ Trần.
“Ta… không… hóa giải… oán hận…” Vũ khàn giọng, máu từ khóe miệng anh rỉ ra. “Ta… tiêu diệt… nơi trú ngụ… của ngươi!”
Vũ dùng toàn lực còn lại, ném chiếc gương đồng Minh Cảnh xuống đất, ngay dưới chân bàn chủ tọa, đồng thời anh giẫm mạnh vào một viên gạch lát nền có hoa văn hơi lệch so với các viên còn lại.
Đó chính là “Khảm” vị – nơi yếu nhất của kiến trúc tà ác này.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Mặt sàn đại sảnh nứt toác theo hình chữ chữ V, sâu hun hút. Từ dưới lòng đất, một luồng âm khí đen ngòm phun trào lên như núi lửa, đụng độ với luồng lửa xanh lục của Bà Chúa Không Mặt.
Vũ bị hất tung vào không trung, nhưng sợi tơ máu trên cổ anh đã đứt.
Bà Chúa Không Mặt gào thét thảm khốc. Linh thể bà ta bị luồng khí đen từ địa mạch cuốn lấy, xé rách ra từng mảng. Bà ta cố gắng vươn tay níu lấy những chiếc ghế gỗ lim, níu lấy những mảnh vụn của bữa tiệc kinh hoàng, nhưng mọi thứ đều đang bị nhấn chìm vào hố sụt khổng lồ.
Toàn bộ dinh thự họ Trần rung chuyển như một trận động đất dữ dội. Những bức tranh vẽ các cụ tổ đời trước trên tường đồng loạt bốc cháy, tiếng gào thét của các linh hồn tiền nhân vang vọng cả một vùng làng Cổ Nguyệt.
Khi một mảnh trần nhà khổng lồ rơi xuống hướng về phía Vũ, anh nhìn thấy trong bóng tối một cánh tay quen thuộc chộp lấy anh và lôi đi một cách thô bạo.
Đó là một cái bóng mù một mắt, tỏa mùi nhang tàn quen thuộc.
Cụ Mười?
“Chạy ngay! Đừng nhìn lại!” Tiếng cụ Mười quát lớn, khàn đặc như tiếng đá cọ vào nhau.
Cụ đẩy Vũ qua một lối thoát bí mật ngay sau bức đại tự phía sau gian thờ. Vũ ngã lăn lộn qua một đường hầm ẩm ướt, dốc đứng, và rồi rơi phịch xuống một thảm cỏ đẫm sương đêm phía ngoài bìa rừng.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chấn động phát ra. Từ phía đằng sau, ngôi biệt thự lộng lẫy nhất làng Cổ Nguyệt giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, khói bụi mịt mù che khuất cả vầng trăng máu trên cao.
Linh Chi và Huy đã đợi sẵn ở đó. Linh Chi thấy Vũ thì òa khóc, ôm chầm lấy anh. Huy ngồi bệt xuống cỏ, nhìn về hướng ngôi biệt thự đang bốc cháy, ánh mắt đờ đẫn. Anh ta liên tục nôn ra thứ dịch đen ngòm, hôi thối – tàn tích của bữa tiệc quỷ.
“Vũ… anh còn sống… em cứ tưởng…” Linh Chi nức nở.
Vũ hổn hển thở, tay ôm lấy gáy. Cơn đau sau gáy đã giảm đi đôi chút, nhưng nhãn thức chưa hoàn toàn biến mất. Anh nhìn về phía đám cháy, thấy giữa ngọn lửa, một cái bóng già nua vẫn đứng đó, chắp tay nhìn về hướng họ.
Cụ Mười.
Cụ không thoát ra ngoài. Cụ là người trông giữ bí mật, và cụ đã chọn ở lại cùng với đống đổ nát của tội lỗi này.
Vũ cúi đầu, lòng nặng trĩu. Lời nguyền có vẻ như đã bị ngăn chặn, nhưng anh biết rõ, bữa tối vừa rồi mới chỉ là một sự kiện của lời nguyền năm 27 tuổi. Một bàn tiệc dọn ra, thực chất là để “vỗ béo” các nạn nhân cho một nghi lễ hiến tế lớn hơn đang đến gần.
Huy ngước nhìn Vũ, bàn tay anh ta run rẩy chỉ vào vết bớt nhện đang sưng tấy lên trên mu bàn tay mình:
“Vũ… nó không mất đi… thậm chí, nó còn đang nhúc nhích…”
Vũ cúi nhìn mu bàn tay của Huy. Con nhện mờ nhạt ban đầu, giờ đây sau khi hấp thụ những “thức ăn” của dòng họ Trần, đã mọc ra chân thứ ba và chuyển sang màu đỏ gạch.
Một bữa tiệc kinh hoàng kết thúc, nhưng nó đã để lại di căn vào máu của người không thuộc dòng họ Trần.
Đại úy Huy, một người đại diện cho công lý, giờ đây chính thức trở thành một kẻ đồng hành của lời nguyền.
Phi Vũ nhìn ra cánh đồng phía trước làng Cổ Nguyệt, sương mù đang dâng lên, che kín mọi nẻo đường thoát. Làng Cổ Nguyệt sẽ không để bất kỳ ai mang theo bí mật của nó rời đi dễ dàng như vậy.
Gió lạnh rít qua tán lá, mang theo mùi thịt cháy khét lẹt còn sót lại từ đại sảnh. Đêm sinh nhật thứ 27 của anh còn bao lâu nữa? Phi Vũ không biết, nhưng anh biết rằng từ giây phút này, cái chết đã ngồi chung mâm với anh trong mọi bữa tối sắp tới.
Bên cạnh đống đổ nát, chiếc la bàn trong tay Vũ chợt xoay tròn không ngừng nghỉ, kim chỉ hướng nam, nơi có một ngôi nhà cổ khác – nơi mà cha anh từng nhắc đến trong những trang nhật ký cuối cùng bị xé nát.
Nơi đó gọi là: “Cửa tử”.
Bữa tối này chỉ là lời chào sân của quỷ dữ. Thực đơn thực sự của lời nguyền vẫn còn đang được viết dở bằng chính máu của những người đứng đây.
“Đi thôi.” Vũ đứng dậy, giọng lạnh băng. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm trước khi mặt trời mọc.”
Ba bóng người lầm lũi bước đi trong bóng tối, bỏ lại sau lưng đống tro tàn của dinh thự họ Trần đang cháy âm ỉ dưới cơn mưa bắt đầu trở lại – cơn mưa không còn là màu gỉ sắt, nhưng mặn chát như những giọt nước mắt của hàng trăm nạn nhân đã ngã xuống trong ngôi biệt thự ác quỷ ấy.
Kết thúc chương 20.